THAM – SÂN – SI

May 24, 21 | | 501 views | Comments Off on THAM – SÂN – SI



Share |




SÂN (GIẬN)

      Giận là một tai nạn.

      Tại sao giận là một tai nạn?

      Chư hiền thấy rõ thực-trạng khi chư hiền còn mầm tự-ái, gặp phải lời trái tai, điều gai mắt, tức nhiên tâm chư hiền bất an, trở nên xáo động; rồi bắt nguồn từ ấy tương-tranh bằng lời nói, khoảnh khắc biến thành hành-động.

      Như thế thì cái giận trở nên hố chia-rẽ giữa đối-tượng. Một khi giận dữ thì lý-trí không phân xét thành một vấn-đề nào cả.

      Nếu đạo-đức mà giận có thể là bất-hòa, còn ở nhân thế nếu hòa chẳng đặng, thì đi đến chỗ tương-tranh, chém giết lẫn nhau, mà chém giết lẫn nhau tức là cái nạn.

      Ấy vậy, người Đạo-Đức hà tất không chịu dẹp mầm tự-ái hay sao? Mầm tự-ái cũng có thể gây nhơn quả.

      Chư hiền đệ-muội gieo hạt giống trên thửa ruộng, thì hạt giống mới kết tựu, bằng gieo hạt giống trên đá cát thì làm sao nứt mầm nẩy nở; cũng như quả báo không gây nhân, làm sao có hậu quả. Nhân tức là mầm, quả tức là cái kết tựu của mầm, quả với mầm đều kết tinh trong võ. Nếu chịu điều khảo-đảo thăng-trầm, biến-cố của trần-gian chẳng nổi, rồi lắm khi giục tốc làm những điều sai lạc đường Đạo-Đức, gây nhân-quả muôn đời, không tỉnh mà phục bổn tâm.

      Đại-Tiên đã thốt rõ, thì chư hiền suy-nghiệm mà tự xét lấy bản thân, nếu để cho người xét lấy bản thân chư hiền, thì đó là một việc bất đắc dĩ mà thôi.

LÝ-THÁI-BẠCH

THAM – SÂN – SI là con đường dẫn đến mọi khổ đau trên thế gian này.

Comments are closed.