QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 7

Feb 1, 20 | | 101 views | No Comments



Share |




THIÊN KHAI MINH ĐẠO AYASANTA

MẬU DẦN 1998


——*****——


QUÁN TÂM PHÁP



——*****——


Đánh máy: Tâm Duyên


——*****——



BÀI 7:




Tuần vừa rồi Cha nói phần nhập thế, ở phần lý thuyết dạy các con cư trần, thân có cư trần nhưng tâm ly trần, các con phải biết được tâm ở đâu để ly nó, lấy tâm ly trần, trần ở đây nôm na hiểu rằng là xã hội nhưng các con cũng đừng hiểu trần là xã hội vật chất, trần ở đây là tất cả pháp trần. Bây giờ các con thấy nếu ở xã hội mà không nói pháp trần thì tại sao nơi nầy có việc nầy nơi kia có việc khác, phải hiểu cái xã hội là cái dung chứa còn tất cả những hoàn cảnh tạo nên mọi hành động xảy ra … gọi là pháp trần. Nếu xã hội không có những vi trần pháp trần đó dù các con có cư ở trong xã hội nầy cũng không tiến hoá được. Phải hiểu trần ở đây Phật mượn nói mọi hoàn cảnh nhiểu nhương xảy ra hằng ngày, hằng giờ, hằng phút trong xã hội chớ không phải nói các con ở trong xã hội mà vô pháp trần thì xã hội đó cũng vô nghĩa đối với các con, cho nên các con thấy xã hội lúc nào cũng có pháp, những pháp thuận, pháp nghịch luôn luôn phải có. Tại sao có pháp trần?

Có là bởi tâm vọng động của con người, mà tâm vọng động con người lăng xăng là bởi do nghiệp lực của chúng sanh. Chính tâm thức con người nó lăng xăng ở nghiệp lực, vậy nghiệp lực ẩn trú tại mạt na thức duyên khởi từ cái tâm chúng sanh. Từ đó mới xảy ra muôn sự việc hằng ngày, hằng giờ cũng từ muôn pháp sanh hằng ngày, hằng giờ do tâm lăng xăng thọ cảm nhiếp trở lại. Bởi thế nó là cái vòng lẩn quẩn, mà vòng lẩn quẩn chính là vòng luân hồi của con người, tâm sanh pháp, tâm nhiếp pháp, tâm sanh pháp, tâm nhiếp pháp để đưa con người sanh tử luân hồi trong vòng lục đạo.

Bây giờ các con đã biết cái tâm có vọng động lăng xăng thì xảy ra muôn điều muôn việc để tác động vào thân tạo nhiều đau khổ cho các con. Biết được ở đó các con phải tự nhủ có một sự việc xảy ra thuận hay nghịch là bởi tâm lăng xăng thuận nghịch hiểu được buông ngay, ngay đó là các con cư trần mà ly trần, các con đừng hiểu ly trần là đi kiếm ở hang, ở núi, động để các con ngồi, khi các con đến đó tâm vọng động có cùng đi về, đồng cư chung không? Cái tâm viên theo niệm các con, nó không rời, vì nó là nghiệp lực đồng dạng, nó đi theo nhưng nó không an trú trong con vì nó là cái bóng của báu thân, làm sao các con trốn được, các con lên núi nó cũng đi theo, đi xuống dưới hang cũng đi theo, cái đi theo trong cái niệm thức lăng xăng để nghiệp lực duyên khởi cho các con được trả nghiệp hay tạo nghiệp. Mọi hành động tác vào các con đó là pháp trần. Còn hình thể vũ trụ nầy chỉ là vật ôn chứa pháp trần. Vũ trụ nầy được chia ra nhiều mảnh vì mỗi nơi có phong linh địa thổ khác nhau. Nên người ta chia từng mảnh để lập thành nhiều địa phương, mỗi địa phương được đặt tên khác nhau, xã hội ở đó được gắn liền cái tên của không gian một phần vũ trụ, rồi con người tuỳ duyên nghiệp mà tái sanh về ở một phần không gian nào thì mang tất cả những pháp trần đặt vào đó. Mang bằng cách nào? Mang trong cái mạt na thức tàng chứa nghiệp lực của mình, mỗi con người về đây với cái thức nghiệp ấy nên thân thì có tâm nhiễm, xã hội thì có pháp trần…

Pháp trần tác động vào tâm trí ý thức chúng sanh, nhiếp rồi mang đi rồi trở lại tạo pháp rồi thọ. Hiểu thật thấu pháp trần, cư ngay trong tâm thức chúng sanh. Con cũng là chúng sanh nên thân con cũng cư ở trần nhưng con ráng luyện cho mình ý thức được thân cư trần nhưng tâm đừng nhiễm pháp trần (pháp trần cư ở tâm). Các con hiểu được chưa? Thầy phân tách cho các con biết xã hội không phải là pháp trần, nó chỉ là một khối ôn chứa pháp trần, xã hội chỉ là một phần không gian trong vũ trụ và được đặt tên nó là gì đó. Tất cả chúng sanh có nhân duyên, nghiệp lực trong xã hội nào đó sẽ được chiêu cảm mà tái về nơi đó cùng chung sống. Vô lượng pháp trần sẽ được sinh ra bởi vô lượng niệm hiện hữu chúng sanh. Mọi pháp trần đó cũng là thể của tâm thức con người, tác tạo ra do nghiệp lực nhiều đời, nhiều kiếp mang về.

Mỗi người có một nghiệp lực, nghiệp lực khiến mọi người hành độing để cùng nhau trả quả, các con đã hiểu cái nghiệp lực của mình tác tạo ra ảnh hưởng đến người khác, con hãy sám hối, nếu con không vô minh thì con đã biết mình đang được xoá nghiệp lực với người kia để không tác tạo. Nếu lỡ, con đã hành động để cho người ấy buồn, vui, bởi vô minh của mình không dừng lại kịp trước lúc pháp trần phát khởi, nếu đã phát khởi con phải nhận định được ngay, tâm không buồn vui theo hành động của mình mà con quay lại sám hối liền đúng điểm thời gian phát khởi con hiểu chưa? Ngay lúc đó các con đã ly được trần đó, các con để tình chí của mình lôi cuốn theo hành động của mình hoặc hành động của người khác, tức là các con cư trần nhưng tâm không ly trần.

Khi biết được hiểu được để hành sử ở cái phần mà đức Phật thường nói với chúng sanh là “thân cư trần, tâm bất cư trần” ngay bây giờ các con hiểu được để tâm tách rời thân các con, muốn tách rời được chỉ còn một điều là hãy làm kẻ bần ngu – người khác cùng nghiệp duyên với con, người ấy phát khởi tâm trần thể hiện hành động xúc tác vào con, thân hãy thọ không được từ chối nhưng không được tác ý để tâm các con ly ngay pháp trần mà thân đang thọ nhận, phải biết đó là nghiệp lực từ vô lượng kiếp đến tạo ra sự cố để thân thọ cho nghiệp lực được xoá, ngay lúc đó con sám hối ngay, không vui, không buồn, tâm không thọ trần dù thân đang thọ. Người đến đánh con vì nghiệp đủ duyên để khởi, người mang pháp trần đến cho con thì thân con phải thọ, thí dụ một bạt tay, tâm con ly ngay hành động thọ một bạt tay. Muốn ly phải thế nào? Phải sám hối, con không phải sám hối hành động người đó đánh con mà con sám hối tội lỗi ngày trước con làm cho đến bây giờ mới đủ nhân duyên phát khởi hành động người ấy đánh con. Sám hối lỗi xưa nhận nghiệp nầy, các con hiểu được chưa? Nếu không khi thân đang thọ nghiệp tâm lại tạo nghiệp mới, nên nhân quả, quả nhân các con trả mãi không hết vì trả một quả, gieo 10 nhân làm sao các con rời khỏi được lục đạo trần gian nầy.

Hiểu được như thế rồi các con mới thấy được rằng tại sao Phật nói chúng ta không có gì phải sợ, không có gì để buồn, không có gì vui, không có gì giận, lấy gì để các con sợ, các con biết tất cả những gì mang lại thân các con đau khổ đến tận cùng của xã hội nầy cũng bởi sai trái vô lượng kiếp của con mà con biết cái sai trái đến để con sám hối thì chỉ có sám hối mới giải quyết mọi vấn đề, buồn vui không giải quyết mọi vấn đề mà tất cả những tình chí ấy đưa các con đến vực thẳm sâu hơn của kiếp sau.

Bây giờ chỉ có sám hối và hành động đúng theo tâm sám hối thì các con sẽ xoá tất cả, có tâm sám hối không tâm sợ, không tâm buồn, không tâm vui…

Từ nay trong ký ức thiền sinh Aya chỉ có một điều sám hối mà thôi không được quyền vui, buồn, giận hờn, sợ thương yêu, oán ghét và chỉ còn một tâm tham sám hối, tham nghiệp lực đến để con sám hối, các con hiểu điều đó chưa, những nghiệp lực đến đem tất cả những nguồn đau khổ đến cho con mà con bình thản sám hối con có phải là kẻ bần ngu hay không? Con bần cái gì con đừng tưởng là bần của cải. Nói đến đạo là không còn nói đến của cải vật chất, cho nên bần ngu ở điều con không còn gì để nói, con không còn có ý nghĩa tranh đua là bần, ngu là con chấp nhận mọi sự việc không có phản kháng, không có sự đấu tranh.

Từ nay Cha muốn thiền sinh Aya có một cuộc sống thật bình thản không sợ, không buồn, không vui, không giận, không oán, không hờn, lúc nào cũng cúi đầu làm kẻ bần ngu.

Cha giã từ.

——*****——


QUÁN TÂM PHÁP – LỜI GIỚI THIỆU
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 1
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 2
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 3
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 4
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 5
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 6
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 7
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 8
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 9
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 10
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN HUYẾT MẠCH
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN NGỘ TÁNH
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN PHÁ TƯỚNG




Leave a Reply