QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 6

Jan 31, 20 | | 448 views | No Comments



Share |




THIÊN KHAI MINH ĐẠO AYASANTA

MẬU DẦN 1998


——*****——


QUÁN TÂM PHÁP



——*****——


Đánh máy: Tâm Duyên


——*****——



BÀI 6:




Qua quá trình tu học các con đã hiểu và biết thật chính xác tu không phải là để sửa cái thân cho có hình tướng của tôn giáo nầy hay tôn giáo khác, mà chính các con tu phải mượn cái thân thọ nghiệp lực của chính mình để chuyển sửa cái tâm, nếu không có thân thì các con cũng rất khó tu, vì có thân mới thọ được nghiệp báu, trong nghiệp báu ấy các con biết được mà chỉnh sửa cái sai, đúng dù vô tình hay cố ý bởi vô minh tác tạo ra. Vậy cái thân cũng vô cùng quý báu vì nó là chiếc thuyền để chở các con ra bể khổ nhưng bể khổ cũng rất cần rất quý báu, có bể khổ ấy, có sóng gió ấy thì các con vượt được từ bến mê sang bờ giác. Bấy giờ những phương tiện có rồi, còn lại ý chí, nghị lực các con thôi.

Cái bể khổ mênh mông mà pháp trần cũng rất đa dạng, các con không ở nơi nầy hay đến nơi khác pháp trần cũng đủ sức đeo các con đến bất cứ nơi nào. Biết được rằng pháp trần không thể ly được vì các con không rời được bể khổ, đã biết thế không cần tránh đâu cũng chẳng tìm kiếm nơi nào tựa cho được ở yên cả, chỉ có kiếm nơi nào thuận duyên các con vừa tu sửa, vừa trả nợ, chớ đừng kiếm nơi nào để trốn nợ được. Thuyền đã có, biển nước cũng có, sóng gió đã có giờ còn cần một ông lái chèo thật kinh nghiệm, chịu đựng kiên trì dũng cảm. Vậy các con đang tuyển ông lái chèo ấy ở đâu, biết chắc rằng ông ấy không thể là nhân vật hiện hữu bằng xương, thịt trong nhân gian nầy, hễ có thuyền bắt buộc có ông lái đò, mà ông lái đò không có trong xã hội hữu hình, có phải chăng đó là tư tưởng, cái niệm của các con. Đó là cái nhị thể bởi các con chưa gột rửa sạch để thấy được cái lõi của nhị thể, bây giờ các con chỉ sống qua nhị thể nhiễm, cái nhị thể bao bọc bởi pháp trần. Dù là chưa lột nhưng nó cũng vẫn là ông lái đò đưa chiếc đò trên bể mê trong đó có con ngồi, dù lái khéo có kinh nghiệm hay không kinh nghiệm mà ta đã lỡ chọn ông ấy là lái đò đưa ta qua bến ngạn, bây giờ con và ông ấy cùng nhau học hỏi kinh nghiệm để ra khơi. Nói để học cùng nhau thì các con phải thấy, phải ngồi lại, phải trao đổi, đã nói học cùng nhau mà ông lái đò và các con không hề thấy, không hề biết, không hề trao đổi với nhau thì thế nào gọi là học cùng nhau? Chẳng lẽ con cứ ngồi yên trên chiếc đò, cứ mặc cho sóng vỗ đưa con bập bềnh trên biển hay sao? Vậy các con hãy bắt đầu nhận thức để thấy ông lái đò và ông lái đò cùng con trao đổi học hỏi, cùng nhau lèo lái qua bên kia bến ngạn. Nếu nói thế, ông lái đò không ở ngoài các con vì ông không hiện hữu trong xã hội nầy, nếu ông không ngoài con thì ở trong con ở trong trái tim, trong lá phổi, trong ngũ tạng lục phủ ư? Hay trên đầu các con, ông ấy đang ở khắp cùng trong cơ thể các con và ông thoáng hiện, thoáng ẩn qua lục căn để ổng đưa con về đến bến ngạn hoặc đưa các con về đến bến mê, do ý thức chuyển vận các con đó nghĩa là nếu các con ý thức được cuộc đời nầy lấy tham, sân, si để làm nấc thang cho các con tranh đấu danh, lợi, tình thì tất cả tình chí các con là ông lái đò đưa các con trở về bến mê, nếu các con biết vận chuyển tam độc tham, sân, si nằm trong của cải vật chất danh lợi tình qua danh lợi tình để tự chính mình giải thoát thì ổng sẽ đưa các con đến bến ngạn, các con cứ giận đi càng giận hơn nữa khi các con lười biếng tu học, hãy dụng cái sân để đối trị cái lười biếng tu học cho đến khi các con biến đổi nó thành tinh tấn thì mới thôi. Nếu chưa được thì hãy tăng cái nồng độ sân lên để đối trị, đến khi nào hàng phục được ma lười biếng thì các con cũng hết sân, các con hãy tham đi, tham ái tham tình, tham tại sao không có tình thương từ bi? Các con tham cái tình ấy đến bao giờ thực hiện được từ bi đúng nghĩa, cần tham nữa hãy tham hơn đi. Các con hãy si mê đi trên con đường giải thoát và si mê đến khi nào đã thực sự giải thoát tâm thức hoàn toàn. Tất cả những tham, sân, si ấy chuyển vận cho các con thoát ra khỏi ngục danh, lợi, tình và vật chất. Đó là ông lái đò.

Vậy bây giờ các con có thể ngồi lại tâm sự với ông lái đò được chưa? Ông lái đò cũng thể hiện ra một người đầy đủ tham, sân, si nhưng nếu các con biết chọn ông lái đò về bến ngạn thì ông tham, sân, si khác, nếu các con chọn ông lái đò về bến mê thì ông tham, sân, si khác, hãy tuỳ cái chọn nhưng ông nào cũng tột cùng của tham, sân, si. Con dụng cho đến tột đỉnh của tham, sân, si thì các con cũng đi về đến bến. Khi đã chọn rồi thì các con nhận ông lái đò ấy là bạn hiền thường xuyên tâm sự, con giúp ổng và ổng cũng sẽ giúp con để chiếc thuyền lướt trên biển trần hạ nầy dù cho có sóng to gió lớn hai người đồng lèo lái đầu mũi có nhau, đừng bao giờ bỏ quên ông lái đò và cũng đừng bao giờ phản bội ông lái đò vì Cha biết chắc rằng ông lái đò không bao giờ phản bội con chỉ trừ khi con biến thể ông ấy là ông lái đò của bến mê hay bến ngạn.

Khi Cha đã phân tích cho các con biết được để các con chọn, khi đã chọn hãy nhận đó là bạn tri kỷ của mình không rời nhau, thiếu người bạn tri kỷ mình thấy xót xa và đau buồn thì người bạn tri kỷ ấy cũng thế nếu thiếu con thì người ấy cũng xót xa và đau buồn, các con làm bạn tri kỷ đến lúc nào hai người trở thành một, ngay lúc ấy bờ, nước, thuyền, ông lái đò và các con không còn nữa.

Cha giã từ.

——*****——


QUÁN TÂM PHÁP – LỜI GIỚI THIỆU
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 1
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 2
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 3
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 4
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 5
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 6
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 7
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 8
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 9
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 10
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN HUYẾT MẠCH
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN NGỘ TÁNH
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN PHÁ TƯỚNG




Leave a Reply