QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 5

Jan 30, 20 | | 289 views | No Comments



Share |




THIÊN KHAI MINH ĐẠO AYASANTA

MẬU DẦN 1998


——*****——


QUÁN TÂM PHÁP



——*****——


Đánh máy: Tâm Duyên


——*****——



BÀI 5:




Tiếp theo bài Quán Tâm Pháp Cha đã chỉ cho các con thấy được cái tâm của mình. Hôm nay Cha nói sâu về cái tâm con người bị nghiệp lực chi phối.

Trước khi Cha dẫn cho các con thấy cái tâm bị nghiệp lực chi phối, thì Cha dẫn cho các con thấy trước cái thân, các con nhìn trong xã hội thấy rộng rãi nhưng nhìn trong gia đình thấy có những người đẹp, người xấu, người trung bình. Mà những người con ấy cũng do nơi một cha, một mẹ đúc kết tạo thành, không phải khác cha, khác mẹ, mà một cha, một mẹ tạo thành những đứa con nhưng khi đứa con ra đời có đứa đẹp, đứa xấu, đứa thông minh, đứa không thông minh, … không có đứa con nào giống đứa con nào.

Các con thấy ở chỗ tạo nên một đứa con cái hình hài cho đầy đủ ngũ tạng, lục phủ cái thân là nhờ tinh cha huyết mẹ, còn hình hài tốt xấu thông minh hay ngu đần, muốn nói lên cái tình chí của đứa trẻ là bởi nghiệp lực châu linh thể ấy trở về đây tạo thành cái phong của hình hài, chớ không phải cha mẹ mà cha mẹ chỉ cho đứa trẻ ấy cái thân, còn đẹp xấu không phải do cha mẹ, mà đẹp xấu khôn ngoan là tuỳ. Thuộc linh tánh đứa trẻ được chi phối bởi chính nghiệp lực mang về đây, với một người tạo nhiều phước báu vô lượng kiếp sinh vào gia đình có hoàn cảnh nào đi nữa đứa trẻ ấy cũng hưởng trọn vẹn phước báu vô lượng kiếp trước, sinh về đây khác hơn anh em của nó, nó tạo nên phước thì nó hưởng báu, một trong những anh em của nó không tạo phước báu, tạo nghiệp lực gì thì trở về đây thọ bẩm và hưởng cái gì vô lượng kiếp trước tạo ra.

Ngày nào của những kiếp xa xưa mà con người cố tạo nên cái lòng vị tha, cái lòng bao dung, một tâm từ ái thì thử hỏi con người ấy trở về đây kiếp nầy phải khác hơn anh em của nó, nó về thọ bẩm và tiến hoá tâm từ bi của nó mà nếu nó trở về để tiến hoá tâm từ bi thì cuộc sống nó phải khác hơn anh chị em nó ngày xưa với tâm bỏn xẻn, tâm ác trở về.

Khi thọ bẩm cái thân nầy và sống để tiến hoá cái tâm, muốn tiến hoá cái tâm thì cũng thể hiện cái tâm chính của mình rồi nhìn từ đó mình mới toi luyện được tâm từ bi trong kiếp nầy, không thể nào cái tâm của mình chưa hàng phục mà thọ bẩm được cái tâm từ vô lượng kiếp trước thể hiện sự từ bi bác ái.

Vậy thì trong cái bình đẳng tánh mà Phật đã nói với chúng sanh có bình đẳng tánh Phật thì dĩ nhiên tánh chúng sanh đều thành Phật, chưa thành, sắp thành, đã thành.

Muốn thành được ngay bây giờ các con phải thấy được tâm hiện hữu, thể hiện qua hành động và tư tưởng các con là các con biết toi luyện cái tâm từ vô lượng kiếp đến đâu. Khi mình biết được tâm mình còn ngăn ngại bởi những tư tưởng chưa thoát, thì phải làm gì? Trước hết, các con khắc chế và toi luyện làm sao những pháp trần đang chiêu cảm nghiệp lực từ mạt na thức của mình thể hiện ra những cơn khảo tạo tác vào thân, vào tâm, vào trí của mình thì các con biết dừng lại ngay, biết ý thức ngay để làm gì? Để xoá đi nghiệp lực trong mạt na thức của con trong cái kho chứa nghiệp thức đó, xoá phần nghiệp lực đang đến với con đó.

Khi pháp trần vừa đến là các con biết sự chiêu cảm nghiệp lực thể hiện qua hành động để các con kịp thời tự toi luyện ngay.

Vậy các con đã hiểu được nghiệp lực không phải chỉ nghiệp buồn, vì nghiệp vui cũng là nghiệp lực, khi con vui 1 con đừng đưa vui 3, vui 7, vui 10 vào mạt na thức các con nữa, cũng như hành động nào đưa đến đau khổ các con đừng khổ một lần rồi các con đừng đưa khổ khác vào nữa. Nói ở đây tức thế nào? Cha thí dụ: Các con có cái kho mạt na thức đang chứa đầy nghiệp lực. Kho ấy có một cánh cửa (tâm phân biện) chuyển nghiệp thức ra và ghi nhận vào cũng bởi tâm phân biện, như vậy cái kho mạt na thức không bao giờ hết nghiệp lực trong ấy. Các con hãy diệu dụng cái cửa ấy chỉ chuyển nghiệp thức ra và tuyệt đối không ghi nhận vào (tâm vô nhiễm). Trên thân thể các con có chín khiếu nhưng có hai khiếu đào thải ra mà không tiếp nhận vào, ở đây Cha chỉ đề cập đến khiếu Cốc đạo mà thôi. Khiếu Cốc đạo có nhiệm vụ hành chỉ đào thải phẩn ra ngoài chớ tuyệt đối không hề tiếp nhận phẩn từ ngoài vào. Nếu đưa vật gì vào thì phải có hành động tác động từ bên ngoài mới đưa vào được.

Mạt na thức cũng vậy, đủ duyên chuyển nghiệp lực từ mạt na thức khế hợp với pháp trần để trả nghiệp của vô lượng kiếp trước, khi đang trả nghiệp các con nhớ đừng tác ý để tình chí không phát khởi thì nghiệp chỉ trả mà không vay, tức là mạt na thức tự nó không tự nhíp nghiệp lực vào được, nó chỉ ghi vào khi do các con tác ý, hiểu chưa?

Tự nghiệp lực bên ngoài không đưa vào mạt na thức các con được mà muốn vào được mạt na thức bởi các con tác ý, bây giờ ý các con phải sao?

Cha đã nói với các con thật nhiều hành động nhưng đừng dụng ý, hưởng và chịu không dụng ý, các con nên nhớ ý vô cùng quan trọng cũng bởi ý tưởng mà thăng hoa cuộc đời, cũng bởi ý mà cuộc đời phải bị mai một các con. Vậy phải sao?

Các con phải tự chủ lấy mình, bây giờ tập tểnh cái tự chủ, muốn tập tểnh cái tự chủ các con phải chấp nhận tất cả mọi người là Thầy mình. Trước hết chấp nhận mọi con người là Thầy các con, khi đã hạ cái ngã xuống, các con chấp. Khi chấp nhận tất cả pháp trần đều là bài học dạy các con nên người, nhận tất cả pháp trần dạy các con nên người, pháp trần vui buồn, nhục, vinh đều là bài học dạy cho con cả, đừng phân biệt bài học vinh thì học, bài học nhục thì không. Bài học đưa con người trưởng thành nhanh nhất là bài học nhục chớ không phải là bài học vinh.

Bây giờ các con muốn xoá mạt na thức ở trong con, Thầy muốn nói xoá nghiệp lực trong mạt na thức, chớ mạt na thức thì người nào cũng hằng có không thể nào mất được. Hãy đem tất cả những gì trong mạt na thức ra, khi không còn gì trong mạt na thức thì mạt na thức tự nó không có, các con còn đem một ý nào buồn, vui, tốt, xấu vào thì mạt na thức phải chứa, bây giờ các con đừng có muốn mạt na thức hiện hữu trong tâm thức thì các con chú ý cái ý.

Ý là gì? Trong nầy không phải nói là một ý mà ý nằm trong 6 căn các con: mắt ý, tai ý, mũi ý, miệng ý, thân ý, cái ý là cái gì? Là cái để các con tiếp giao vậy có phải là ý thức hay không, để cái căn thức các con tiếp giao với trần? Ở đây Cha nói các con thấy thôi, căn thì phải thấy nhưng đừng dụng thức để diệu dụng giữa căn và trần mà các con chỉ dụng căn và trần qua cái trí, Cha muốn nói thêm cái trí. Cái trí các con để các con biết được trần là gì? Là hình thể gì thôi, các con đừng len cái tâm phân biện vào cái trí, nếu các con len cái tâm phân biện vô cái trí để phân biện pháp trần khi căn thức tiếp giao rồi thì các con dụng ý, khi dụng ý rồi thì tức khắc đã đưa nghiệp lực vào mạt na thức. Các con biết rằng ý nghiếp nghiệp lực vào mạt na thức nhanh hơn ánh sáng đi. Bây giờ biết được nó nhanh mang nghiệp lực của mình đi kiếp sau thì hãy làm sao ta tránh, nếu không có pháp tránh thì Cha chắc rằng các con không thể nào thoát được vòng luân hồi các con phải biết tránh để không nhiếp và biết được pháp để xoá thì sự giải thoát các con ở trong gang tấc mà thôi.

Để khỏi nhiếp Cha khuyên các con một điều là lúc nào cũng đứng ở cửa làm con mà thôi, lúc nào cũng đứng ở cửa làm con đừng đứng ở cửa làm cha thì các con phải sao? Con phải hiếu thảo, phải cung kính, phải vâng lời phải vậy không? Dù cha mẹ mình là người đê tiện trong xã hội, dù cha mẹ mình ức hiếp mình đến đâu mình cũng vẫn cung kính. Mình có lễ độ không bao giờ oán hận cha mẹ, cái cung kính, cái thương yêu, cái lễ độ là hành động báu bổ cho mình và cái không oán hận là không gieo ý tưởng nhiếp nghiệp lực vào mạt na thức, và tất cả những cái đó để cho các con diệt ngã. Tập ở phần đó trước bây giờ các con đứng trước con vật con tự nhủ nó là Thầy mình, có phải Thầy hay không? Nếu các con không thấy được cái nghiệp lực của nó mang theo để nó trở thành một con vật thì các con dẫm chân lên và cũng thành một con vật, thấy nó để quán chiếu lại mình để hành động và tư tưởng mình không tác tạo ở kiếp sau không trở thành con vật với hình hài đó có phải làm Thầy các con hay không? Thì tại sao ngay bây giờ những con người có hành động con cho là sai trái con không cho đó là Thầy, bởi cống cao ngã mạn không cho đó là Thầy mình nên các con mãi nhiếp nghiệp lực qua ý tưởng của mình để đúc kết con người của mình sau nầy trở thành những tư tưởng hiện tại.

Hôm nay Thầy rút gọn cho các con biết bổn phận các con là những đứa con hiếu thảo, một người tôi trung đối với trần hạ nầy, đối với tất cả mọi người, mọi vật, nói chung lại là chúng sanh, là cha mẹ, đều là chơn sư các con và tất cả pháp trần tác vào các con đều là phương tiện để giúp các con một bước thăng hoa trong cuộc tiến hoá mà các con tạm mượn thân để thọ bẩm pháp trần mà tiến hoá.

Thầy các con sẽ nói với các con, cái phần mà tại sao các con phải đúc kết điển linh quang để hiệp thống được đại linh quang. Trong những ngày sắp tới, Cha mới có thể nối tiếp được các bài giảng tới cho các con.

Thầy giã từ.

——*****——


QUÁN TÂM PHÁP – LỜI GIỚI THIỆU
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 1
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 2
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 3
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 4
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 5
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 6
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 7
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 8
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 9
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 10
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN HUYẾT MẠCH
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN NGỘ TÁNH
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN PHÁ TƯỚNG




Leave a Reply