QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 4

Jan 29, 20 | | 124 views | No Comments



Share |




THIÊN KHAI MINH ĐẠO AYASANTA

MẬU DẦN 1998


——*****——


QUÁN TÂM PHÁP



——*****——


Đánh máy: Tâm Duyên


——*****——



BÀI 4:




Trong tất cả, mà các con đang tu luyện không ngoài các tâm dù ở pháp môn nào, dù ở tôn giáo nào. Muốn thành đạt để phi nhơn thì chung quy chỉ cái tâm, không phải người nào bước vào đường tu là không biết chuyển thức tâm của mình nhưng tại sao người tu thật nhiều mà người thành đạt được không đủ số để đếm, các con phải biết khi bước vào đường tu, các con buông bỏ hết những vật chất quyền lợi, danh, tình, tất cả những cuộc vui chơi cũng bỏ hết mà tại sao các con cũng lận đận trên đường tu học? Suy qua ngẫm lại cũng bởi nghiệp lực mình quá sâu dầy, có lúc các con thật hăng say bước vào tu học thì nghiệp đau, biết bao chuyện đời, chuyện đạo, chuyện gia đình, chuyện xã hội tất cả vây các con và kéo các con ra khỏi thời học.

Bây giờ chẳng lẽ các con không khắc phục mà cứ chịu thua nghiệp lực mình hay sao? Nhưng nghiệp lực là phải trả, Cha nói với các con rằng đối với nợ đời kiếp nầy các con không trả, kiếp sau cũng không giựt được nhưng khi nghiệp đến phải trả, các con không hẹn được, đối với nợ trần hạ có thể hẹn được, có thể chuyển được mà đối với nghiệp đưa vào mạt ma thức của con bây giờ và biến thể ra pháp trần thì các con phải chịu, chẳng lẽ bây giờ tu, nghiệp đến các con bỏ tu, vậy đến bao giờ các con mới đi đến sự tu trọn vẹn của mình. Các con càng tu chừng nào thì nghiệp thức vây bủa chừng ấy.

Vì nghiệp thức đến với con là do tiền khiên của những người nào đó cùng với các con đã gây tạo với nhau, hoặc với vật, hoặc với người, lúc nào họ cũng chờ đợi khi con đưa nghiệp thức vào mạt ma thức là nơi chứa thức, khi ý thức đối tượng tạo nên nghiệp, con và người ấy nghiệp thức đồng cảm vời thể hiện qua nghiệp trần mà vay trả với nhau. Khi các con đã phát nguyện giải thoát rồi những người ấy để các con tu một cách dễ dàng đến ngày thành chánh giác à! Vì con người đã thoát được sự sanh tử thì họ không còn trở về trần hạ nầy nữa, còn đối tượng nghiệp lực thì không thể nào quán thức vay trả, trả vay tiền nghiệp được thì sao đây? Cho nên họ trì kéo các con lại trả cái nợ tiền khiên cho xong rồi mới xoá được nghiệp thức đến vô tâm.

Bây giờ con bước lên một bước nghiệp lực kéo con xuống ba bước nữa, nên đôi lúc mình tự nghĩ đừng tu thì hơn, đừng tu thì cuộc đời bình yên hơn bước vào tu sống gió mãi, nên các con phải hiểu được nghiệp thức mình không rời được mình. Con bương nhanh thì trì con nhiều, con bương chậm trì con ít, con đứng đó nó ngồi xuống, nó không rời. Vậy mình chí quyết mình tu cho nó và tu ngay khi có nó, bây giờ rời không được thì sao? Thôi thì cùng tu với nhau. Cho nên các con đừng ích kỷ tu một mình, các con ích kỷ tu một mình cũng không được, bây giờ các con cố trả nợ bằng các công đức các con hồi hướng cho nghiệp thức mãi đeo mang mình.

Khi các con sắp bước vào học các con mời tất cả chúng sanh nào buổi học nầy đến đòi nợ thì hãy vào ngồi và đòi nợ con đi, con nguyện rằng khi con ngồi có được một chút xíu công đức nào con hồi hướng hết cho chúng sanh đó.

Con không cần nhận công đức, tạo bao nhiêu công đức hồi hướng hết cho chúng sanh mà chịu vào để con ngồi yên tu học, chớ con đừng có bực dọc, con bực dọc thì con nợ thêm nữa, mà nợ thêm nữa họ đòi thêm nữa, rồi không biết cứ giằng co mãi trong nghiệp lực, nghiệp thức để biến ra nghiệp trần tác động và ảnh hưởng sự tu học các con.

Ngay cả cuộc sống trong gia đình cũng vậy, thí dụ: Người nào con thương yêu lo lắng thì người đó làm phiền con nhiều hơn, tất cả nghiệp lực đến nghịch, nếu các con biết bức phá thì tiến hoá nhanh, còn nếu nghiệp lực đến thuận cảnh mà các con thuận theo đó thì coi chừng, chiếc xe xuống dốc không làm các con mất sức, kiệt sức nhưng nó có thể đổ và giết thân các con, nếu các con không biết điều khiển vững tay lái và các con không có một cái phanh tốt thì coi chừng hoặc là xuống hố hoặc là các con va chạm hai bên thành đường hoặc các con bị ngã té, dù lên hay xuống dốc cũng hãy tự cảnh giác mình, đừng vui quá rồi quên tất cả nghiệp lực đang bủa vây đó, hoặc đau khổ buồn quá cũng đừng quên rằng con nợ cũng cần dịu dàng nên phải vui sướng mà trả nợ.

Tóm lại dù thuận hay nghịch cũng bắt buộc các con qui về tâm thức của mình. Qui tâm để các con nhận định sự sáng suốt mà hành động, qui được tâm để sáng suốt hành động cho phải lẽ thì các con chuyển tâm thức lên được trí thức, với trí thức các con phải có tính hơn thua. Vì làm người bổn thể có thân chấp vào nó làm của riêng mình, cái thân đã riêng thì kéo theo biết bao là vật trần cung phụng riêng cho nó nay cái nhà, mai cái xe, mốt cái áo, bữa nọ món ăn, bữa kia vàng bạc… Biết tất cả là những phương tiện nhưng cũng làm các con vất vã và hao phí thời gian cho cái thân riêng giả của mình, bởi riêng giả đó nên con cứ quây quần theo nó mãi thì cái trí cũng theo vào cái đúng, cái sai, cái hơn, cái thua, thử hỏi các con mãi đi về nhị nguyên, tuổi đời không dừng lại cho các con hết thời gian nhị nguyên, tuổi đời lần lượt giây qua giây, phút qua phút, ngày qua ngày, tháng qua tháng, năm qua năm, đời nầy qua đời khác. Rồi các con cứ mãi tâm phân biệt, trí nhị nguyên, các con rồi cứ mãi luân hồi tái kiếp chi bằng bây giờ các con đã biết bao nhiêu tội lỗi tượng hình thành con thì con là một cây tội lỗi, bây giờ tất cả những gì tạo tác cũng bởi nhân từ trong cây đó ra, biết được vậy cũng không có gì phiền trách, tội lỗi nầy không đem lại sự buồn cho các con mà Cha muốn nói cả vui lẫn buồn, cái gì đến với con cũng bởi tội lỗi, không gì không tội lỗi, ăn một chén cơm nuôi thân nầy cũng bởi tội lỗi, bởi có con ăn chén cơm nầy nên có biết bao người làm thành chén cơm, đi gieo mạ trồng lúa, xay lúa, đập lúa, nuôi heo, nuôi bò, trồng rau, trồng cải đem về cho các con được một buổi ăn, biết bao nghiệp lực vây các con đó. Cái thân nầy nuôi lên bởi nghiệp lực, bây giờ các con phải trả nghiệp lực, khi cái thân nầy còn đang mang nghiệp, vừa mở mắt ra là thấy nghiệp chồng vô rồi, sáng phải ăn, trưa phải ăn, chiều phải ăn, mặc quần áo, giặt quần áo, phải đi phải đứng phải tiếp xúc người nầy người kia.

Ôi! Nói thế chẳng lẽ các con không bức phá được hay sao? Bây giờ sáng ra các con vay nợ thì cuộc đời nầy lúc nào các con cũng nghĩ trả nợ, cống hiến hết không một việc gì cho con, tư tưởng và hành động cống hiến cho nhân loại, nhân loại cống hiến cho con sự sống, vô vi cống hiến cho con con đường để tu, con cống hiến lại cho nhân loại những gì con làm được. Ngay cả con tu cũng không phải con tu cho con, con tu cho tất cả muôn loài vạn vật, nếu ai chưa tu được con đọc kinh cầu xin cho tất cả muôn loài vạn vật nghe tiếng kinh mà khai ngộ, con ngồi thiền con ban tất cả những gì mà trong tư tưởng con lập thành thanh tịnh và con ban rải tư tưởng ấy đi khắp cả khôn cùng không gian, thời gian mà con đang ngồi, bây giờ tất cả những gì không phải là của con, nhứt nhứt hành động không phải là của con, mà hành động cống hiến thì lời nói của con hiệp trong hoà ngoài, lời nói con thế nào để đem lại tình thương cho con người.

Như vậy muốn chuyển tâm thức các con phải thấy được chính mình, trở về nguồn gốc của mình, thì nguồn gốc của mình, Cha nói với các con là nguồn gốc từ tội lỗi, trở về đây trong cái biển trần đau khổ, nếu không đau khổ là con đi nghịch lý đó, nhưng con phải ngoi ra pháp trần đau khổ với một tư tưởng thật bình yên, an nhiên, thân các con ở trong trần hạ đau khổ bị tất cả pháp trần tác vào như con đang lội trong biển bão tố thì bão tố dập vùi con tận đáy biển. Ngay trong trần hạ nầy con biết ăn cũng khổ, thương cũng khổ, ghét cũng khổ, đi cũng khổ… Làm sao tâm thức con vượt qua được trần hạ nầy, con bình yên qua khỏi thì pháp trần không dập tâm thức con, con hiểu chưa? Pháp trần không dập tâm thức con. Khi tâm con bình yên rồi thì con mới lướt qua khỏi lục dục thất tình, mà khi tâm con lướt qua lục dục thất tình là lúc đó trí con bừng sáng. Khi trí thức con bừng sáng thì trí thức con thấy thật rõ con là gì? Cái xã hội nầy là gì? Con và xã hội không hề mắc vướng nhau, mà chỉ có thân con và xã hội mắc xích nhau thôi.

Bởi các con nhận định sai, nhận định thân và con là một, con nhận định sai ông tài xế và xe hơi là một. Khi nhận định đúng rồi thì dụng cái trí, dụng cái con, dụng cái ngã đó để làm công cụ cống hiến, tự con thoát ra khỏi cái vòng lục đạo bao vây thân con, chớ đừng hiểu lầm rằng các con tu thành rồi không còn trong trần hạ nầy nữa, trần hạ nầy là cái môi trường ắt có và đủ để bám chặt lấy thân các con và con biết diệu dụng cái thân và tâm không mắc vướng vào pháp trần nầy. Con thoát ra ở đâu? Chẳng lẽ con thoát ra khỏi cái thân rồi con bay bay trong không gian lên 9 tầng Trời, qua 9, 10 tầng Phật. Con thoát ra trong nhân cách con người con đó, con phải thể hiện con là người giải thoát thế nào qua nhân cách xử thế con người, chớ con đừng nghĩ con thoát ra thành Phật, thành Tiên, thành Thánh để đi du sơn mà chơi, hay đi đến độ con bằng nhân cách của con, Đức Phật 32 tướng tốt không ngoài nhân cách, ở đây các con hãy tập đi, tập từ lời nói, từ hành động, từ bước đi, từ cái đứng, từ cái đối xử với nhau, từ cái ăn, từ cái uống, từ cái mặc cho trọn vẹn cái nhân cách. Đó là giải thoát.

Cha giã từ chung.

——*****——


QUÁN TÂM PHÁP – LỜI GIỚI THIỆU
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 1
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 2
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 3
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 4
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 5
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 6
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 7
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 8
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 9
QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 10
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN HUYẾT MẠCH
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN NGỘ TÁNH
QUÁN TÂM PHÁP – LUẬN PHÁ TƯỚNG




Leave a Reply