QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 3

Nov 6, 18 | | 29 views | No Comments



Share |




THIÊN KHAI MINH ĐẠO

AYASANTA

 

Quán Tâm Pháp – Bài 3

 

MẬU DẦN – 1998



Những lời Cha dạy trong tuần trước các con có tham khảo và hành trì không? Bài học không có lớp lang theo như những sự va chạm, những hoàn cảnh xã hội, mặc dù Cha không thể nào sắp xếp cho có thứ tự từ A đến Z theo những nghiệp trần đến với các con dù là không trật tự nhưng với tâm pháp nó đều có thể ứng dụng được tất cả những bài học thực tế đã đến với các con, bài nào các con cũng tiếp thu được nếu các con biết quán tâm pháp. Nghĩa là Cha muốn nói rằng ngoài các con ra các con không có chủ quyền nào đối với người bên ngoài, đối với vật bên ngoài mà con chỉ có chủ quyền đối với con.

Cha muốn nói chủ quyền đối với con là khi nào các con đã điều khiển được cái tâm phụ của các con rồi, chính mình chưa làm chủ được cái bản thân mình mà tại sao nói chung tất cả chúng sanh muốn làm chủ tất cả những gì bên ngoài mình. Như vậy có được hay không các con? Chắc rằng không rồi đó, nếu nói thế phải chăng tất cả những gì bên ngoài thân các con thì đừng sửa đổi mà các con chỉ sửa đổi được cái gì bênn trong các con mà thôi.

Ta thí dụ: Nếu các con muốn đi qua phòng kế bên mà cửa đã đóng các con không có chìa khoá, không chìa khoá là bởi các con không có chủ quyền cửa ấy, vậy thì các con nghĩ thế nào trước sự việc ấy, nếu các con tự cho mình có đủ thẩm quyền đi qua cửa ấy thì các con lại dẹp pháp trần, nếu dẹp pháp trần trên cương vị mình không là chủ thì những gì sẽ xảy ra sau đó. Những gì xảy ra sau đó bởi các con gây nghiệp quả, nếu các con thấy rằng mình không đủ tư cách bước qua cửa ấy trong cái chủ quyền của mình thì mình tìm hướng đi của mình và dừng ngay tại ấy là các con quán được tâm pháp biết được pháp trần và mình.

Pháp trần nào là của mình và pháp trần nào không phải của mình, nếu của mình thì mình thông được tâm của mình, hãy chuyển tâm. Muốn nói thông tâm tức là tâm và cảnh hợp tình nên khế hợp hoá giải, còn giữa tâm và cảnh đối trị nhau thì các con không nên dẹp cảnh mà quán tâm chuyển tâm. Như vậy có phải rằng trong mọi pháp trần đều không vô lý, đều không vô nghĩa, đều không sai đối với ta, có chăng bởi ta không quay về nội thể để thấy được ta và chúng ta hãy làm đúng trong cái chơn pháp của nó, mà chơn pháp thì có tà pháp, có chơn có tà nên lúc nào cũng đối trị nhau.

Nhưng các con phải tìm thấy chơn pháp trước để các con không tạo nên tà pháp, cái chơn pháp là làm thế nào hợp lẽ mình không va chạm đối với pháp trần ngoài mình và mình viên thông được tâm thức và pháp trần. Khi viên thông được các con mới trở về với niệm nhứt, ở trong niệm nhứt các con mới thấy được lẽ vô tâm, khi với cái tâm vô ấy các con mới không có chánh nịêm, không có tà niệm. Muốn đi vào được điều đó thì từ nay các con nhớ khắc kỹ rằng không bao giờ các con đối trị với pháp trần, khi pháp trần đến liền quán tâm, quán chiếu vô niệm ngay mỗi mỗi pháp trần, vô niệm quán tâm, quán chiếu để viên thông. Đó là bước thứ hai để các con đi về với vô tâm tức vô ngã của mình. Cha dừng bài học ở đây và các con sẽ tiếp nhận từ đây đến một tuần nữa những bài thực tập Cha sẽ trao cho các con.

Các con hãy điềm tỉnh thọ học những bài pháp sẽ đến với các con.

Cha giã từ.

Quán Tâm Pháp – Bài 1
Quán Tâm Pháp – Bài 2
Quán Tâm Pháp – Bài 3
Quán Tâm Pháp – Bài 4
Quán Tâm Pháp – Bài 5
Quán Tâm Pháp – Bài 6
Quán Tâm Pháp – Bài 7
Quán Tâm Pháp – Bài 8
Quán Tâm Pháp – Bài 9
Quán Tâm Pháp – Bài 10




Leave a Reply