QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 2

Nov 5, 18 | | 41 views | No Comments



Share |




THIÊN KHAI MINH ĐẠO

 

AYASANTA

 

Quán Tâm Pháp – Bài 2

 

MẬU DẦN – 1998



Các con có biết không, nếu không có phân định thế nào là tâm thì không thể nào bắt nắm được để toi luyện cho được thuần dương thì ngày tháng trôi qua tâm thức các con cũng tung tăng nhảy múa như pháp trần và trôi theo ngày tháng sống của cuộc đời mà thôi. Giờ Cha cho các con thấy đựơc, tuần rồi Cha đã nói tâm không ở trong, không ở ngoài, và tâm cũng không ở chính trung nữa, vì nếu tâm có trụ sở tức tâm có hình tướng bởi vô hình tướng nên nó cũng vô sở trụ, đã vô hình nên không thấy phải nương vào chỗ dựa để thấy biết tâm nhưng nó cũng không có sở trụ nên biết tầm ở đâu? Trong khoa học huyền bí thì tâm đựơc chứng minh là có, muốn thấy được tâm xuyên qua tình chí như có tâm sân, tâm vui, tâm buồn …

Trước hết các con định để thấy được tâm các con nương ở sáu căn, như vậy tạm phương tiện Cha nói trong hiện hữu cái thân có sáu tâm ở trong lục căn, tạm định sáu tên ấy qua tên của lục căn, tức tâm nhãn, tâm nhỉ, tâm tỷ, tâm thiệt … sáu tâm ấy là chủ tể để phân và điều khiển các tâm mà khi sáu tâm ấy tiếp giao qua sáu thức thì các con cũng biết tâm vô hình tướng thì thức nào có hình tướng nhưng thức nằm trong duy tâm học nên nơi nào có tâm để định được lục trần do nơi thức giao cảm, tạm nói là lục thức cho sáu căn thọ giao được với sáu trần, khi thọ giao tâm, thức, trần thì sau đó những tâm khác bởi chuyển động của tình chí mà phát ra những tâm phụ thì tâm phụ ấy mới điều khiển cái thân phát ra hành động. Cái chánh tâm chỉ có bổn phận tiếp giao với pháp trần nhờ thức, từ tức chuyển động thần căn giao với nghiệp trần qua cảnh còn tác động hành động do tâm phụ chuyển vận, bây giờ muốn khắc chế tâm phụ để tránh đi hành động đúng sai của con người mà bởi tâm phụ phát khởi lên hành động của thân thể để tạo nên nghiệp lành hay nghiệp dữ mà đưa cái chơn thể các con luân hồi mãi trong lục đạo nầy.

Muốn thấy rõ và khắc chế được thì các con luôn tỉnh thức trong sáu chánh tâm, khi tỉnh thức trong sáu chánh tâm, luôn luôn định với chánh tâm khi tiếp giao với pháp trần. Khi định được các con mới không phát khởi ý niệm, mà phát khởi ý niệm là bởi vọng tâm tức là tâm phụ các con đó. Cha hôm nay tóm tắt lại những bài học đã qua trong những năm con đã học. Cha chỉ nói cái đoạn mà tâm phụ dấy động lên khi tiếp giao với pháp trần, Cha dẫn các con đi ngược dòng thời gian trở lại những bài học đầu tiên của các con, đó là phần tối ư quan trọng và rất căn bản nếu không đạt được thì các con không thể nào đến được hoàn nguyên tức là trở lại vô tâm trong hữu cảnh, đó là bài định tâm mật pháp, ở đây Cha chưa nói đến việc hành thiền mà Cha muốn nói ở chỗ khi tiếp giao tất cả pháp trần, tai con phải nghe thật rõ âm thanh, mắt con phải thấy thật rõ hình tướng nghĩa là trong năm căn phải nhận định thật rõ ở pháp trần, thấy rõ ở pháp trần hiện tượng gì theo căn thức của mình tiếp giao nhưng các con đừng định suy nghĩ bàn khi pháp trần xuất hiện, chỉ nhận thấy, biết nghe nhưng không định suy nghĩ bàn, các con nên nhớ phần Cha vừa nói hãy học cho Cha, học bao giờ thì mới thấy được để mới mở ngõ, hãy tầm cho được cái chính con, khi thấy được nó cũng chỉ là bước đầu để chính mình đối diện với mình.

Bài thứ nhứt các con cố ghi lại những điều Cha vừa nói, và trì chí thực hành cho bằng được để thấy cái giá trị của xã hội biến lẽ, pháp trần mãi sanh sanh và diệt diệt. Mãi sanh mãi diệt để các con mãi toi luyện, để thấy được và tìm cho được cái con cần thấy đó.

Muốn thấy được cái tâm mà tâm bởi không tướng nên nó vạn tướng, vô hình tướng, muốn thấy được cái vô hình tướng của nó thì các con phải đứng ở một không gian, các con phải biết nếu các con đứng ở một vị trí thì mới thấy được biến hoá của nó, cái thấy của các con đứng ở cái thấy vô vị trí nhưng thân các con bởi có thân nên có vị trí, bây giờ Cha nhắc nhở các con vị trí đứng cái thân của các con trong phạm vi trong không gian thanh tịnh. Vậy bài học định tâm mật pháp nầy các con phải định thật rõ cái thân các con trốn cảnh, cái thân trốn cảnh để các con tìm cái thật tỉnh lặng, khi cảnh tịnh lặng cái phụ tâm các con nương cái tịnh lặng ấy tự mất, còn lại cái chánh tâm tự nó khởi tâm khi giao với pháp trần mà được thường hằng như vậy thì các con mới tầm được cái gì ẩn tàng trong lục căn các con đó. Cha ngừng ở đây để các con toi luyện nếu các con gặp điều gì cần phải hỏi, cần phải thông, Cha cho phép các con bắt buộc đồng tử vào sân trình tiếp điển cho các con vấn, Cha mong rằng trong thời gian ba tháng Cha về để toi luyện các con, điều thành quả hay không thành quả là ở các con chớ không phải ở Cha.

Về phần Cha, Cha sẽ dạy các con tất cả những điều các con thắc mắc, các con khai hoá bài nầy trong ba tháng, nếu các con khai hoá được thì các con đi tiếp và trong bài học các con tầm góp nhặt được gì các con hãy ghi lại kinh nghiệm cho chính từng con một vì Cha chỉ khẩu thuyết chung cho các con, còn thành tài đạt quả tuỳ ở các con huân tập mà thôi.

Cha giã từ chung.

Quán Tâm Pháp – Bài 1
Quán Tâm Pháp – Bài 2
Quán Tâm Pháp – Bài 3
Quán Tâm Pháp – Bài 4
Quán Tâm Pháp – Bài 5
Quán Tâm Pháp – Bài 6
Quán Tâm Pháp – Bài 7
Quán Tâm Pháp – Bài 8
Quán Tâm Pháp – Bài 9
Quán Tâm Pháp – Bài 10




Leave a Reply