QUÁN TÂM PHÁP – BÀI 1

Nov 4, 18 | | 37 views | No Comments



Share |




THIÊN KHAI MINH ĐẠO

 

AYASANTA

 

Quán Tâm Pháp – Bài 1

 

MẬU DẦN – 1998

LỜI TỰA

Pháp trần đến với mình là bởi tài sản của mình đang dâng hiến lại, đừng bao giờ đối trị pháp trần . Con hãy biết và mĩm cười để thấy được mình ngày xưa và bình thản cho kiếp nầy.

LINH QUANG ĐỊA TẠNG VƯƠNG BỒ TÁT.

Linh Quang giáng điển trần hồng.

Dạy chung nam nữ trọn lòng lo tu

Cha về nhắc trẻ thúc thu

Đạo cao đức cả Diêm phù lần xa.

Con ơi ! Hồi tưởng trời Cha,

Đáo lai Thầy nhủ luân xa chuyển thành.

Đêm ngày con rán tu hành,

Thành xong sứ mạng ngày lành Cha trao.

Trao con pháp Phật hội đào,

Hoàn qui bổn tánh nương vào Châu thiên.

Con ơi ! Nhớ cảnh tiền khiên,

Đã nhiều tái kiếp miên triền khổ đau.

Cha mừng chung ! Các con an toạ nghe lời Cha chỉ dạy.

Tất cả những gì con thấy, đâu là cái tâm của mình, các con đã từng biết tâm là một vật vô hình, bởi vô hình nên tướng cũng không, tướng đã không làm gì có sắc, có hương.

Cái không tướng, không sắc, không hương, thì sao để các con tầm. Nói có mà không thấy không rờ được, nói không thì tại sao nó chi phối tất cả mọi hành động nhứt cử, nhứt động từ tư tưởng chủ động của đời sống của từng người một. Ôi! thực hư, hư thực, các con phải hiểu trong cuộc sống nầy đều là hư hư thực thực, các con phải biết luân chuyển lúc nào là hư hư, lúc nào là thưc thực. Vì nếu hư hoàn toàn thì các con sẽ sống trong ảo giả, vậy thế nào để mình biết được để tầm về chơn nguyên.

Cái tâm của các con hay tạm nói là giả chủ của con người đều nằm trên sáu căn bản để tạo thành cái biết, cái thấy, cái nghe của con người, nương vào đấy để dụng cái ý thức tiếp giao với mọi vật, mọi việc ở bên ngoài mà tạo thành cái tính sở của con người, nếu không có mũi các con không đủ chức năng ngữi mùi, nếu không có đôi mắt các con không thể thấy pháp trần vật thể, nếu không có tai thì các con không thể nghe được âm thanh, nếu không có lưỡi, không có miệng thì các con không phát ra được tiếng nói và không nếm được hương vị, nếu không có cảm giác của da thì các con không xúc tác được khi va chạm.

Nói tóm lại, trong năm phương tiện nầy phải ắt có và đủ để các con tiếp giao được vật hữu hình, khi nói đến hữu hình thì có màu sắc, hương vị âm thanh tạo nên nhưng nếu nghe, thấy, ngửi… được mà không có niệm thức thì các con không thể tạo tác hành động, bởi còn một cái thức, cái thức đó nó giao cảm từ cái căn con người: căn nhãn, căn nhĩ … xúc tác với vật hữu ở bên ngoài đưa vào cái niệm thức phân biệt để rồi các con có ý nghĩ tốt xấu, thương ghét … đối đãi ở pháp trần để tạo tác nên nghiệp thức. Có nghiệp thức tốt cũng có nghiệp thức xấu. Trong sáu căn các con chỉ thấy được năm căn còn căn thứ sáu nó vô hình nó mới giao cảm từ cái vô đến cái hữu và nó hợp thể khi các con thọ nghiệp cảm nhận được.

Vậy thì cái tâm con người ở đâu?

Nếu đem giải phẩu con người ra thì các con chỉ có trái tim bằng thịt với nhiệm hành máu và vận chuyển máu mà thôi, còn nếu nói đến trái tim có cảm tính thì điều đó trái tim không hề thấy nhưng nếu con người chỉ có trái tim bằng xương thịt thì con người sẽ bị hoại nhưng trái tim cảm tính ấy không hề bị hoại theo. Bởi vậy trong nội tạng con người tạm có ngũ tạng để làm một cái máy vận hành để chuyển thân thể con người phát động cho đúng cái thức trong cái tình chí của con người. Cha nói với các con điều nầy tâm của con người không có nếu con người trang lặng. Trong mọi tình huống và mọi tình huống làm cho con người lăng xăng xáo trộn, thì mọi lăng xăng xáo trộn là tâm con đó.

Chính những gì cấu trúc khế hợp tạo nên cái tâm lăng xăng đó là ở các ngũ căn các con. Các ngũ căn các con nghe cái gì vận hành trong bộ máy con người các con để cho nó nghe được, nó phải từ ở trung tâm khu óc não vận thần kinh trong đó khế hợp thần kinh chuyển đến bộ phận tiếp giao âm thanh để các con nghe…..những thần kinh mà khế hợp lại để cho các con tiếp giao được cái nghe không một tạng nào cả mà gồm tất cả các tạng, vì ngũ tạng các con ảnh hưởng đến tình chí các con, khi các con nghe một sự việc với cái tâm phân biện các con lo thì ngay lúc ấy hệ thần kinh vị rung động, nếu các con nghe mà sợ thì thần kinh hệ thận các con sẽ rung động, nếu các con nghe mà vui thì thần kinh hệ tim các con rung động, nếu các con nghe mà giận thì thần kinh hệ can các con rung động, nếu các con nghe mà buồn thì thần kinh hệ phế các con rung dộng. Vậy trong ngũ tạng ấy với tình chí đó với thần kinh hệ rung cảm đẻ đưa đến tình chí đó là cái tâm các con.

Tất cả vật bên ngoài đều là hình ảnh tâm các con, mà để vận cái tâm các con ra tiếp giao với hình ảnh bên ngoài để biểu lộ cái tình chí con người là ở ý thức các con. Vậy thì cuộc sống con người cái ý thức là cái đưa con người đến cái đỉnh thật chao động, hiểu được cái ý thức thì ngay bây giờ các con muốn điều khiển cái ý thức, trước hết các con phải có niệm thật rõ ràng kiếp nầy không phải là kiếp đầu tiên mà kiếp thứ bao nhiêu chưa thể đếm được, nhưng các con có thể niệm kiếp nầy là kiếp cuối cùng. Khi niệm được kiếp cuối cùng thì các con phải biết tu chỉnh cái ý thức của mình, vì cái ý thức ấy nó đưa con người đến đỉnh cao hay thấp là bởi cái kho thức tức là kho nghiệp lực của các con bày trong ấy, nếu con nào có diễm phúc cái kho nghiệp lực là nghiệp lành thì các con có những pháp trần lành đến với các con, nếu chẳng may cái kho nghiệp lực ấy toàn là nghiệp dữ thì mọi pháp trần dữ đến với các con. Khi ý thức được mọi pháp trần đến với mình là bởi tài sản của mình đang dâng hiến lại cho mình, những hành động vô tình hay cố ý từ vô lượng kiếp trước đến nay đã thể hiện lại pháp trần, tức là trong niệm thức tàng trữ mình đã mang đi nhiều đời trong cái kho nghiệp quả, bây giờ đã hiểu được trong con người có thức, một cái kho để chứa tất cả những nghiệp thức của mọi hành động đã gieo trồng cho đến hiện kiếp để chiêu cảm và thọ tưởng pháp trần bên ngoài hầu các con thấy mà vay trả với nhau. Bây giờ các con biết được những cái hữu ở bên ngoài rất là khít khao với những cái niệm mà các con đã làm từ bao đời, đã giữ ở trong cái tàng thức của mình. Trong tàng thức các con đã giữ hình ảnh của A thì lúc nào đó hình ảnh A hịên hữu ở bên ngoài thế gian nầy để các con đối chất trong cái tàng thức, tức thức thứ bảy, các con phải mang theo đó.

Cha đã nói cho các con biết được thế nào là pháp trần đối diện với mình, các con đừng bao giờ cho nó là đúng hay sai mà nó từ trong tàng thức thứ bảy các con đem lại cho các con đó. Khi biết được đó là sở hữu của mình các con nghĩ sao? Các con chưa ý thức được luân hồi là đau khổ thì hãy đấu tranh dành lại quyền lợi và lẽ đúng cho mình, nếu ý thức đuợc sự giải thoát thì ngay lúc ấy biết buông ngay cái niệm thức trong thức thứ bảy vừa khởi ra tức là bỏ bớt một phần nghiệp thức trong cái kho nghiệp thức, nếu các con bỏ mãi đừng đem vào nữa thì chắc thức thứ bảy của con tự mất. Khi thức thứ bảy không còn thì sự giải thoát các con mới trở lại cái hoàn nguyên vô thức.

Thức thứ bảy còn đầy ấp dù là nghiệp tốt hay xấu, nghiệp tốt hành động tốt cũng trở về, nghiệp xấu hành động xấu cũng về, mà còn nghiệp thức nào trong thức thứ bảy thì các con cũng trở về trong cái vũ trụ nầy để các con đối chất với nó. Cha sẽ dạy các con ở buổi học sau từng một trong các thức, căn thể thì các con sờ mó được, căn thức thì vô thể, bởi thế cần phân biệt được căn, thức và các con cũng phải có ý niệm không thể sai lệch được. Tất cả những pháp trần đến với các con là từ trong tàng thức chớ không phải từ đâu hoặc ai đem đến đặt cho ta cả, mà ai đó hay nguyên nhân nào, hay ở không gian hay thời gian nào mà đem đến cho con bởi dụng phương tiện tạo nên việc, tạo nên sự, tạo nên nghiệp để thấy được thức chứa của mình, nếu tu giải thoát mà các con không hiểu cái kho báu ấy mà các con luôn đem vào cất giữ từ kiếp nầy sang kiếp khác, từ việc nầy sang việc khác, cất vào mãi nhưng các con phải hiểu được cái kho ấy không kích thước vì nó không hình thể nên các con chứa bao nhiêu cũng được, từng giờ phút một các con mang vào chứa bao nhiêu cũng đũ hết nhưng chỉ sợ rằng các con cất vào rồi mà lại không biết nó ở đâu để các con mang ra, khi vô tình nghiệp lực đến cho các con thấy rồi các con lại cõng thêm một lần nữa đem cất vào thì cuộc đời các con lộn đi trở lại mãi, bây giờ Cha muốn nói cho các con biết Đức Thầy Ayasanta chỉ nhấn mạnh phần vòng Châu Thiên cho các con mà thôi, nếu các con nối được vòng Châu Thiên Nhâm Đốc thì các con sống bằng nội tức, khi sống được bằng nội tức thì ngũ tạng mới được khoẻ mạnh, mà ngũ tạng khoẻ mạnh thức thứ sáu mới đầy đủ sáng suốt để định lại tất cả những gì đã nạp vào và những gì cần đưa ra lúc tiếp giao.

Khi tiếp giao và đưa nghiệp thức ra đều nằm trên bộ não. Bộ não các con là cái gì? Là nơi giao điểm thần kinh của ngũ tạng lục phủ, nếu không tạo cho mình một thân thể khoẻ mạnh, ngũ tạng lục phủ sẽ bị hoại, nơi giao điểm thần kinh hệ cũng họai theo mà khi hoại rồi thì nghiệp lực, nghiệp quả các con nó sẽ lộn lạo các con không định được để lách mình bước ra.

Cha sẽ phân từng bài để dạy các con, hôm nay Cha chỉ nói thế nào cái ý niệm, cái thân thể và cái nghiệp lực, chúng đến với các con không thể để lệch đi, nên sức khoẻ rất cần để đối trị với nghịêp lực hữu thân và pháp trần đến với các con không thể là hai mà nó là một, những pháp trần đến chậm hay mau, tốt hay xấu Cha mong rằng với sức khoẻ để con kiến trúc và bồi dưỡng được trung tâm hệ thần kinh luôn được đầy đủ sự sáng suốt để đưa con đường tu học các con đến nơi, đến chốn.

Cha giã từ chung.

Quán Tâm Pháp – Bài 1
Quán Tâm Pháp – Bài 2
Quán Tâm Pháp – Bài 3
Quán Tâm Pháp – Bài 4
Quán Tâm Pháp – Bài 5
Quán Tâm Pháp – Bài 6
Quán Tâm Pháp – Bài 7
Quán Tâm Pháp – Bài 8
Quán Tâm Pháp – Bài 9
Quán Tâm Pháp – Bài 10




Leave a Reply