ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO: TỒN TÂM DƯỠNG TÁNH

Sep 23, 17 | Tâm Duyên | 193 views | No Comments



Share |




ÐẠI-THỪA xuất bản kỳ hai,
Phục hưng CHƠN-GIÁO phổ khai Ðại Ðồng.
Ðến ngày chỉnh lập Hoa Long,
Thế gian mới biết danh ông CAO-ÐÀI.
Kinh truyền chẳng luận dở hay,
Ai người huệ trí tầm ngay chơn truyền.
Là phương tạo Phật tác Tiên,
Là đường siêu thoát lưu truyền muôn năm.


_____________


CHƯƠNG II
HÌNH-NHI THƯỢNG-HỌC
ÐẠI-THỪA TÂM-PHÁP

_____________


Play MP3:


16 tháng 9 – Bính Tý (1936)

TỒN TÂM DƯỠNG TÁNH


Thi:

CAO minh chánh đại phục linh-căn,
ÐÀI chiếu điển quang Ðạo lý hoằng,
THƯỢNG phẩm chi nhơn tâm tánh thiện,
ÐẾ thành cơ hội đắc siêu thăng.

Thầy lấy làm vui cùng các con mà giờ nay ngự giá trước đàn để chỉ bày đôi lời Ðạo-đức cho các con rõ thấu nguồn cả cội cao mà trau giồi linh tánh cho hiệp với không khí thượng tằng là cơ siêu phàm nhập Thánh. (Cười . . .)

Thi:

Tồn tâm dưỡng tánh kiến Như-Lai,
Ðạo pháp thông lưu huệ đức khai,
Thường chuyển pháp-luân minh lý nhiệm,
Nhứt tâm tu luyện đắc Tam Tài.

Các con ngày hôm nay mà đặng nắm mối Ðạo vào trong thì rất là hạnh phúc. Từ cổ chí kim đã biết bao nhiêu là lời Thánh, Hiền để lại mà khuyến thế độ nhơn, ngặt vì đời không chịu tầm chỗ u huyền thâm viễn, thành thử thế tục ngày luống biến thiên nhơn tâm ngày càng trụy lạc, Ðạo-đức ngày một lu lờ, bèn xô đẩy con người cứ mãi xa lần cội phước, nguồn lành, mà vướng phải vào vòng luân hồi, lục đạo. Thầy rất lấy làm tội nghiệp, thương xót, đau đớn, Thầy bao nở điềm nhiên tịnh tọa, để xem cho bầy con lù lù lăn nhào đùn cục nhau mà đắm đuối chốn sông mê bể khổ. Ôi ! những luồng gió thảm vang lừng, những tiếng sóng sầu xao xác, nó hằng xúc động tận đến tâm Thầy. Vậy nên Thầy phải đành phế Ngọc-Kinh mà đem chơn lý Ðạo Huỳnh để cứu vớt sanh linh trong thời hạ nguơn mạt kiếp này.

Vã trong đời, nhơn loại phải phân ra làm ba hạng người: trên là thượng trí, dưới là hạ ngu, ở giữa lại có hạng trung nhơn là đám phổ thông tầm thường.

Bực thượng trí ấy là hạng Thánh triết, là đám con giữ được cái tâm hồn thiên nhiên chí thiện, chí mỹ của Trời phú cho nên lòng trắc ẩn dồi dào, khỏi dạy mà xử thế cũng không sai lẽ Ðạo. Ðến bực tầm thường là hạng trung nhơn của xã hội thì thiện tánh tuy đã thiên di, song hễ có dạy là mau thức tỉnh, duy có đám hạ ngu thiệt là rất khó, tuy nhiên nếu lấy Ðạo-đức mà tập rèn, huấn luyện cho dày công tất cũng có thể mở mang tâm trí được.

Trời đã sanh ra loài người thì đã phú cho một cái tánh thiện lương để người nương đó mà trau giồi cho sáng rở thêm lên, hầu tấn-hóa lần lần cho đến bực cao siêu thuần túy. Nào dè người bị thâm nhiễm thói đời vật chất, cứ mãi dấn thân vào vòng tục lụy mà Thiên tánh biến đổi, đến phải dang xa nẻo Ðạo.

Tánh ấy là gì? Tánh là nguyên lý sở dĩ sanh ra nhơn loại, thế nên cái bổn nguyên về tinh thần của con người là lý.

Lý ấy rất linh diệu thiêng-liêng của Trời đã phân ra mà ban cấp cho mọi người, nên lý ấy tức là tánh vậy? Của Trời là lý, về người là tánh; lý, tánh như nhau, vì thế nên người với Trời mới có thể ứng tiếp liên lạc nhau rất là mật thiết, bởi vậy người hễ muốn tính sự gì tuy chưa làm ra mà Trời đã biết trước.

Trời với người cũng đồng một lý, một khí mà ra, thì không cảm ứng nhau sao được. Vậy người nếu biết trau giồi linh tánh cho thiệt sáng suốt anh minh thì tự-nhiên giao tiếp với Trời, thiệt là chẳng khó. Thế mà người đã linh hơn vạn vật, đã có cái bổn tánh thiêng-liêng rất quí báu vô giá như vậy, cớ sao người chẳng trau giồi mà cứ để lu lờ nhơ bẩn ngày một chồng lấp thêm lên mãi mãi. Ôi! khờ lắm thay ! Nghiêu, Thuấn cũng người, mà dẫu cho Tiên, Thánh, Phật thì trước kia cũng vẫn là người.

Bài:

Cơ mầu nhiệm huyền huyền diệu diệu,
Lý thiên nhiên bí yếu cao thâm,
Mấy ai để chí kiếm tầm,
Hầu toan đào luyện chơn tâm thiện từ.
Phải biết rõ dinh hư tiêu trưởng,
Phải nghĩ suy độ lượng độ đời,
Kiếm tầm tận chỗ cùng nơi,
Người đồng một tánh của Trời ban cho.
Muôn vật đồng trong lò Tạo-Hóa,
Hậu bạc chung cặn bả trược thanh,
Cho nên có dữ có lành,
Dữ lành tại bởi tập tành thói quen.
Tánh dốt nát ngu hèn người tạo,
Giam hãm vào lục-đạo luân-hồi,
Bởi chưng chẳng biết trau giồi,
Ðặng cho bổn tánh phục hồi cội căn.
Tánh thì thiện như trăng tỏ rạng,
Tánh ấy là Thiên mạng ban cho,
Tánh đâu lại có vạy vò!
Tánh lành thông suốt rán mò kiếm ra.
Tâm tánh đặng hiệp hòa Trời, Ðất,
Mà thông đồng muôn vật thế gian,
Tánh như thể một con đàng,
Không đi thường ắt mọc tràn chông gai.
Tánh như nước chảy dài là thiện,
Tánh luyện đào phát triển tinh vi,
Tánh là cách vật trí tri,
Người người cần phải gắn ghi trau giồi.
Ðem trở lại vị ngôi cao thượng,
Ðặng an nhàn thọ hưởng phước hồng,
Người nào còn giữ đặng lòng,
Cho minh mẫn tiệp không không chói lòa.
Người quân tử chẳng xa tâm tánh,
Gìn cái tâm cho chánh đáng tin,
Nó là một vật thần minh,
Ðừng cho lục dục, thất tình lấp chôn.
Giồi luyện mãi tâm hồn hiển đạt,
Hậu thì làm mà bạc thì thôi,
Ngày đêm cố gắng tô bồi,
Cũng như ngọc báu có giồi mới xinh.
Tâm thì thiện mà linh uyên bác,
Giữ cho còn thì phát Thiên-cơ,
Ðừng cho hư hỏng vất vơ,
Muốn ngăn nước phải đắp bờ trước khi.
Người để tâm mất đi mạng dứt,
Trong thân người quí nhứt là TÂM,
Mất đi nào khác thú cầm,
Thánh Hiền biết giữ cái tâm cho còn.
Tâm rán đúc muốn tròn hay méo,
Tâm nhờ người thợ khéo đó con,
Tâm gìn đừng để hao mòn,
Làm cho nhơ bẩn thì còn chi không.
Nghiêu, Thuấn giữ nhơn đồng là đó,
Người với ta nào có khác chi,
Thánh Hiền làm đặng khó gì!
Biết nuôi tâm tánh gọi thì Phật, Tiên.


Thi:

Tiên, phàm cũng bởi tại tâm ra,
Tâm vạy thì làm những quỉ, ma,
Tâm chánh còn nuôi thành Thánh đức,
Tiểu nhơn vì bởi mất đi mà.

Thầy ban ơn các con. Thầy thăng.

lotus

MỤC LỤC
ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO


* * * * *

CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN



DTCG

1. Thánh Tựa * Ðộng-Ðình-Hồ Ðại-Tiên-Trưởng
2. Khai Kinh
Giác-Minh Kim-Tiên
Thỉ-Tổ Ðại-Tôn-Sư (Hồng-Quân Lão-Tổ)
Tam-Thanh Thượng-Giáo

3. Tam-Giáo Thánh-Nhơn
4. Cao-Ðài Xuất Thế * Ðại-Ðạo Hưng Truyền
5. Giải Nghĩa Bốn Chữ “Ðại-Thừa Chơn-Giáo”
6. Chỉ Ý Thuyết Minh
Thầy lập Cao-Ðài Ðại-Ðạo như thế nào?

7. Ðại-Ðạo Luận
Tại sao cơ Ðạo rẽ chia?

8. Nền Tảng Cao-Ðài Ðại-Ðạo
9. Tôn Chỉ của Cao-Ðài Ðại-Ðạo * Luận về chữ “Hữu” và “Vô”
10. Quân-Tử và Tiểu-Nhơn
11. Kiên Nhẫn * Hạnh Người Tu
12. Hòa Hiệp
13. Ðoàn Thể
14. Ðạo-Ðức
15. Xả Thân Giúp Ðời
16. Hai Mối Ðại Ân
17. Tỉnh Thế
18. Trách Ðời
19. Quả Báo Luân Hồi
20. Lý Thiên-Nhiên và Lý Tự-Nhiên
21. Khởi Trung Tâm Ðạo
22. Khuyến Tu cho thuận Thiên-Ý
23. Ðức Tin
24. Lý Ðạo * Phép Tu
25. Luyện Kỷ Tu Thân
Qui Tam-Bửu Ngũ-Hành

26. Tầm Tu Chơn-Ðạo
Luyện Ðạo Tu Hành


_____________


CHƯƠNG II
HÌNH-NHI THƯỢNG-HỌC
ÐẠI-THỪA TÂM-PHÁP



DTCG

1. Tiên-Thiên Cơ-Ngẫu
2. Hậu-Thiên Cơ-Ngẫu * Thầy lược luận chữ “Tu”
3. Luận về Ðại-Ðạo Tâm-Truyền
4. Nhơn Vật Tấn Hóa
5. Thập-Tự Tam-Thanh * Tam-Giáo * Ngũ Hành * Cao-Ðài Ðại-Ðạo và Cao-Ðài Tôn-Giáo
6. Sắc Không Luận
7. Luận về Chữ “TÂM” * Cái Báu của Nguơn-Tinh
8. Xuất Thần – Thất Tình
9. Tồn Tâm Dưỡng Tánh
10. Tham Thiền Nhập Ðịnh
11. Luyện Ðạo
12. Tam Thừa Cửu Chuyển
13. Dưỡng Sanh Tánh Mạng
14. Vũ Trụ
15. Thiên-Ðàng Ðịa-Ngục
16. Ðại-Ðạo Phục Hưng * Cao-Ðài Xuất Thế * Cách Thức Thờ Phượng




Leave a Reply