ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO: XUẤT THẦN – THẤT-TÌNH

Sep 22, 17 | Tâm Duyên | 230 views | No Comments



Share |




ÐẠI-THỪA xuất bản kỳ hai,
Phục hưng CHƠN-GIÁO phổ khai Ðại Ðồng.
Ðến ngày chỉnh lập Hoa Long,
Thế gian mới biết danh ông CAO-ÐÀI.
Kinh truyền chẳng luận dở hay,
Ai người huệ trí tầm ngay chơn truyền.
Là phương tạo Phật tác Tiên,
Là đường siêu thoát lưu truyền muôn năm.


_____________


CHƯƠNG II
HÌNH-NHI THƯỢNG-HỌC
ÐẠI-THỪA TÂM-PHÁP

_____________


Play MP3:


16 tháng 8 – Bính Tý (1936)

XUẤT THẦN


Thi:

CAO minh chánh-giáo phục linh-căn,
ÐÀI thượng lạc-quan Ðạo-lý hoằng,
THƯỢNG chấp tài năng qui thống-nhứt,
ÐẾ dân minh-đức thiện-tâm năng.

Thầy mừng các con.

Thi:

Bao lần giáng thế cực lòng Cha,
Thương nỗi đoàn con bỏ phép nhà,
Ðạo-đức buông trôi ngoài trí não,
Bực mình nên phải giáng lần ba.

* * * * *

Ba phen dạy biểu mấy muôn xe,
Khuyên nhủ người đời chẳng chịu nghe,
Ðổ máu cứu nguy hồn chủng loại,
Nhưng người độc-ác thiệt không dè.

* * * * *

Dè đâu nước đã ngập tràn then,
Sóng gió vùi chôn mịt tối đen,
Xông chiếc thuyền-từ ra cứu độ,
Trách đời sao cứ chịu ngu hèn.


Phú:

Ðời mạt hậu nên Phật, Tiên đồng giáng thế,
Ðem chơn-truyền mà phổ-tế mấy triệu ức sanh-linh,
Cuộc dinh-hư tiêu-trưởng, nào là người trí-huệ thông minh sao chẳng chịu bươn-bả đem mình ra khỏi.
Ôi! trò đời thấy thêm chán, chỉ tranh hay giỏi, ấy mà gọi rằng khôn.
Mấy muôn thu trí hóa lấp chôn, làm mờ ám điểm linh hồn, khó bảo tồn cho cơ thể.


Thi:

Thể-phách tinh-anh kẻ thoát trần,
Nương về cõi Thánh ẩn tu thân,
Cỗi rồi xác thịt muôn vàn nhẹ,
Hạnh phúc Ðạo hưng có mấy lần.

Giờ hôm nay, Thầy thấy các con có chí nhiệt thành, nên chi Thầy giáng minh lý Ðạo mà thức-tỉnh chúng-sanh trong giấc mộng. Các con phải biết rằng: Cái điểm linh quang rất quí-báu, các con không lo mà giồi-luyện cho tinh ba thì rất là uổng.

Ðời của các con chi là vinh-diệu, an-vui. Ðời đáng thị, đáng khinh mà các con mãi chôn mình trong vũng tanh hôi, ao nhơ bẩn. Các con vì phong trần đưa đẩy, bởi xác thịt nặng nề khó bề day trở, điểm linh-hồn các con nhập vào xác thịt bị Hậu-Thiên che lấp, ngũ-trược chận đè, không tu luyện khó mong thoát ra cho khỏi, bởi mang xác thịt; Mà hễ mang xác thịt nặng-nề này, tránh sao khỏi thất-tình lục- dục sai khiến.

Than ôi! Trong cơ thể con người vì bị thất-tình cám dỗ, lục-dục khiến sai, càng ngày càng yếu ớt, tuy nguơn-thần sáng suốt, ưa thanh-tịnh vô-vi nhưng bởi có thức-thần nên mới hai động tác, mà nguơn-thần thì thất chánh, còn thức thần lại đương quyền nó làm chủ nhơn thân, nên ưa sự này, muốn việc kia lăng-xăng rộn-rực, không cần Ðạo-đức, chẳng kể tinh-thần, chỉ chuộng thỏa-thích lòng vui của nó, nên nhiều khi nó giục con người làm chuyện quấy, điều hư, xấu-xa, đê-tiện, mà hễ nó sai khiến đặng thì nó lại còn khiến mãi không thôi. Nó chác lòng ác đức, gây chuyện bất-lương mà con người chỉ đùa theo nó mãi. Nó lại có quỉ thất-tình phụ sự, ma lục-dục giúp tay, nên chi mới có tội lỗi, mà hễ có tội lỗi phải chịu đọa-đày trong vòng quả-báo.

Thất-tình, lục-dục là mối loạn hằng ngày ở trong tâm trí, không phương trừ khử. Một đám giặc liệt-cường tài-trí đánh phá ruồng trong núi cao, non thẳm còn dễ trừ dẹp đặng, chớ mối loạn nơi tâm khó mà diệt đặng cho yên, nhứt là ma lục-dục: Nhãn, nhĩ, tĩ, thiệt, thân, ý, nó phá hại hằng ngày.

Nhãn thì ưa màu sắc tốt đẹp.

Nhĩ thì thích nghe những giọng nói tao-nhã, thanh-bay.

thì ưa mùi thơm, hơi ngọt.

Thiệt thích nếm vật lạ món ngon.

Thân thì mến vợ đẹp, hầu xinh, cả dục-tình, còn dâm niệm.

Ý lại tư tưởng việc vất-vơ, quấy-quá, mà nhất là Ý là mối hại cho con người. Nó tư tưởng sự này sang sự nọ, chuyện ấy hết đến chuyện kia. Nó sẹt vô, nhảy ra, lẹ làng không chi ngăn đón nó đặng. Nên mới cho nó là đứa ăn trộm tài nghề, xách món này, lấy vật nọ mà trước mắt muôn người có ai thấy.

Còn Thân, cái thân thể muốn được dâm-dục quá độ mới hao tốn nguơn-tinh, nguơn-khí, nguơn-thần.

Thiệt là lưỡi, miệng ham ăn món ngon vật lạ, đồ mỹ vị cao lương, nên phạm tội sát sanh mà sa đọa vào đường lục đạo.

là mũi, mũi ưa thơm tho mới khiến lòng ham muốn.

Nhĩ là tai, tai nghe điều phi lễ,

Nhãn là mắt, mắt ngó thấy sự tốt đẹp màu sắc thì khiến lòng dục dấy lên.

Vậy thì: mắt thấy, tai nghe, mũi ngữi, miệng nếm, thân ham thì mới làm cho thần xao động, sanh lòng quấy quá. Vã lại lục dục là sáu con quỉ, tức là sáu đứa du côn, nhưng nếu biết cách thâu phục chúng nó đặng thì sáu con quỉ ấy trở nên lục thông là đắc Ðạo. Muốn thâu phục quỉ ấy phải làm cách nào?

Cần phải chủ cái Tâm, tâm cho thanh tịnh, định cái Trí, trí phải tự-nhiên. Lục dục được an, lục thần đầy đủ, hễ có lục dục thì có lục trần, mà có lục trần thì mới sanh lục tặc. Có lục tặc thì hại lục căn, lục thức, lục thần nên sa vào lục đạo. Ấy là kiếp con người không có nguơn-thần chấp chánh, để thức thần đương quyền thì dầu có sống, sống một cách vất vơ, như bù nhìn trơ trơ, để gió lay người đẩy.

Vậy con người cần phải phân biệt cái nào là nguơn thần, cái nào là thức thần, sự nào chơn, điều nào giả. Có khi thức thần tính làm chuyện quấy quá, tội tình, vô Ðạo-đức mà trong đó lại có nguơn-thần không chịu cho làm những chuyện quấy quá.

Nguơn-thần muốn làm điều ít lợi chung, còn thức thần thì toan bề ích kỹ.

Sự nào không cắn rức lương tâm là của nguơn-thần muốn vậy, còn sự nào nhức nhói lương tâm là của thức thần ham muốn, khiến sai.

Trong tâm con người có nguơn-thần và thức thần, khi thì muốn động tác lúc lại chịu vô-vi, ấy là hai điều khá chọn lựa. Phải biết nhơn tâm, đạo-tâm khác xa. Giả thân, chơn thân hai thứ.

Sao là chơn thân, giả thân? Ngoài cái giả thân này, còn một cái chơn thân khác nữa. Chơn thân ấy là chi? Là nhị xác thân vậy. Cái xác thân ấy vững bền muôn kiếp, sống mãi bằng Trời, không tử, không sanh, không thêm, không bớt. Luyện đặng cái chơn thân nầy thì trường sanh bất tử, khỏi chịu quả báo luân-hồi, đời đời, kiếp kiếp an hưởng vui chơi nên Bồng-Lai Tiên-cảnh, ấy là Chơn-Nhơn vậy.

Thầy thấy người đời hằng lầm tưởng cái giả thân (nhơn thân) này tu luyện đặng cầu bất tử, trường sanh. Khờ lắm thay! dạy lắm thay! Bởi câu chấp mà sa mãi tội tình, trầm luân muôn kiếp. Cái xác thân nặng nề, nhơ bẩn thối tha này còn ham hố làm chi? Cái điểm linh-hồn bị mang xác thịt này, chẳng khác chi bị núi Thái-Sơn dằn chận. Cái điểm linh-hồn ngày nào bỏ đặng xác thân này thì chẳng khác chi để gánh Thái-Sơn xuống vậy. Người tu hành đắc Ðạo không bao giờ chịu mang xác thịt này nhiều ngày. Ở thế, nó nặng nề lắm, đường xa muôn dặm vơi vơi, dầu dùng sức ngựa truy phong đi mãn kiếp cùn đời chẳng thấu, chớ linh hồn mà đặng bỏ xác thịt nặng nề này rồi thì trong bốn biển nháy mắt đến nơi tận chốn.

Linh-hồn ra khỏi xác thân này thì mừng vui khôn xiết, khoái lạc vô cùng, những linh-hồn nào còn nặng nghiệp quả tiền khiên phải chịu vâng theo Tạo-Công sai khiến, mượn xác thịt lập công, trả cho rồi nghiệp quả. Những Phật, Tiên ngày trước cũng dùng điểm linh-quang giáng thế, mượn xác thịt mà luyện đạo. Lấy nguơn-khí, nguơn-tinh hiệp cùng nguơn-thần tạo nên Tiên, Phật. Có nhị xác thân thì từ đó sắp sau mới là có thứ ngôi địa vị, chứ điểm linh-quang là một cái yến sáng mà thôi, nhưng cũng biết linh thông biến hóa.

_____________


THẤT-TÌNH



Ðây Thầy nói về Thất-Tình là: hỉ, nộ, ái, ố, ai, lạc, cụ. Con người vì bị thất tình, lục dục mà hao tổn tinh thần, tiêu mòn khí phách. Nó luôn đẩy xô nhân loại vào ao lửa núi gươm, hang sâu, vực thẩm.

Hỉ, nộ, ái, ố toàn là sự thường tình, hèn thấp của con người, lúc mừng, khi giận, cơn ghét, hồi thương, không chừng, không mực.

Hỉ là mừng, nộ là giận. Hễ gặp sự vui thích, thoả mãn lòng dục thì mến mà mừng. Còn gặp điều nghịch ý, bất mãn tâm tà, lại thảm, lại sầu mà giận. Bị vậy ngũ khí, tam huê mới mau hao kém.

Ái là yêu, ố là ghét. Hễ thuận tình triều mến, khoái sự ái ân thì mê thì thích mà yêu. Còn nghịch chỗ muốn ham, trái lòng thèm muốn, lại đố, lại ganh mà ghét. Bị vậy tinh huyết, thần lực mới chóng giảm suy.

Còn những ai, lạc, cụ, là: buồn, vui, sợ, thì cũng là những món rất hại trong đám thất tình, nên ví không sớm khử trừ cho tiêu ắt nó cứ mãi khuấy rối con người mà bắt phải sa vào những thói thấp hèn, ngu dốt.

Làm người phải tập chí cho cao thượng, đừng để thất tình cám dỗ, lục dục khiến sai, mình phải mạnh bạo, cương quyết mà làm chủ nó, chớ đừng yếu ớt lôi thôi để nó làm chủ mình. Rồi nó muốn chi cứ phải vừa theo nó mãi hay sao?

Ngoài những thất tình lục dục, lại còn tam thi, cửu cổ, ấy cũng là mối hại cho người.

Tam thi thần ở tại thượng-tiêu, trung-tiêu, hạ-tiêu. Ba con quỉ này trấn ba cửa ải, không cho thần, khí giao thông với Càn-Khôn thăng giáng. Còn 9 con ma nọ, lại giữ 9 lỗ khiếu không cho Tiên-Thiên tiếp ứng với Hậu-Thiên chi khí, thành thử con người phải chịu sa đọa mãi mãi hoài.

Vậy người luyện Ðạo, tu đơn là phải khử trừ bao nhiêu trở lực ấy cho tiêu tan thì tam tiêu, cửu khiếu mới có thể xung thông Trời, Ðất được.

Thí dụ như quả cầu (balle) cứ bơm hơi vô mãi cho đầy đủ, no nê, nhưng phải coi chừng vá mấy lổ trống cho kín lại thì bơm nó mới còn chứa hơi lại. Nhỏ như mũi kim, nó cũng xì hơi ra hết. Các con dầu có bơm mãi cũng vô ích. Lổ trống ấy ở đâu? Là giống gì? Là : Nhãn, nhĩ, tĩ, thiệt, thân, ý, mấy đường cốc Ðạo, dương quang và ái, ố, sân, si chớ chi. Các con bơm mãi vào mà không bít, vá, hàn nó lại thì nó xì lọt ra ngoài hết, các con nên chủ ý, ấy là phép tu luyện. Người tu hành chẳng nên nóng giận, nóng giận không tốt; mà cũng nóng giận đặng vậy, nhưng nóng giận về lễ, nghĩa, chớ không nóng giận về khí huyết sanh ra.

Thi:

Thất tình, lục dục sớm trừ xong,
Luyện tập ngày đêm sửa tấm lòng,
Khử diệt thất tình an tánh thiện,
Tu hành phải để chí “Không Không”.
Tam thi cửu cổ đặng trừ yên,
Cửu khiếu thông thương luyện Ðạo Huyền,
Thần khí giao hòa tâm huệ phát,
Âm dương hỗn hiệp đắc thành Tiên.

Thầy ban ơn các con. Thầy thăng.

lotus

MỤC LỤC
ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO


* * * * *

CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN



DTCG

1. Thánh Tựa * Ðộng-Ðình-Hồ Ðại-Tiên-Trưởng
2. Khai Kinh
Giác-Minh Kim-Tiên
Thỉ-Tổ Ðại-Tôn-Sư (Hồng-Quân Lão-Tổ)
Tam-Thanh Thượng-Giáo

3. Tam-Giáo Thánh-Nhơn
4. Cao-Ðài Xuất Thế * Ðại-Ðạo Hưng Truyền
5. Giải Nghĩa Bốn Chữ “Ðại-Thừa Chơn-Giáo”
6. Chỉ Ý Thuyết Minh
Thầy lập Cao-Ðài Ðại-Ðạo như thế nào?

7. Ðại-Ðạo Luận
Tại sao cơ Ðạo rẽ chia?

8. Nền Tảng Cao-Ðài Ðại-Ðạo
9. Tôn Chỉ của Cao-Ðài Ðại-Ðạo * Luận về chữ “Hữu” và “Vô”
10. Quân-Tử và Tiểu-Nhơn
11. Kiên Nhẫn * Hạnh Người Tu
12. Hòa Hiệp
13. Ðoàn Thể
14. Ðạo-Ðức
15. Xả Thân Giúp Ðời
16. Hai Mối Ðại Ân
17. Tỉnh Thế
18. Trách Ðời
19. Quả Báo Luân Hồi
20. Lý Thiên-Nhiên và Lý Tự-Nhiên
21. Khởi Trung Tâm Ðạo
22. Khuyến Tu cho thuận Thiên-Ý
23. Ðức Tin
24. Lý Ðạo * Phép Tu
25. Luyện Kỷ Tu Thân
Qui Tam-Bửu Ngũ-Hành

26. Tầm Tu Chơn-Ðạo
Luyện Ðạo Tu Hành


_____________


CHƯƠNG II
HÌNH-NHI THƯỢNG-HỌC
ÐẠI-THỪA TÂM-PHÁP



DTCG

1. Tiên-Thiên Cơ-Ngẫu
2. Hậu-Thiên Cơ-Ngẫu * Thầy lược luận chữ “Tu”
3. Luận về Ðại-Ðạo Tâm-Truyền
4. Nhơn Vật Tấn Hóa
5. Thập-Tự Tam-Thanh * Tam-Giáo * Ngũ Hành * Cao-Ðài Ðại-Ðạo và Cao-Ðài Tôn-Giáo
6. Sắc Không Luận
7. Luận về Chữ “TÂM” * Cái Báu của Nguơn-Tinh
8. Xuất Thần – Thất Tình
9. Tồn Tâm Dưỡng Tánh
10. Tham Thiền Nhập Ðịnh
11. Luyện Ðạo
12. Tam Thừa Cửu Chuyển
13. Dưỡng Sanh Tánh Mạng
14. Vũ Trụ
15. Thiên-Ðàng Ðịa-Ngục
16. Ðại-Ðạo Phục Hưng * Cao-Ðài Xuất Thế * Cách Thức Thờ Phượng




Leave a Reply