ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO: THẬP TỰ TAM THANH – TAM GIÁO – NGŨ HÀNH

Sep 19, 17 | Tâm Duyên | 164 views | No Comments



Share |




ÐẠI-THỪA xuất bản kỳ hai,
Phục hưng CHƠN-GIÁO phổ khai Ðại Ðồng.
Ðến ngày chỉnh lập Hoa Long,
Thế gian mới biết danh ông CAO-ÐÀI.
Kinh truyền chẳng luận dở hay,
Ai người huệ trí tầm ngay chơn truyền.
Là phương tạo Phật tác Tiên,
Là đường siêu thoát lưu truyền muôn năm.


_____________


CHƯƠNG II
HÌNH-NHI THƯỢNG-HỌC
ÐẠI-THỪA TÂM-PHÁP

_____________


Play MP3:


28 tháng 8 – Bính Tý (1936)

THẬP TỰ TAM THANH

Thi:

NGỌC chẩm huyền môn phá khiếu trung,
HOÀNG lư pháp diệu Khảm Ly cung,
THƯỢNG điền ký tế âm dương huợt,
ÐẾ dĩ Càn-Khôn vạn vật tùng.

Mừng các con, đại tịnh, nghe Thầy minh Ðạo.

Thầy giáng giờ nay là vì các con nhứt tâm thiện nguyện tu hành đặng thoát ly tứ khổ.

Than ôi! Các con còn khuyết điểm rất nhiều trong bước đường Ðạo-đức. Ngày nay đã tìm ra lý chánh, lánh đường tà thì các con phấn lực tận tâm thiệt hành pháp diệu. Thầy sẽ truyền Ðạo pháp chỗ “QUÁN NHỨT CHẤP TRUNG” cho các con phanh-luyện, tụ khí ngưng thần hầu có siêu phàm nhập thánh. Nếu các con chẳng đặng nhứt tâm thì phải chịu luân-hồi chuyển kiếp vạn vạn muôn muôn, tùy cơ tuần huờn vận chuyển mà tấn-hóa mãi cho tận đến nơi Thầy, biết bao nhiêu là khó khăn lao lụy. Vậy các con phải biết rằng: Ðạo là vô-vi, hạo nhiên chi khí, vận tải châu lưu trước khi sanh Trời, Ðất. Trời, Ðất phải bẩm thọ khí hạo nhiên sanh ra rồi phân định Nhựt, Nguyệt, Tinh cùng muôn loài vạn vật.

Các con ngày trước thọ bẩm nơi Thầy một điểm “thanh-hư huyền-khí” giáng trần, bị khí Hậu-Thiên hãm sát vào làm cho vật báu linh biến tan ra nơi thất-tình, lục dục, lục-trần, lục-căn mà tiêu tan lần lần hết tam-bửu ngũ hành. Càng ngày càng làm cho hư hỏng cái điểm thanh-quang của Thầy ban cấp, biết đường sá đâu mà trở lại, dầu có muốn trở lại cũng chẳng dễ gì. Là tại sao các con?

Là tại không có Thánh-thai Phật-tử đó vậy.

Tại sao các con phải chịu chuyển kiếp luân-hồi?

Là vì các con xa nơi chỗ Ðạo, hư hỏng tinh-thần, tiêu mòn khí huyết, chẳng biết đem tánh mạng hiệp hòa, luyện tam bửu cho đầy, qui năm hành nhứt khiếu.

Sao lại tử tử, sanh sanh?

Các con muốn hiểu chỗ Ðạo thì trước phải phanh-luyện tinh-thần và phải tạo một cái xác thân thiêng-liêng kêu rằng “Mâu-Ni” hay là “Xá-Lợi”. Cái xác thân thiêng-liêng ấy bất tiêu, bất diệt, bất tử, bất tồn, mà các con cần phải có xác thân ấy.

Xác thân ấy là chi?

Là cái bổn tánh thuần-dương vậy. Khi các con bỏ xác phàm nầy thì điểm linh-quang của các con nương theo đó mà về thẳng đến nơi Thầy. Còn các con không có cái xác thân ấy, các con phải chuyển kiếp khác hoài hoài, luân-hồi khó dứt. Còn như các con không chuyển kiếp đầu thai thì các con phải luân-vơi nơi âm dương khí mà hóa tan rã ra thành mây mưa gió bụi. Vậy thì điểm linh-hồn của các con phải tiêu diệt còn chi. Các con phải biết rằng: Muốn tạo xác thân thiêng-liêng ấy chẵng phải dễ mà cũng không khó chi. (Cười . . .)

Thầy hỏi thử: như loài thủy tộc nó không luyện đến khí hư-linh này, nó bỏ nước mà ở khô đặng chăng? Là vì nó ở chất thủy quen (khí chất lỏng). Ít nữa muốn từ nơi thủy mà lên khô ở thì cá ấy phải luyện cho hạp với khí hư-không, còn không hạp thì trong đôi phút đồng hồ phải dứt hơi mà chết. Các con khá biết à!

_____________


THẬP-TỰ TAM-THANH


Ðây Thầy giải về THẬP-TỰ TAM-THANH.

Tại sao Thờ Thập-Tự? Cười . . . Các con không hiểu đâu? Cười . . . đó là Ðạo.

Tại sao kêu là Ðạo?

Cái sổ dài xuống ( | ) là nhứt dương chi khí hay là hạo nhiên khí.

Còn cái ngang qua ( __ ) là nhứt âm chi khí hay là huyền khí.

Âm dương ấy có động, có tịnh, nó có trược có thanh mà trong âm dương đó có lẫn lộn nhau:

Âm có lẫn lộn một phần chơn-dương (trung âm, hữu dương) nên có huyền-khí xung lên.

Dương có lẫn lộn một phần chơn-âm (trung dương, hữu âm) nên có lửa hư-vô trầm xuống.

Hai khí ấy bèn đun đẩy, đụng chạm nhau mà hỗn hiệp mới huân-chưng đầm-ấm, hóa-hóa sanh-sanh muôn loài vạn vật. Hai điển-quang ấy gát chồng nhau (lằn điển dương nằm trên, lằn điển âm nằm dưới), kêu rằng “Lưỡng Nghi”. Lưỡng-Nghi mới sanh “Tứ-Tượng” là vì lằn điển âm dương gát chồng nhau, ló ra bốn cánh thành chữ Thập ( + ). Chữ “thập” đó mới vần vần quanh lộn, chạy lăn tròn như chong chóng mà văng tủa ra muôn ngàn triệu quả linh cầu thế-giới.

Chữ Thập ấy ở dưới có bốn cái bóng kêu là “Tứ âm”. Tứ âm với “Tứ dương” mới kêu rằng “Bát-Quái”. Bát-Quái ấy tác thành thì biến hóa vô cùng vô tận, nên mới phân định ngũ hành cùng Càn-Khôn muôn vật. Các con rõ chăng? Ðó là Thập-Tự.

Trong Thập-Tự các con thờ ngày nay đó lại có đề:

1 – Sổ Dài Xuống:

a) Ở phía trên đề: Huyền-Khung-Cao Thượng-Ðế, Ngọc-Hoàng Ðại-Thiên-Tôn.

b) Ở dưới: Cao-Ðài, – Thái Bạch, – Thổ Thần Tiên Ông, là ý nghĩa gì?

Ở trên thuộc về: Cao-thượng vô-hình, còn ở dưới thuộc về: Hậu-Thiên hữu chất.

Chữ Cao-Ðài là chi?

Là Côn-Lôn đảnh hay Nê-Huờn, thuộc về Thượng-Giới.

Chữ Thái-Bạch là cái tâm kêu là Linh-Sơn Tháp, thuộc về Trung-Giới.

Chữ Thổ-Thần là đơn-điền kêu là huỳnh-đình, thuộc về Hạ-Giới.

Tại đơn-điền là chỗ chứa đơn, an-lư lập-đảnh mà luyện Thánh-thai. Chừng nào Thánh-thai đó đặng siêu xuất tam giới thì hiệp với Thượng-Thanh chi khí.

Vậy Trời cũng có tam giới là: Vô-Sắc giới, Sắc giới, và Dục giới, còn trong thân thể con người cũng có tam giới. Chừng nào linh-hồn phá Thiên-môn đặng là nhập vào Thượng-Thanh-Cung.

Thiên-môn là chi? Là cái khiếu Nê-Huờn-Cung đó.

BanThoCMVVTT



2 – Sổ Ngang Qua lại có đề “TAM-THANH chi vị“. Tam Thanh là: Chơn-Thanh (Thái-Thanh), Ngọc-Thanh, và Thượng-Thanh.

Chơn-Thanh là Nguơn-khí của các con,

Thượng-Thanh là Nguơn-thần

Ngọc-Thanh là Nguơn-tinh

Tinh, Khí, Thần hiệp nhứt mới thành Ðạo, các con khá hiểu à.

Trời có ba báu là: Nhựt, Nguyệt, Tinh, hay là tam nguơn: Thượng, Trung, Hạ.

Ðất có ba báu là: Thủy, Hỏa, Phong.

Người có ba báu là: Tinh, Khí, Thần.

Trời nhờ ba báu ấy mà dưỡng dục muôn loài, hóa sanh vạn vật, luân chuyển Càn-Khôn mới chia ra ngày, đêm, sáng, tối.

Ðất nhờ ba báu đó mà phong võ điều hòa, cỏ cây tươi nhuận, phân ra thời tiết: xuân, hạ, thu, đông.

Người nhờ ba báu đó mà tạo Tiên, tác Phật.

_____________


TAM GIÁO



Ðây Thầy giải về: TAM-GIÁO (Nho, Thích, Ðạo).

NHO thì có Tam-Cang là:

Quân-thần-cang là Nguơn-thần.

Phụ-tử-cang là Nguơn-khí.

Phu-thê-cang là Nguơn-tinh.

Tại sao quân-thần-cang là Nguơn-thần?

Thần ở trong mình con người như vị Ðế-Vương cai quản một quốc gia, Khí cũng như chư hầu, bá tước, Tinh như con dân.

Hễ vị Ðế-Vương hôn-muội thì quốc-dân bất minh, chư hầu bất phục, làm sao mà bình-trị quốc-gia?

THÍCH thì Tam-Qui là:

Qui y phật là tịnh dưỡng Nguơn-thần.

Qui y pháp là gìn giữ Nguơn-khí.

Qui y tăng là bảo tồn Nguơn-tinh.

ÐẠO thì Tam-Thanh là:

Chơn-Thanh (Thái-Thanh) là Nguơn-khí.

Thượng-Thanh là Nguơn-thần.

Ngọc-Thanh là Nguơn-tinh.

Ðó là Ðạo, các con phải biết.

_____________


NGŨ HÀNH



Ðây Thầy phân ra Ngũ-Hành.

Trong chữ Thập ấy, âm dương gát chồng lên nhau mới ló ra bốn cánh mà kêu rằng: “Tứ-Tượng thành hình”. Bốn cánh ấy phân ra Nam, Bắc, Tây, Ðông.

Lấy trung tâm cốt là . . . = Mồ Kỉ : Thổ,

Bên tả làm Ðông phương thuộc = Giáp Ất : Mộc,

Bên hữu làm Tây phương thuộc = Canh Tân : Kim,

Trên làm Nam phương thuộc = Bính Ðinh : Hỏa,

Duới làm Bắc phương thuộc = Nhâm Quí : Thủy.

Trời có Tiên-Thiên ngũ khí, Hậu-Thiên ngũ hành. Ngũ khí, Ngũ hành ấy là:

Thiên nhứt sanh Thủy, Ðịa lục thành chi,

Thiên tam sanh Mộc, Ðịa bát thành chi,

Thiên ngũ sanh Thổ, Ðịa thập thành chi,

Ðịa nhị sanh Hỏa, Thiên thất thành chi,

Ðịa tứ sanh Kim, Thiên cửu thành chi,

Ngũ-hành, ngũ-khí giao nhau mới sanh hóa đặng,

Lại Trời cón ngũ-khí, thì Ðất có ngũ-phương, người có ngũ-tạng. Người ngộ Ðạo phải lấy ngũ-hành ấy chế tạo mà luyện kim-đơn cho thành xá-lợi.

Muốn thành xá-lợi cần vận chuyển pháp-luân cho ngũ khí triều-nguơn, tam-huê tụ-đảnh.

Làm sao cho ngũ-khí triều-nguơn, tam-huê tụ-đảnh đặng?

Muốn tam-huê tụ-đảnh phải bảo tinh, dưỡng khí, tồn thần. Luyện chơn chưởng thành đồ cho tinh hóa khí, khí hóa thần, thần huờn hư. Ba báu qui về tại kim đảnh là thành Ðạo.

Còn muốn cho ngũ-khí triều-nguơn phải dụng công phu định cái tâm, gìn cái ý, bế ngũ quan, thì ngũ-tạng hiệp về, tâm hồn thanh tịnh vô-vi thì:

Nam phương Xích-Ðế triều nguơn.

Bắc phương Hắc-Ðế triều nguơn.

Ðông phương Thanh-Ðế triều nguơn.

Tây phương Bạch-Ðế triều nguơn.

Các con khá hiểu.

Trước khi con người chưa tu luyện thì mỗi hành ở riêng mỗi chỗ, xa nhau như vầy:

O

O O O

O

Còn biết tu luyện rồi thì ngũ-khí triều-nguơn như vầy (dính chồng nhau):

O

O O O

O

Ngũ khí ấy mới xung lên biến hóa vô cùng vô tận:

1 thành 5,

5 đó thành 25,

25 biến hóa ra mỗi 1 thành 5 nữa, là 125 . . . biến hóa mãi thiên hình vạn trạng. Các con ngồi một chỗ mà muốn đi muôn ngàn chỗ thì hóa ra muôn ngàn cái xác thân cũng đặng, đó là “Ngũ-Khí hiệp thành. Tam-Thanh qui nhứt“.

_____________


“CAO-ÐÀI ÐẠI-ÐẠO” và “CAO-ÐÀI TÔN-GIÁO”



Ðây Thầy giải về: Cao-Ðài Ðại-Ðạo Cao-Ðài Tôn Giáo.

CAO-ÐÀI ÐẠI-ÐẠO thuộc về phần Tiên-Thiên vô-vi, tâm-pháp bí-truyền, chỉ cách tu tánh, luyện mạng mà phản bổn huờn nguyên, siêu phàm nhập Thánh cho rõ chơn lý căn cơ của Trời, Ðất để chọn lựa riêng những (phần ít) người có tánh cách nguyên-nhân chán đời tầm Ðạo, gát vòng danh lợi, phế dẹp tình đời, không lưu luyến hồng trần, cầu bất sanh, bất tử. Ðó thuộc về khoa “Nội giáo tâm truyền, khẩu thọ, luyện Ðạo tu đơn”.

Còn CAO-ÐÀI TÔN-GIÁO là tôn-giáo để phổ thông Ðạo-đức, độ người mới bước đầu tiên vào tầm chơn-lý, nên chi còn dùng hình thức bề ngoài mà giục lòng sanh chúng, noi theo đường đời, dùng thinh âm sắc tướng, có áo rộng mão cao, tước phẩm chức sắc Thiên phong làm cho vẻ-vang trật-tự. Thầy hay vừa lòng chúng-sanh, muốn món chi Thầy cho món nấy. Ðứa thì ham ăn ngọt, đứa lại thích món chua; nào ngọt, chua, cay, chát, con nào dùng món nào, Thầy cũng sắm sẵn cho các con.

ÐẠO là vô-vi, vô hình, còn Tôn-Giáo là cái cửa.

Mỗi người muốn thành Phật, Tiên phải chun qua cái cửa ấy rồi vô trong là Ðạo.

Nhưng Thầy thấy phần nhiều các con lấy làm ngạc nhiên vì lẽ đó, sao lại chia nhiều phái, chiều chi, chỗ lại thích vô-vi, nơi thì dùng hình-thức. Ðó là cái cơ tấn-hóa của nhơn sanh. Thầy để chọn Thánh phân phàm, lọc lừa sàng sảy, nhưng cũng tại lòng dục-vọng của các con ham món này, muốn vật kia, ưa phép lạ, mới có chia rẽ ra tịnh thất, tịnh trường, chi này, phái nọ, thấp cao tranh biện. Sự ấy là sự giả, bào ảnh bề ngoài. Mà dầu cho thật đi nữa, các con luyện thành bửu-pháp thì các con cũng không thể làm cho các con đặng thoát khỏi luân-hồi. Muốn luyện thành pháp-nhiệm thần-thông, trước phải tu thân, chánh tâm cho chí-thiện, chí-mỹ. Mà hễ luyện đặng chí-thiện thì mới đoạt chí-linh. Chớ các con còn mang lấy xác phàm làm sao mà truyền bửu-pháp.

Ðạo Thầy vô-vi, không huyền-diệu thần-thông chi cả, cốt dạy người nên Ðạo-đức hoàn toàn thành Phật, Tiên, chớ không truyền bửu-pháp như bên tả Ðạo, hễ thấy môn đệ bất cứ ai cũng ban, chớ không chọn lựa người hạnh-đức, hiền-lương. Trao như vậy có phải là phá đời, hại chúng không? Thăng.

lotus

MỤC LỤC
ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO


* * * * *

CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN



DTCG

1. Thánh Tựa * Ðộng-Ðình-Hồ Ðại-Tiên-Trưởng
2. Khai Kinh
Giác-Minh Kim-Tiên
Thỉ-Tổ Ðại-Tôn-Sư (Hồng-Quân Lão-Tổ)
Tam-Thanh Thượng-Giáo

3. Tam-Giáo Thánh-Nhơn
4. Cao-Ðài Xuất Thế * Ðại-Ðạo Hưng Truyền
5. Giải Nghĩa Bốn Chữ “Ðại-Thừa Chơn-Giáo”
6. Chỉ Ý Thuyết Minh
Thầy lập Cao-Ðài Ðại-Ðạo như thế nào?

7. Ðại-Ðạo Luận
Tại sao cơ Ðạo rẽ chia?

8. Nền Tảng Cao-Ðài Ðại-Ðạo
9. Tôn Chỉ của Cao-Ðài Ðại-Ðạo * Luận về chữ “Hữu” và “Vô”
10. Quân-Tử và Tiểu-Nhơn
11. Kiên Nhẫn * Hạnh Người Tu
12. Hòa Hiệp
13. Ðoàn Thể
14. Ðạo-Ðức
15. Xả Thân Giúp Ðời
16. Hai Mối Ðại Ân
17. Tỉnh Thế
18. Trách Ðời
19. Quả Báo Luân Hồi
20. Lý Thiên-Nhiên và Lý Tự-Nhiên
21. Khởi Trung Tâm Ðạo
22. Khuyến Tu cho thuận Thiên-Ý
23. Ðức Tin
24. Lý Ðạo * Phép Tu
25. Luyện Kỷ Tu Thân
Qui Tam-Bửu Ngũ-Hành

26. Tầm Tu Chơn-Ðạo
Luyện Ðạo Tu Hành


_____________


CHƯƠNG II
HÌNH-NHI THƯỢNG-HỌC
ÐẠI-THỪA TÂM-PHÁP



DTCG

1. Tiên-Thiên Cơ-Ngẫu
2. Hậu-Thiên Cơ-Ngẫu * Thầy lược luận chữ “Tu”
3. Luận về Ðại-Ðạo Tâm-Truyền
4. Nhơn Vật Tấn Hóa
5. Thập-Tự Tam-Thanh * Tam-Giáo * Ngũ Hành * Cao-Ðài Ðại-Ðạo và Cao-Ðài Tôn-Giáo
6. Sắc Không Luận
7. Luận về Chữ “TÂM” * Cái Báu của Nguơn-Tinh
8. Xuất Thần – Thất Tình
9. Tồn Tâm Dưỡng Tánh
10. Tham Thiền Nhập Ðịnh
11. Luyện Ðạo
12. Tam Thừa Cửu Chuyển
13. Dưỡng Sanh Tánh Mạng
14. Vũ Trụ
15. Thiên-Ðàng Ðịa-Ngục
16. Ðại-Ðạo Phục Hưng * Cao-Ðài Xuất Thế * Cách Thức Thờ Phượng




Leave a Reply