ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO: LUYỆN KỶ TU THÂN

Aug 25, 17 | Tâm Duyên | 262 views | No Comments



Share |




ÐẠI-THỪA căn bản đạo huyền thâm,
CHƠN-GIÁO tầm tu khỏi lạc lầm,
Kẻ trí xem qua tăng huệ trí,
Người mê đọc đến giảm mê tâm.
Tầm chương giải thích chơn-thường-Ðạo,
Trích-cú ẩn-vi pháp diệu thâm,
Kinh Thánh truyền ban người hữu hạnh,
Ðắc truyền mới rõ máy cao thâm.


_____________


CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN

_____________


Play MP3:


Ngày 11 tháng 8 – Bính-Tý (1936)

LUYỆN KỶ TU THÂN


Thi:

CAO ngôi Thái-Cực chưởng quần Tiên,
ÐÀI thượng Linh-Tiêu Ðạo-lý truyền,
GIÁO hóa âm dương thuần-túy nhứt,
CHỦ tâm định-tịnh huệ thông Thiên.

Thầy mừng các con.

Thi Bài:

Tiên-Thiên Ðạo cao thâm huyền bí,
Qui ngũ tam tu kỷ luyện đơn,
Giác-mê cảnh tỉnh mộng hồn,
Tầm cơ siêu-thoát tinh-thần thiêng-liêng.
Tam-Thanh vốn chơn-truyền tâm-pháp,
Tam-Giáo qui phù hạp thiên-nhiên,
Nghịch hành phản-bổn huờn-nguyên,
Thuận hành sa-đọa hạ miền trầm luân.
Này con Ðại-Ðạo trùng hưng!

Các con nên hiểu rằng: lúc KHỔNG-TỬ dạy về Nhơn-Ðạo thời chưa thông Thiên-Ðạo, còn dùng tửu nhục. Ðến ngộ Ðạo cùng HẠNG-THÁC thì trì trai thủ giới, nên mới có câu:

“Thiên sanh Khổng-Tử chơn kỳ trí,
Tánh mạng công phu thỉ bất minh,
Vãng trần lộ ngộ Hạng-Thác vi sư,
Lão tác đồ-ty thiếu vi tôn.”

cùng câu: “Trai minh thạnh phục yếu dục dưỡng tinh“. Sau người Châu-Tử chẳng thông thời vụ, học Trung-Dung chưa rồi mà luận đến Thiên-Ðạo lại chê LÃO-TỬ, KHỔNG-TỬ rằng luận thuyết hư-vô tịch-diệt là dị-đoan. Có phải ấy là ếch nằm đáy giếng xem trời nhỏ chăng?

Từ Trung-Nguơn đến giờ, cũng có kẻ tu theo Ðạo “LÃO” phân-minh lý-thuyết ấy, song chẳng chi chứng rõ bằng Thầy cầm luật công-bình mà phán-đoán.

* * *


GIẢI VỀ “LUYỆN KỶ TU THÂN”



LUYỆN-KỶ là lập cái tâm cho dứt sự thương yêu, trìu mến thê-thiếp, tử-tôn cùng ham muốn mọi sự ở thế-gian.

Hễ lập đặng như thế thời cái nhơn-tâm dứt rồi Ðạo- tâm mới sanh. Người có chí-thành chí-kỉnh, tầm sư học Ðạo, một lòng cung kỉnh, chẳng vong “mộc bổn thủy nguyên”, thiệt hành Thiên-Ðạo thì sẽ đến bực huờn-hư.

Huờn-hư là yên tịnh thân tâm. Tịnh cho thuần-thục tức là luyện cho cái khí Hậu-Thiên tiếp Tiên-Thiên hiệp với tánh Phật, Tiên cùng hư-vô chi-khí. Hễ huờn-hư là tự nhiên Ðạo chuyển (chớ huờn-hư rồi còn chi mà luyện). Bởi vậy có câu: “Ðạo bất khả tu dụ l?iả”.

Người tu luyện để cái TÂM-KHÔNG mà tưởng Thầy, chẳng nhớ việc qua rồi, không lo sự hiện tại, đừng tưởng sự sắp đến. Tai nghe giọng phù-trầm, lảnh-lót thanh-tao mà lòng không vọng-động. Mắt thấy việc lạ-lùng, xinh-đẹp, tốt-tươi mà ý chẳng say-mê. Ðối với cảnh chỉ tâm không, cũng như con hát lên hí trường làm vua, làm quan, trải qua cảnh khổ, hưởng đến hồi vui, lúc phải hỉ, nộ; khi thời ái, ố; song chẳng động lòng mê-đắm, vì vẫn biết rằng: bao nhiêu sự làm ấy toàn là chẳng thiệt, chỉ giả dối, pha trò trong một thời gian ngắn-ngủi đó mà thôi.

Hỡi các con! Các con phải bền chí, rắn gan, mà sớm tối tu-tâm luyện-tánh. Trên có Thầy ban ơn bố hóa gìn giữ cho các con, dưới các con hãy bền lòng, chịu những sự khảo-đảo, khổ thân mà đền bồi oan-trái. Sự thành Ðạo, tuy mau hay chậm, do Thầy bố-hóa, nhưng cũng phải có các con. Các con cứ lo phận sự vuông tròn. Phàm hễ qui đặng tam-bửu ngũ-hành thì đắc thành Tiên, Phật; còn tán tam-bửu ngũ-hành thì đã đành làm ma làm quỉ.

Ðời của các con có hai đường: siêu, đọa. Người biết giác-tánh tu-chơn thì thành chánh-quả, còn kẻ mê-tâm gây họa tất xa chỗ bổn-nguyên.

Thi:

Luyện dứt tâm-phàm hóa Thánh-tâm,
Biết minh chơn-lý Ðạo cao tầm,
Mến đường chánh-giác về nơi cũ,
Tự-toại an-vui thú-vị trầm.


* * *


QUI TAM-BỬU NGŨ-HÀNH



Các con có biết vì tại sao mà phải “qui tam-bửu ngũ- hành”?

Như con người lo-lắng vọng-tưởng điều này sự nọ thì hao THẦN (linh-hồn); còn muốn ham, mơ-mộng phú-quí vinh-hoa thì tán KHÍ; bằng say-đắm mê-sa tình-trường dục-hải thì tổn TINH.

Hễ tam-bửu hao-mòn thì nào khác chi cái ngọn đèn tàn, dầu hao, tim lụn, leo-lét canh khuya, khi mờ, khi tỏ, tất nhiên một hồi phải tắt ngay. Vã như tam-bửu hư-hoại thì tự-nhiên ngũ-hành, ngũ-tạng cũng phải xiêu-bè suy-nhược theo nhau.

Nguyên con người trong buổi thiếu thời, còn giữ tánh thiên-nhiên thì đâu biết lo rầu, buồn giận. Mãi đến lớn lên, lần lần nhiễm lấy mùi trần, rồi ham giàu, ham sang mới rắp-ranh trù nghĩ kế nọ mưu kia, phương này, chước khác, mà báo hại, phải hao cái CHƠN-TÂM (Tâm ấy thuộc Hỏa).

Ðến khi mưu kế định rồi, lại còn phấn đấu tranh đua để đạt sao cho kỳ được mục-đích mới nghe, thì báo hại tới phải hao CAN (Can ấy thuộc Mộc).

Bây giờ mục-đích đạt xong, đã sang, đã giàu thì lại đâm ra muốn vui xác thịt, nên bể-dục sóng-tình tha hồ đắm-đuối ngày đêm, báo hại thêm ra hao THẬN (Thận ấy thuộc Thủy).

Rồi đã vui sắc-dục thì phải khoái ngọt bùi, nên lại kiếm tầm hải-vị sơn-trân, sát mạng thượng cầm, hạ thú để làm cho khoái đã sự thèm ngon của miệng lưỡi, mà lắm khi chất độc, món khắc cũng chẳng hề từ, thành ra “bịnh tùng khẩu nhập” mà báo hại cho phải hao TỲ (Tỳ ấy thuộc về Thổ).

Lại khi ăn uống no say, ngon khoái rồi thì bị những vật thực bằng huyết nhục kia nó mới phát sanh ra tánh người táo-bạo, hung-hăng, ganh-gỗ, độc-ác và háo-thắng, tự-phụ, máu nóng ham sân mà báo hại thêm còn hao PHẾ (Phế ấy thuộc Kim).

Ðó là ngũ-hành đã suy mà ngũ-tạng đã nhược.

Vậy nên người tu phải không ham giàu, không ham sang, không ham ngon, không ham dục, không, không, không hết ráo, thế mới thành công.

Thi:

Làm người đồng đứng bực Tam-Tài
Giữ vẹn tinh anh Gái với Trai
Luyện Ðạo phân-thanh cùng khử-trược
Thành-công đắc-quả lánh trần-ai.

Thầy ban ơn các con. Thầy thăng.

lotus

MỤC LỤC
ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO


* * * * *

CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN



DTCG

1. Thánh Tựa * Ðộng-Ðình-Hồ Ðại-Tiên-Trưởng
2. Khai Kinh
Giác-Minh Kim-Tiên
Thỉ-Tổ Ðại-Tôn-Sư (Hồng-Quân Lão-Tổ)
Tam-Thanh Thượng-Giáo

3. Tam-Giáo Thánh-Nhơn
4. Cao-Ðài Xuất Thế * Ðại-Ðạo Hưng Truyền
5. Giải Nghĩa Bốn Chữ “Ðại-Thừa Chơn-Giáo”
6. Chỉ Ý Thuyết Minh
Thầy lập Cao-Ðài Ðại-Ðạo như thế nào?

7. Ðại-Ðạo Luận
Tại sao cơ Ðạo rẽ chia?

8. Nền Tảng Cao-Ðài Ðại-Ðạo
9. Tôn Chỉ của Cao-Ðài Ðại-Ðạo * Luận về chữ “Hữu” và “Vô”
10. Quân-Tử và Tiểu-Nhơn
11. Kiên Nhẫn * Hạnh Người Tu
12. Hòa Hiệp
13. Ðoàn Thể
14. Ðạo-Ðức
15. Xả Thân Giúp Ðời
16. Hai Mối Ðại Ân
17. Tỉnh Thế
18. Trách Ðời
19. Quả Báo Luân Hồi
20. Lý Thiên-Nhiên và Lý Tự-Nhiên
21. Khởi Trung Tâm Ðạo
22. Khuyến Tu cho thuận Thiên-Ý
23. Ðức Tin
24. Lý Ðạo * Phép Tu
25. Luyện Kỷ Tu Thân
Qui Tam-Bửu Ngũ-Hành

26. Tầm Tu Chơn-Ðạo
Luyện Ðạo Tu Hành




Leave a Reply