ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO: NỀN TẢNG CAO-ÐÀI ÐẠI-ÐẠO

Aug 8, 17 | Tâm Duyên | 110 views | No Comments



Share |




ÐẠI-THỪA căn bản đạo huyền thâm,
CHƠN-GIÁO tầm tu khỏi lạc lầm,
Kẻ trí xem qua tăng huệ trí,
Người mê đọc đến giảm mê tâm.
Tầm chương giải thích chơn-thường-Ðạo,
Trích-cú ẩn-vi pháp diệu thâm,
Kinh Thánh truyền ban người hữu hạnh,
Ðắc truyền mới rõ máy cao thâm.


_____________


CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN

_____________


Play MP3:


NỀN TẢNG CAO-ÐÀI ÐẠI-ÐẠO


Thi:

GIÁC đạo thông thường lý chánh chơn,
MINH tâm dưỡng tánh luyện kim đơn,
KIM thân đắc ngộ siêu tam giới,
TIÊN Phật chứng thành gội đức ơn.

Chào chư hiền nam nữ kim đàn. Ngã giờ hôm nay, vì đắc lịnh CHÍ-TÔN đến bày tỏ đôi lời Ðạo-Ðức. Vậy chư hiền thành tâm tịnh đàn, nghe tiếp.

Trường Thiên:

Ðạo đời hai nẻo lại qua,
Người tu khuyên khá tìm ra cội nguồn.
Trần ai ngây ngất khói un,
Nhơn tình chôn đắm vào khuôn khổ đời.
Kìa là vật đổi sao dời,
Non mòn biển cạn cơ Trời biến thay.
Họa chung chịu những đắng cay,
Biết phương thoát khỏi trần ai não nùng.
Ðời người sao khỏi kiết hung,
Nương thoàn Ðạo-đức vẫy vùng thoát mê.


Thi:

Mê đắm tình đời luống khổ tâm,
Muôn thu chịu mãi bước sai lầm,
Xa đường Thiên-Ðạo không trông thoát,
Nhơn dục cháy bừng đốt trí tâm.

Tâm phàm tử, Ðạo-đức sanh,
Làm cho trí huệ hiệp thành Phật, Tiên.
Nương thoàn thẳng tới Ðào Nguyên,
Là nơi an lạc niên niên hưởng nhàn.


Phú:

Bần-Ðạo dòm thấy cuộc đời người biết bao nhiêu hạng mê say vì tửu khí sắc tài,
Mà đành chôn hết cả thân mình vào trong gió bụi,
Kiếp người ngắn ngủi, thoạt mất thoạt còn,
Luyến hồng trần làm mờ ám trí huệ sắc son.
Sa mùi tục tiêu mòn tinh thần Ðạo-đức,
Ai là người trí thức, ai là kẻ hiền nhân,
Trải mắt xem thời cuộc quốc dân thì rõ biết luân thường đà bại hoại.
Lửa tham dục lừng lên cháy mãi,
Sóng ái tình bủa khắp chỗ, làm phá hoại nền phong hóa suy tồi.
Khói độc bay khắp chỗ, nhơn vật đồng mê mẫn lúc tỉnh hồi say.
Ôi ! là khổ mà mấy ai dòm ngó kỹ!


Thi:

Ngó kỹ mà coi khổ quá chừng,
Sóng tình cuồn cuộn sớm dời chưn,
Nhảy ra cho khỏi vòng nô lệ,
Dụt tắt lửa lòng Ðạo-đức hưng.


Thi Bài:

Ðuốc chơn lý khêu đà sáng tỏ,
Ðạo-đức truyền đời rõ căn nguyên,
Hồi đầu thọ pháp tâm-truyền,
Lo trau luyện tánh, Phật, Tiên đắc thành.
Xa nẻo Ðạo tánh lành mờ ám,
Khối tinh thần suy giảm muội mê,
Cả mang tham dục nặng nề,
Thê thằng tử phược khó bề thoát thân.
Chôn trí huệ trong trần đày đọa,
Bỏ thiện căn tai họa chập chồng,
Cuộc đời có hóa ra không,
Bỡi chưng cá chậu chim lồng khổ thay!
Ðời loạn lạc miệt mài tâm trí,
Ðạo suy tồi ma quỉ hừng lên,
Phá hư giáo lý móng nền,
Muôn nhà trăm họ tiếng rền thở than.
Nay Ðạo-đức mở mang phong hóa,
Tỉnh quốc hồn lánh họa an nhàn,
Bước theo thẳng một con đàng,
Trở về cựu vị hưởng nhàn thiên thu.
Mặc kẻ thế võng dù xe ngựa,
Lòng nhiễm trần lo rửa cho ra,
Hiệp thành chơn lý tinh ba,
Sửa mình nên Ðạo ôn hòa thiện lương.


Thi:

Lương phương diệu dược đã tầm ra,
Ắt dứt si mê hết bịnh tà,
Hồn vía tỉnh say thì tự hối,
Khử trừ dứt tuyệt chứng trầm kha.

Thành tâm tiếp giá PHỤ-HOÀNG ngự lâm. Ngã chào chư hiền, ngã kiếu. Thăng.

* * * * *


Thi:

NGỌC minh chiếu diệu bửu linh thiên,
HOÀNG phụ hoát khai pháp-chánh-truyền,
THƯỢNG đức tịnh tâm tu đắc quả,
ÐẾ căn phản bổn hiệp thiên nhiên.

Thầy các con. Thầy mừng các con.

Thi:

Thiên nhiên lý Ðạo chẳng phai mòn,
Mòn ấy là do tại các con,
Con biết siêng năng đào luyện mãi,
Thì là sáng suốt tợ châu son.

Son sắt một niềm chớ đổi thay,
Gìn ghi Thánh huấn Ðạo phô bày,
Nương thoàn bát nhã hồi nguyên bổn,
Níu vững chơn truyền kẻo sẩy tay.

Sẩy tay lọt tuốt xuống A-Tỳ,
Chịu những khổ sầu rắc rối nguy,
Mờ mịt biết đâu tầm trở lại,
Chung quanh bao chặt bít đường đi.

Ði lại mấy lần dạy bảo con,
Siêng năng tu tịnh phận lo tròn,
Sớm khuya chăm chỉ cơ siêu thoát,
Thiện phước vò tròn một quả ngon.

Quả ngon dành để đợi chờ con,
Hưởng thử đào tiên vĩnh kiếp tồn,
Tự toại tiêu diêu nơi đảo Thánh,
Vui say mùi Ðạo chốn Bồng-non.

Non Tiên dưỡng tánh mấy muôn đời,
Khổ hạnh trải qua khắp mọi nơi,
Tấn-hóa noi theo chơn lý Ðạo,
Dày công mới thể đoạt cơ Trời.

Cơ Trời mầu nhiệm dễ gì tầm!
Suy nghĩ cho ra tránh lỗi lầm,
Thoát kiếp luân-hồi nhờ trí huệ,
Siêu phàm nhập Thánh tại nơi tâm.

Tâm giác làm nên Phật, Thánh, Tiên,
Người tu noi đấy đoạt nhơn duyên,
Tâm mê dẫn dắt làm ma quỉ,
Lộn kiếp lông sừng chịu đảo điên.

Ðiên đảo lòng con nỗi Ðạo đời,
Ðời còn rộn rực luyến mê chơi,
Ðạo thì cũng muốn tu thành Phật,
Theo Ðạo thì con lại tiếc đời.

Tiếc đời nên cứ đắm vùi thân,
Thầy đến vớt lên đã mấy lần,
Tánh tục vẫn ưa màu sắc đẹp,
Lòng phàm khó dứt khổ mê tân.

Tân trào cuồn cuộn sóng văn minh,
Bủa khắp nền nhân đã gập ghình,
Gió phất bùa mê đời muội trí,
Dấy hừng vật chất thấy mà kinh.

Kinh sợ sau này có chuyện nguy,
Sanh linh chung chịu cuộc sầu bi,
Thầy thương không lẽ khoanh tay ngó,
Lập Ðạo toan phương giải thoát thì.

Thì giờ Thầy đã tái lâm rồi,
Che chở cho đời tránh khúc nôi,
Những tưởng tin và hành Ðạo-đức,
Thầy dùm giúp sức thoát luân-hồi.

Hồi nào mê-muội lỗi lầm sanh,
Biết Ðạo toan phương tập tánh lành,
Vùng vẫy thoát ra màn hắc ám,
Chống đương lũ quỉ bước cho nhanh.

Nhanh lẹ kịp đò kẻo trể con!
Trể chơn trông đợi trí tâm mòn,
Bao giờ gặp đặng thuyền qua nữa,
Tiếng trống giục hồn tỉnh thức con.

Con thông đạo lý của CAO-ÐÀI,
Luyện vóc kim thân trí huệ khai,
Tấn-hóa tự-nhiên đừng vọng tưởng,
Tưởng đều hình bóng đó là sai.

Thầy giải sơ về “Nền Tảng Cao-Ðài Ðại-Ðạo“.

Cái qui củ chuẩn thằng của Ðạo-đức phải noi theo mà hành cho trúng phép, chớ nên canh cãi phải sai lạc chơn truyền.

Về phương pháp tu tánh luyện mạng, thì vô-vi, vô xú, các con tu luyện phải lo dụng công vận chuyển pháp-luân y theo tâm-truyền khẩu thọ. Nên hay không, là về phần trừu tượng vô-vi, các con lấy trí phàm mắt tục mà lường đo dòm ngó sao thấu đáo? Thành hay không, là tại nơi các con trọn đủ đức-tin, siêng năng tập luyện, về phần vô hình thì trên có Thầy bố hóa cho, các con nào biết chi mà mong mỏi.

Ðạo mầu một ngày một mở mang rộng lớn, người tu cũng thế. Luyện đơn nấu thuốc không phải một ngày một buổi chi mà thành, phải tận tâm trì chí cứ lo tu gom thần nhập định, bảo tinh, dưỡng khí, tồn thần, lâu ngày tụ kết lại thành nhị xác thân nhưng phải luyện cho đủ đầy ngày tháng, chớ đừng nóng nảy. Thí như cái cây, gieo hột xuống, nứt mộng lên hai lá, lần lần đâm tược nhảy chồi, đơm hoa trổ trái , là do nơi quyền luật thiêng-liêng. Nó hấp thụ khí âm dương mà lần lần to lớn. Chớ có ai làm cho nó lớn đặng? Và muốn mau trổ trái đơm bông bao giờ? Xưa người nước Tống cấy mạ thấy lâu lên, nóng ra nhớm gốc cho nó cao thêm, không ngờ phải chết. Ấy là cái triệu chứng để cho các con noi đấy làm bằng, cứ lo tu tịnh đừng nhiều chuyện lắm lời, tầm kinh điển, đơn thơ, làm cho trí óc mờ hồ lộn xộn. Thánh hiền xưa lấy (mượn) nhiều tên đặt để ra món này vật kia, muôn đường nghìn ngõ, nào là long hổ giáng thăng, Càn-Khôn giao hiệp, biết bao nhiêu là tên, người sau lầm tưởng mà làm sái quấy luôn.

Ðạo Thầy không chi lạ: ÂM với DƯƠNG, THẦN với KHÍ; không ngoài ra lẽ đó. Các con muốn rõ Ðạo thì dùng Âm Dương là căn cơ vậy.

Trường Thiên:

Dựng nền tảng ÐẠO CAO-ÐÀI,
Phổ thông chánh pháp chia hai chơn truyền.
Hữu hình hiệp với thiêng-liêng,
Thì là rõ thấu căn nguyên Ðạo mầu.
Ðịnh hồn thấy hiện minh châu,
Chiếu soi khắp cả Hoàn Cầu quang huy.
Tâm-truyền Nội-Giáo Vô-Vi,
Là cơ xuất thế hồi qui Ðộng-Ðào.
Luyện hồn sáng suốt thanh cao,
Linh-quang sẽ đặng nhập vào bổn nguyên.
Chừng nào quả mãn công viên,
Bửu phang chực rước thiêng-liêng trở về.
Ðạo làm người hết mẫn mê,
Ðạo hưng thâm thúy ắt kề Phật, Tiên.
Chỉ phương nhập định tham thiền,
Tri cơ căn Ðạo bí-truyền luyện tu.
Vẹt lằn khói tỏa sương mù,
Chín tầng Trời Ðất thanh-u thông-đồng.
Thầy truyền có một chữ “Không”,
Chữ “Không” làm đặng lục thông chứng thành.
Người tu tập sửa tánh lành,
Cho ra vẻ Ðạo cho rành lý chơn.
Ðáp đền cho vẹn nghĩa ơn,
Nhẫn hòa, khiêm nhượng, lòng nhơn trải đời.
Ðừng làm chuyện quấy trò chơi,
Noi theo Thánh-Triết truyền lời lại kia.
Siêng cần dậy sớm thức khuya,
Ðạo-tâm một khắc đừng lìa nó ra.
Người mà để Ðạo-đức xa,
Nội trong giây lát quỉ ma xen vào.
Tưởng tin Tiên, Phật trên đầu,
Giúp mình tu luyện dài lâu vững bền.
Tuyệt nhiên thanh tịnh là nền,
Dụng công khổ hạnh mới nên Thánh Hiền.
Dễ gì làm đặng Phật, Tiên!
Ðặng là nhờ pháp bí-truyền mà thôi.
Ngoài ra thì khó mong rồi!
Tu không luyện mạng luân-hồi hưởng an.
Dẫu nhiều công đức thế gian,
Sau này hưởng phước giàu sang với đời.
Dễ chi nhập đặng cửa Trời,
Dễ chi thoát khỏi luân-hồi tử sanh!
Tại sao? Tại chẳng chí thành,
Kim-thân chẳng có, cao thanh khó về.
Xác phàm chất trược nặng nề,
Linh-hồn chôn chặt không bề nhảy ra.
Những giây cột trói lắm đa,
Không tường manh mối khó mà mở xong.
Dính theo thể phách ngoài trong,
Nặng nề trầm xuống mỏi mong gì thành.
Linh-hồn tuy vẫn trường sanh,
Thần thông quảng đại vận hành thiêng-liêng.
Luận qua Ngoại-Giáo Công-Truyền,
Phổ thông chơn lý Ðạo huyền độ nhơn.
Dạy người chí thánh chí chơn,
Vẹn tròn trung hiếu nghĩa nhơn hiền lành.
Chánh tâm tu kỷ tập tành,
Tề-gia, trị-quốc, đời lành an-bang.
Nên người quân-tử hoàn toàn,
Thanh liêm hạnh đức mở mang giúp đời.
Trên không phạm phép Phật, Trời,
Với tâm khỏi lỗi, với đời gọi tu.
Kết thành đoàn thể dài lâu,
Liền vây liền cánh giúp nhau trọn niềm.
Kìa là sông cá rừng chim,
Có đoàn có thể, nổi chìm có nhau.
Nương theo lớn trước nhỏ sau,
Chim bay em thấp anh cao một chiều.
Biết điều trìu-mến thương yêu,
Giữ gìn quyền lợi làm điều ích chung.
Mày râu báo quốc tận trung,
Vẹn câu hiếu đạo lao lung một lòng.
Nghĩa nhân giữ kỹ trọn xong,
Vì nhau chung chịu mới mong ưu thời.
Ðạo còn nương dựa với đời,
Dùng hình thức để cho người tầm tu.
Tâm-Truyền thứ lớp công phu,
Công-Truyền trật tự chư nhu hoàn toàn.
Ðạo mà thể một con đàng,
Thì chưa phải Ðạo minh quang Phật, Trời.
Ðạo vô hình ảnh trong đời,
Ðạo không tâm tiếng người người tuân theo.
Cội nguồn biến hóa ẩn bày,
Có tên tuổi đó là ngày hóa sanh.
Người tu đến bực chí thành,
Làm cho Thiên-lý lưu hành bốn phương.
Nhơn-dục tịnh tận thuần dương,
Mâu-ni then máy mở đường siêu sanh.


Thi:

Sanh ra rồi chết, chết đi đâu?
Xác thịt rã tan chẵng mấy lâu,
Linh tánh tinh anh trên cõi thượng,
Sao không mượn Ðạo luyện tâm mầu.

Mầu vi đào tạo vóc kim thân,
Luyện đặng kết thành nhị xác thân,
Bát-Bửu Kim-Cang nền Thánh-Ðức,
Phiêu lưu định trí xuất Chơn-Thần.

Chơn-Thần xuất khỏi xác phàm phu,
Nương gió bay lên cảnh tuyệt mù,
Nhẹ gót phiêu lưu trong Võ-Trụ,
Mặc tình an hưởng mặc châu du.

Du lịch khắp cùng cõi thế gian,
Xem qua tình trạng động lòng than,
Nhơn sanh mắc phải trong vòng khổ,
Thấy vậy mà Thầy đổ lụy chan.

Chan chứa lòng lo cứu thế thời,
Tang thương biến cải các con ơi!
Họa chung thế-giới đồng tiêu diệt,
Lánh khỏi nhờ chưng biết ÐẠO-TRỜI.

Trời, Phật từ bi nhỏ phước lành,
Chở che tai họa độ nhơn sanh,
Nhủ khuyên mỏi miệng đời toan dữ,
Giận bấy đoàn con chẳng thiện hành.

Thầy ban ơn các con. Thầy thăng.

lotus

MỤC LỤC
ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO


* * * * *

CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN



DTCG

1. Thánh Tựa * Ðộng-Ðình-Hồ Ðại-Tiên-Trưởng
2. Khai Kinh
Giác-Minh Kim-Tiên
Thỉ-Tổ Ðại-Tôn-Sư (Hồng-Quân Lão-Tổ)
Tam-Thanh Thượng-Giáo

3. Tam-Giáo Thánh-Nhơn
4. Cao-Ðài Xuất Thế * Ðại-Ðạo Hưng Truyền
5. Giải Nghĩa Bốn Chữ “Ðại-Thừa Chơn-Giáo”
6. Chỉ Ý Thuyết Minh
Thầy lập Cao-Ðài Ðại-Ðạo như thế nào?

7. Ðại-Ðạo Luận
Tại sao cơ Ðạo rẽ chia?

8. Nền Tảng Cao-Ðài Ðại-Ðạo
9. Tôn Chỉ của Cao-Ðài Ðại-Ðạo * Luận về chữ “Hữu” và “Vô”
10. Quân-Tử và Tiểu-Nhơn
11. Kiên Nhẫn * Hạnh Người Tu
12. Hòa Hiệp
13. Ðoàn Thể
14. Ðạo-Ðức
15. Xả Thân Giúp Ðời
16. Hai Mối Ðại Ân
17. Tỉnh Thế
18. Trách Ðời
19. Quả Báo Luân Hồi
20. Lý Thiên-Nhiên và Lý Tự-Nhiên
21. Khởi Trung Tâm Ðạo
22. Khuyến Tu cho thuận Thiên-Ý
23. Ðức Tin
24. Lý Ðạo * Phép Tu
25. Luyện Kỷ Tu Thân
Qui Tam-Bửu Ngũ-Hành

26. Tầm Tu Chơn-Ðạo
Luyện Ðạo Tu Hành




Leave a Reply