ĐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO: ÐẠI-ÐẠO LUẬN – TẠI SAO CƠ ÐẠO RẼ CHIA?

Aug 7, 17 | Tâm Duyên | 311 views | No Comments



Share |




ÐẠI-THỪA căn bản đạo huyền thâm,
CHƠN-GIÁO tầm tu khỏi lạc lầm,
Kẻ trí xem qua tăng huệ trí,
Người mê đọc đến giảm mê tâm.
Tầm chương giải thích chơn-thường-Ðạo,
Trích-cú ẩn-vi pháp diệu thâm,
Kinh Thánh truyền ban người hữu hạnh,
Ðắc truyền mới rõ máy cao thâm.


_____________


CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN

_____________


Play MP3:


2 tháng 8, Bính-Tý (1936)

ÐẠI-ÐẠO LUẬN


Thi:

NHỨT khí hư vô tác tạo thành,
BỬU mầu Ðạo hóa trược phân thanh,
CHƠN linh đắc ngộ tâm minh huệ,
NHƠN trí thức tu pháp nhiệm hành.

Ngã chào chư đạo-tâm nam nữ lưỡng phái.

Giờ nay ngã lai đàn là vì mạng lịnh Bề-Trên sai khiến, đến báo tin chư hiền thành tâm, nghinh Thánh-Giá CHÍ-TÔN ngự lâm giáo Ðạo. Ngã chào, ngã lui.

* * *

Huyền-Khung-Cao Thượng-Ðế Ngọc-Hoàng Ðại Thiên-Tôn tá danh Cao-Ðài Tiên-Ông Ðại-Bồ-Tát Ma Ha-Tát.

Thầy các con. Thầy mừng các con.

Thi:

NGỌC sắc gia ban quyển Ðại-Thừa,
HOÀNG thành Ðạo tỉnh giấc mây mưa,
THƯỢNG căn đắc ngộ tu tâm tánh,
ÐẾ vị hồi nguyên chí mới vừa.

Giờ nay, Thầy lâm phàm bưng chén thuốc phá mê để cứu đoàn con đang luống ngây ngô trong trần ai khổ hải. Các con khá biết rằng Thầy là một đấng toàn tri toàn năng, thống chưởng quyền hành, hồng oai hồng thiện, chẳng phải không đủ quyền lực thiêng-liêng mà thưởng phạt các con, nhưng vì lòng từ bi, Thầy quá yêu thương các con, phải lăn lóc cùng các con mà độ rỗi các con thoát khỏi chốn mê đồ.

Thi:

ÐẠI-Ðạo chấn hưng phổ hóa thành,
THỪA cơ vận chuyển độ nhơn sanh,
CHƠN truyền hoằng hóa vi Tiên Phật,
GIÁO dục quần linh thuận mạng hành.

Ðạo là gì?

Ðạo là hư vô chi khí, Ðạo rất mầu nhiệm, sâu kín cao siêu. Trước khi chưa có Trời Ðất đã có Ðạo. Vậy Ðạo đã tạo dựng nên Càn-Khôn Võ Trụ, hóa sanh vạn vật muôn loài. Muôn loài vạn vật phải thọ bẫm khí hư vô mà sanh hóa mãi.

Ðạo ấy ai làm chủ?

HỒNG-QUÂN LÃO-TỔ làm chủ nó, vì đã chuyển pháp-luân mà sáng tạo muôn loài. Ðạo sanh Trời Ðất, Trời Ðất cũng phải dưới quyền hành của lẽ Ðạo. Ðạo không bao giờ hư hoại được, bền vững hoài. Các con không nên giờ khắc nào xa nó, còn nó thì sống, xa nó thì chết. Các con nghe:

Trường Thiên

Ðạo mầu sản tạo Càn-Khôn,
Hư vô chi khí Chí-Tôn chưởng quyền.
Hóa sanh Phật, Thánh, Thần, Tiên,
Muôn loài vạn vật lưu truyền thỉ chung.
Ðạo vô tận, Ðạo vô cùng,
Ðạo là mẹ đẻ khắp chung muôn loài.
Ðạo phân ngôi thứ Tam Tài,
Ðạo châu vi độ trần ai vững vàng.
Ðạo còn, người, vật bền an,
Ðạo lìa, một khắc tiêu tan xác hồn.
Ðạo truyền dại trở nên khôn,
Ðạo ra cốt yếu bảo tồn chúng-sanh.
Ðạo CAO nay đã lập thành,
Ðạo khai pháp luật ban hành thế gian.
Ðạo minh minh đức tăng quang,
Ðạo huyền thống nhứt hành tàng Thiên-cơ.
Ðạo nay phản bổn huờn sơ,
Ðạo phân định trước ngày giờ qui nguyên.
Ðạo làm người hóa Thánh, Tiên,
Ðạo ban huấn luyện đời hiền hậu lai.
Ðạo mầu luân chuyển hoát khai,
Vận hành nhựt nguyệt trở day ngũ hành.
Ðạo Huỳnh tế độ chúng-sanh,
Ðạo là Thiên-lý lưu hành ngày đêm.
Ðạo không giảm bớt tăng thêm,
Ðạo là lặng lẽ khép kềm vạn linh.
Ðạo Trời vô ảnh, vô hình,
Vô-vi, vô xú, vô thinh, vô trần.
Ðạo Trời chẳng ngoại nhơn thân,
Ðạo khi trồi sụt, xa gần lại qua.
Ðạo không xen chánh lẫn tà,
Ðạo không non nớt, yếu già, mau lâu.
Ðạo trung cơ bí nhiệm mầu,
Ðạo “Không Không” ấy quày đầu về nguyên.
Ðạo nuôi nấng giữ mối giềng,
Ðạo hưng tâm-pháp bí-truyền luyện phanh.
Ðạo dạy bỏ dữ theo lành,
Ðạo phân thứ lớp đành rành tinh hoa.
Ðạo phân một, một, hai, ba,
Là ngôi Thái-Cực Chúa-Cha chưởng quyền.
Âm dương hiệp với ngôi Thiên,
Hóa sanh vạn vật mối giềng chẳng xao.
Một hai ba ấy lẽ nào?
Cho đi khắp chỗ cũng vào một ngôi.
Ðạo Thầy con chớ buông trôi,
Ðạo qui nhứt thống phục hồi linh-căn.
Ðạo Thầy là ngọn bửu đăng,
Ðạo soi sáng khắp như trăng đêm rằm.
Ðạo thường ẩn núp nơi tâm,
Ðạo đâu non núi mà tầm nhọc công.
Ðạo Trời, người muốn rõ thông,
Ðạo diệt nhơn dục, tâm không tỏ tường.
Ðạo Thầy phưởng phất mùi hương,
Mà không thấy rõ nẻo đường nào ra.
Người xa Ðạo, Ðạo không xa,
Muốn tri Ðại Ðạo, lòng tà đừng mang.


Thi

Mang kiếp trần ai chịu não nồng,
Nỗi vì quả nghiệp mảng long đong,
Tùy cơ Tạo-Hóa đền oan nghiệt,
Muốn thoát luân-hồi học chữ “Không“.

Các con thành tâm nghinh THÁI-THƯỢNG giải tiếp về chữ Ðạo. Thầy ban ơn các con. Thăng.

_____________


TẠI SAO CƠ ÐẠO RẼ CHIA?


Thi:

THÁI hòa sản xuất Thánh, Thần, Tiên,
THƯỢNG hạ chung lo nắm mối giềng,
ÐẠO rẽ chia ba Trời định trước,
TỔ quyền giáo dục chỉnh qui quyên.

Thầy mừng trong hàng đệ-tử.

Thi Bài:

Cơ Ðạo chuyển Pháp linh ứng hóa,
Ðộ quần sanh tất cả an nhàn,
Ðời còn tai biến thảm than,
Người người ưa chuộng theo đàng hư danh.
Bỏ Ðạo-Ðức tu-hành luyện tập,
Toan lẫn nhau bẫy rập hại đời,
Ðộng lòng ngôi cả Chúa-Trời,
Thương đoàn con dại cãi lời nhũ khuyên.
Phế Ngọc-Kinh giáng miền trần thế,
Ðem Ðạo mầu phổ tế chúng-sanh,
Dạy cho thấu đáo cội nhành,
Phục hưng Tam-Giáo ban hành lý công.
Nho, Thích, Ðạo Tam-Tông chưởng Ðạo,
Ðoạt Thiên-cơ lập giáo trần ai,
Dùng phương cơ nhiệm hoằng khai,
Lâu năm tâm-pháp đổi thay thất truyền.
Pháp Như Lai, cửa Thiền chế cãi,
Dùng hữu hình cho sái Phật-Tông,
Thinh âm sắc tướng tràn đồng,
Làm cho xa mất chữ Không đâu rồi!
Ðạo Tiên-Giáo phục hồi tánh mạng,
Chế ngũ hành tỏ rạng tam nguơn,
Tâm thanh tịnh, luyện linh đơn,
Lưu hành Thiên-lý phục huờn nhơn-tâm.
Ðạo thâm viễn người tầm chẳng thấu,
Nên càng ngày ẩn giấu nơi trong,
Về sau hậu học bất thông,
Ðem ra họa vẽ cua còng lôi thôi.
Nền Khổng-Giáo buông trôi ngàn dậm,
Chúng hậu-nho chác lắm điều hư,
Ôm gìn hạ học khư khư,
Chuộng phần thi cử lợi tư cho mình.
Nên Tam-Giáo phát minh một lúc,
Truyền tinh thần un đúc quốc dân,
Ðời sau ưa thích chuyện gần,
Lưu thông sấp xuống lần lần thất danh.
Nay CHÍ-TÔN lập thành Ðại-Ðạo,
Hiệu CAO-ÐÀI phục đáo linh-căn,
Trời hôm nhờ ngọn huệ đăng,
Dắt dìu sanh chúng tầm phăng mối giềng.
Nhưng Ðại-Ðạo tách riêng nhiều phái,
Ðể tùy nhơn không phải thất truyền,
Ðạo chia tiền hậu nhị thiên,
Về khoa Siêu-Thoát, tâm-truyền cơ quan.
Lánh tục thế tầm đàng Ðạo-Ðức,
Xa tình đời hiệp nhứt bổn nguyên,
Ngày đêm luyện Ðạo, tham thiền,
Là Cơ Xuất-Thế Tiên-Thiên phục hồi.
Cơ Nhập-Thế trau giồi hạnh đức,
Giữ Tam Cang, tâm nhứt, ngũ thường,
Thuận tùng luật chánh làm đường,
Công truyền giáo hóa là phương giúp đời.


Thi:

Ðời Ðạo nên lo nối bước theo,
Ðời không Ðạo-đức chịu mang nghèo,
Ðạo đời tương ứng thành an trị,
Ðời Ðạo thấp cao cũng rán trèo.

Thầy ban ơn các con. Thầy thăng.

lotus

MỤC LỤC
ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO


* * * * *

CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN



DTCG

1. Thánh Tựa * Ðộng-Ðình-Hồ Ðại-Tiên-Trưởng
2. Khai Kinh
Giác-Minh Kim-Tiên
Thỉ-Tổ Ðại-Tôn-Sư (Hồng-Quân Lão-Tổ)
Tam-Thanh Thượng-Giáo

3. Tam-Giáo Thánh-Nhơn
4. Cao-Ðài Xuất Thế * Ðại-Ðạo Hưng Truyền
5. Giải Nghĩa Bốn Chữ “Ðại-Thừa Chơn-Giáo”
6. Chỉ Ý Thuyết Minh
Thầy lập Cao-Ðài Ðại-Ðạo như thế nào?

7. Ðại-Ðạo Luận
Tại sao cơ Ðạo rẽ chia?

8. Nền Tảng Cao-Ðài Ðại-Ðạo
9. Tôn Chỉ của Cao-Ðài Ðại-Ðạo * Luận về chữ “Hữu” và “Vô”
10. Quân-Tử và Tiểu-Nhơn
11. Kiên Nhẫn * Hạnh Người Tu
12. Hòa Hiệp
13. Ðoàn Thể
14. Ðạo-Ðức
15. Xả Thân Giúp Ðời
16. Hai Mối Ðại Ân
17. Tỉnh Thế
18. Trách Ðời
19. Quả Báo Luân Hồi
20. Lý Thiên-Nhiên và Lý Tự-Nhiên
21. Khởi Trung Tâm Ðạo
22. Khuyến Tu cho thuận Thiên-Ý
23. Ðức Tin
24. Lý Ðạo * Phép Tu
25. Luyện Kỷ Tu Thân
Qui Tam-Bửu Ngũ-Hành

26. Tầm Tu Chơn-Ðạo
Luyện Ðạo Tu Hành




Leave a Reply