ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO: GIẢI NGHĨA BỐN CHỮ “ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO”

Aug 5, 17 | Tâm Duyên | 292 views | No Comments



Share |




ÐẠI-THỪA căn bản đạo huyền thâm,
CHƠN-GIÁO tầm tu khỏi lạc lầm,
Kẻ trí xem qua tăng huệ trí,
Người mê đọc đến giảm mê tâm.
Tầm chương giải thích chơn-thường-Ðạo,
Trích-cú ẩn-vi pháp diệu thâm,
Kinh Thánh truyền ban người hữu hạnh,
Ðắc truyền mới rõ máy cao thâm.


_____________


CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN

_____________


Play MP3:


Ðàn 24 tháng 9 Bính-Tý

GIẢI NGHĨA BỐN CHỮ

“ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO”



Lý-Thái-Bạch Ðại-Tiên-Trưởng, Bần-Ðạo mừng chư hiền nam nữ.

Bốn chữ ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO nó có nghĩa lý rất cao siêu mầu nhiệm.

Chữ ÐẠI là lớn. Ðã rằng lớn thì còn chi lớn hơn nữa. Nó có thể bao quát cả Càn-Khôn Võ-Trụ, nó cao thượng vô hình; không chi ngoài nó đặng.

Ðã vậy, nó còn có một cái nghĩa riêng về lẽ Ðạo nữa. Nghĩa riêng nó như vầy:

Chữ Ðại ( ) là chữ Nhơn ( ) với chữ Nhứt ( ). Chữ “Nhơn” là người, viết hai phết, tức là âm dương hiệp nhứt, mà âm dương hiệp nhứt thì phát khởi Càn-Khôn hóa sanh vạn vật.

Vã nhơn là người, hễ người biết tu luyện cướp đặng cơ mầu nhiệm của Tạo-Công thì là đắc nhứt. Mà nhơn lại đắc nhứt nữa (chữ Nhơn thêm chữ Nhứt là Ðại) ( ) thì vĩnh kiếp trường tồn, diên-niên bất hoại.

ÐẮC NHỨT là gì ?

Nghĩa là đặng MỘT. Một tức là cái pháp độc nhứt vô nhị, cái pháp kín nhiệm, huyền vi của Tiên, Phật, khẩu truyền tâm thọ, để cổi xác phi thăng, siêu phàm nhập Thánh. Có câu: Thiên đắc nhứt: Thanh, – Ðịa đắc nhứt: Ninh, – Nhơn đắc nhứt: Thành. Trời đặng MỘT ấy mà khinh thanh, – Ðất đặng MỘT ấy mà bền vững, – Người đặng MỘT ấy mà trường tồn.

Chử THỪA là phẩm bực, cao thì tuyệt mù, thấp thì thấp tột đáy. Nó không giới hạn định phân. Nhỏ như hột cát, lớn tợ Thái Sơn. Nó bao quát Càn-Khôn Võ-Trụ. Thầy tùy theo trình độ tấn-hóa nhơn sanh mà ban hành Ðạo-Ðức. Bực thông minh trí tuệ hay là hạ tiện thường nhơn cũng có thể tu theo được.

Chữ CHƠN là Chơn-Lý. Cái Chơn-Lý của Trời ban ra. Ai ở trong Trời Ðất cũng phải tuân hành mạng lịnh. Hễ thuận tùng Chơn-Lý ấy thì đặng an nhàn tự-toại, còn bỏ xa Chơn-Lý ấy phải chịu khổ sở ngu hèn.

Hay cũng có nghĩa: CHƠN là chơn-truyền. Truyền cái cơ Ðạo bằng cách chơn thật, rõ ràng, không ẩn núp cao xa sâu kín mà làm cho chúng-sanh phải khó hiểu, khó tìm, rồi thất lạc chỗ chơn-truyền đi.

Chữ GIÁO là dạy cho người đời biết rõ căn bản, linh tánh phục hồi. Chữ giáo là giáo hóa, giáo dục cho nhơn quần xã hội, phá mê những kiếp đã mang tội lỗi nặng nề. Nhờ cái cơ Giáo mà loài người được tấn hoá một cách lẹ làng, bước đến nấc thang văn minh, tinh thần đạo-đức đời nọ sang đời kia, liên tiếp mãi nhau, không bao giờ ngừng nghỉ.

Còn nói tóm bốn chữ ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO thì:

ÐẠI-THỪA là phương pháp tu luyện cao trỗi hơn mấy bậc tiểu-thừa. Ðể riêng cho hạng người chán Ðời tầm Ðạo, thoát kiếp luân-hồi, tầm nơi an nhàn, thanh tịnh là cảnh Bồng Lai. Những phép ÐẠI-THỪA đó thuộc về tâm pháp bí-truyền, cái Thiên-Cơ bí mật của Thánh-Nhơn khẩu khuyết tâm-truyền để cho người tu cầu bất sanh bất tử.

CHƠN-GIÁO là cái cơ siêu hình bài tỏ lẽ vô-vi chơn lý, đem cái phép chơn thật mà dạy đời tu hành cho khỏi nghịch với Thiên-cơ, phạm vào đường tội quá. Có Chơn-Giáo là vì Tam-Giáo đã thất chánh-truyền. Ngày nay ÐẠI-ÐẠO phải phục hưng đem cái cơ mầu nhiệm để truyền dạy người đời được thoát kiếp trần ai mà đoạn dứt mối dây luân-hồi quả báo, lấp biển khổ, đổ thành sầu, nhơn loại mới mong nhảy ra khỏi cái bầu tang thương biến cải được.

Ấy là nghĩa của bốn chữ: ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO vậy. Bần-Ðạo thăng.

lotus

MỤC LỤC
ÐẠI-THỪA CHƠN-GIÁO


* * * * *

CHƯƠNG I
HÌNH-NHI HẠ-HỌC
GIÁO-LÝ CÔNG-TRUYỀN



DTCG

1. Thánh Tựa * Ðộng-Ðình-Hồ Ðại-Tiên-Trưởng
2. Khai Kinh
Giác-Minh Kim-Tiên
Thỉ-Tổ Ðại-Tôn-Sư (Hồng-Quân Lão-Tổ)
Tam-Thanh Thượng-Giáo

3. Tam-Giáo Thánh-Nhơn
4. Cao-Ðài Xuất Thế * Ðại-Ðạo Hưng Truyền
5. Giải Nghĩa Bốn Chữ “Ðại-Thừa Chơn-Giáo”
6. Chỉ Ý Thuyết Minh
Thầy lập Cao-Ðài Ðại-Ðạo như thế nào?

7. Ðại-Ðạo Luận
Tại sao cơ Ðạo rẽ chia?

8. Nền Tảng Cao-Ðài Ðại-Ðạo
9. Tôn Chỉ của Cao-Ðài Ðại-Ðạo * Luận về chữ “Hữu” và “Vô”
10. Quân-Tử và Tiểu-Nhơn
11. Kiên Nhẫn * Hạnh Người Tu
12. Hòa Hiệp
13. Ðoàn Thể
14. Ðạo-Ðức
15. Xả Thân Giúp Ðời
16. Hai Mối Ðại Ân
17. Tỉnh Thế
18. Trách Ðời
19. Quả Báo Luân Hồi
20. Lý Thiên-Nhiên và Lý Tự-Nhiên
21. Khởi Trung Tâm Ðạo
22. Khuyến Tu cho thuận Thiên-Ý
23. Ðức Tin
24. Lý Ðạo * Phép Tu
25. Luyện Kỷ Tu Thân
Qui Tam-Bửu Ngũ-Hành

26. Tầm Tu Chơn-Ðạo
Luyện Ðạo Tu Hành




Leave a Reply