CÂU CHUYỆN CỦA NGÀY 05/13/2015

Jan 4, 17 | Tuệ Minh | 202 views | Comments Off



Share |




images



Mắc bệnh hiểm nghèo, không người thân thích, một cụ ông người Mỹ đã phải gọi cho 911 để cầu cứu vì một lý do đặc biệt. Phản ứng sau đó của các viên cảnh sát đã khiến nhiều người bất ngờ.

Ông Clarence Blackmon, 81 tuổi, sống một cuộc đời bình thường như bao người dân khác của thành phố Fayetteville, bang Bắc Carolina. Cho đến một ngày, chính ông cũng không nghĩ rằng cuộc gọi đến 911 đã khiến mình đột nhiên nổi tiếng khắp nước Mỹ.

Năm 2011, vợ của Blackmon qua đời vì bệnh ung thư. Ông lão đáng thương sống một cuộc đời cô độc từ đó. Họ hàng thân thích đều ở xa, chẳng một ai đủ điều kiện chăm nom ông. Từ năm 2008, Blackmon đã bị chẩn đoán là mắc ung thư tuyến tiền liệt và xác định tinh thần rằng mình không còn nhiều thời gian nữa…

Tháng 5/2015, sau những đợt hóa trị dài đầy mệt mỏi, ông lão Blackmon suy sụp được mang trở về nhà. Nhưng một vấn đề nghiêm trọng phát sinh: Ông đã không còn thức ăn dự trữ, các ngăn tủ đã hoàn toàn trống rỗng. Khi ấy Blackmon đang ở trong tình trạng thực sự tồi tệ. Ông chỉ còn nặng vỏn vẹn 52 kg và không thể tự đi lại nữa.

Blackmon thực sự tuyệt vọng. Ông đã sẵn sàng chiến đấu với căn bệnh ung thư quái ác đến tận giây phút cuối cùng. Nhưng nếu phải chết vì đói khát như thế này thì ông không thể chấp nhận. Trong cơn hốt hoảng, túng quẫn, Blackmon nhớ tới một số điện thoại và quyết định bấm máy… Ông đã gọi thẳng đến 911 để cầu cứu.

Blackmon nói trong điện thoại: “Tôi rất cần một ai đó đến cửa hàng tạp hóa và mang cho tôi một ít thức ăn về. Tôi cần phải ăn một chút gì đó. Nhưng lúc này tôi không thể làm gì được. Tôi không thể đi bất cứ đâu. Thậm chí tôi còn không thể ra khỏi ghế”.

Sau đó, ông lão liệt kê ra một loạt thứ cần mua, bao gồm bắp cải, nước ép cà chua, bắp rang, đậu, củ cải và Pepsi. Tất nhiên đây không phải là nhiệm vụ của 911. Họ sẽ không giải quyết những trường hợp như của Blackmon vì còn phải dành thời gian đối phó với hàng tá sự vụ khác nóng bỏng hơn như phóng hỏa, chết người, cấp cứu tai nạn hay tội phạm…

Tuy nhiên, chuyện xảy ra sau đó vô cùng bất ngờ. Cảnh sát Marilyn Hinson là người tiếp nhận cuộc gọi của ông lão đáng thương, cô đã làm một việc chưa từng có tiền lệ. Xúc động với cuộc gọi kêu cứu, Hinson lập tức tới siêu thị, bỏ tiền túi của mình để mua thực phẩm cho ông Blackmon. Nửa tiếng sau, Hinson và các đồng nghiệp của mình còn trực tiếp lái xe đến tận nhà đưa đồ ăn cho ông lão tội nghiệp. Hinson còn ở lại tự tay làm món bánh thịt nguội cho ông. Lúc ra về, cô cũng không quên để lại số điện thoại của mình để ông lão có thể gọi đến bất cứ khi nào cần.

Cảnh sát rất xúc động khi tới nhà và chứng kiến hoàn cảnh đặc biệt của ông Blackmon. Hinson nói rằng cô rất hạnh phúc khi được giúp đỡ ông lão. Cô còn nói rằng khi nhận được cuộc điện thoại kỳ lạ ấy, cô đã không thể kìm lòng, không nỡ ngồi khoanh tay nhìn một người sắp chết đói mà không thể làm gì. Còn ông lão Blackmon thì nghẹn ngào chia sẻ: “Khi thấy họ đến đây, tôi thực sự xúc động. Hinson là một người phụ nữ rất tốt”.

Câu chuyện của Blackmon đã khiến cả nước Mỹ rung động. Một làn sóng quyên góp, ủng hộ dấy lên mạnh mẽ. Từ khắp nơi, người ta gửi quà tặng, thực phẩm ùn ùn về cho ông lão neo đơn. Chỉ sau 2 ngày, tủ bếp trong nhà Blackmon ngập tràn thức ăn và trở nên quá chật chội so với tấm lòng của hàng trăm, hàng nghìn người tốt bụng.

Blackmon nói trong niềm hân hoan: “Họ đến nhà tôi với hai tay đầy ắp thực phẩm. Tủ bếp của tôi đã đầy ứ. Chưa bao giờ tôi được đầy đủ như thế”. Thậm chí ông lão đã phải gọi cho một ngân hàng thực phẩm tới chuyển bớt đi vì một mình ông không thể dùng hết. Blackmon muốn chia sẻ thực phẩm của mình cho nhiều người neo đơn có hoàn cảnh tương tự. Blackmon còn kể rằng một cậu bé 7 hay 8 tuổi thậm chí đã dốc hết tiền tiết kiệm của mình, đưa cho ông và nói: “Cháu muốn chắc chắn rằng cụ có gì đó để ăn”.

Blackmon và những cảnh sát tốt bụng đã làm nên một câu chuyện đẹp đẽ về tình người. Những viên cảnh sát đương nhiên không có nghĩa vụ phải mua thức ăn cho một ông cụ xa lạ nào đó bởi đơn giản đó không phải nhiệm vụ của họ. Nhưng Hinson và đồng sự của mình đã hành động theo tiếng gọi của lương tri. Là những người lạnh lùng, sắt đá hoặc buộc phải giữ cho mình một bề ngoài như vậy nhưng các cảnh sát chính là những người có trái tim ấm áp nhất.

Trong cuộc sống, sự chia sẻ, cảm thông chính là điều đáng quý nhất. Khi bạn trao gửi đi tình yêu, bạn sẽ nhận lại yêu thương và hạnh phúc. Người mang lại hạnh phúc cho nhiều người nhất chính là người hạnh phúc hơn bất cứ ai. Ông Blackmon có thể không còn nhiều thời gian, có thể phải giã từ cuộc đời vì căn bệnh quái ác nhưng lòng nhân ái và sự đồng cảm của những người xa lạ chắc chắn sẽ sưởi ấm ông ngay cả khi ông đã bước sang thế giới bên kia…

* * * * *


North Carolina Authorities Help Elderly Cancer Patient Who Calls 911 For Food



Clarence Blackmon called 911 for help Tuesday not because he was in need of police assistance or medical treatment, but because hunger had driven him to do so.

“What I need is someone to get to the grocery store and bring me some food, because I need to eat something,” Blackmon told Fayetteville, North Carolina, 911 operator Marilyn Hinson. “Whatever you can do to help. I can’t do anything. I can’t go anywhere. I can’t get out of my damn chair.”

Blackmon, 81, has prostate cancer and can barely stand or walk.

“It’s unreal how devastating one thing can be,” Blackmon told The Huffington Post on Wednesday. “Sometimes I just fall down and pray.”

Blackmon said he made the call after returning home from a lengthy hospital stay.

“I thought maybe 911 could help me,” he said. “I was very hungry and had an empty refrigerator. The grocery store wouldn’t deliver without a deposit and I couldn’t make it there.”

Hinson’s supervisor, Lisa Reid, said she was in the office when Blackmon called.

“He said he had money to pay and he gave Marilyn a grocery list,” Reid told HuffPost. “I looked at the list and it was small, but very specific. He wanted a head of cabbage, tomato juice, popcorn, cans of beans and beets, an avocado and some Pepsi. He said, ‘I don’t want no diet, I want Pepsi in the bottle.’”

Reid said they entered Blackmon’s name into their computer system and discovered he had an illness and no relatives living in the area.

According to Blackmon, his wife, Wanda, died from cancer in 2011.

“I got married in 1954, the same year the Army drafted me,” Blackmon said. “In 1956, the sergeant made me a corporal. He told me he’d make me a sergeant if I stayed one more year. I said, ‘Sergeant, I really appreciate that, but I had to leave my girl behind right after we got married. I can’t stay in. It wouldn’t be right.’”

Blackmon went on to work as an administrator for a petroleum company. He worked there 40 years before he retired.

“She was a dynamite person,” Blackmon said of his wife. “When she passed away, my situation went downhill. We had so many bills and we had barely been making the mortgage with both our pensions. I just couldn’t manage it myself.”

Blackmon said he lost the couple’s home of 35 years to foreclosure on July 24, 2014.

“I thank the lord I had Wanda for as long as I did, but I miss her and our house,” he said. “Life is unpredictable and unfortunately it doesn’t get easier as we get older.”

Reid said 911 operators typically do not offer direct assistance to callers, but in Blackmon’s case she was certain Hinson would do so on her own if she didn’t approve it.

“She has a heart of gold,” Reid said of Hinson. “She’s always helping people and we didn’t want her to go by herself. We didn’t know what she would be walking into — if it was a hoax or something — so we had police officers escort her.”

Antoine Kincade, the public information officer for the Fayetteville Police Department, was one of the officers who went to Blackmon’s home on Tuesday.

“We made contact with the elderly male and he was barely 115 pounds,” Kincade told HuffPost. “He was in genuine need and it was the right thing to do.”

Blackmon said he was overjoyed by the generosity of everyone involved, especially Hinson, who went right to work in his kitchen.

“I was in high water and she come to my rescue, making me a couple ham sandwiches and getting me a glass of Pepsi,” he said. “Thank God for good people who can help people in need.”

Hinson, who was unavailable for comment Wednesday, told ABC11.com that she was more than happy to help Blackmon.

“He was hungry,” Hinson said. “I’ve been hungry. A lot of people can’t say that, but I can, and I can’t stand for anyone to be hungry.”

Blackmon, who was diagnosed with cancer in 2008, said his doctor recently told him he doesn’t have much time left.

“He says maybe another six months,” Blackmon said. “But he doesn’t know and I don’t know. Only God knows and I thank God I’m still here.”

As Blackmon faces that diagnosis, he said he hopes to access the Internet in the near future.

“I don’t have a computer yet but one of these days I will get one and visit The Huffington Post. But don’t nobody ask me for my opinion unless you’re wanting to get one,” Blackmon laughed. “Because I’ll sure burn your ears — good or bad. That’s just the way I am.”

Reid said authorities are working with a local church to ensure Blackmon’s future needs are met. Anyone interested in helping him can contact the Fayetteville Police Department at 910-433-1529.

David Lohr, Senior crime reporter, The Huffington Post.




Comments are closed.