XẢ THÂN GIÚP ÐỜI

Dec 18, 15 | Tuệ Minh | 951 views | No Comments



Share |




download


Chuông tỉnh thế rền vang thúc hối,
Ðuốc huệ soi dẫn lối thoát trần,
Giúp đời nhơn vật xả thân,
Lập công đền tội gở lần oan khiên.
Như thảo mộc chẳng riêng lợi ích,
Hiến thân sanh chẳng thích an nhàn,
Cỏ hoa nuôi sống thế gian,
Muôn loài nhờ đó được an ổn hoài.
Muốn giúp đời đừng nài khó nhọc,
Khổ bao nhiêu cũng lóc-lăn theo,
Phải cơn sống chết hiểm nghèo,
Non cao biển thẩm rán trèo vượt qua.
Thú xả thân thiệt là khổ hạnh,
Chịu nắng mưa nóng lạnh vì đời,
Nhọc nhằn tâm chí chẳng lơi,
Miễn sao giúp ích cho người đặng thôi.
Loài súc vật làm tôi cho chủ,
Rất trung cang vẹn đủ nghĩa tình,
Ðói no nào quảng phận mình,
Một niềm với chúa hy sanh trọn bề.
Thân trâu ngựa não nề đau khổ,
Chịu lao đao xấu hổ chẳng cần,
Làm thì trải hết tấm thân,
Ðói ăn cỏ ruộng không cần sắm mua.
Sự tốn hao chủ chưa nhọc sức,
Ở không tiền mà nhứt tâm trung,
Ðòn roi chịu đánh thịt rùn,
Cái thân trâu ngựa não nùng biết bao.
Khi già yếu lạnh nhào đau chết,
Khí lực rày yếu hết tứ chi,
Làm nhiều thân thể suy vi,
Ðã vầy người thế chẳng gì xót thương.
Ðời bao nỡ toan phương độc địa,
Xẻ banh gia cắt rĩa phân thây,
Chặt bầm trăm đoạn như vầy,
Có công giúp ích mà nay khổ hình.
Người sao chẳng niệm tình Tạo-Hóa,
Nỡ lòng nào đoạn sả ăn chơi,
Vui chi những sự lạ đời,
Ăn sao ngon miệng nuốt thời sao vô.
Như loài khuyển giữ đồ cho chủ,
Suốt ngày đêm chẳng ngủ coi nhà,
Có ai lòng dạ gian tà,
Làm hung đánh tiếng chủ nhà dậy ra.
Như con chó biết mà trung tín,
Ðứng làm người gian nịnh nên không?
Chó còn chung thỉ một lòng,
Người đâu nỡ dạ bưởi bòng sai ngoa.
Nhỏ hơn hết người ta nhờ cậy,
Sức con tầm công ấy biết bao,
Kéo tơ lộn kén làm sao,
Cho nên tơ chỉ tiếc nào cái thân.
Chịu khổ sở trăm phần hóa kiếp,
Ích lợi chung sẵn dịp lo làm,
Sống đời thôi đã hết ham,
Muốn nên công cán hóa làm nhộng sâu.
Muốn ích chúng nhào đầu chịu chết,
Ôi! Chán đời mê mệt lắm đa!
Hy-sinh thú vật kia là,
Người linh hơn hết liệu ra lẽ nào ?
Thú xả-thân biết bao lao-lực,
Người giúp đời chỉ thực lao-tâm,
Giữ mình đừng tánh lỗi-lầm,
Sau ra độ chúng đọa trầm biển sâu.
Người xả thân mưu cầu lợi chúng,
Làm ích chung quốc-chủng an hòa,
Giống nòi ta thể một Cha,
Thú cầm nhơn-loại cũng bà con chung.
Người tâm chí vẫy vùng cơ hội,
Ðem Ðạo mầu dẫn lối chúng-sanh,
Dạy đời dữ hóa nên lành,
Mở mang trí óc lập thành quốc gia.
Gieo tư tưởng cọng hòa toàn thể,
Chỉ phương tu đoạt huệ thành Tiên,
Mỗi người có một tánh hiền,
Ắt là nước trị, nhà yên thái bình.

ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO
13 tháng 8, Bính-Tý (1936)

Sống Với Tâm Bồ Đề – Sư Cô Thích Nữ Hương Nhũ

YouTube Preview Image




Leave a Reply