BÀI TRƯỜNG THI NGƯỜI TU THIỀN

Oct 5, 15 | Tâm Duyên | 1,299 views | No Comments



Share |




Tháng giêng 2014, nhân chuyến về Việt Nam ngắn ngày, Tâm Duyên mấy lần về trước thì đến thăm Cô nhưng lần này thì đến nhà thắp nén hương cho Cô Giáo dạy lớp 5 (Cô là người rất bản lĩnh, khả kính. Cô trường chay, tuyệt dục, một đời tu thiền tại gia, biết ngày giờ vãng sanh), tình cờ được người em của Cô đọc cho nghe Bài Trường Thi Người Tu Thiền.  Tháng giêng 2015, cũng nhân chuyến về Việt Nam ngắn ngày lần nữa, em Cô đã tặng cho Tâm Duyên ba quyển gồm: NGƯỜI TU THIỀN, THÁI BÌNH CHƠN GIẢI QUYỂN I & II do Trung Tâm Đạo Học Hoàng Sonny ấn hành. Tâm Duyên nhờ Mẹ mình ghi âm giúp, và hôm nay Tâm Duyên đánh máy lại BÀI TRƯỜNG THI NGƯỜI TU THIỀN thương tặng các Huynh, Tỷ, Đệ, Muội cùng tham khảo. Nếu việc làm này có chút công đức nào, Tâm Duyên nguyện hồi hướng đến CÔ, mong CÔ được vãng sanh về Tịnh Độ.

* * * * *


BÀI TRƯỜNG THI NGƯỜI TU THIỀN (MP3):


* * * * *


Người Tu Thiền đêm ngày tự hỏi
Tu luyện gì trong cõi người ta
Hành thiền rồi niệm Di Đà
Hay là hòa nhã độ xa độ gần.

Người Tu Thiền xả thân cầu Đạo
Đêm ngày lo tự giáo giác tha
Độ mình thoát khỏi tâm ma
Nam châm giải thoát mới là mục tiêu.

Người Tu Thiền thương yêu vạn loại
Không sát sanh thoát khỏi lo đau
Vạn linh vốn thật đồng bào
Tha cho chúng sống hưởng bầu an vui.

Người Tu Thiền say mùi Đạo Lý
Chẳng lòng tham vạn sự thế gian
Linh hồn vui cảnh Niết Bàn
Xuất hồn theo Phật thẳng đàng hồi quê.

Người Tu Thiền về bên Bỉ Ngạn
Tâm giải xong gánh nặng trần hồng
Dù cho vạn núi nhiều sông
Lòng thiền dũng mãnh quyết không đổi dời.

Người Tu Thiền thường minh sống thác
Đừng để cho thị hiếu gạt mình
Một lòng giữ trọn đức tin
Tu tâm là gốc sửa mình là căn.

Người Tu Thiền siêng năng tu luyện
Ánh sáng về lòng chuyển Thánh Tâm
Niệm Phật đi đứng ngồi nằm
Linh Sơn thường trụ âm thầm tĩnh tu.

Người Tu Thiền Nguyên Linh Phật Tử
Tâm từ bi hỷ xả trong lòng
Một đường đạo đức Hư Không
Cứu mình thoát khỏi cái vòng trầm luân.

Người Tu Thiền lòng tin cứng cỏi
Không để lòng mòn mõi đức tin
Quỷ ma vạn tượng thiên hình
Lòng thiền vượt được Thiên Binh đón đường.

Người Tu Thiền lòng không chóng chán
Đã vào tu tự giảm lòng trần
Trước sau lòng vẫn tin rằng
Được thân mượn nó thoát thân luân hồi

Người Tu Thiền biết thân Tứ Đại
Thân cuả trần phải trả cho trần
Rõ thân vật tạm dừng chân
Từ kim tới cổ một lần mà thôi.

Người Tu Thiền đến khi mở huệ
Phật Sự đưa đi học cõi Trời
Học nghe học nói điển lời
Từ tâm khai ngộ cho người gần xa.

Người Tu Thiền sửa mình là vốn
Ở ăn tu chung lộn với đời
Giữa bùn tánh chẳng tanh hôi
Lấy lòng từ ái dìu người cùng đi.

Người Tu Thiền yêu thương tất cả
Không thân sơ lòng thiện độ đời
Bắt mạch xem bịnh người người
Hào quang ban tặng cho đời hưởng chung.

Người Tu Thiền Kim Cang giác ngộ
Dạy chúng sanh Vô Tự Chơn Kinh
Pháp Vô Vi luyện Thánh Hình
Đã tròn bổn phận độ sinh cho người.

Người Tu Thiền không lười công quả
Độ cho mình rồi mới độ tha
Dấn thân đi khắp trăm nhà
Để cho Pháp Lý băng qua thế trần.

Người Tu Thiền không phân thiện ác
Thương chúng sanh như thể thương mình
Chăm nom thăm viếng thật tình
Hết lòng săn sóc đệ huynh trong Trời.

Người Tu Thiền thường tu quảng đại
Tha những ai đường quấy biết chừa
Tránh xa nịnh bợ gian lừa
Mặc ai lãnh đạm tu không để lòng.

Người Tu Thiền tránh phân nhân ngã
Lòng quân bình, bình đẳng hằng ngày
Hèn sang bất luận là ai
Công bình đối đãi không hai tấm lòng.

Người Tu Thiền giải xong chấp trước
Việc tu thiền chẳng vướng trong tâm
Độ người mà chẳng nhiễm thân
Pháp tu thường giữ tự do tánh tình.

Người Tu Thiền tâm như đứa trẻ
Vui thanh bai mát mẻ trong lòng
Trên đường giải thoát thong dong
Quản chi ai ác sợ gì phong ba.

Người Tu Thiền đường qua Tịnh Độ
Xuất thần đi học Đạo Thế Tôn
Tu Tiên học Phật trường tồn
Làm ăn thể xác, linh hồn lo tu.

Người Tu Thiền Pháp Luân Thường Chuyển
Lấy khí thanh rữa trược tất lòng
Hằng ngày gìn giữ Tam Công
Tu thuần Tam Thế Phật Lòng Đạo sanh.

Người Tu Thiền đi đường Thầy dạy
Thang Liên Đài thanh điển rút lên
Ơn Thầy hành thiện đáp đền
Kiếp nầy ngộ Đạo không quên bao giờ

Người Tu Thiền tịnh tâm ngăn đỡ
Giữa trận đồ Bát Quái Âm Dương
Thất cơ là Ngũ Uẩn lừa
Bảy đoàn binh dục Sáu ma chực chờ.

Người Tu Thiền tự say mùi Đạo
Đã tu rồi nhân đạo giảm đi
Trên đường đi đến Hư Không
Vung gươm trí huệ nhẹ lòng trần vây.

Người Tu Thiền dây cương yên mã
Đạp lên trên tất cả chông gai
Đi tìm Diện Mục Bản Lai
Noi gương Thầy Tổ không nài bão giông.

Người Tu Thiền trí hùng sẳn có
Tâm dấn thân đây đó cứu người
Kết bạn hiền Đạo thảnh thơi
Để cho bá tánh gội nhuần đức ân.

Người Tu Thiền sống trong bá tánh
Dạy chỉ người đức hạnh hiền từ
Bốn phương lạc nghiệp an cư
Độ mình toàn thiện cũng như Đạo thành.

Người Tu Thiền lòng hòa đại chúng
Tùy duyên lành mà dụng lời khuyên
Người hung tu hóa ra hiền
Người hiền đoàn kết thành Liên Phật Đài.

Người Tu Thiền khai tâm mở trí
Biết đâu là gian nghị hay chơn
Trở thành Hướng Dẫn Đạo Nhơn
Giúp người giác ngộ giúp thân khỏi lầm.

Người Tu Thiền chơn tâm làm gốc
Vừa độ người vừa học nơi người
Xả thân đi khắp mọi nơi
Độ người chớ để cho đời dắt đi.

Người Tu Thiền tánh như giòng nước
Cong hay ngay thao lược dễ dàng
Chạy vào biển Đạo một đàng
Làm mưa rưới khắp ruộng làng nơi nơi.

Người Tu Thiền Minh Đài biết cảnh
Tâm từ bi chia điển cho vừa
Như sương khuya tưới muôn loài
Giúp cây sanh trái giúp mùa nở bông.

Người Tu Thiền thời gian không phí
Lúc sanh thời đến hủy xác thân
Tu thân hành Đạo không ngừng
Quí thời gian để cho mình luyện đơn.

Người Tu Thiền khẩu truyền Phật Pháp
Mặc tình ai kích bác giày bừa
Việc mình phổ độ cứ thưa
Mặc tình thương ghét đẩy đưa bạc tình.

Người Tu Thiền dốc lòng với Phật
Thân khổ hành còn mất chẳng ngơi
Xả thân giác tỉnh thế đời
Cho người thức ngộ vào nơi tu hành.

Người Tu Thiền bảo tồn tinh lực
Không để cho vật chất cuống lôi
Cơ nầy nhân loại sa tồi
Từ bi Đạo Pháp phục hồi chấn hưng.

Người Tu Thiền hiến thân cho Đạo
Đạo là đèn soi sáng nhân sanh
Để cho sửa dữ ra lành
Từ tâm tối được sáng thanh nhẹ nhàng.

Người Tu Thiền Quần Tiên Xướng Nghĩa
Thương chúng sanh như thể thương mình
Không thọ thực hại nhân sanh
Dùng lời nói thiện phước ban cho người.

Người Tu Thiền trong lòng làm đức
Chẳng bao giờ tranh giựt với ai
Dù cho ác quỷ không lay
Tâm hồn hiền thục chánh ngay Đạo lành.

Người Tu Thiền lòng tu dũng mãnh
Tinh tấn là giải tánh lu mờ
Tu cho tỏ mối Huyền Cơ
Lòng không còn rối bụi nhơ Hồng Trần.

Người Tu Thiền Quang Thân rộng mở
Trao cho ai pháp thủy tuông vào
Một nguồn đạo đức thao thao
Hào quang chư Phật chiếu vào độ tha.

Người Tu Thiền không mê của thế
Có giàu sang cũng để độ tha
Làm lành hành thiện là ba
Thay Trời ban bố các nơi nghèo hèn.

Người Tu Thiền biết tri Thiên Mạng
Nhờ thân phàm mượn giả tu chơn
Xác thân như mọi khách đời
Bên trong trí huệ là người siêu nhiên

Người Tu Thiền dưỡng sinh khắc kỷ
Khổ thân nay ngàn kiếp thảnh thơi
Khổ nay giải thoát đời đời
Đó là nguồn sống cho người chơn tu.

Người Tu Thiền đi khuyên thiên hạ
Tu sửa đi dữ hóa ra hiền
Quân bình sống động tự nhiên
Bao nhiêu tăm tối não phiền bớt đi.

Người Tu Thiền lời hiền tỉnh thế
Vạn sự như dường thể giấc mơ
Từ tâm chỉ mối Huyền Cơ
Để cho đời được pháp thần cứu nghi.

Người Tu Thiền lòng xa việc thế
Phát tâm đi sống kế người đời
Chỉ người tu luyện yên vui
Năm châu tìm học hợp mùi Đạo Gia.

Người Tu Thiền một lòng chơn thật
Không lừa mình chẳng dối gạt ai
Dưỡng sinh ăn nói thẳng ngay
Tâm hồn thanh tịnh không vây thói tà.

Người Tu Thiền thiện lành một mực
Thiện lành là nguồi gốc Như Lai
Mặc tình giễu cợt chê bai
Ghét ghen mặc thế lòng say Đạo Lành.

Người Tu Thiền quán thông nhân quả
Phát ra sao nghiệp trả như khuôn
Như hình với bóng vô chừng
Sức dù như cọp còn rơi bẫy hầm.

Người Tu Thiền thăng trầm biết rõ
Đã tu rồi hướng ngả siêu sinh
Ngày đêm lo việc tu hành
Phước điền đuốc huệ siêu sanh cõi Trời.

Người Tu Thiền tu thân luyện Đạo
Dương thuần sanh Linh bảo trong đời
Duyên mình học Phật thêm tươi
Vô Vi thiền pháp xạ mùi thơm xa.

Người Tu Thiền rất cần đức hạnh
Là tấm gương bá tánh soi chung
Vía hồn đạo hạnh đi cùng
Đạo thành hạnh cũng đi chung một đàng.

Người Tu Thiền thường tâm tỏ ngộ
Tỏ tâm rồi sáng tỏ không trung
Đến đây Đạo đến Trung Dung
Hào quang tròn đủ Huyền Khung Cơ Thầy.

Người Tu Thiền tránh xa nghiệp chướng
Tránh xa đường cản vướng trở ngăn
Nghề nghiệp chánh đáng nuôi thân
Thân là phương tiện tinh thần tâm linh.

Người Tu Thiền thân mình trị lấy
Nghĩ quấy là mình thấy tự răn
Thói hư tật xấu diệt lần
Lòng hằng sáng tợ như trăng ngày rằm.

Người Tu Thiền không màng gian khổ
Lòng lo tu tới chỗ diễn minh
Ngày đêm lo luyện tánh linh
Trọn tin Thầy sẽ dạy kinh độ đời.

Người Tu Thiền lấy ơn báo oán
Lòng không đem khổ nạn cho ai
Để mình tránh quả ngày mai
Giữa trần lòng nguyện không gây nghiệp trần.

Người Tu Thiền hào quang như biển
Lời từ bi luôn khiến độ đời
Độ người giác ngộ đến nơi
Lòng thương bá tánh không rời trong tâm.

Người Tu Thiền không ham của thế
Chỉ ham làm nhân nghĩa thế gian
Trời cho phú quí cao sang
Vui đem phú quí sớt san cho người.

Người Tu Thiền nói cười thanh nhã
Mặt vui tươi thần khí ôn hòa
Mặc lòng kẻ độc xấu ta
Cũng lòng từ ái ban cho mọi người.

Người Tu Thiền sáng soi thiên hạ
Càng lo tu Đạo Quả càng siêu
Thân sen khử trược không mùi
Tây Phương cảnh Phật an vui tâm hồn.

Người Tu Thiền dẽo dai tâm trí
Tâm độ tha không nghĩ vắn dài
Độ nay không được thì mai
Khuyên người tu niệm không hai tất lòng.

Người Tu Thiền thượng thông hạ hóa
Tu cho thông trí huệ viên dung
Đi đường Bồ Tát đến cùng
Học cùng chư Phật dạy cho người đời.

Người Tu Thiền giả chân biết đủ
Độ thế gian bằng đuốc tâm thần
Gặp phường giả nghĩa giả nhân
Tâm không cuồng vọng vẫn thông độ đời.

Người Tu Thiền đến nơi Chơn Định
Thị hiếu cùng dục vọng trở ngăn
Nhờ gươm trí huệ tinh thần
Chém loài ngưu khuyển thoát thân luân hồi.

Người Tu Thiền hoằng dương Đạo Pháp
Trong rừng mê luôn thắp đuốc từ
Cho đời thấy rõ Chơn Như
Thoát qua một kiếp làm người trầm luân.

Người Tu Thiền Thiên Nhân sáng tỏ
Vạn vật đều Thượng Đế cấu thành
Lời kinh mượn cảnh chứng minh
Thế gian người hiểu diệt sinh thế nào.

Người Tu Thiền chỉ vào nhiều thứ
Để cho người mê muội hiểu ra
Hồng trần người hết mê sa
Lo tu luyện mạng vượt qua cõi trần.

Người Tu Thiền bình quyền nhân thế
Đi đó đây đuốc huệ soi đường
Lựa là cát bụi phong sương
Tình như biển cả yêu thương người đời.

Người Tu Thiền Đất Trời soi chí
Độ nhân sanh không chỉ một nơi
Màu da sắc tộc khắp trời
Tâm không phân biệt là người ở đâu.

Người Tu Thiền đi đường Phật chỉ
Dấn thân hành Như Ý Pháp Môn
Tu cho thông tỏ Vía Hồn
Rước người thành Đạo chung đường Vĩ Kiên.

Người Tu Thiền tâm thanh vô vật
Dù khói mây bão tố không phai
Đằng vân độ khắp muôn loài
Kim cương bất động chẳng thay đổi màu.

Người Tu Thiền sống trong lý trí
Tánh thanh quang lấy lý thắng tình
Thần cho riêng mới thật minh
Nhứt trần bất nhiễm tâm minh quang đường.

Người Tu Thiền gốc tâm làm chủ
Ngoại vật trần khó dụ bất ngờ
Nói làm hợp lý Huyền Cơ
Tâm “KHÔNG” hợp Đạo thi thơ đầy lòng.

Người Tu Thiền sống trong tâm Phật
Không hợp mùi đạo đức bên ngoài
Tu thiền giải kiếp trần ai
Chớ không tu để trưng bày người xem.

Người Tu Thiền chê khen mặc thế
Phật độ thân, thân độ thế nhân
Vượt qua trọng trược mê trần
Mặc đời phân biện cù lần vô minh.

Người Tu Thiền luyện kinh Vô Tự
Mở cho thông kinh lộ trong mình
Trong KHÔNG Diệu HỬU thần minh
Đồng đi với Phật định vào HƯ VÔ.

Người Tu Thiền nắm cơ huyền bí
Hào quang tròn đầy ý Kim Cang
Tâm hồn hợp đóa quang thân
Siêu hình đi học, hửu hình giảng kinh.

Người Tu Thiền lên non xuống biển
Trong tâm thường Hoa Điển như trăng
Trên đầu ba tất một vầng
Cũng như sống chốn trăm tầng lầu cao.

Người Tu Thiền tìm căn thấy tánh
Mắt không tin hình ảnh bên ngoài
Sang giàu lòng chẳng mê say
Nghèo hèn không nản vẫn say Đạo mùi.

Người Tu Thiền lòng luôn phẳng lặng
Lúc trăng tròn Thiên Lý vào khuôn
Nhưng lòng vẫn thấy trần truồn
Hợp cùng với Phật cội nguồn từ bi.

Người Tu Thiền xét suy chu đáo
Gặp bão giông khảo đảo hiện hình
Nhỏ thời phán xét cho minh
Lớn thời lèo lái chớ kinh hãi lòng.

Người Tu Thiền học thông mới Tín
Lòng chí trung nhất dạ lo hành
Hành cho giải tánh tham sân
Hy sinh cũng trọn lòng tin vẫn thành.

Người Tu Thiền giồi trau điển lực
Không để lòng giảm bớt công phu
Tỏ rồi khai ngộ Đạo Mầu
Càng tu càng sáng càng trau càng thường.

Người Tu Thiền biết lò Tạo Hóa
Rộng vô cùng khó thể lường đo
Càng hành vũ trụ càng to
Nên không thể bảo đạo ta cao cường.

Người Tu Thiền mở lòng nhịn nhục
Chớ chạy theo tục tánh côn đồ
Khó lường hậu quả tục thô
Lục Trần là đám côn đồ ác nhơn.

Người Tu Thiền không cười kẻ quấy
Đem lòng thương bố thí nhủ khuyên
Hạ mình kết lại Thanh Duyên
Mê thời tục tử ngộ là Chơn nhơn.

Người Tu Thiền như lương y giỏi
Tùy bịnh cho thuốc khỏi bịnh căn
Đạo thiền tùy thế giảm tăng
Giúp cho người tỉnh lòng hằng lo tu.

Người Tu Thiền không màng danh vọng
Cửu nhơn dân công cộng hợp hòa
Dân cùng mình thể một Cha
Vốn là Chơn Thể đồng là anh em.

Người Tu Thiền gìn thân khẩu ý
Chớ sanh lòng ma quỷ hại ta
Tu mà chưa sạch lòng tà
Như hồ chứa rác thối tha vô cùng.

Người Tu Thiền rữa xong ba nghiệp
Nhìn linh hồn bạch thiệp thanh cao
Tâm Tâm Tương Ứng bộ đầu
Kinh luân thơ phú bắt cầu độ tha.

Người Tu Thiền minh châu dám sánh
Ngọc trong người sáng chói phóng ra
Hào quang một đạo Phật cho
Suốt đời an hưởng vẫn không sợ nghèo.

Người Tu Thiền Chơn Tâm một bổn
Tả không lay mà hửu không nghiêng
Bụi trần có phủ muôn thiên
Khó mà lật được tâm thiền bất sanh.

Người Tu Thiền rõ bờ sanh tử
Đều đi theo định luật Vô Thường
Trước sau đều cũng một đường
Không tu ai sống trường sanh bao giờ.

Người Tu Thiền dạy cơ sống thác
Cho chúng sanh thông đạt cội nguồn
Sanh già bịnh tử một khuôn
Quan quyền tế thế cũng tuồng tử sanh.

Người Tu Thiền sanh nơi Phật Quốc
Ngộ sanh mình Phật Tử mới sanh
Ngoại thân vạn lý lưu hành
Kim cương bất hoại mới thân trường tồn.

Người Tu Thiền mở lòng bác ái
Yêu chúng sanh bằng cái chơn tâm
Chỉ đường giác ngộ huyền thâm
Nào thương xác thúi ruồi lằn mến ưa.

Người Tu Thiền không lay ý chí
Lòng thỉ chung Thiên Lý không phai
Được thua lòng vẫn thản nhiên
Thăng trầm độ thế vẫn siêng tu hành.

Người Tu Thiền thắng không tự đắc
Thua cũng không bực tức não phiền
Được thua lòng vẫn thản nhiên
Vì thương Phật Tử mà siêng độ đời.

Người Tu Thiền đi qua tất cả
Qua rồi thôi tâm chẳng buộc ràng
Ví như Vô Tự Linh Quang
Phóng thâu không để buộc ràng nơi đâu.

Người Tu Thiền tâm mang bổn phận
Cho nên không tham vọng việc đời
Cho dù thiên tử nhứt ngôi
Mượn đời phổ Đạo mượn nơi độ hành.

Người Tu Thiền lòng luôn nhớ Phật
Như đứa con nghĩ đến mẹ cha
Một lòng chí hiếu mới là
Sưởi lòng phụ mẫu hồi quê Thiên Đàng.

Người Tu Thiền núi cao thị trấn
Việc tu thiền cũng vẫn như nhau
Vô vi, vô lậu, vô màu
Phật đâu cũng có chỗ nào là không.

Người Tu Thiền trong lòng có Phật
Nên thường không câu chấp bề ngoài
Tu thiền Tâm Phật được khai
Quy y hai buổi không say mùi đời.

Người Tu Thiền tâm KHÔNG là vốn
Sống tùy nghi phương tiện như người
Tu vầy đỡ bớt hổ ngươi
Vào chùa không sạch miệng đời đề bia.

Người Tu Thiền trừ lòng vọng chấp
Sạch bên trong tĩnh vật bên ngoài
Học cho đúng phép Như Lai
Hoàn toàn thanh thản trần ai buộc ràng.

Người Tu Thiền làm điều thiện sự
Vui đẹp hơn vui thú vàng vòng
Nhưng lòng thanh tịnh bên trong
Tâm linh thông suốt nhưng lòng không khoe.

Người Tu Thiền khuyên đi học Phật
Thanh hòa thanh hợp chỗ lâu bền
An nhàn mặc kệ xuống lên
Tự do trong cái tòa sen thanh nhàn.

Người Tu Thiền tâm hồn giải thoát
Giải thoát ngay thân lúc sanh tiền
Bổn Lai Diện Mục tự nhiên
Giữa đời tâm thức ngồi trên Niết Bàn.

Người Tu Thiền hào quang ban bố
Lòng ngã nhân đã dập tắt rồi
Hoa tâm có thế thì bồi
Oán không bắt buộc ân không thể ràng.

Người Tu Thiền không màng danh vị
Lòng không tham vạn lý trong đời
Tu là giải nghiệp làm người
Chớ không tu để hưởng xôi hưởng chè.

Người Tu Thiền không than tu khó
Chỉ trách mình thiếu cố gắng tâm
Muốn thành đạo quả uyên thâm
Dù cho có khó siêng hành cũng nên.

Người Tu Thiền đền ơn hiếu thảo
Chỉ mẹ cha thông hiểu phần hồn
Tu Thiền luyện Đạo sinh tồn
Vẹn niềm hiếu thảo vẹn tròn nghĩa nhân.

Người Tu Thiền lòng trung với Phật
Tu hành cho đến phút cuối cùng
Một lòng vẹn thỉ toàn chung
Ma mua chớ bỏ quỷ hăm chớ sờn.

Người Tu Thiền lòng đi cúng Phật
Chẳng tiếc chi của cải hương hoa
Cúng luôn thân mạng chính ta
Dấn thân hành Đạo cúng nhà từ bi.

Người Tu Thiền đến khi Đắc Pháp
Vui mừng hơn một núi vàng vòng
Đạo màu cứu khổ xiềng gông
Vàng vòng làm phước khó thông cõi Trời .

Người Tu Thiền dồi mài kinh kệ
Kinh độ hành kệ vẽ sơ đồ
Muốn vào Đại Định Hư Vô
Thần chưa thông suốt cơ đồ bất minh.

Người Tu Thiền kinh thông sáng nghĩa
Kinh mạch thông kinh lý lưu hành
Lời Phật truyền vẫn độ sanh
Đưa người thoát khổ vào đường Như Lai.

Người Tu Thiền tâm linh hiển thánh
Lòng dứt luôn mê tín dị đoan
Chưa thông mà vội hành thiền
Thân ô tánh trược bị dang ra ngoài.

Người Tu Thiền say lời Thầy giảng
Say điển quang thánh giáo độ mình
Thương Ngài phổ độ chúng sinh
Say hào quang của Hắc Bì Phật Vương.

Người Tu Thiền đặt lòng tin cậy
Chớ đem tâm nghĩ quấy cho người
Tin nhau chẳng có lã lơi
Cậy nhau sớm đạt, tin nhau sớm thành.

Người Tu Thiền không ganh tài đức
Người hơn mình lòng rất kính yêu
Mình hơn người chẳng hề kiêu
Thấy ai còn yếu thì dìu tiến lên.

Người Tu Thiền tâm lành sáng suốt
Dân sáng ra làng nước thạnh ra
Nhân gian thanh sạch hiền hòa
Người người tu sửa nhà nhà ấm no.

Người Tu Thiền lòng ham tu Đạo
Tu sửa trong tâm não tu ra
Tu như hạnh Phật Thích Ca
Dù nhiều khổ hạnh coi là như không.

Người Tu Thiền chỉ mong giải thoát
Chớ không ham tạo tác việc trần
Tu chưa chứng ngộ Kim Thân
Thì người tu luyện chưa ngừng công phu.

Người Tu Thiền điển quang kết hợp
Thành một vòng thanh điển Hư Không
Hồi Quang Phản Chiếu cho thông
Hoàn Hư cho Chủ Nhơn Ông hết buồn.

Người Tu Thiền, nên, không, tại đức
Đem tử sanh đổi lấy Niết Bàn
Ngoài vòng chi phối thế gian
Thân tâm thường được hoàn toàn tự do.

Người Tu Thiền lộ ngôi Phật Tử
Phật trong lòng cùng Phật Tây Phương
Trong lòng có Phật chưa thương
Thì Tây phương Phật xa đường khó qua.

Người Tu Thiền cảnh đời thử thách
Không trách lòng chẳng trách Hóa Công
Mà thường thanh tịnh nơi lòng
Vàng thau chung thể lửa hồng phải nung.

Người Tu Thiền cầm cây thước giới
Đo lòng mình đo tới chúng sanh
Nhìn giới mà biết lòng thành
Nhìn nhân biết Đạo đo rành không sai.

Người Tu Thiền truyền lời Thầy dạy
Pháp Vô Vi vạn đại thỉ chung
Di Đà thọ ký nằm lòng
Lục kinh hiệp nhứt, tâm KHÔNG hội về.

Người Tu Thiền thường trau ánh sáng
Giã cho thành gạo trắng thơm tho
Hoa Tâm đã nở tròn vo
Trái lành đã chín đem cho mọi người.

Người Tu Thiền có làm việc lớn
Nhưng lòng không bị cuốn theo đời
Trống lòng tùy lý của Trời
Chớ không vị kỷ như người thế gian.

Người Tu Thiền thoát ly khuôn khổ
Được hoàn toàn trình độ tự do
Vui cùng Thiên Lý Trời cho
Lòng không còn nhiễm luật không buộc ràng.

Người Tu Thiền tánh như tòng bá
Mùa đổi mà cây lá vẫn xanh
Nắng mưa tuyết lạnh mặc tình
Tự mình tu luyện trường sinh trong đời.

Người Tu Thiền ngọc vàng khó đổi
Nghèo cũng tu phú quí cũng tu
Xem thường vạn sự trên đời
Đến đây mới lộ được người chơn tu.

Người Tu Thiền tâm luôn Biệt Niệm
Sạch duyên trần kiến tánh Như Lai
Di Đà Phật, niệm hằng ngày
Ngủ ăn đi đứng vẫn say Đạo Lành.

Người Tu Thiền không buồn số phận
Xưa gieo nhân nay quả chẳng sai
Trồng gì thì hưởng đó ngay
Nợ mình hết sạch mấy ai đến đòi.

Người Tu Thiền của tiền chẳng mến
Bố thí đi là sẽ tái bồi
Mến tiền tiền kéo luân hồi
Mến tu thì được về nơi Niết Bàn.

Người Tu Thiền tâm quang chói chói
Nhược thì phàm dũng được Thánh Tiên
Cõi Trời mới hết đão điên
Cõi Người gặp lắm truân chuyên suốt đời.

Người Tu Thiền cơm chay hai buổi
Nước lã mà thanh nhẹ lại vui
Lâu dần tâm tánh thuận mùi
Hòa cùng mùi Đạo an vui tâm hồn.

Người Tu Thiền vượt qua biển khổ
Muốn nhẹ thuyền hối lộ chớ mang
Nặng thuyền sẽ đắm giữa đàng
Quán không thanh sạch khó hoàn hồn linh.

Người Tu Thiền hợp cùng vũ trụ
Luyện cho thanh làm chủ Âm Dương
Khiến sai các cõi Vô Thường
Không còn ma quỷ dẫn đường Âm Ty.

Người Tu Thiền trường sanh bất tử
Luyện tu là đại sự không rời
Đơn thành Hồn Vía thảnh thơi
Rữa luôn nội tạng thì vơi nghiệp trần.

Người Tu Thiền Sáu Căn nhân ngã
Mượn đèn tâm thức cả Sáu Căn
Dạy cho giảm tánh mê trần
Là nhân viên giỏi góp phần độ tha.

Người Tu Thiền thuyết Kinh Bát Nhã
Là pháp thiền trí huệ diễn minh
Hằng ngày dưỡng khí tồn tinh
Bộ đầu tỏa rạng quang vinh đời đời.

Người Tu Thiền ba lần uốn lưỡi
Rồi nghĩ rằng có lỗi hay không
Mở miệng ra phải thanh trong
Lời thô bỏ phức nói lời từ bi.

Người Tu Thiền ăn thời cũng nghĩ
Nuôi thân ta co hại ai không
Dưỡng sinh luyện Đạo nằm lòng
Để cho vạn vật hưởng chung thái bình.

Người Tu Thiền không vay sinh mạng
Để cho mình buôn bán nuôi thân
Gieo nhân thì được hưởng nhân
Có thân nên nhớ thương thân muôn loài.

Người Tu Thiền về nơi siêu lộ
Mong người tha tội lỗi cho mình
Chúng sanh cũng muốn siêu sinh
Nếu người giác ngộ sẽ tin luân hồi.

Người Tu Thiền ngăn cơn hỏa khí
Không đưa vào thần trí tiêu hao
Một cơn bốc cháy ào ào
Ngàn năm trồng tỉa lửa vào cháy tiêu.

Người Tu Thiền minh minh giảng pháp
Hoằng hóa người quên cả gian lao
Đó đây độ hết đồng bào
Thất Huyền tu sửa Cửu Huyền siêu thăng.

Người Tu Thiền vui mùi Đạo Lý
Để khử mùi hương vị thế gian
Mùi đời dù có cao sang
Nhưng nào sánh kịp Linh Quang Phật Đài.

Người Tu Thiền lo làm công đức
Công đức nhiều thang bắt lên mây
Học cùng Phật Tổ Như Lai
Một ngày bốn buổi hầu Ngài nghe kinh.

Người Tu Thiền cúi đầu lạy Phật
Cho đạo thành dẫn dắt chúng sanh
Công viên quả mãn đắt thành
Luyện trường sanh được Thánh Anh đạo tràng.

Người Tu Thiền hiền nhà hiền nước
Hiền nhơn sanh trên khắp địa cầu
Chúng sanh lạc nghiệp an nơi
Thái Bình trăm họ thành dân Thiên Đàng.

Người Tu Thiền sống đời thanh bạch
Không chạy theo thị hiếu cầu kỳ
Ở ăn đúng Đạo Từ Bi
Trời cho ta hưởng món gì cũng vui.

Người Tu Thiền Trời ban cứu thế
Để an dân trong bể hồng trần
Dựng nguồn đạo đức tinh thần
Cứu nguy việc nước, cứu dân thái bình.

Người Tu Thiền cũng như viên ngọc
Mài giũa nhiều thanh sắc càng tươi
Khó khăn gian khổ không lùi
Tiến xa dũng mãnh hơn thời trước đây.

Người Tu Thiền cần chuyên với Đạo
Như cầm chèo mà lau qua sông
Buông chèo thuyền tạt giữa dòng
Còn tâm bỏ Đạo sừng lông lộn về.

Người Tu Thiền tuy mang xác tục
Tâm giải xong ô trược tấm lòng
Thật thà thanh bạch tuyết trong
Như gương sạch được bụi trần nhiễm ô.

Người Tu Thiền đã lên bờ giác
Đó là nơi ký thác linh hồn
Ngoài vòng chi phối Càn Khôn
Thoát rồi một kiếp nhốt chôn làm người.

Người Tu Thiền luyện đơn biết chắc
Mượn phàm thân luyện bất tử thân
Mùa Xuân Thiên Lý thanh tân
Ngộ thân mới biết thoát thân luân hồi.

Người Tu Thiền hào quang rộng lớn
Không vật chi so sánh cho bằng
Lưu thanh khử trược độ nhân
Chỉ đường dẫn lối người vào Nam Phương.

Người Tu Thiền nghe kinh Thầy giảng
Ngũ Uẩn minh, Ngũ Tạng mở ra
Hội thành một tiểu Long Hoa
Rồng chầu thượng đảnh Hoa Tâm hội về.

Nay mượn bút Khùng đề Phật Sự
Kinh của Trời thế kỷ Thượng Nguơn
Tặng người hiền Như Ý Pháp Môn
Nhớ rằng Đạo là nguồn gốc thiện.

Kính Bái
Hoàng Sonny




Leave a Reply