THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG THIÊN

Oct 1, 15 | Tâm Duyên | 2,362 views | No Comments



Share |




00010Trong lòng tính sự phải thì Trời cho phải, trong lòng tính sự quấy thì Trời cũng y theo cái sự tưởng quấy, chớ không ngăn cản làm chi .

Cao Đài ứng hóa theo lòng chúng sanh. Sự tưởng gọi là Cảm. Còn sự Trời nương theo sự tư tưởng của mình gọi là Ứng.

Trong Kinh Cảm Ứng chỉ sự làm người phải hiểu cách mà biết đạo người và cũng chỉ sự làm người phải biết có Phật Tiên Thánh Thần mà lo mà sợ. Hễ biết lo sợ thì không sanh tâm hung ác. Hết lòng hung bạo thì sanh tâm thánh hiền, mỗi người tập được hiền cả thảy, ra đời xưa, an nhàn thủ phận, tố nào theo tố nấy, hết cạnh tranh, dầu thế nào cũng không còn.

Làm người ai mà sống 200 năm. Nhưng bởi sự tranh giàu sang mà quên mình rằng người có tội . Không lo rửa tội là vay tội thêm, người kia tính hại người nọ, gọi là vay tội thêm chớ gì. Nếu không hại người được làm sao cho khá được, cho vinh vang được.

Phải coi, phải học Cảm Ứng thì mới rõ luật Trời định trước sự ở đời: Vì Tạo Hóa sanh người thì tự nhiên biết người phải đổi tánh ra thế nào, nên dạy trước cho mà phòng. Chớ không dạy mà buộc tội thì ức lắm cho loài người .

Trích: Lịch Sử Quan Phủ Ngô Văn Chiêu (1878 – 1932)


KINH CẢM ỨNG (MP3):


KINH THÁI THƯỢNG CẢM ỨNG DIỄN NGHĨA

do Đức Văn Xương Đế Quân giáng bút diễn nghĩa bằng thơ lục bát

● Theo bản ấn tống của Thánh Thất Tân Định, Saigon, 1964 ●

Kiền tâm kỉnh lễ

1. Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn, Huyền Khung Cao Thượng Đế.

2. Tầm Thinh Phó Cảm Thái Ất, Cứu Khổ Thiên Tôn.

3. Cửu Thiên Ứng Nguơn Lôi Thinh, Phổ Hóa Thiên Tôn.

4. Huyền Thiên Thượng Đế, Kim Khuyết Hóa Thân, Đảng Ma Thiên Tôn.

5. Cửu Thiên Khai Hóa, Thất Khúc Văn Xương Tử Đồng Đế Quân Thiên Tôn.

6. Tam Giới Phục Ma Đại Đế, Thần Oai Viễn Trấn Thiên Tôn, Quan Thánh Đế Quân.

7. Ngọc Hư Sư Tướng, Kim Khuyết Tuyển Tiên, Phù Hựu Đế Quân, Diệu Đạo Thiên Tôn.

8. Tam Nguơn Tam Phẩm, Tam Quang Đại Đế, Tam Cung Cửu Phủ, Cảm Ứng Thiên Tôn.

Nam mô Thái Thượng Đạo Tổ

Nam mô Cao Đài Tiên Ông

(Mỗi câu lạy một lạy)

Tiên ông Thái Cực tặng rằng:

Nhờ nơi kinh sám đạo hằng dạy dân.

Thiên Tôn Thái Thượng hồng ân,

Truyền kinh cảm ứng độ trần một thiên.

Muốn cho rảnh nợ tiền khiên,

Mỗi ngày một biến, tụng liền tội tiêu.

Ăn năn Trời cũng dung nhiêu,

Thọ trì một tháng, phước nhiều bền yên.

Muốn cho thất tổ thăng thiên,

Trọn năm giữ vẹn, phước liền lần lên.

Mong chờ lộc cả bề trên,

Lâu ngày chẳng trễ vào nền tiên căn.

Tiên ông Thái Thượng dặn rằng:

Rủi may không cửa, níu phăng tại mình.

Đạo Trời thưởng phạt chí minh,

Dữ lành như bóng theo mình chẳng sai.

Thứ nhất minh nghĩa tỏ bày,

Ai người tỉnh ngộ lánh rày họa tai.

Thưởng răn Trời chẳng phụ ai,

Sai thần tiên chép hôm mai chẳng lầm.

Cân theo tội lỗi khinh thâm,

Giảm thâu phúc lộc cũng năm ba phần.

Khó nghèo chờ đợi trước sân,

Gặp nhiều ưu hoạn tìm lần đến thân.

Hễ là chẳng giữ nghĩa nhân,

Khiến người đều ghét, họa gần chẳng sai.

Nếu theo việc dữ gây hoài,

Điều lành xa lánh họa tai khó rời.

Khuyên đời chẳng gọi rằng chơi,

Lộc Trời đã hết lưng vơi khó nài.

Dữ lành báo ứng chẳng sai,

Có thần Bắc Đẩu Tam Thai trên đầu.

Hễ ai tính việc cơ cầu,

Biên cho đúng tội, giảm thâu số người.

Luật Trời chớ khá dễ ngươi,

Trong mình sẵn có ba người thần linh.

Ngay gian chép đủ sự tình,

Đến ngày Canh nhật thiên đình cáo tâu.

Lại còn thần Táo trên đầu,

Ba mươi mỗi tháng đều tâu y lời.

Hễ là tính việc lưng vơi,

Nhẹ thời giảm toán, nặng mười hai năm.

Thần tiên giữ sổ chẳng lầm,

Tùy làm nặng nhẹ mỗi năm ghi vào.

Ở đời chớ tính thấp cao,

Muốn cho trường thọ chớ vào thị phi. [xá]

Thứ hai tra xét biên y,

Làm người phải biết thạnh suy theo thì.

Gìn lòng nhớ chữ tu trì,

Hai đường phải quấy lựa đi chớ nhằm.

Lưới Trời tuy rộng thâm thâm,

Chớ khi nhà tối mà lầm điều ngoa.

Xét cho rõ lẽ chánh tà,

Tu bồi công đức thương qua thú cầm.

Bỏ điều độc ác hiểm tâm,

Sửa mình ngay hảo chính tâm dạy người.

Giữ bền đạo đức tốt tươi,

Thương đàn goá bụa giúp người mồ côi.

Khá lo lễ nghĩa trau dồi,

Kính người tuổi tác, thương hồi bé thơ.

Điều lành khá nỡ lấp ngơ,

Côn trùng thảo mộc đừng quơ hại nhầm.

Hễ là đứng bậc hảo tâm,

Thương người hung ác, mừng thầm người nhơn.

Biết câu thiên địa tuần huờn,

Giúp người nguy cấp ra ơn cứu nàn.

Gổ ganh dạ chớ cưu mang,

Thấy ngưòi đặng việc hân hoan như mình.

Cùng là học tánh háo sinh,

Thấy người thất việc như mình đồng lo.

Dặn lòng chớ khá so đo,

Đừng chê người xấu, đừng cho hơn người.

Rèn lòng đạo lý tốt tươi,

Xấu che tốt tặng việc người mới ngoan.

Ở đời cho có chánh đoan,

Chia tiền chia vật phải toan nhượng người.

Chớ lo kẻ quấy chê cười,

Nhịn người mà chẳng giận người mới hay.

Hễ là đứng bậc nhân tài,

Đặng quan yêu chuộng sợ hoài xét thân.

Giữ bền đạo đức nghĩa nhân,

Ra ơn giúp chúng mựa cần trả ân.

Muôn điều âm chất là hơn,

Cho người nhiều ít đừng cơn tiếc thầm. [xá]

Thứ ba điều luật thiện tâm,

Chứa nhiều âm chất, phước lâm khỏi tầm.

Nên hư do tại chữ tâm,

Làm người đạo đức tri âm kính nhường.

Ở đời cho vẹn nghĩa phương,

Đạo Trời ủng hộ, lộc thường đến thân.

Giữ tròn đạo đức nghĩa nhân,

Tà ma xa lánh, phước Thần giúp nên.

Lòng thành thấu đến ơn trên,

Những điều làm phải ắt nên chẳng lầm.

Tu hành luyện đặng chữ tâm,

Có ngày trông cậy đặng tầm thần tiên.

Muốn cầu đặng bậc thiên tiên,

Làm cho đủ số một thiên ba hiền.

Muốn cầu đặng bậc địa tiên,

Ba trăm điều thiện lòng chuyên lo toàn. [xá]

Thứ tư điều luật nghiêm trang,

Làm lành gặp phước Trời ban rõ ràng.

Phải thông trông máy hành tàng,

Chớ tham việc quấy mà toan động lòng.

Xét suy cho rõ đục trong,

Những điều trái lẽ đừng mong dự vào.

Phải kiêng có luật Thiên tào,

Đừng làm việc dữ hùng hào khoe khoang.

Bỏ điều kế xảo mưu gian,

Giả đò nhịn nhục lòng toan hại ngầm.

Cũng đừng có việc hiểm tâm,

Bề ngoài giả lả hại ngầm thiện lương.

Làm người chẳng biết lư hương,

Khi thầm cha mẹ quân vương tội dầy.

Chẳng lo báo ứng liền tay,

Dễ dui trên trước cùng thầy dạy khuyên.

Lòng không kính mến tổ tiên,

Phụng thờ giả dối, huỳnh tuyền khổ thân.

Chẳng lo họa phước xoay vần,

Gạt người dốt nát đặng phần mình hơn.

Không cần giữ nghĩa gìn nhơn,

Chê bai bạn học khoe hơn tài mình.

Còn làm nhiều việc bất minh,

Vu oan cho kẻ thiệt tình thảm thưong.

Những người dạ ở vô lương,

Bói xoi thân tộc lẽ thường tội sâu.

Chẳng kiêng thiên ốc thiềm đầu,

Hung hăng tánh nết bất câu trẻ già.

Hiền ngu cũng chẳng dung tha,

Ỷ mình mạnh bạo hiếp hà thiện nhơn.

Hằng ngày tính thiệt so hơn,

Ngay gian chẳng xét, ỷ quờn hiếp cô.

Thói quen làm sự hồ đồ,

Đua nhau chỗ quấy việc mô chẳng nhằm.

Lại thêm độc tánh hiểm tâm,

Hiếp xô kẻ dưới đặng tầm lập công.

Ấy là xử thế chẳng thông,

Dễ dui dèm siểm phép công khi thầm.

Làm người chẳng có lương tâm,

Thọ ân chẳng nhớ, oán thầm chẳng quên.

Không kiêng thần thánh hai bên,

Khi dân tạo hóa rối trên nước nhà.

Chẳng phân hai lẽ chánh tà,

Thưởng người phi nghĩa, tội gia người lành.

Hằng ngày tính việc cạnh tranh,

Giết người lấy của hoành hành đoạt ngôi.

Chẳng lo thiên võng khôi khôi,

Giết người hàng phục, tội thôi dư ngàn.

Quen theo tánh nết lăng loàn,

Biếm người chánh trực chê người nghĩa phương.

Lại thêm lòng dạ vô lương,

Mồ côi góa bụa chẳng thương, hiếp đành.

Làm quan chẳng giữ chữ thanh,

Lấp che phép nước, ăn đành của dân.

Ưa làm nhiều chuyện bất nhân,

Lấy ngay làm vạy, cầm cân không bằng.

Ỷ mình là bậc tài năng,

Đem điều gian trá gọi rằng sự ngay.

Chẳng lo báo ứng liền tay,

Tội nhẹ làm nặng hại rày lương dân.

Ở đời thiếu đức thiểu nhân,

Thấy người tội thác còn phân lỗi người.

Thương đời chẳng biết hổ ngươi,

Đã làm việc quấy vui cười chẳng nao.

Ít ai xét kỹ âm hao,

Điều lành chẳng muốn đem vào trong tâm.

Cứ theo làm việc lỗi lầm,

Biết mình có tội còn xâm đến người.

Lại thêm có tánh móc bươi,

Gổ ganh che lấp những người tài năng.

Chẳng tuân kinh sám khuyên răn,

Chê bai thần thánh gọi rằng tài hay.

Tưởng rằng giỏi chạy cao bay,

Xâm lăng đạo đức lại bày kiêu căng.

Chẳng tin tội dữ gia tăng,

Đuổi loài thú chạy, bắn săn thượng cầm.

Còn làm nhiều chuyện ác tâm,

Phá loài bu đậu, lấp hầm lỗ hang.

Chẳng lo vướng việc trái oan,

Hại thai phá trứng lại càng tội sâu.

Hư nên báo ứng nào lâu,

Trù người mất việc, lỗi âu về mình.

Lòng hung dạ hiểm trớ trinh,

Bày mưu hủy phá công trình người ta.

Lại thêm tánh nết chẳng hòa,

Hại người hư việc đặng mà an thân.

Lòng tham, tội phước chẳng cần,

Bớt người của cải, nhập phần mình hơn.

Lòng không đặng chút từ nhơn,

Lấy điều hung ác gọi hơn sự lành.

Chẳng kiêng trên có cao xanh,

Lo điều ích kỷ, bỏ đành việc công.

Trả vay mau nhặt chí công,

Trộm nghề, cắp kiểu, tội không nhỏ gì.

Chẳng lo họa phước liền ghi,

Việc lành của chúng phân bì lấp che.

Rủi may dạ chẳng kiêng dè,

Những điều xấu bạn, đem khoe ngạo cười.

Gổ ganh lòng chẳng hổ ngươi,

Trông mong xoi bói của người việc riêng.

Không kiêng trên có Hoàng Thiên,

Làm hư nghiệp sản bạc tiền của dân.

Ở đời chẳng giữ nghĩa nhân,

Xúi cho cốt nhục rẽ phân nhà người.

Hằng lo cuộc thế móc bươi,

Thầm mưu xâm lấn của người mến yêu.

Chẳng lo thiên võng nan điều,

Mong lòng giúp chúng làm nhiều sự gian.

Ỷ mình tàn bạo nghinh ngang,

Làm oai hiếp chúng phá làng dọa dân.

Không kiêng tạo hóa cầm cân,

Dương oai, nhục chúng để phần mình hơn.

Hung hăng chẳng sợ Trời hờn,

Phá đồ công nghệ, hôn nhân của người.

Tánh ngay chẳng biết hổ ngươi,

Gặp may đặng của thị đời kiêu căng.

Người ngu chẳng biết ăn năn,

Tội tình qua khỏi chẳng răn sửa mình.

Vụng về nào biết phân minh,

Kể ơn với chúng, trừ mình lỗi xưa.

Lòng hung dạ dữ chẳng chừa,

Bán tai, gieo họa, mua bừa tiếng khen.

Hằng gây việc quấy đua chen,

Chứa lòng độc ác nhiều phen gạt lường.

Làm người chẳng dạ tư lương,

Phá cho nhuế lụt sở trường người ta.

Lại thêm tánh quỉ nết tà,

Ém điều hư dở mình mà gạt dân.

Làm người thiếu đức thiếu nhân,

Thừa oai bức hiếp ép dân thiệt thà.

Tưởng rằng Trời Phật ở xa,

Túng dung kẻ dữ đặng mà sát nhơn.

Chẳng lo quỉ giận thần hờn,

Khi không bứng gốc chặt chơn nhánh chồi.

Hung hăng tánh dữ chẳng thôi,

Sát sanh chẳng phải nhằm hồi lễ chi.

Hà Tăng chuyện cũ còn ghi,

Phá hao ngũ cốc chẳng vì tội căn.

Lòng tham tính việc lăng xăng,

Âm mưu quấy rối đạo hằng chúng sanh.

Tham lam dạ lại gổ ganh,

Phá nhà lấy vật báu lành của dân.

Chẳng kiêng trên có thánh thần,

Đốt nhà phá cảng chẳng cần sợ ai.

Không lo họa phước tương lai,

Làm cho dân sự lạc loài gia cư.

Hằng quen ghẹo kẻ nhân từ,

Khuấy đồ kiểu vỡ cho hư công người.

Lòng phàm tánh tục móc bươi,

Phá hao vật dụng của người uổng oan.

Thấy ai đang lúc vinh vang,

Cầu cho mắc việc vào đàng tân toan.

Thấy ai đang lúc giầu sang,

Cầu cho thất bát nghèo nàn tiêu hao.

Lại thêm ghẹo nguyệt trêu đào,

Thấy người sắc tốt đem vào lòng thương.

Lại thêm có tánh gạt lường,

Thiếu người tiền bạc lo phương rủa người.

Bởi lòng chẳng đặng tốt tươi,

Nguyện cầu không ứng, hổ ngươi oán hờn.

Chẳng suy xét việc tiền duơn,

Thấy người đói khổ, thừa cơn siểm dèm.

Gặp ai tướng xấu khó xem,

Chẳng lo quả báo, siểm dèm cười chê.

Thấy người tài trí chỉnh tề,

Đã không kính phục, lại chê cũng kỳ. [xá]

Thứ năm luật phạt chép ghi,

Những là tội ác biên ghi mỗi người.

Chẳng lo vay một trả mười,

Chôn bùa luyện phép ếm người mạng căn.

Không tin tội phước giáng thăng,

Dùng đồ thuốc độc giết căn cội nhành.

Tánh ưa lỗ mãng đua tranh,

Trêu gan thầy thợ, lại giành mình khôn.

Nghịch thiên thì tội dập dồn,

Xâm lăng anh chị, không tôn nghiêm đường.

Chẳng lo thiên lý chiếu chương,

Tham lam của chúng, gạt lường xin ngang.

Quen theo tánh nết bạo tàn,

Ưa điều xâm phạm giật ngang tranh giành.

Chẳng lo nhớp kiếp nhơ danh,

Làm nghề cướp giật vui đành giàu sang.

Tưởng mình là bậc khôn ngoan,

Lập mưu xảo trá cầu ban đổi dời.

Lòng còn tính việc lưng vơi,

Thưởng răn kẻ dưới chẳng lời nào công.

Ở đời đạo lý chẳng thông,

Vui chơi phí lãng, dạ không tiếc tiền.

Lại lòng chẳng sợ oan khiên,

Hiếp xô kẻ dưới, không kiêng lưới trời.

Tập tành tánh nết lộng khơi,

Dọa hăm dân chúng cậy lời mình hung.

Ngỗ ngang thần thánh khó dung,

Oán hờn trời phật, giận khùng thế gian.

Cứ quen tánh nết bạo tàn,

Chưởi mưa mắng gió tội càng thêm sâu.

Xúi mưu là tội đứng đầu,

Đua nhau kiện cáo đặng cầu mình hơn.

Làm người chẳng giữ nghĩa nhơn,

Dua theo phe đảng thiệt hơn khuấy đời.

Tánh tình dời đổi nay mơi,

Nghe theo thê thiếp, bỏ lời mẹ cha.

Chẳng suy xét việc gần xa,

Dùng điều mới, tính bỏ qua việc rồi.

Chẳng lo thiên võng khôi khôi,

Lòng ưa việc quấy, miệng lời ngọt ngon.

Chẳng lo phước đức hao mòn,

Tham lam vô yếm, càng bòn của dân.

Làm người chẳng biết tứ ân,

Dễ duôi phép nước gạt lần bề trên.

Không tin báo ứng hư nên,

Dùng lời độc ác, dựa bên miệng hoài.

Chẳng lo tránh việc họa tai,

Siểm dèm, kích bác, chê bai kẻ thường.

Chẳng thông hữu xạ nhiên hương,

Chỉ người chỗ vạy, khoe đường mình hay.

Không lo báo ứng liền tay,

Xưng mình chánh trực, mắng rày thần linh.

Vạy ngay chẳng xét phân minh,

Bỏ thuận theo nghịch không gìn lễ nghi.

Dữ lành trời phạt thưởng y,

Người ngoài khắng khít, chẳng vì người trong.

Liều thân thề thốt như giông,

Chỉ trời đất nguyện chứng lòng xấu xa.

Nghinh ngang ưa thói xiên tà,

Cầu thần xem xét những là điều nhơ.

Mua khen thiệt dạ chẳng ngờ,

Thí cho kẻ đói còn mơ ước hoài.

Tánh tham, dạ xấu không phai,

Dối lòng mượn của, để hoài giả quên.

Chẳng suy xét việc hư nên,

Cầu điều vô ích xin trên chứng nguyền.

Thạnh suy bĩ thới chẳng kiêng,

Ăn xài quá mức coi tiền như rơm.

Làm người chẳng giữ danh thơm,

Dục dâm quá độ, bệnh hờm  một bên.

Nhiều người chẳng sợ oai trên,

Bề ngoài giả dối, gươm tên chứa lòng.

Chẳng suy xét việc đục trong,

Lấy đồ dơ uế ép lòng người ăn.

Xưng mình tả đạo tài năng,

Phép phù gạt chúng, xưng mình hiển linh.

Bán buôn tính việc trọng khinh,

Thước non đo thiếu phạm tình tham gian.

Chác lòng những việc hổ hang,

Giạ non gạt hụt làm đàng sai ngoa.

Lại thêm ưa việc vạy tà,

Dùng hư trộn thật đặng mà lợi riêng.

Chẳng lo quả báo nhãn tiền,

Lượm đồ gian giảo tội truyền cháu con.

Không tin tội chứa phước mòn,

Ém điều lành tốt đổi lòn điều hư.

Trớ trinh dạ chẳng nhơn từ,

Gạt người khờ dại tội dư muôn ngàn.

Hằng lo kết việc trái oan,

Tham lam phải chịu tai nàn ngày sau.

Rủi may thiên võng nan đào,

Dối trù nguyện thấu thiên tào cầu ngay.

Lòng phàm tánh tục dại ngây,

Say sưa quá độ, sanh rầy đệ huynh.

Đạo nhà xử chẳng phân minh,

Trai không hiếu thảo, gái sinh ngang tàng.

Chẳng gìn tứ đức tam cang,

Không hoà gia thất, ngỗ ngang với chồng.

Làm người tánh nết chẳng thông,

Khoe khoang tài giỏi lòng không kiêng dè.

Công dung ngôn hạnh vắng hoe,

Cố điều ghen ghét, chẳng nghe lời chồng.

Làm trai xử phận chẳng thông,

Ở ăn không hạnh, nặng lòng thê nhi.

Chẳng tròn phận gái vu qui,

Lỗi cùng cha mẹ, tôn ti bên chồng.

Chẳng kiêng trên có thiên công,

Vong linh trên trước lòng không kiêng vì.

Làm con chẳng giữ lễ nghi,

Nghịch lời cha mẹ, không vì bỏ qua.

Chẳng suy xét việc gần xa,

Làm điều trái lẽ lại hoà ý riêng.

Lẽ trời báo ứng chẳng kiêng,

Giả đò rủa phận, tự nhiên rủa người.

Chẳng ham học tánh tốt tươi,

Ghét thương vô độ, làm người chẳng công.

Rủi may chẳng lọt mảy lông,

Bước ngang lò giếng, không phòng tội sau.

Nào hay tội phước là đâu,

Bước ngang vật thực, trên đầu người ta.

Chẳng lo đọa xuống diêm la.

Hại thai phá trứng tội đà dư muôn.

Trả vay tội phước in khuôn,

Làm điều khuất lấp ra tuồng gian nhơn.

Oai linh thần thánh đã lờn,

Ba mươi, mồng một hát hờn rầy la.

Tánh tình ăn ở xông pha,

Day qua hướng bắc đái, và khạc dơ.

Lại thêm lòng chẳng kính thờ,

Day vô bếp núc ngâm thơ rủa trù.

Ở ăn theo thói phàm phu,

Đốt hương trong bếp, giảm lu phước nhàn.

Cùng người tánh chẳng kỹ càng,

Củi dơ nấu nướng ăn càng mùi tanh.

Chẳng phân chỗ trược, chỗ thanh,

Ban đêm lõa lộ, chẳng gìn vóc thân.

Luông tuồng chẳng biết xét phân,

Hành hình tám tiết bội phần chẳng nao.

Không lo tội phước âm hao,

Nhổ phun sao giá, biết bao lỗi lầm.

Ngỗ ngang tánh ở phạm xâm,

Lấy tay chỉ mống như hăm dọa trời.

Chẳng lo hồn phách lưng vơi,

Chỉ ba ánh sáng buông lời khinh khi.

Dễ ngươi trời phật từ bi,

Ngó lâu nhật nguyệt cũng khi lỗi lầm.

Ham vui tập thói hung tâm,

Mùa xuân săn bắn đốt lầm rừng hoang.

Ở ăn tánh nết bạo tàn,

Day qua hướng bắc mắng ngang rủa bừa.

Sát sanh hại mạng chẳng chừa,

Khi không đập rắn, giết bừa rùa qui. [xá]

Thứ sáu điều luật chép ghi,

Những là tội dữ biên y mỗi kỳ.

Trọng khinh các tội đều ghi,

Táo thần tra xét giảm kỳ số căn.

Đạo trời lành thưởng, dữ răn,

Chẳng cần đợi số, dứt căn nguyên người.

Luật trời khuyên chớ dễ ngươi,

Tội dư dồn lại cho người đời sau.

Trả vay thiên võng nan đào,

Tai ương các tội biên vào cháu con.

Cũng như cối đá hao mòn,

Cướp người của cải, vợ con tội đồng.

Trả vay chẳng lọt mảy lông,

Phạt lây gia quyến cũng trong luật điều.

Nếu không đổi tánh khoan nhiêu,

Phạt cho đến thác chưa tiêu tội trần.

Nếu mà chưa tới căn phần,

Thủy hỏa đạo tặc lần lần đến xâm.

Hung tinh bịnh hoạn đến tầm,

Mất đồ, khẩu thiệt cũng thâm nhập mình.

Lẽ trời báo ứng rất minh,

Phạt cho vừa tội ỷ mình giật ngang.

Lại còn những kẻ bạo tàn,

Sát nhân hại mạng lại càng tội sâu.

Trớ trinh là tội đứng đầu,

Mượn tay đổi giáo ngõ hầu giết nhau.

Tham lam phước đức mòn hao,

Dụng tài phi nghĩa lẽ nào bền lâu.

Xét suy nghĩ rõ cạn sâu,

Cũng như thịt độc ăn hầu đỡ lao.

Rượu ngâm chim trấm uống vào,

Đã không đỡ khát lại hao tinh thần.

Làm người chẳng biết xét phân,

Dầu cho quỉ quyệt cũng phần tử sinh. [xá]

Đạo trời báo ứng chí minh,

Nhằm điều thứ bảy phạt hình trả vay.

Nếu lòng muốn khởi thiện tai,

Lành chưa làm tới, phước lai chẳng lầm.

Còn lòng muốn khởi ác tâm,

Ác tuy chưa khởi họa xâm đến mình. [xá]

Kiết hung hai lẽ phân minh,

Là điều thứ tám sửa mình thiện lương.

Nên hư báo ứng tỏ tường,

Ai người tỉnh ngộ còn phương chuộc trừ.

Dầu mà làm lỡ ác dư,

Ăn năn chừa lỗi cũng trừ đặng cho.

Trong khi rảnh việc sánh so,

Những điều độc ác chớ cho vướng nhầm.

Việc lành chất để vào tâm,

Lâu lâu ắt gặp phước lâm môn đình.

Lành ban, dữ phạt phân minh,

Mới rằng đổi hoạ cho mình phước lai. [xá]

Thứ chín tội phước đều cai,

Ăn năn sám hối tiêu tai nạn trừ.

Cho nên những kẻ nhân từ,

Lời lành, làm phải, xem chư việc lành.

Tánh tình vẹn giữ trong xanh,

Một ngày đều đặng ba lành vào tâm.

Xét thân mỗi bữa chẳng lầm,

Ba năm trời thưởng, phước cầm bền lâu.

Còn người có dạ hiểm sâu,

Lời ngang, xem quấy, ác âu lo làm.

Bởi lòng chứa quấy bạo tham,

Một ngày ba ác đều cam vào lòng.

Cứ điều độc ác cố mong,

Ba năm trời phạt, khó hòng nài kêu.

Dữ lành tội phước đều nêu,

Sao mà chẳng bỏ những điều hiểm sâu?

Trăm năm trong cuộc biển dâu,

Lỗi lầm mau khá hồi đầu lánh tai. [xá]

Thứ mười luật định chẳng sai,

Khuyên trong già trẻ gái trai sửa mình. [xá]


Thái Thượng Cảm Ứng Thiên Diễn Giải

Dịch giả: Lê Anh Minh
Giọng đọc: Diệu Thông

YouTube Preview Image


Thái Thượng Cảm Ứng Thiên

Ps. Tịnh KhôngĐọc: Kiều Hạnh

Kinh cảm ứng 1:

Kinh cảm ứng 2:

Kinh cảm ứng 3:

Kinh cảm ứng 4:

Kinh cảm ứng 5:


CẢM ỨNG THIÊN PHÁP SƯ TỊNH KHÔNG CHỦ GIẢNG TẬP 1 – TẬP 60


Leave a Reply