NGHI TÁNH THẤY HIỆN Ở TRƯỚC MẮT

Jan 25, 15 | Tâm Duyên | 1,176 views | No Comments



Share |




tulips

Tây Tạng Tự – Bình Dương

KINH THỦ LĂNG NGHIÊM TÔNG THÔNG

Người dịch: Thubten Osall Lama – Nhẫn Tế Thiền Sư

PHẦN THỨ HAI: PHẦN CHÁNH TÔNG

CHƯƠNG I: CHỈ BÀY CHÂN TÂM

MỤC BA: PHẬT NÊU RA TÁNH THẤY NGOÀI CÁC NGHĨA
“PHẢI” VÀ “CHẲNG PHẢI”

Nghe MP3 (19/61): PHẬT NÊU RA TÁNH THẤY

* * * * *



I. NGHI TÁNH THẤY HIỆN Ở TRƯỚC MẮT


Kinh: Ông A Nan bạch Phật rằng:

– Thưa Thế Tôn, nếu cái Thấy đó (Kiến Tinh) thật là Diệu Tánh của tôi, thì cái Chân Tánh đó hiện đang ở trước mắt tôi. Cái Thấy đó thật là tôi, thì thân tâm tôi hiện giờ lại là vật gì? Mà nay thân tâm này thật có phân biệt, còn cái Thấy kia lại không phân biệt riêng gì với thân tôi. Nếu nó thật là Tâm tôi, khiến cho tôi hiện nay có thấy, thì cái Tánh Thấy ấy thật là tôi mà thân này không phải là tôi. Thế thì đâu có khác gì trước kia Như Lai đã hỏi vặn rằng: Vật thấy được tôi. Xin Phật rũ lòng đại từ, mở bày cho kẻ chưa ngộ.

Thông rằng: Đoạn trước nói: Nhận vật lấy làm mình. Đoạn này nói:Mê mình làm vật. Trước thì nói: Ở nơi Vọng mà lựa chọn cái Chân. Tức là tự Thân Mình mà lại gọi là vật. Ở đây thì Lấy Chân mà hòa với Vọng, thì muôn vật không có gì chẳng phải là Mình. Ở nơi Vọng mà chọn lựa cái Chân, mà nói Mình và Vật khác nhau, còn có thể tự biện ra.

Chứ đến chỗ: Lấy Chơn mà hòa với Vọng. Để nói Ta với Vật đều đồng thì thật là khó hiểu. Vì thế A Nan nói: Nếu hay chuyển được vật tức đồng Như Lai. Vậy thì cái Thấy này có khắp pháp giới, chỗ Thấy là núi là sông đều là Diệu Tánh của ta đó, nhỉ. Nay cái Diệu Tánh này bày trước mặt ta. Nếu cái Thấy ở trước mặt đã là Chân Tánh của ta, thì cái thân tâm phụ thêm này lại là cái gì? Nếu nói cái thân tâm chẳng phải là Tánh thì hiện giờ thân tâm vẫn hay biết rành rẽ. Nếu nói cái bày trước mặt đều là Tánh thì cái Thấy đó chẳng phân biệt được thân ta.

Nếu nói cái Thấy ấy vô hình, hồn nhiên cùng vật đồng thể, đúng là Bổn Tâm ta, có cảm mà ứng, khiến cho ta hiện giờ có thể thấy được, vậy Tánh Thấy chính thật là ta, đầy khắp trước mặt, mà sao lại có một cái thân trơ trọi ù lì lại chẳng phải là ta! Nào khác gì trước đây Như Lai đã hỏi vặn: Ông đã thấy vật, vật cũng phải thấy ông. Cái Thấy này cũng bèn là ở ngoài, sao lại nói được đó là Chơn Tánh của ta?

Cứ theo chỗ thấy của Ông A Nan tựa hồ trộm thấy được cái Tịch Diệt hiện tiền. Chỉ vì Ngã Kiến chưa trừ, ánh sáng chưa thấu thoát, trước mặt còn mơ hồ có vật, nên chưa thể hòa lẫn Ta Vật, tiêu hết Phải Trái vậy.

Tổ Thạch Đầu nhân xem bộ Triệu Luận đến chỗ:

Hội muôn vật làm mình, thì chỉ có bậc Thánh Nhân mà thôi. Không có Mình nên không có chỗ nào chẳng phải là Mình! Pháp Thân không hình tượng, ai đâu có ta người? Gương tròn chiếu diệu giữa hư không, muôn vật nhiệm mầu mà tự hiện. Gương Trí còn chẳng phải một, nào nói được chuyện đến đi?

Tuyệt làm sao lời nói ấy!

Sau này có vị tăng hỏi Tổ Trường Sa:

– Làm sao chuyển được núi sông, quốc độ trở về nơi mình? Tổ Sa nói:

– Làm sao chuyển được tự mình thành núi sông, quốc độ?

Tăng nói:

– Thưa, chẳng hiểu. Tổ Sa nói:

– Dưới thành Hồ Nam thích nuôi dân.

Gạo rẻ, củi nhiều đủ bốn phương.

Vị tăng không có lời nói. Ngài bèn khai thị bằng bài kệ:

Ai nói sông núi chuyển?
Sông núi chuyển về đâu?
Viên thông không hai phía,
Pháp Tánh vốn không về.

Dịch:

Thùy vấn sơn hà chuyển?
Sơn hà chuyển hướng thùy?
Viên thông vô lưỡng bạn,
Pháp Tánh bổn vô quy.

Đọc lời của hai vị tôn túc mà có nghi cái nghi của Ông A Nan, thì có thể vỡ lở băng tan vậy.

* * * * *



II. CHỈ RA KHÔNG CÓ CÁI GÌ TỨC LÀ CÁI THẤY


tulips Kinh: Phật bảo Ông A Nan:

– Nay ông nói rằng: Cái Thấy ở trước mắt ông. Nghĩa ấy không đúng. Nếu thật ở trước mắt ông và ông thật thấy được thì cái Thấy ấy (Kiến Tinh) đã có chỗ ở, không phải không thể chỉ ra được. Nay tôi và ông ngồi trong rừng Kỳ Đà, trông khắp rừng, suối và các điện, đường, trên đến mặt trời, mặt trăng, trước đối có sông Hằng. Nay ông bây giờ trước tòa sư tử của tôi, đưa tay chỉ bày trong các thứ hình tướng kia: Chỗ im mát là rừng, cái sáng là mặt trời, ngăn ngại là vách, thông suốt là hư không, như thế cho đến cỏ cây, mảy mún, nhỏ lớn khác nhau, nhưng đã có hình thì không cái gì là không chỉ thẳng ra được. Vậy, nếu quả cái Thấy hiện ở trước mắt ông, thì ông hãy lấy tay chỉ rõ đích xác cái gì là cái Thấy. A Nan, ông nên biết: Nếu hư không là cái Thấy thì hư không đã thành cái Thấy, cái gì mới là hư không? Nếu vật là cái Thấy, thì vật đã thành cái Thấy, cái gì mới là vật? Ông hãy chia chẻ tỉ mỉ muôn tượng để tách ra cái Thấy trong sạch, sáng suốt mà chỉ bày cho Ta như các vật kia, rõ ràng không nhầm lẫn.

Ông A Nan bạch Phật:

– Nay tôi ở trong giảng đường này, xa trông đến sông Hằng, trên đến mặt trời, mặt trăng.Đưa tay chỉ ra, đưa mắt mà xem thì những cái chỉ ra được đều là vật, chứ không có cái gì là cái Thấy. Thế Tôn, như lời Phật dạy, chẳng những hàng hữu lậu sơ học, Thanh Văn như chúng tôi, mà cho đến các vị Bồ Tát cũng không thể ở nơi hiện tượng muôn vật chỉ ra cái Thấy mà lìa ngoài tất cả vật lại có riêng tự tánh.

Phật nói:

– Đúng thế, đúng thế!

* * * * *



III. CHỈ RA KHÔNG CÓ CÁI GÌ RA NGOÀI TÁNH THẤY


tulipsPhật lại bảo Ông A Nan:

– Như lời ông nói: Không có cái Thấy mà lìa ngoài tất cả vật lại riêng có tự tánh, do đó trong tất cả các vật chỉ ra được, không có cái gì là cái Thấy cả. Nay ta lại bảo ông: Ông cùng Như Lai ngồi trong rừng Kỳ Đà, lại xem vườn rừng cho đến mặt trời, mặt trăng, đủ thứ hình tượng khác nhau, chắc không có cái Thấy cho ông chỉ ra được. Vậy ông hãy phát minh trong các vật đó, cái gì chẳng phải là cái Thấy?

Ông A Nan bạch:

– Quả thật, tôi nhìn khắp rừng Kỳ Đà này chẳng biết trong đó có cái gì không phải là cái Thấy. Tại sao thế? Nếu cái cây chẳng phải là cái Thấy thì làm sao thấy được cây? Còn nếu cái cây là cái Thấy thì sao lại là cây? Như thế cho đến nếu hư không chẳng phải là cái Thấy, thì làm sao thấy hư không. Nếu hư không tức là cái Thấy, thì sao lại là hư không? Tôi lại suy nghĩ: trong muôn vật đó, phát minh cho kỹ lưỡng, thật không có cái gì chẳng phải là cái Thấy cả.

Phật nói:

– Đúng thế, đúng thế!

Thông rằng: Ông A Nan đã biết: Cái chỉ được đều là vật, không có cái gì là cái Thấy. Thì thân tâm ta cho đến núi sông bên ngoài, không có Tánh Thấy riêng biệt có thể chỉ ra được, mà sao lại nói: Nay cái Diệu Tánh ấy hiện bày trước mặt tôi? Hơn nữa, đã biết: Trong muôn tượng, không có cái gì chẳng phải là cái Thấy. Tức thân tâm ta cho đến núi sông bên ngoài không có cái gì chẳng phải là Tánh Thấy, sao lại còn hỏi: Tánh Thấy thật là tôi, mà thân chẳng phải là tôi?

Đức Thế Tôn bèn khiến ông tự phát huy, khiến cái nghi ngờ từ trước được giải tan ngay.

Xưa, thầy Thủ Tòa Tử Chiêu hỏi Hòa Thượng Pháp Nhãn:

– Hòa Thượng khai đường kế pháp người nào?

Tổ Nhãn rằng:

– Ngài Địa Tạng.

Thầy Chiêu nói:

– Rất phụ phàng Tiên Sư Trường Khánh!

Tổ Nhãn:

– Tôi chẳng hiểu một lời chuyển ngữ của Ngài Trường Khánh.

Thầy Chiêu nói:

– Sao không hỏi? Tổ Nhãn:

– Ở trong muôn tượng, lộ riêng thân. Ý là sao?

Thầy Chiêu bèn dựng đứng cây phất tử.

Tổ Nhãn:

– Đó là cái học được ở chỗ Ngài Trường Khánh, còn riêng Thủ Tòa thì sao?

Thấy Chiêu không nói được.

Tổ Nhãn nói:

– Chỉ như “Ở trong muôn tượng, lộ riêng thân”, đó là bác bỏ muôn tượng hay không bác bỏ muôn tượng?

Thầy Chiêu đáp:

– Chẳng bác bỏ. Tổ Nhãn nói:

– Hai cái!

Hỏi những người chung quanh, đều nói:

– Bác bỏ muôn tượng. Tổ Nhãn nói:

– Ở trong muôn tượng, lộ riêng thân, cái Phù trừ quỉ!

Về sau, Thượng Tọa Tử Phương cũng từ Trường Khánh đến.

Tổ Nhãn lại đưa ra câu nói ấy. Thầy Tử Phương cũng dựng phất tử.

Tổ Nhãn nói:

– Như thế này thì lại tranh cãi được! Thầy Phương nói:

– Tôn ý của Hòa Thượng như thế nào?

Tổ Nhãn đáp:

– Kêu cái gì làm muôn tượng?

Thầy Phương:

– Người xưa chẳng bác bỏ muôn tượng!

Tổ Nhãn nói:

– Ở trong muôn tượng, lộ riêng thân. Nói gì bác, chẳng bác?

Thầy Tử Phương bỗng tỏ ngộ lời nói trước của Tổ Pháp Nhãn.

Cái loại cơ duyên này vốn từ chỗ Ngài Địa Tạng mà đắc, làm sao chẳng phải nói pháp Ngài Địa Tạng!

Mới đầu, Tổ Pháp Nhãn cùng với thầy Thiệu Tu, Pháp Tấn ba người đi đến Ngài Địa Tạng. Ngồi sưởi mà bàn về bộ Triệu Luận. Đến câu: Trời đất cùng ta đồng gốc. Ngài Địa Tạng hỏi:

Núi sông, đất đai với tự kỷ của Thượng Tọa là đồng hay khác?

Ngài Pháp Nhãn đáp:

– Khác. Tổ Tạng đưa lên hai ngón tay.

Ngài Nhãn nói:

– Đồng.

Tổ Tạng lại đưa lên hai ngón tay, rồi đứng lên bỏ đi.

Tuyết ngưng, ba người từ giã ra về.

Tổ Tạng đưa tiễn ra cửa, rồi nói:

Bình thường, Thượng Tọa hay nói: Tam giới duy tâm, vạn pháp duy thức.

Bèn chỉ phiến đá ngoài sân, hỏi:

– Hãy thử nói phiến đá kia là ở trong tâm hay ở ngoài tâm? Ngài Pháp Nhãn nói:

– Ở trong tâm. Tổ Tạng nói:

– Người hành cước vì lý do nào mà lại để phiến đá ở trong tâm?

Ngài Pháp Nhãn cùng quẫn, không sao đáp được, bèn ném áo xuống chiếu, ở lại để cầu quyết trạch. Hơn một tháng, ngày kia Ngài trình kiến giải, nói cái lý đạo.

Tổ Tạng nói:

– Phật Pháp chẳng phải như thế. Ngài Pháp Nhãn nói:

– Tôi đã hết lời, tuyệt lý rồi. Tổ Tạng nói:

– Nếu luận Phật Pháp, thì hết thảy hiện thành.

Ngài Pháp Nhãn, ngay dưới câu nói đại ngộ. Mới tin rằng chỗ học được với Ngài Trường Khánh là chưa tới.

Ngài Thiên Đồng tụng rằng:

Lìa niệm: thấy Phật,
Dẹp trần: ra kinh.
Hiện thành gia pháp,
Nào lập môn đình?
Trăng cùng thuyền lướt, sông trong vắng,
Xuân theo ngọn cỏ ngấn tươi xanh.
Bác, chẳng bác – Nghe cho kỹ!
Ba đường hoang trống về liền được,
Tùng cúc thuở xưa hương vẫn thơm.

Dịch:

Ly niệm kiến Phật,
Phá trần xuất kinh.
Hiện thành gia pháp,
Thùy lập môn đình.
Nguyệt trục chu hành giang luyện tịnh,
Xuân thùy thảo thượng thiên ngấn thanh.
Bác, bất bác thinh đinh ninh,
Tam kính tựu hoang quy tiện đắc.
Cựu thời tùng cúc thượng phương hình.

Hãy lấy tắc công án này cùng với đoạn kinh trên, lật đi lật lại cho rõ ràng mùi mẻ, thì chẳng biết là Ông Quách Tượng giải thích Trang Tử, hay Trang Tử giải thích Quách Tượng?

Kinh:

– Khi ấy, trong đại chúng những vị chưa chứng quả Vô Học nghe Phật nói thế, mờ mịt chẳng biết nghĩa ấy đầu đuôi thế nào, nên đồng thời sợ hãi, mất chỗ bám níu.Như Lai biết đại chúng tâm niệm rối loạn, sanh lòng thương xót, an ủi Ông A Nan và đại chúng rằng:

– Này các trai lành, bậc Vô Thượng Pháp Vương, thật là Chân Thật Ngữ: như tánh Chân Như mà nói, không dối, không vọng, không phải là bốn thứ nghị luận càn dở Bất Tử của nhóm Mạt Già Lê. Ông hãy suy nghĩ chín chắn, chớ phụ lòng thương mến của Ta.

Thông rằng: Mờ mịt chẳng biết nghĩa ấy trước sau thế nào? Trước là, Cái Thấy chẳng phải là vật. Sau là, Cái Thấy chẳng phải là không phải vật. Cái trước tức là: Chân Tánh hiện tiền, cái sau tức là: Không thể chỉ ra được. Cho nên mờ mịt mất chỗ bám níu vậy.

Chân Thật Ngữ v.v… tức là năm lời nói trong Kim Cang Bát Nhã:

– Phật Chân Ngữ thì chung với Nhị Thừa;

– Phật Thật Ngữ thì chung đồng với hàng Bồ Tát;

– Phật Như Ngữ thì không chung với Bồ Tát hay Nhị Thừa;

– Phật Vô Thật Ngữ;

– Phật Vô Hư Ngữ. Vô Hư nên không là lời lừa dối, Vô Thật nên chẳng có khác lời. Chỗ thấy chưa dứt khoát cho nên nói “Chẳng khác”. Đây chỉ để nói tóm là không vọng ngữ.

Trong Luận Bà Sa:

– Ngoại đạo cho trời là thường trụ, gọi là Bất Tử, cho rằng đáp lời mà chẳng rối loạn thì sanh về cõi trời kia. Nếu thật chẳng biết mà vội trả lời, thì sợ thành Kiểu Loạn. Nên khi hỏi thì đáp những lời bí mật, không cần phải nói ra đây. Hoặc là đáp một cách bất định. Phật quở rằng: Đó thật là kiểu loạn.

Đức Thế Tôn, nhân có ngoại đạo hỏi:

– Hôm qua Ngài thuyết pháp gì?

Phật đáp:

– Thuyết định pháp.

Ngoại đạo lại hỏi:

– Hôm nay thuyết pháp gì?

Ngài đáp:

– Bất định pháp.

Ngoại đạo nói:

– Hôm qua giảng định pháp, hôm nay sao lại giảng bất định pháp?

Đức Phật nói:

– Hôm qua định, hôm nay chẳng định.

Hãy nói xem lời nói này của Thế Tôn là như Tánh Chân Như mà nói hay là kiểu loạn? Hãy tham!

* * * * *


Sách (pdf file): KINH THỦ LĂNG NGHIÊM TÔNG THÔNG

1. GIỚI THIỆU KINH LĂNG NGHIÊM TÔNG THÔNG
2. DUYÊN KHỞI CỦA KINH
3. GẠN HỎI CÁI TÂM
4. CHẤP TÂM Ở TRONG THÂN
5. CHẤP TÂM Ở NGOÀI THÂN
6. CHẤP TÂM NÚP SAU CON MẮT
7. CHẤP TÂM HỢP VỚI CHỖ NÀO THÌ LIỀN CÓ Ở CHỖ ẤY
8. CHẤP TÂM KHÔNG DÍNH DÁNG VÀO ĐÂU TẤT CẢ
9. CẦU ĐI ĐẾN CHỖ CHÂN THẬT
10. NƯƠNG CÁI THẤY, GẠN HỎI CÁI TÂM
11. CHỈ RÕ TÍNH THẤY KHÔNG PHẢI LÀ CON MẮT
12. Ý NGHĨA CHỦ VÀ KHÁCH
13. CHỈ TÁNH THẤY KHÔNG SANH KHÔNG DIỆT
14. CHỈ CHỖ ĐIÊN ĐẢO
15. LỰA BỎ TÂM PHAN DUYÊN ĐỂ CHỈ TÁNH THẤY KHÔNG THỂ TRẢ VỀ ĐÂU
16. LỰA RIÊNG TRẦN CẢNH ĐỂ NÊU RA TÁNH THẤY
17. PHẬT NÊU RA TÁNH THẤY NGOÀI CÁC NGHĨA
“PHẢI” VÀ “CHẲNG PHẢI”




Leave a Reply