QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P3

Jul 28, 14 | Tâm Duyên | 1,376 views | No Comments



Share |




QUYỂN TRUNG

TÔI ĐƯỢC ĐI TỚI HAI ĐỈNH NÚI ĐẠI NGỌA LONG SƠN HÀNH THUYẾT PHÁP

Tại THÁNH CƯ TỊNH ĐỘ thuộc TAM KỲ ĐẠI ĐẠO, PHẬT TÔNG! Có ĐỨC TÔNG TRƯỞNG, PHÁP SƯ BẠCH DIỆU HOA đã vừa được du xuất tại Thiên Cung và các cõi PHẬT! Nay về tả BỘ QUAN ÂM TÂN KINH vào năm Quý Dậu. TÂY LỊCH 1993. PHẬT LỊCH 2537.

Play MP3-Video: QUAN ÂM TÂN KINH P3

YouTube Preview Image


PHẨM THỨ NĂM

LẦN THỨ HAI TÔI CÙNG ĐỨC QUAN ÂM VÀ ĐỨC ĐỊA TẠNG ĐI THUYẾT PHÁP

Đấy là lần thứ 2 tôi được xuất chơn thần cùng đi với Đức QUAN ÂM và Đức ĐỊA TẠNG tới hai dãy núi ĐẠI LONG SƠN thuyết pháp, độ chư vong đang tạm trú nơi đây chờ đợi tôi và QUAN ÂM, ĐỊA TẠNG đã từ năm Kỷ Tỵ nhằm năm 1989 đến nay 1993.

Khi tới đây tôi được diện kiến Đức BẢO LIÊN HOA PHẬT! Hôm nay là ngày 10 – tháng 7 năm 1993. Nhằm ngày 21 – tháng 5 năm Quý Dậu, đúng 6 giờ 43 phút chiều, theo lịnh QUAN ÂM mật báo nên tôi đã sẵn sàng, gọi cho 2 người đồ đệ thân cận là Diệu Phước và Huệ Chơn đến hộ xác. Đúng vào ngày giờ nói trên tôi vẫn lo sửa sang tắm gội y phục trang nghiêm rồi cũng vào nằm an nghỉ tịnh tâm để chờ Ngài đến đưa đi.

Kính thưa: Kỳ nầy không có đi bông sen mà Ngài cho tôi đi bằng xe! Khi đang nằm tịnh tâm bỗng nhiên tôi thấy Ngài đang ngoài đường lộ xe có thêm một người nữa là Đức ĐỊA TẠNG. Kỳ nầy tôi sáng hơn kỳ trước, liền biết đây là Đức QUAN THẾ ÂM đến để đưa tôi đi. Tôi cũng để ý xem coi Ngài hóa phép như thế nào để cho tôi đi, và tôi cũng rất để ý tới Ngài. Tôi liền chấp tay lễ xá Ngài xá Đức ĐỊA TẠNG, thì Ngài và Đức ĐỊA TẠNG cũng đáp lễ, Ngài nói lên xe đi! Ngài vừa nói thì liền có xe, thứ xe nầy không giống xe gì của mình ở đây cả, coi giống như là một cái xe trần không mui, có bốn bánh mà sao bánh cao quá sức. Lúc Ngài bảo lên xe đi thì tự nhiên tôi thấy tôi đang trên xe đó liền thì Ngài và Đức ĐỊA TẠNG cũng đang trên xe hết, ngay lúc đó Ngài cho tay chỉ về hướng núi thì tự nhiên xe phát ra chạy chớ chẳng có ai lái.

Còn tôi và Ngài cùng ĐỊA TẠNG thì ba cỗ xe giăng hàng ngang chạy thẳng lên núi, cứ đứng trên xe nầy mà 3 cổ xe đang bay, Ngài thì cỗ xe giữa, tôi cỗ xe bên phải, ĐỊA TẠNG cỗ xe bên trái, cứ bay thẳng lên núi ĐẠI NGỌA LONG. Chỉ một sát na thì đã tới nơi, cảnh núi hôm nay thiệt là thanh lịch, Pháp hội nơi đây rất là trang nghiêm, bên tả của pháp hội thì có một vườn bông thiên nhiên, vườn bông nầy mọc theo thứ tự của mỗi giống hoa rừng màu đỏ, màu vàng, màu tím, màu trắng, còn ở bên hữu thì có một ngôi chùa, ngôi chùa nầy rất là rộng lớn và có dãy nhà vòng theo hai bên, chùa trở cửa về hướng pháp hội, hông chùa có một ao sen, ao sen nầy rất là rộng lớn và đẹp lạ lùng. Lúc bây giờ sen đang nảy lá và trổ nhiều bông nở búp đầy hết. Mùi nhụy sen phất hơi theo gió chiều thơm bưng, nước dưới hồ thì thôi trong như nước lọc. Trước cửa chùa có nhiều pho tượng, đó toàn là cốt Phật mà lạ lạ chẳng biết cốt Phật gì, và kiển vật bông hoa nhiều thứ tốt và có vẻ trang nghiêm thanh tịnh lắm!

Tôi liền hỏi Đức QUAN ÂM rằng chùa nầy là của ai lập, và lập từ hồi bao giờ sao ở gần đây mà tôi chẳng biết? Và dãy núi nầy mọc tại đây sao rất gần Đạo Tràng tôi mà tôi chẳng thấy bao giờ? Tôi nhớ là có núi ở gần mà núi kia xấu lắm, không có những nơi bằng phẳng vườn bông và cây cao bóng mát như đây! Ngài đáp đây là ngôi chùa của hội LIÊN HOA, thành lập tại đây cũng chưa bao lâu. Và chủ trì ở đây là của Đức BẢO LIÊN HOA TỊNH ĐỘ PHẬT! Ngài từ thế giới LIÊN HOA đã biết cảnh ĐẠI NGỌA LONG một ngày sẽ có vô số chư vong linh về đây tạm trú cho nên Ngài đã sẵn sàng thiết lập thị hiện một cảnh LIÊN HOA TỊNH ĐỘ nầy, trang nghiêm để phòng khi tới lui giảng huấn hầu cứu độ chư vong trong thời chờ đợi. PHÁP SƯ hãy vòng ra bên sau đây là dòng suối GIẢI OAN, GIẢI OAN CÔNG ĐỨC THỦY. Dòng suối nầy hằng ngày trong trẻo nước chảy chỉ một bề không cạn sâu không dơ đục, nước mát ngọt thơm, tất cả chư vong linh khi phước lạc được về đây, hằng ngày tắm gội nước suối giải oan nầy thì sẽ được an lạc thảnh thơi minh tâm kiến tánh, và được uống nước cam lộ thủy trong hồ sen đây mà làm thành một thức ăn tuyệt hảo, thay cho tất cả thực phẩm thế gian, không còn bị đói khát. Cứ đúng 1 năm ở đây là có Đức PHẬT BẢO LIÊN HOA đến giảng pháp một lần. Tôi lại hỏi Ngài chùa đây Điện Chánh thờ Phật chi? Ngài rằng Điện chánh là Đức PHẬT BẢO LIÊN HOA ngự. Tuy từ thế giới cực lạc sang đây thị hiện độ vong nhưng Ngài vẫn bí mật độ, chúng ở đây vẫn tưởng Ngài là một vị tăng bình thường. Cứ mỗi năm Ngài thị hiện tới thì chư vong mừng reo y như lũ con thơ trông mẹ đi chợ về vậy, người vịn tay kẻ vịn áo. Lúc Phật vào pháp hội thì chúng ấy vây quanh. Còn ngôi chùa đây mỗi khi Phật tới thì nghi điện giữa là của PHẬT BẢO LIÊN HOA ngự, còn hai bên tả hữu thì có nhị vị BỒ TÁT thân cận ngự. Tôi hỏi bạch Ngài lúc bây giờ thì nơi đây có ai ở chăng? Ngài đáp nơi đây cũng có các chư Hộ Thần ở đông lắm để thay phiên mà trấn giữ các chư vong, nếu chẳng người cai trị thì họ lại vì nghiệp điên đảo mà sanh nhiều chướng ngại cạnh tranh, hơn thua ganh ghét, đánh đập mạnh lấn yếu cũng còn đủ tánh ác xấu lắm, thứ thì mong mỏi trốn ra để đi khuấy phá hại người, cũng hút xách cũng đi tìm các tay cướp trộm gian manh mà theo dựa vào hồn xác để hỗ tương xúi giục. Thứ nào ghiền rượu thì tìm bạn rượu, thứ nào hút thì tìm bạn hút, thứ nào dâm thì cũng đi tìm trai tìm gái, thứ nào hung dữ đánh chém thứ nào gian giảo ngược ngang.

Tôi hỏi kính Ngài các chư Hộ Thần ở nơi đây nếu giữ họ không kham để họ trốn ra hại đời phá chúng như vậy thì phải dùng phương chi để bắt họ lại hay là cứ để tự nhiên cho họ phá đời thì làm sao cho trong thiên hạ được an ổn?

- Nầy PHÁP SƯ! Hỏi lời lành lắm! Bởi lẽ đó mà tất cả chư PHẬT BỒ TÁT trong mười phương! Và thời mạt đại này Đức CHÍ TÔN, PHẬT MẪU và Ta “QUAN ÂM” mới phải mở đạo kỳ tam giáo nhân vi thiện, Đức DI LẶC cũng tá bút cho kinh, quyển BẢO PHÁP CHƠN KINH đã do từ tay bút của PHÁP SƯ tả lời vàng ngọc khuyến hóa người trần, và chính ta cũng đã tỏ bày nơi PHÁP BẢO TÂN KINH rõ rành chơn lý đạo, nhưng vì người trần chưa nhập tâm rốt ráo, còn nhiều phần lầm chấp tưởng tà mê! Phụ công ta nên nay ác quỷ lộng trăm bề. Toan phá hết đặng đưa chúng sanh về cơ diệt hoá. Hễ ma ngoài nhập thì ma trong tùng tập phá, khiến thâu gần ngày mạt hạ khởi phân tranh. Cảnh thiên tai ôi thảm khốc ngó sao đành! Mà thương xót bấy chúng sanh không hối cải.

Giờ thuyết pháp nay đã cần hội lại. Có Đức Ngài hiện tới cảnh đàn đây, chúng ta mau tới đó để gặp Ngài, pháp hội mở Đức NHƯ LAI mới là phần chủ mục. Tôi lẹ miệng hỏi QUAN ÂM rằng: Chùa nầy bảo hiệu là chi? Ngài dạy rằng bảo hiệu là LIÊN HOA TỊNH ĐỘ, Ngài nói dứt lời thì đưa tôi và ĐỊA TẠNG thẳng vào chùa. Khi vào tới chùa mới hiện diện được đức BẢO LIÊN HOA PHẬT! Và nhìn Phật tướng hảo quang minh chắc cũng là tám mươi vẻ đẹp như PHẬT THẾ TÔN ĐIỀU NGỰ vậy! Nhưng tôi chẳng dám nhìn lầu, chỉ sơ qua thì dáng dấp độ khoảng người chừng lối 50 tuổi. Tôi và Đức QUAN ÂM, ĐỊA TẠNG đồng nhiểu Phật rồi vào lễ bái, thì Phật liền phóng ánh sáng tuy không thấy phóng từ đâu nhưng lúc trời đang sẫm tối mà trong chùa tự nhiên phát sáng ra coi giống như là đèn điện cháy, nhưng ngôi chùa nầy hoàn toàn không thấy hệ thống đèn đâu. Lúc bây giờ đã là 7 giờ tối theo giờ Cali thì tháng 7 đây giờ đó trời chưa tối vì mặt trời chưa lặn, tuy trong chùa thì cũng hơi tối. Ánh sáng tự nhiên nầy mỗi lúc càng sáng thêm, tất cả ngôi chùa lớn vĩ đại như vậy mà một con kiến bò vẫn thấy, sáng hơn lúc ban ngày luôn.

Ngay khi đó thoạt nghe trên tòa liên hoa tiếng từ kim khẩu của Đức Phật phát ra vô lượng oai đức, phán rằng ngả chào Đức QUAN ÂM NHƯ LAI, ĐỊA TẠNG MINH VƯƠNGPHÁP SƯ DIỆU HOA. Đức QUAN ÂM, ĐỊA TẠNG và tôi đồng thanh niệm NAM MÔ BẢO LIÊN HOA TỊNH ĐỘ PHẬT! Thì ngay khi đó Ngài phán dạy rằng:

KỆ NGÔN:

Nay hội diện PHÁP ĐÀN thuyết minh nơi cõi đất

Cũng có Đức DIÊU TRÌ MẪU PHẬT đến chứng minh

Độ các chư vong nguyên bổn ở Thiên Đình

Ngài điểm hóa các nhân danh để đợi kỳ siêu độ

PHÁP HỘI nay ta đây là chính phần nguyên thủ

Khai pháp đề sẵn đủ giúp các giảng sinh

Ngả diễn khai chánh pháp tại giảng đình

Mời tất cả các giảng sinh vào đơn vị

Phần Đức PHÁP SƯ thuyết hành lời khai thị

Cõi Thiên Đình niên Quý Hội TRỜI KHAI

Người đã thượng thăng học hỏi trót mấy ngày

Nay đem Pháp lạc về nơi đây minh giác chúng

Luật nhân quả phổ bày khuyên ứng dụng

Cõi vô thường khuyến chúng khỏi đường mê

Tịnh độ môn là bước tận trở đường về

Ai tham chấp cõi trần mê sẽ lọt vào vòng nhân quả

Phần đức QUAN ÂM thuyết minh đường siêu hóa

Độ rỗi chư âm hồn thoát họa chốn tử sanh

Diễn giải thông miền cực lạc đã khai thành

Và nội tiết các sở hành cho chư vong tầm ngộ giác

Phóng đại ánh quang minh chiếu soi miền cực lạc

Cho chư âm hồn minh đạt nẻo đường chơn

Vô lượng năm đại xá chỉ một lần

Phương giảng huấn độ chư âm hồn thâu nhiếp lẹ

PHÁP HỘI LIÊN HOA đây là danh xưng toàn Thiên Địa

Chỉ có một lần kỳ mạt thế chốn nầy đây

Ấy cũng là cơ hội tợ RỒNG MÂY!

Phần Đức ĐỊA TẠNG đây nghe lời phân cho rốt ráo!

ĐỊA TẠNG VƯƠNG giảng về cơ khổ báo!

Các cửa ngục cõi DIÊM THÀNH tra khảo đó chư linh

Rọi ánh chơn quang chiếu thấu các ngục hình

Cửa vô gián nay vong linh vẫn còn y trong thống khổ!

Ta khai PHÁP HỘI LIÊN HOA sen vàng đà hé trổ!

Kiếp mạt đời dầu người khổ cũng trở thành vui!

Nếu có kẻ phát tâm đốn ngộ sẽ nhứt thời!

Vào sám hối hồi minh chừa lỗi cũ!

PHÁP TỊNH ĐỘ LIÊN HOA nầy thù thắng đủ

Hễ ngộ đắc chơn truyền thì tiến thủ HỘI LIÊN HOA!

ĐẠI ĐẠO SƯPHẬT TỔ A DI ĐÀ!

Đang tiếp dẫn hà sa hồn người tu TỊNH ĐỘ!

PHÁP của ta khai các giảng sư thị hành y theo đó

Chư Phật trong ba đời nhờ Pháp nọ chứng vô sanh

Nay chư vong nếu dũng mãnh lực tín thành

Thì nhiếp thọ pháp hiện hành công niệm Phật!

Giờ khai pháp đến đây là chấm dứt

Ta phi đằng Cực Lạc HẢI LIÊN HOA!

Chúc các giảng sư đương tại cảnh TA BÀ

Lời giảng huấn được hà sa người đốn ngộ!

Ta tạm giã pháp đàn và hộ độ

Niệm ân lành gia hộ các giảng sư!

TA THĂNG

* * * * *

PHẨM THỨ SÁU

ĐỨC PHẬT MẪU TỚI ĐIỂM ĐẠO CHƯ CĂN TẠI CÕI TRỜI

Khi kệ dứt lời mỗi người đều ngẩng lên nhìn Phật, và nhớ lại trong phút trước lời khai pháp giảng huấn mầu diệu thâm trầm mỗi người nhắm mắt chấp tay mà thỉnh thị theo lời phán. Lúc bây giờ Phật từ giã, tôi quay nhìn cũng có ý xem Phật biến hóa cho biết.

Hay lạ làm sao lúc Phật vừa kệ câu chót thì ở đây mọi người đều chấp tay xá cúi đầu, còn tôi lẹ lắm xá rồi nhìn liền về Phật thì sự biến hóa không thể nhận được mà chỉ thấy lúc Phật giảng thì ngồi trên tòa sen cũng kiết gia phu, cũng để tay ấn mà đến lúc biến thì quá nhanh còn hơn ảo thuật, lúc bây giờ ngoài trời vừa sẫm tối, khi Ngài dứt tiếng thì vẫn còn thấy ngồi y chỗ tôi nhìn quyết xem Ngài biến ra sao thì tự nhiên lại thấy đây chỉ là cái bóng trắng thôi! Rồi từ trên đỉnh lại hiện tướng như có một cái gì, luồng khói trắng mà trông tốt lắm kìa, luồng khói mọc lên rất nhanh thẳng lên trên, tôi mảng nhìn theo thì dưới nầy cái bóng trắng biến mất, trở lại theo luồng khói trắng thì khói cũng mất.

Lúc bây giờ trời sẫm tối, nhưng lúc ra khỏi chùa thì tôi liền hỏi Đức QUAN ÂM: Bạch Ngài cảnh chùa nầy lớn như vậy, có Phật làm chủ trì và sự tới lui như vậy, có thể người thế thấy được chăng? Đức Ngài rằng “không đâu! Tất cả nơi đây toàn là vô hình, là sự việc của Phật Trời thị thiết để hóa độ chư âm hồn theo kỳ đại hội phóng xả cho nguyên linh hồi căn vị mà thôi. Còn Pháp Sư được đến đây là do nguyện lực giác tha, đến đây giảng huấn chư vong thì cũng là do nơi hạnh nguyện từ vô thỉ, và để đem tất cả những gì từ thế giớiđem vô hình trở lại thế gian để giúp chúng độ người trong thời mạt diệt, nếu đủ sự may lành do phước lực thì thế giới nầy sẽ lập lại ngươn tân. Nếu chúng chẳng mộ tin cứ thi hành theo lý tưởng thì khó thay đường cứu cánh.” Vừa bàn luận thì bây giờ trời tối. Mà hay thay chẳng có đèn, trăng thì cũng không nhưng ánh sáng gì làm cho cả vùng núi nầy đều thấy y như buổi sáng lúc mặt trời mới mọc, tuy sáng như vậy mà vẫn được mát mẻ gió thổi nhẹ rao rao. Đáng lẽ giờ nầy cỡ 8 giờ tối ở Cali nên tôi đoán chắc là nhờ Đức QUAN ÂM mật phóng ánh sáng nầy.

Đức QUAN ÂM lại bảo rằng có Đức ĐỊA MẪU tới tức là Đức DIÊU TRÌ KIM MẪU. Tôi nhìn xa bên trước thì thấy đông người giống như đang ngồi trên chiếc kiệu mà kiệu nầy không phải khiêng mà kiệu bay. Lúc tới thì kiệu đáp xuống, sự biến hóa cũng lạ và mau, lúc đã thấy rõ thì chỉ một mình Đức PHẬT MẪU đang đứng trên tòa chim loan bay tới hạ tòa xuống, Đức QUAN ÂM bước tới mời PHẬT MẪU rồi hiệp đoàn lại đi quanh một vòng theo nội ô pháp hội để quan sát kỹ trước khi vào. Khi hướng thẳng tới chúng hội thì mới thấy nơi đây chúng vong thôi hằng hà vô lượng, mỗi mỗi chúng vong khi thấy các giảng sư tới thì cũng đồng vui mừng chấp tay cúi mặt mà kỉnh lễ và có vẻ đang rộn rực chờ thính pháp.

Nhìn cảnh pháp hội nầy tuyệt mỹ trang nghiêm vì có các chư hộ Thần rất đông đủ, họ sắp đặt thứ lớp cho chư vong thứ nào nam thì ngồi theo hàng ngũ của nam, nữ ngồi theo bên nữ, cứ đếm 6 người ngồi ngang qua đó là hang ngang, còn hàng dọc thì rất xa mút mắt mà chưa hết, qua hết 6 người hàng ngang thì có một lãnh sen, lãnh sen rồi thì qua tới hàng khác, người yếu và trẻ nhỏ thì bên trước gần giảng bục hơn. Thiệt là công đức các chư hộ Thần sắp đặt thứ lớp cho chư vong ở đây trật tự oai nghi thảy đều đầy đủ, còn cảnh vật ở đây thì thiên nhiên mầu lạ, cứ 6 người ngồi qua hàng ngang thì có rảnh sen chính giữa. Ao sen nầy bề rộng cỡ chừng 3 thước, còn bề dài thì mút theo sân hội nầy mà dài như cỡ mấy cây số vậy. Bề ngang qua tất cả là cỡ hơn 100 hàng người, và 100 lãnh sen. Nước trong ao sen thì trong như nước lọc, còn sen thì thứ sen gì mà cọng rất mập to phi thường, lá sen dựng cao lên khỏi mặt nước xa lắm, lá màu xanh tươi như lá nào cũng còn non hết, bông thì trổ đều đặn theo khoảng cách, lớp vừa nở ra, lớp vừa nở đủ, lớp thì mới hé, trông vừa đẹp vừa lạ mắt, mùi thơm cứ theo gió nhẹ phưởng phất, mùi thơm sen nầy không phải thơm mà hơi chác chác như sen ở đây, nó thơm nhẹ nhàng mà bát ngát giống như mùi trong tòa gương tôi được vào đi lên trời hồi lúc trước vậy. Bông sen ở đây cũng là đủ năm màu nhìn không mãn nhãn, trong đoàn có đủ 4 người đi QUAN ÂM, PHẬT MẪU, ĐỊA TẠNG và tôi.

Khi khởi đi thì không phải là bước đi, mỗi người cứ bay cũng chẳng phải mà coi như hỏng đất chừng 5 tấc thôi, khỏi bước mà vẫn tới theo ý, muốn mau muốn chậm đều tùy nghi.

Đức PHẬT MẪU trước hơn hết tới QUAN ÂM, ĐỊA TẠNG rồi tới tôi, và một pháp hay lạ thay Đức PHẬT MẪU trên tay cầm cây bút, không giống bút của mình, là thứ giống bút Tàu mà cao và lớn hơn giống như cây roi, một đầu đỏ, còn nguyên thân cây roi nầy chiếu chớp như bằng ngọc. Ngài cứ lướt theo hàng người mà cùng đi trên lãnh sen cả, chỉ một mình Ngài cầm cây bút dài theo, hễ người nào căn nhân ở cung trời thi Ngài cầm roi chỉ vào tuy chỉ ngoài khơi xa, mà mỗi người căn nhân ở trong đó trên trán họ đều có chấm đỏ hết, đó là người trên cõi trời từ khi rơi xuống cõi trần đầu thai rồi chẳng biết tu hành trở lại, mê đắm hồng trần đọa lạc biết bao nhiêu kiếp, nay cũng là may mắn gặp hội rồng mây trong vô lượng kiếp nay đã đọa lạc không tu mà được điểm đạo chắc chắn sẽ được trở về!

Thì chấm đỏ trên trán họ đây tức là MẪU điểm đạo cũng là chấm dấu để tới ngày đại lễ cầu độ siêu tại ĐẠO TRÀNG tịnh độ tôi thì các chư Thiên khi tới rước các căn nhân thảy vô lượng, cứ xem xét căn hồn nào có chấm son trên trán thì mới đưa về trời!

Thế nên kỳ siêu nhựt 3 ngày vào rằm tháng 7 nầy nơi ĐẠO TRÀNG tôi phải hoàn tất phần siêu lạc cho chư vong!

Đại khái hễ có chấm đỏ thì căn tại cõi trời sẽ được về trời, các chư căn khác thì cũng có chư vị BỒ TÁT trong mười phương soi dẫn hoặc cho vào thế giới cực lạc, hoặc căn nào cần hội về Linh Sơn tiếp tục luyện tu, khi nào công viên quả mãn thì theo Phật. Thù thắng đệ nhứt là vong nào chăm chỉ niệm Phật, thì trong 3 ngày ấy được đới nghiệp vãng sanh.

Tôi rất tán ngợi các chư hộ Thân nơi đây cách tổ chức rất mực trang nghiêm, từ nam nữ thứ lớp đặc biệt người già ngồi trước, trẻ nhỏ trước hơn, lớp nhỏ tí thì 6 đứa có thần giữ tại chỗ từng hàng từng lớp không để nó quấy rầy, họ có những lực thần thông trong những ngọn roi nhỏ, nếu trẻ nhỏ mà nghịch thì họ cầm roi chỉ nhẹ một cái là trẻ ngồi im lặng tới cùng luôn, chỉ là hâm dọa cho nó sợ để mà nghiêm trong giờ thuyết pháp thôi! Còn nơi của chư vong ngồi thì toàn là thảm cỏ mịn xanh đẹp cũng là hy hữu lắm.

Khi đã bay đi giáp vòng hết hội trường nầy PHẬT MẪU ĐIỂM đạo đủ hết, lúc bây giờ mới trở lại vị trí chổ bổn tòa để tuần tự theo phận hành mà thuyết pháp.

Lúc bây giờ Đức PHẬT MẪU đã ra hiệu Ngài giã từ Pháp Hội để trở lại Tây Cung thì hay thay, Ngài vừa phán lịnh rằng: Tròn xong giờ điểm đạo, vậy PHÁP SƯ hãy nghe đây:

THI BÀI:

Giờ điểm đạo tròn xong cuộc lễ

Chúc Hội đàn MẪU để lời chơn

PHÁP SƯ ơn rộng muôn ngàn

Kỳ siêu thất ngoạt lễ đàn độ vong

MẪU nhờ đức khoan hồng vẹn độ!

Giúp chư căn hối ngộ trở về

Hồng trần là cảnh muội mê

Nổi trôi nhiều kiếp khó bề hồi nguyên

Nay QUAN ÂM pháp thuyền độ vớt

PHÁP SƯ là người được thành công

Ở trong thế chúng đại đồng

Bảo sanh nắm giữ càn khôn được lành

Ơn tái tạo sanh linh từ thuở

Phát thệ hoằng tế trợ sanh linh

Cảnh đời hậu mạt dữ lành

Một tay cứu thoát vạn linh đất trời

Nay cuộc lễ siêu kỳ thất ngoạt

MẪU đây nhờ công đức một phen

Nguyên linh đọa cõi trần hoàn

Đã vô lượng kiếp khó toan trở về

Nhờ đức rộng từ bi giảng hóa

Độ chư hồn thoát họa vô minh

Thảy đồng giác ngộ chơn minh

Thảy đồng niệm Phật nghe kinh sửa lòng

Ba ngày ấy mẫu trông con dại

Đạt ngộ mà trở lại bổn nguyên

Sẵn sàng cửu phẩm thần tiên

Tiếp thâu linh cũ nhân duyên đủ phần

Giờ nay mẫu cõi trần tạm giã

QUAN ÂM cùng tất cả giảng sinh

Thành công giảng huấn vong linh

MẪU hồi BẠCH NGỌC THIÊN ĐÌNH ấn công!

* * * * *

PHẨM THỨ BẢY

CÁC GIẢNG SƯ VÀO PHÁP HỘI KHAI THỊ

Lúc bây giờ mới thấy hiện ra liền chín vị Tiên Nương theo hầu Đức PHẬT MẪU lúc giã từ pháp hội xong thì PHẬT MẪU ngồi trên tòa chim Loan còn 9 vị Tiên Nương thì ngồi hàng hai bên, tòa nầy đẹp lắm y như là cái cộ vậy, khi cất bay lên khi theo xa một chút là biến mất liền.

Khi bây giờ QUAN ÂM, tôi và Đức ĐỊA TẠNG mới trở vào các tiêu đề lo vụ thuyết pháp!

Lúc trở vào pháp hội chính tôi là người khai đề tài cuộc giảng huấn hôm nay, giảng huấn ở đây khác hơn ở cõi thế gian nhiều lắm.

Lúc khai giảng tời giờ thì tại nơi cảnh chùa LIÊN HOA nổi lên 3 hồi trống ĐẠI CỔ, tới 3 hồi CHUNG để cho tất cả chư vong hiểu biết giờ thuyết pháp!

Lúc bây giờ nơi pháp hội tất cả đều chấp tay đảnh lễ, trên giảng bục thì tôi là người nói trước nên ngồi tòa giữa, khi dứt chung chờ chư vong hết thảy đều bình thân.

Nhập vào đề tài thì có Đức ĐỊA TẠNG hô to lời giáo trình như vầy: Hỡi nầy toàn thể chư vong linh, hôm nay là ngày giờ thuyết minh pháp giáo. Nơi giảng đường đây chư vonịg chủ tâm lên giảng trường PHÁP HỘI LIÊN HOA: đây tòa giữa là Đức THIÊN THỦ THIÊN NHÃN ĐẠI BI QUAN THẾ ÂM, bên phải đây là THƯỜNG CƯ NAM HẢI QUAN ÂM NHƯ LAI, tà đây tự giáo trình là ĐỊA TẠNG MINH VƯƠNG U MINH GIÁO CHỦ! Lời giáo trình nầy ngân vang lên tôi chắc toàn thể pháp hội nầy dầu lớn bao nhiêu đông tới bao nhiêu cũng đều nghe đủ.

Ngài nói tiếp, từ bấy lâu nay chư vong bị u tối, ở trong các từng ĐỊA NGỤC mới được thoát thân. Đây chư linh hãy ngước mặt lên nhìn cho kỹ, vị ĐẠI BẢO SANH đây tiền thân là THIÊN THỦ THIÊN NHÃN ĐẠI BI QUAN THẾ ÂM mới vừa cuộc Thăng Thiên nhập ĐẠI HỘI HẬU DIÊN HỒNG, nay Ngài là chủ mục cho kỳ siêu chư vong sắp tới. Vậy chư vong hãy tâm niệm kỉnh lễ Ngài để thính pháp!

Lúc bây giờ tất cả chư vong nơi PHÁP HỘI đều chấp tay mọp xuống rồi đồng ngẩng lên nhìn một cách rất là thiết tha và kính trọng.

Tôi khởi lời nói đầu rằng! Nầy hỡi toàn thể quý chư huynh đệ hương linh! Trước tôi lời chào toàn thể đệ huynh và chúc niệm chư hương linh đồng an lạc kiến tánh minh tâm, nơi đây tôi sẽ có đôi lời cùng tất chư hương linh và cũng nhờ nơi tâm thành tín của chư vị để tôi được nói lên pháp mầu chơn thật trong đường nhân quả và kiếp vô thường, nếu chư hương linh có lòng ái mộ pháp kia thì xin đồng cho tay phải lên cao cho tôi hiện diện! Nếu có ai chẳng đồng ý niệm thì chỉ mời dự thính cũng tốt!

Khi bây giờ chư vong linh được Đức ĐỊA TẠNG sắc lịnh cho chư hộ Thần thâu nhiếp trật tự, nhưng nhìn tổng quát thì phần đưa tay hết chừng tám chục phần trăm, còn một số thì cho ngồi dự thính.

Khai thị rằng đây là lời yêu cầu tôi xin mời những vị chẳng đồng ý nghe tôi thuyết giảng về luật nhân quả ở cõi trần gian trong bánh xe lục đạo và kiếp sống ở cõi vô thường nầy xin cho tôi biết lý do! Lúc mọi người đang phút im lặng tôi lại nhắc thêm lần nữa thì giờ quá ít, chư vị hãy mau đi! Thì ở hàng thứ 3 có một người đưa tay, người nầy là thành niên, chư hộ Thần cho đứng lên liền tôi nhìn thấy là người Việt. Hộ thần dạy họ kính bạch Thầy rồi nói. Gã ấy nói rằng kính bạch Thầy con không đồng ý là có luật nhân quả, bởi lúc sanh tiền con ở đạo Tin Lành tên là Bảy Hút tại con tập hút hồi nhỏ với cha mẹ cũng là con út, mới 10 tuổi cứ ăn cấp tiền theo bạn hút, tới 17 tuổi con bị mục xương bịnh chết, lúc chết bỏ xác bịnh rồi kế có bạn con vô thăm gặp nó con ôm mừng rồi theo nó, nhờ có nó ăn thì con ăn nó hút thì con hút, sau gia đình vượt biên con theo được.

Hỏi: Qua đây bạn con làm nghề gì tại sao con không theo nó nữa?

- Bạch Thầy nó ăn cướp với nghề cạy cửa xe lấy máy bán xài!

Hỏi: Tại sao con không theo bạn nữa lại vào đây?

- Bạch Thầy con vẫn còn theo nhưng tại con bị mấy ông cảnh sát nầy bắt giữ, canh gác nghiêm quá con trốn về không được.

Hỏi: Tại sao con bị bắt?

- Bạch Thầy lúc hút say rồi con thấy nó nằm ngủ con ra ngoài chơi, rủi gặp mấy ông nầy lùa bắt vào đây rồi sắp thời khóa phải ngồi niệm Phật hoài con trốn ra không khỏi con rầu lắm!

Hỏi: Thời gian từ con chết bỏ thân tới bây giờ con thấy người đời nầy trong số bị vong theo nhập như vậy nhiều hay là chỉ thỉnh thoảng?

- Bạch Thầy nhiều lắm!

Hỏi: Nhiều nhưng con thấy thứ vong gì là nhiều nhứt, và hạng người thế nào bị nhập theo nhiều nhứt?

- Bạch Thầy nếu nhiều quá thì con không biết hoặc đâu xa, như nội vòng theo địa phận con ở hoặc các xứ con đi cùng bạn con phiêu lưu hành nghề, và các nơi lẫn trốn thì con thấy rất nhiều người bị quỷ dữ nhập hơn là hồn chết uổng tử như con.

Hỏi: Quỷ đó là thứ quỷ gì? Thuộc loại nào và nghiệp hành lúc mượn được xác chúng nó xúi giục người đương sự hành những gì?

- Nhiều thứ lắm Thầy! Thứ thì hình người mà xấu ghê lắm, 2 nanh 1 sừng thì thứ đó là thứ xúi giết người để nó ăn máu và thịt, thứ hình rắn mà to lớn màu đen, đó là chuyên đi nhập người xúi hành ác, phá hại người tu, hoặc giả làm người tình nhân để hành dâm rút tinh huyết người để ảnh hưởng cho thân nó mau lớn mạnh. Thứ hình rắn mà có bông mình nhám, thì chuyên vào các nơi chùa chiền nhập vào các người tu hành mà còn nhiều vọng thức xúi phá giới để nó mượn thân làm tình cho nó thỏa mãn, hoặc vào người nữ mê hoặc người nam sanh tâm quấy ác. Thứ mình có bông bụng màu vàng đầu lớn có nanh là thứ có rất nhiều uy quyền, các thứ đến phải sợ, chúng con cũng phải trốn mấy thứ quỷ đó.

Hỏi: Nó có thể kiếm thân người nhập hết thảy hay vẫn ở ngoài, và quý vị cảnh sát đây có trị được nó chẳng?

- Bạch Thầy thứ nầy bây giờ nhiều lắm, lớp nhập xác lớp chưa có dầu nó còn ở ngoài cũng luôn đi đảo sát kiếm người thiếu phước đức để mượn xác thay hồn, hễ nó áp đặt vào người được rồi thì nó quấn chặt không buông đâu quyết rút hồn cướp xác. Chúng nó biến hóa thần thông, mấy cảnh sát nầy không trị được nó! Lúc con ở ngoài cũng phải trốn hết sức mới khỏi, nếu nó bắt được thì nó sẽ làm phép phun độc vào người thì bất cứ người hay là hồn cũng phải hóa rắn hết đó Thầy! Thứ quỷ giống hình người 2 nanh 1 sừng đó thời gian nầy cũng phải tránh nó luôn vì nó sanh hóa mau và đang đông lắm!

- Mô Phật! Vậy hôm nay thời gian ít ỏi Thầy cảm niệm giả ơn con để Thầy còn việc khác!

Vì lúc bây giờ nơi đây còn một số vong nhân chưa giác ngộ, chưa tin có luật nhân quả, thế nên tôi phải diêu dụng tới thần thông tam muội độ họ! Và đây cũng là phương tiện lợi hành nhứt để cho vô lượng chư vong cùng đồng giác ngộ pháp đốn giáo nầy thì mới mau được liễu sanh thoát tử. Và biên ký lại cho cõi trần đời ai có căn nhân thì tự chứng.

Tôi hô to lên tại cảnh pháp hội rằng mời quý chư Hộ Thần cho tất cả chư hương linh đồng xây mặt trở lại bên sau! Lúc bây giờ tôi lại lịnh cho toàn thể chư vong đồng ngồi xếp bằng chấp hai tay nhắm đôi mắt lại! Khi tất cả thi hành y như lịnh thì nơi giảng trường tôi và Đức QUAN ÂM, ĐỊA TẠNG đồng ngồi kiết gia phu, ấn tam muội vận lực 10 phút, tự nhiên mỗi hàng ngang qua sáu người vong đó trước mặt họ đều có hiện ra một tấm kiến lớn và ánh sáng lúc bây giờ làm cho thấu suốt y như ban ngày lúc chừng 10 giờ sáng, sáng mà không phải là có mặt trời làm nắng nóng. Lúc bây giờ trong mảnh gương giống y một thứ như vầy qua mỗi hàng người đều có đủ cả, vô lượng người vong lúc bây giờ được mở mắt ra toàn thể họ đều nhìn thấy rõ hình ảnh của họ và kiếp sống vô thường từ 3 đời – thứ một là từ đời cha của đương sự, cha mẹ họ lúc thuở xuân thời mới cưới nhau, rồi lo lập nghiệp lặn lội làm ăn, sanh họ ra nuôi dưỡng cực khổ ẵm bồng dơ dáy mất ngủ mất ăn, thương yêu đùm bọc họ như thế nào, rồi bất hiếu với ông bà họ như thế nào, từ nơi cha mẹ họ cách đói xử vô lương tâm với ông bà và tham danh dụ lợi bất chấp thiện ác tranh đua danh lợi rồi chỉ chớp nhoáng theo cuộc đời người mau như nháy mắt qua chỉ một phút 5 phút rồi già rồi chết. Ông bà chết, cha mẹ chết hết rồi tới đời họ, nhiều khi có cả cha mẹ họ còn cùng với con cái đồng có mặt ở đây hết cũng có, cứ nhìn cảnh sống vô thường ở đây thấy mặt trời bay nhanh hơn hơi thở, tức là sức quây của quả đất, còn con người lúc mới sơ sanh ra đời thì chỉ nằm chờ mẹ ban cho sự sống và tất cả mọi tình thương đùm bọc dưỡng nuôi cho tới lúc nên người, mẹ cha đều phải tận tụy dầu dãi chẳng kể thân, mà để lo sao cho con mạnh giỏi. Tới lúc năm bảy tuổi sắp lên thì thôi chăm lo cho học hành để tương lai con cho được giàu vinh cao quý! Cha mẹ thì hằng ngày phải lăn xả vào đường danh lợi bất chấp tội lỗi thiện ác, mọi hành động cực khổ không than miễn làm gì được đồng tiền để bảo vệ hạnh phúc cho gia đình mà quên hết ơn dày của cha mẹ, lắm lúc còn hành động bất hiếu mắng chưởi rẻ khinh. Cắm đầu lo cho con mình ăn học thành tài. Ngờ đâu lúc nó thành tài mình già mau quá rồi gặp lũ con trở phản nghịch chê bai cha mẹ già dơ dáy dốt ngu, còn rủa cầu vái mau chết, sống báo nợ phiền phức. Rồi cho ăn ở theo tôi tớ, có khi còn không cho ở trong nhà sợ phiền chồng, khổ vợ. Có khi đông anh em đứa nầy xô cha mẹ qua cho đứa kia, đứa kia đuổi sang cho đứa nọ, rốt cuộc đi sống lang thang đầu đường xó chợ đi ăn mày ăn xin, bịnh hoạn rồi chết bờ chết bụi, cứ xây dần hễ sanh ra rồi tíc tắc thì lớn già rồi chết, trong vòng nhân nhân quả quả. Kiếp sống vô thường thì sanh diệt, diệt sanh như nháy mắt, rốt tới thời mạt diệt nầy lắm khi con cái còn sát giết mẹ cha để hưởng gia tài cho mau. Lớp nào dâu ác đức mắng chưởi đuổi xô cha mẹ chồng, lớp nào đi ngoại tình đem của nước mắt mồ hôi của chồng mình nuôi trai đàng điếm ngải bùa dụ gạt, lớp nào thôi đủ thứ tồi bại, nói tóm là trong gương ảnh chiếu không còn sót một mảy gì luật nhân quả mà còn dư sót, để cho tất cả mọi người đời tuy chưa thấy được mà tôi rất tiếc tôi không phương gì biên đủ được sự nhân quả của con người trong 3 kiếp cho nổi, nhưng chắc chắn rằng nếu kiếp hiện tiền đây mà đương sự hành động lành phải phước nhân thì khỏi lo đời sau thọ khổ quả, và cũng khỏi phiền lo khổ báo ghê hồn nơi cảnh địa ngục. Còn tất cả chư vong những số người chưa biết luật nhân quả thì giờ nầy sẽ không còn lời lẽ gì chối cãi nữa, đa số vong linh ở đây là những người đã trải qua cuộc nhân quả và khổ báo ở các từng địa ngục rồi, họ bị khổ báo người nào lâu nhứt là cỡ 60 năm trở lại thôi, còn số người tại các từng ở ngục vô gián thì chưa được về đây họ cần phải chờ đợi khi sau, nếu may mắn thì họ mới được phóng xả.

Đây nói về kiếp của các chư nguyên linh vào đời xuất thai đều bị vô minh nơi thai mẹ.

* * * * *

PHẨM THỨ TÁM

GIẢNG PHÁP NGUYÊN LINH VÀO ĐỜI TRONG NGƯƠN MẠT HẠ VÀ CHIẾU CẢNH KHỔ BÁO NƠI ĐỊA NGỤC

Đến lúc ra chào đời cứ hưởng phước thế gian rồi cũng bị nghiệp mê lầm chấp, quên mất căn nhân nên phải chịu lộn quanh với kiếp vô thường vần xoay theo lục đạo chẳng ai nhớ kiếp tu tấn trở về. Từ hai ngàn năm hiện kiếp đây đã vô lượng nguyên linh ở từ cõi trời hoặc ở các cõi như ĐỊA TIÊN, NHÂN HIỀN, PHƯỚC ĐỨC v.v… Đã trở vào đời vô lượng số, hiện kiếp đây đang sống cảnh vật chất vô thường và trong những ngủ ấm trần mê và vô minh lầm chấp mà vẫn vui say, lớp nào đi theo đủ thứ đạo không phải đạo, do Thiên ma ác quỷ bày ra. Nước nào cũng có, xứ nào cũng có căn linh, nước nào cũng có Thiên ma ác quỷ đang lộng quyền hại đời phá đạo, còn chánh giáo tuy thấy thạnh mà cũng suy! Tại sao buổi đời mạt tận như vậy mà số căn linh lại phải ham mộ trở vào đời? Sở vì thuở tiền nhân hết thảy họ cũng đã thành đạo theo những kiếp mạt tận giống như thời nầy, tuy kiếp đời mạt tận nạn khổ dẫy đầy vật chất bon chen quỷ ma lộng khởi, chánh đạo và thật pháp đều cũng phải bị suy thoái, nhưng mà người căn trí huệ đạt thông, xét biết giã chơn gắng công hành tu theo chánh pháp thì chỉ một đời đạo quả thành công! Dầu thấp cao cũng đồng giải thoát khỏi biển tử sanh trong ngưỡng cửa vô thường. Họ từ các cõi đã thấy rõ ràng, nếu không vào đời lập quả bồi công kịp để trễ ngày qua tới lúc tận thế xong rồi chờ biết bao lâu mới thành tựu tới ngươn tân, nếu tới ngươn tân thì tu hành cũng phải qua vô lượng kiếp chẳng dễ thành công! Và hết thảy cũng đã hiểu rành trong nguyên nhân của đường tu hành nếu chưa rốt ráo được đạo quả chứng vô sanh bất tử thì dầu hưởng phước mấy ngàn năm ở thế gian, nhưng phước lạc cõi Thiên Đình y như thế gian đây chỉ một kiếp sáu mươi năm rồi già phải chết, còn sự yểu mạng vô thường trong đời tuổi trẻ thì hằng hà nói sao cho hết!

Đây trở lại cảnh khổ báo nơi ĐỊA NGỤC, Ngạ quỷ và súc sanh, tôi thảy đều chiếu soi cho chư linh giờ nay thấy đủ, để cho các chư linh thấy được hiện tiền mà ăn năn hối lổi. Chịu vào pháp đàn trong kỳ siêu nhựt rằm tháng bảy sắp tới đây họ được dũng mãnh phát tâm ăn năn chừa lỗi chịu ngồi tại pháp đàn chấp tay niệm Phật một thời để nhờ Phật lực thâu nhiếp độ họ mau được tội diệt phước sanh đới nghiệp giải thoát, được sanh vào các cung trời hoặc ai thiết cầu về cực lạc chứng phẩm liên hoa thảy đều đới nghiệp. Nơi đây tới phần Đức ĐỊA TẠNG MINH VƯƠNG PHẬT ĐẠI GIÁO CHỦ cõi U MINH, nay Ngài soi chiếu hết căn nhân chư phạm hồn của hết thảy chư hương linh có mặt hôm nay nơi Hội Pháp, và hiện tại những số phạm hồn ở các từng đương thọ báo nghiệp nhân chịu hình phạt ở tại đó cứ người đi rồi kẻ đến, lúc nào cũng đầy dẫy chẳng dứt. Ngài hô to lên rằng! Hỡi chư hương linh hãy nhìn về ĐÀI GƯƠNG MINH CẢNH CHIẾU! Mau lên biến hiện thấu suốt hết các từng ĐỊA NGỤC và các cánh LUÂN XA cho chư hồn xem!!!

Rất nhanh thay như chớp nhoáng, ĐÀI GƯƠNG minh cảnh chiếu hiện lên các từng ĐỊA NGỤC. Tôi và Đức QUAN ÂM, ĐỊA TẠNG đồng đứng lên bay dài theo các hàng LIÊN HOA để nhìn vào các mảnh ĐÀI GƯƠNG, nhứt là tôi chưa từng chứng kiến những hình ảnh vong linh tội hồn chịu khổ báo hình phạt ghê gớm như thế nầy. Nay một lần thứ nhứt khiến tôi hồn kinh phách lạc! Tôi liền nghĩ lại các từng địa ngục nơi đây chính nhờ kỳ đại hội ân xá kỳ tam nầy nên tôi mới thấy đủ hết như vầy, còn lúc Cô Ba Cháo Gà đi khám phá đó chắc là chưa đủ thì cô đã nhập diệt, nếu Cô Ba đi cho giáp được thì viết ra biết bao nhiêu sách, ngày nay tôi chỉ xem hình thôi mà chắc chắn là tôi sẽ không thể biên ký lại được những hiện diện khổ báo hình phạt chư tội hồn như vầy và đủ thứ hình phạt lạ lùng ghê tởm chắc cũng chẳng nên biên lại cho người thế gian xem đọc, e làm cho họ bị ám ảnh tinh thần sẽ có chổ không tốt chăng? Nhưng tôi biết đây chỉ là phải cảnh tỉnh chư vong để họ biết tự phát tâm vào đàn lạy Phật và biết niệm A DI ĐÀ, QUAN ÂM để cầu giải thoát. Cũng vì có gần một nửa số chư hồn ở đây họ có nhiều đạo khác nhau ở lúc sanh tiền – cũng như đạo Gia Tô, đạo Tin Lành, đạo Cơ Đốc, người Mỹ ở đây thì các đạo đó, họ chẳng bao giờ có đạo Phật, có đạo Cao Đài. Thế nên những người đạo không giữ giới cấm luật răn, họ không được lên cõi Chúa, cũng chẳng trở được cõi đời, một lớp theo loài quỷ ác, một lớp sa xuống ĐỊA NGỤC, ngay nơi đây thì người Mỹ trắng, Mỹ đen, Mễ Tây Cơ, Tàu, Phi thứ nào cũng có hết, chỉ một thứ người Tàu đạo Chúa ít. Người Việt Nam đạo Chúa là ở đây số nhiều hơn các đạo khác hết, cũng có người không đạo, rồi thời nầy theo nhằm các đạo mới ít lắm thường là họ chết. Các hồn đó hễ chết thì có quỷ tới dẫn hồn thức đó theo quỷ liền, cũng như số người thiếu phước đức mà không có Thần Thánh hộ mạng, khi họ đi biển, đi hồ, đi núi, đi rừng cũng có thể bị các thứ quỷ ma ám triệt, hoặc kéo xuống hồ bắt hồn, hoặc làm sóng thần kéo xuống biển, hoặc xô té xuống dốc núi hoặc làm nạn xe cộ, các nghiệp chết đó là do các quỷ nạn hết. Xong rồi thì hồn đó theo nó một lúc, học luyện lúc thành tinh quỷ rồi thì đi ra sát hại người khác, bởi vậy mà quỷ tinh mỗi lúc đông thêm hoài hoài.

Tôi hỏi QUAN ÂM tại sao Đức Ngài quyền phép như vậy mà không độ cho các căn này trở về chánh đạo? Đức QUAN ÂM rằng ta rất thương thay! PHÁP SƯ lành lắm! Hãy nghe đây cho kỹ bởi vì người kia khi bị quỷ nạn là sở vì căn cơ ấy tâm chẳng mộ ta thường ngày chẳng khi nào một lần niệm tưởng tới QUAN THẾ ÂM, danh hiệu ta chẳng ở trong tâm thức kẻ đó, cho nên lúc lâm ác nạn chẳng động nhằm điển lực QUAN THẾ ÂM, dầu ta muốn cứu cũng chẳng được đâu. Tôi hỏi! Dầu người kia trước chưa biết niệm mà đến khi lâm nạn thì cứu họ với đức hạnh từ bi?

- Lành thay lành thay! Cứu với đức hạnh từ bi thì cũng chỉ thỉnh thoảng có rất nhiều nhưng còn số người có tâm thị ngả rằng không có Phật, không có QUAN THẾ ÂM cứu khổ cứu nạn thì số người đó có ma binh làm chủ động tức là quyến thuộc của quỷ ma. Khi nào đó người gặp lúc thời vận mạng suy thì quỷ ma cướp hồn! Ta chẳng vào cứu được. Thoảng như người ở thế thường biết niệm ta tức là người đó quyến thuộc của QUAN THẾ ÂM, bất cứ lúc nào lâm cơ bất trắc ngày có ánh sáng là QUAN THẾ, đêm có bóng tối là ÂM đều có ta phò trì cứu độ! Thân tướng của QUAN THẾ ÂM, đầy khắp cõi Ta Bà như hà sa bụi vi trần trong không khí, PHÁP SƯ hiểu vậy?

- Mô Phật con hiểu hết rồi!

Đây nói về công đức quán sát các minh cảnh đài gương tiếp tục, nơi đây chứng kiến biết bao nhiêu là cảnh đau đớn hình phạt, có những thứ hình phạt lạ lùng hơn các kinh sách nói thiệt là hễ đời càng văn minh tiến bộ, người càng tân chế nhiều khoa học tối tân, làm thêm nhiều tội ác mới mẻ hơn, tôi thấy nhiều từng ngục mới, đầy những số phạm hồn nam nữ thọ khổ báo chết sống liền liền, ở đây với những cái chết thảm thiết rồi cứ sống lại, chết lại tôi không chịu được, mà sao không thấy Đức ĐỊA TẠNGQUAN ÂM tới đó cứu họ? Hai Ngài đáp rằng chính hai Ngài không tới nơi đó được! Dầu tới được cũng chẳng phương gì giải cứu cả!

Tôi hỏi tại sao hai Ngài quyền lực như vậy thần thông vô năng thắng mà tới đó không được? Ngài ĐỊA TẠNG rằng: “Nơi đó là ĐỊA NGỤC VÔ GIÁN, chư tội hồn tới đây rồi họ chẳng có ngày mãn nghiệp hành, họ phải chờ tới một cơ duyên nào đó mà được lịnh của Đức DIÊU TRÌ khoan từ thì mới tới hóa phép cứu ra rồi cho đi tắm gội nơi sông Tịnh Thủy hồng sa để hết thúi hôi, rồi cho uống thứ nước nơi dòng sông Tịnh Minh thì mới biết nói, nếu số nào còn phải kiếp thú cầm thì không được uống nước Tịnh Minh. Số vong nầy nếu sanh kiếp thú thì chẳng phải thú hiền lành, toàn là ra các thứ rắn đủ các loại có những thứ nọc dơ độc, nếu loài chim thì toàn là kên kên, ó, ác dơi thứ chim ăn đồ thúi độc dơ xác chết, không được loài thú có tánh linh, sở vì các phạm hồn ở nơi đây trước là vì những căn người cực ác độc dữ chẳng còn chút lương tri, phạm nhiều tội nặng không thể giải thích, khi bỏ thân người hồn đọa xuống đây thì khiến hồn kia chẳng còn hiểu biết gì nữa, không biết nói lại cũng chẳng biết nghe, tất cả thứ ác dữ đều vây quanh hình phạt suốt suốt chẳng có một phút nào tạm ngưng cho họ an nghỉ hết, lửa dữ nhập tâm cháy luôn không tắt, nếu Phật Thánh tới đây cũng chẳng làm tắt thứ lửa nầy được.” Tôi hỏi rằng nếu niệm QUAN ÂM hay là niệm DI ĐÀ lửa nầy có thành bông sen và sức nóng nầy nó có mát lại thành mưa cam lộ được chăng? QUAN ÂM nói không! Là sở vì niệm Phật trừ lửa được là trừ được lửa ở ngoài, còn thứ lửa đây là lửa ở nội tâm của những người phạm hồn, gốc nó ở từ nội tâm phát ra hừng hực luôn luôn, cho nên cháy tiêu thân nầy sống lại thân khác cũng là cháy nữa.

Giống lửa nầy đây gốc là sân giận, độc dữ chứa chan lòng không nguôi tắt, lửa tham lửa ác âm mưu giết sát Bồ Tát thinh văn, âm mưu giết PHẬT LA HÁN tại thân, đang ở trong trần đang tu đang hành, lửa giục khiến giành mua danh bán lợi. Giết cha giết mẹ giết anh giết em. Giết ông giết bà giết người vô tội, không nhân không quả không phải vô tình, chẳng phải hành binh phò vua giúp nước. Giết người đặng cướp tiền của gia tài, hoặc là hãm hiếp do lửa độ dâm, hoặc là giết chết đặng đem làm việc ô nhục xác kia, tội ác gớm ghê làm sao giải cứu, giết người vô tội dụ lợi ác hành, bán xương bán cốt bán đầu bán tay lấy tiền tiêu phí. Giết chồng giết vợ giết tôi giết tớ giết bạn giết thầy, lửa dữ tham độc ở trong ngục nầy đời đời không tắt! Giết người ám sát rồi trốn luật pháp, giết mướn giết thuê cả hai đồng tội. Nếu trốn không khỏi bị luật tử hình, chết có một lần đền bồi chưa đủ, bởi vì nhiều tội lòng chẳng biết hối lại còn khinh khi.

Tới đây phải thọ trăm muôn thứ ác! Chết sống hoài hoài không được nới tay, không ai cứu khỏi, dưới trên lửa phát máu mủ thúi tha không biết chánh tà, không tin Trời Phật cứu độ chẳng được vì họ không tin, tâm chẳng niệm Phật ta chẳng cứu được chỉ khóc mà thôi! ĐỊA TẠNG khuyên tôi xin đừng ai niệm! Đây là chiếu hiện MINH CẢNH ĐÀI GƯƠNG, các từng NGỤC VƯƠNG cho vong hiện diện, để đừng tham luyến nơi cảnh hồng trần, cảnh giác một lần chư vong kiến tánh, để hầu xa lánh cõi tạm vô thường. Thấy cảnh NGỤC VƯƠNG phát lòng niệm Phật! Mộ cầu giải thoát thì mới được siêu. ĐỊA NGỤC VÔ GIÁN đây là từng chót nơi các ngục thành. Giảng huấn người lành mau mau niệm Phật! Thời giờ nay rất là cũng ít oi, tới phần QUAN ÂM để cõi siêu lạc, cõi trời hưởng phước, cực lạc vô sanh đời đời bất tử.

* * * * *

PHẨM THỨ CHÍN

ĐỨC QUAN ÂM GIẢNG HUẤN CHƯ VONG CÕI SIÊU HÓA VÀ CHIẾU MINH CẢNH CỰC LẠC, THIÊN ĐÀNG.

ĐỨC QUAN ÂM GIẢNG

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT

Hỡi các chư linh ĐÀI GƯƠNG nay thấu rõ!

Kiếp vô thường nhân quả có gì sai?

Chốn biển mê luân chuyển kiếp kiếp hoài

Trong nháy mắt quả đất nầy vòng quanh lẹ

Kiếp sanh tử con người xem y như bánh vẽ

Chợt thấy rồi, âu mất lẹ dễ dàng thay!

Chỉ mê lầm vật chất mảng vui say!

Vạn vật giã, xác thân nầy càng đại giã!

Khi mở mắt chào đời, than khổ quá!

Lúc mê đời thì tất cả thảy đều quên,

Lặn lội đua lo đắp móng mảng xây nền

Bởi không quán cho nên lầm tin nơi cảnh giã,

Bừng mắt dậy mới biết đây toàn nhân với quả,

Thấy vô thường thì đã quá bước chân đi!

Hỡi linh căn vào trần là muốn chiếm giải khoa thi

Đâu có biết phải lầm mê trong ngủ ấm

Kỳ mạt đại hội rồng mây trời mở cổng

Khắp đại đồng còn vắng bóng hội tam ngươn

Từ ra đi nay vội tới kiếp mạt trần

Mà còn lặn lội xả thân vì vật chất

Đây ta cảnh tỉnh các chư hồn đà mất xác

Minh cảnh đài thiện ác thảy phân minh

Hết lầm mê trong trạng thái chốn hữu hình

Đem linh tánh dẫm ao sình vì mê đắm

Đài gương hiện kiếp người trần ôi! Khổ lắm

Thức tỉnh rồi thì sám hối kịp là hay

Vô lượng năm đại xá mới một kỳ

Đừng huốt trễ thì hội thi kia đâu còn nữa!

Khắp cõi đại địa sắp tới khi thành biển lửa!

Thì vật chất kia còn chi nữa huống xác hồn!

Sống tại cõi đời nầy mau tỉnh thức chớ si tôn

Tu lạc nẻo vướng bàng môn, sa mạng lưới!

Gương trước mắt các linh hồn còn nông nổi!

Lạc bước đường thì muôn vạn kiếp khó hồi nguyên

PHẬT PHÁP đây kim cổ đã lưu truyền

Ba món báu cõi trần miền không chi sánh

Hỡi chư linh nay đã hiện tiền cơ cứu cánh

Hãy chấp tay ngồi niệm Phật phá tà mê

Cực Lạc đây mau trở bước lại đường về

Thiên đường đó vốn cựu quê nhà cố hữu

Lễ trung ngươn ba ngày nơi TỊNH ĐỘ

Hãy quy tựu vào sám hối nghiệp lầm mê

Phải nghe kinh lạy Phật phát lời thề

Chừa lỗi cũ dứt u mê lạc đường theo vọng nghiệp

Minh kiến tánh một giờ mau đốn kịp

Giác ngộ rồi thì túc nghiệp dứt lìa mau

Trọn minh tâm đây Cực Lạc sẽ được vào

Còn nghi chấp ở lại sau ắt chìm vào trong biển mạt

Cơ hội tốt vô lượng đời hành tu trong nháy mắt

Hỡi các căn lành! Còn mang xác ở trần đây!

Nếu trót lỡ lầm sai lạc bước đến ngày nay

Mau sám hối để kịp ngày ân đại xá!

Hồn còn xác thiệt cơ may cho con đường tu thoát họa

Cảnh mạt trần diệt hóa thấy hãi kinh!

Nay ta kịp giờ vận hóa nguyện cầu xin

Đại hội qua nơi tại chốn Thiên Đình

Đường chánh đại nẻo quang minh là phước lộ

Ta soi dẫn chỉ đường lành đi tận chỗ

Với những gì hầm hố cho chúng kịp tỉnh mê

Từ cổ kim ta giữ vẹn một lời thề

Thuyền pháp độ phá mê thành chánh giác

Thương sanh chúng vì mang thân lâm vào đường ma ác!

Vô minh còn trói chặt, nhốt chúng sanh

Chấp lầm mê theo “lý giã” chúng hiện hành

“Đạo” chơn thiệt nẻo quang minh “không” chẳng thấy!

Tân tiến học tưởng rằng siêu sơn hết thảy

Hỡi hỡi hết các trẻ già cần ghi lấy giữ đừng lơi

Công tu trì niệm Phật chớ buông trôi thì mới khá

Chư vong tốt đã thấy rành đường nhân quả

Và thấy kiếp diệt đời tai họa ức trùng thiên

Đã chán chê kiếp sống cõi trần miền

Nay nhứt mộ vạn nhân duyên tầm về cơ giải thoát

Kỳ siêu nhựt trung ngươn PHÁP SƯ cần định chắc

Thì ĐỊA TẠNG liền xuống bút hẹn dẫn chư vong

Cảnh Thánh Cư kinh kệ thảy một lòng

Cầu trời Phật tiếp chư vong vào lạc cảnh

Giờ huấn đạo nơi đây cần tịnh tánh

Chấp tay ngồi niệm Phật kể từ nay

Đợi cảnh Thánh Cư siêu nhựt đã đến ngày

Thời theo ĐỊA TẠNG hội về đây cầu lạy Phật

Đức PHÁP SƯ định siêu kỳ là tam nhựt

Độ tất cõi âm hồn ba bực thảy đồng siêu

Phải nhứt tâm niệm Phật đủ sớm chiều

Kinh sám hối sẽ siêu diêu miền Cực Lạc

Tâm sám hối ăn năn lòng phát minh điều thiện ác

Nguyện dứt trừ những lầm lạc ở khi xưa

Ta dặn hết người trần, ngày kỵ vía phải dụng lễ muối dưa

Đừng sát hại mạng vịt gà bò heo tế!

Dầu loại nhỏ nhưng vật nhơn đồng nhứt thể

Cũng biết đều, là quý tử với tham sanh

Chẳng nỡ đâu giết hại chúng cho đành

Cứ hỏi thử ai giết mình, mình chẳng chịu!

Thì vạn loại cũng linh hồn, và sự hiểu

Nỡ lòng nào dùng máu thịt của đàn em!

Để quải đơm cho Tổ Phụ của chính mình

Rồi vui thỏa với chén rượu quỳnh cùng bạn hữu

Khi tế tự phải dụng toàn là dưa muối

Để cho Tổ Phụ mình tròn phước lạc cõi siêu linh

Rồi kế đây cũng sẽ tới lúc của chính mình

Cần phước lạc cõi Diêm Đình cầu phóng xả!

Khoa duy vật nói rằng không nhân quả!

Tiến xa càng tội quá diệt đời mau!

Khiến lầm mê tin khoa học tấn thảy ạt ào!

Quên đạo pháp cứ tưởng đâu là ta sống mãi!

Chết sẽ hết chẳng có gì còn lo ngại

Cứ tham giành rồi sát hại lẫn cùng nhau!

Nghiệp đảo điên chẳng biết vị kẻ đồng bào

Nguyên linh tới cũng đua nhau hành vọng ác!

Mảnh đài gương đây hỡi chư căn lành lo giải thoát

Ta cứu độ cõi hồn khi mất xác thiệt dễ dàng thay!

Chứ kẻ tại trần còn điên đảo nghiệp trần ai!

Nếu người trí đức được nghe đây ắt thì mau giải ngộ!

Dầu trần cảnh đã lạc lầm trong mê độ

Nghe gọi đến thức hồn thì tự độ xác vô minh

Kịp quy y tự sám hối kiếp lỗi mình

Và niệm Phật tụng Minh Kinh trừ nghiệp báo

Tâm chay tịnh từ bi ấy gọi là tâm biết đạo

Hỷ xả hết sự đời thì tư kiến hoặc dứt lìa ta!

Đạo Bồ Đề cũng chẳng ở mấy đâu xa

Minh kiến tánh ấy là tâm đại giác

Cửu phẩm liên hoa đây chẳng có gì là sai khác

Sẵn chực chờ đầy ao bát đủ màu thơm

Ngộ thì mau thức tánh giủ lòng trần

Tâm thanh trí tịnh Phật ân mau nhiếp niệm

Chậm trễ bước hụt kỳ ân tứ phước

Ắc lâm cùng cơ thế diệt cận kề thay!

Đã lâm le dọa dẫm suốt đêm ngày

Ta phát nguyện tả kinh nầy toan độ vớt

Chốn biển đời người tâm tu còn thưa thớt

Lúc đại họa diễn hành trời Phật cứu đặng đâu!

Ta thấy nguyên bối cảnh quả địa cầu

Thành biển lửa chạy đi đâu cho tồn dung nguyên tánh mạng

Ngày biến cuộc đố ai truy tầm cho ra ngay thời hạn

Bất thình lình trong xao lãng giữa ngày yên

Nói đến chi cuộc thế chiến cõi trần miền

Cũng diễn tiến khai nhân chỉ còn chờ cơ hội

Ta nhắc tánh con hiền cần phăng theo gốc cội

Muốn an lành thì hiệp hội gắng trì kinh

Sống nơi đây trong giây phút ta vẫn phải giữ gìn

Đà mạt diệt lũ ma binh quyết giựt giành làm chủ động!

Trời Phật muốn bảo tồn lành nguyên cho cuộc sống!

Những từng giờ từng phút chẳng hề lơi!

Hỡi các con già trẻ gắng ghi lời

Đường tu niệm chẳng buông lơi thì mới giỏi

Ta sơ lược nếu ai cảm mình còn lầm lỗi

Muốn sửa lòng cầu sám hối trọn lành ngay

Chốn giảng trường vong vị ở nơi đây

Nghe cho kỹ các lời nầy đừng xao lãng

Ngày thập nhị trung ngươn nầy âu đã hãn

Tắm gội vào buổi sáng đúng ngày trên

Tịnh Độ Cư mau đến đó trọn lòng thành

Vào lạy Phật để cầu sanh nơi phước địa

Lời căn dặn mọi tấc thành hằng ghi nhớ

Niệm DI ĐÀ tinh tấn suốt ngày đêm!

Hội Thiên khai muôn ức kiếp chỉ một lần

Đời mạt diệt ở cõi trần nay mới thấy

Ta đã nguyện độ người thì hiểu thông ngay lẽ ấy

Bộ Tân Kinh còn khuyến dạy cõi trần gian

Lời giảng khuyên hơn hết thảy món ngọc vàng

Cho kẻ thế biết thuận đàng tu thoát họa.

Mùa Vu Lan nay chư vong mừng vui tròn phước quả

Để họ biết rằng do từ lực cao cả của Đức QUAN ÂM

Kể từ nay chúng ăn năn giải phá nghiệp mê lầm

Bởi đài gương hiện kiếp luân trầm muôn nghiệp ác!

Kiếp sống hiện đây là thường gieo nhân cho đời khác

Nay hết thảy chư hồn có chi còn thắc mắc hãy bạch trình lên

Để giờ chúng quy y phát nguyện một tín thành

Bởi tâm chánh niệm thì Tam Bảo rưới ân lành từ gia hộ

Nếu có ai còn lòng nghi chưa tròn tâm đạt ngộ

Thì mau hãy bạch trình chơn thật chỗ niềm nghi

Bởi chứng ngộ rồi mới phát thệ lập quy y

Nếu kẻ còn nghi thì chưa thể vào nương nơi cửa Phật

Giờ Đại Lễ sắp cử hành các ngươi cứ tùy nghi tâm chọn một

Và hiểu biết thì giờ là cơ hội tốt chẳng chờ nghe!

Cứ dũng mãnh nói lên niềm nghi chấp chớ e dè

Chơn Lý Đạo có hợp với căn cơ hay là không nên bày tỏ!

Thì nơi đây có một người tên là Hà Văn Thọ

Chấp tay đứng bạch trình tỏ rõ các niệm nghi:

- Kính bạch Đức QUAN ÂM, con xưa ở ĐẠI ĐẠO TAM KỲ

Lúc quy tử xuống âm ty con chẳng thấy Mẹ, Thầy ban cứu vớt

Khổ tại ngục mấy mươi năm hành hình luôn chẳng ngớt!

Sao chẳng thấy Mẹ, Thầy thương xót cứu con ra?

Còn kỳ MẪU điểm Đạo đây vô số thảy hằng hà

Sao MẪU cũng chẳng điểm danh cho tên Hà Văn Thọ?

Bao nhiêu người đây cũng nghiệp nhân và đồng tội khổ

Sao kẻ được duyên lành người thọ khổ chẳng xét soi?

Chữ vô tư là thiên địa xưa nay sử sách đã hẳn hòi

Thì tại sao nay con vẫn phải thiệt thòi con chẳng biết?

Xin nhờ Đức QUAN ÂM giảng ra lời chơn thiệt

Để con được tỏ tường minh bạch cả lý chơn

Còn việc quy y theo Phật Pháp tại giảng trường

Thì con e ngại sẽ lạc đường chơn chánh giáo

Vì Đức QUAN ÂM xưa nay chuyên tầm thinh đi cứu khổ

Còn ĐẠI ĐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ là chỗ tối thượng cao

Đó là Tận Độ Cơ không bỏ sót thứ căn nào!

Dầu cho Phật Thích Ca kia cũng phải vào chầu nơi Thượng Đế!

Còn Đức QUAN ÂM đây là hàng Tam Trấn hỉ?

Thì tại nhân duyên gì con phải vào lập thệ tái quy y?

Bởi khi xưa con đã thệ nhập môn với ĐẠI ĐẠO TAM KỲ

Nay còn nguyện quy y theo Ngài thì con e lầm lỗi

Vậy xin Ngài giảng cho thông nghĩa nầy nơi Pháp Hội

Nếu minh đạt hết mọi đường thì con sám hối sẽ quy y!

Thoảng như không thì con xin có một vài lời

Xin Ngài cho con được tùy nghi theo xử dụng!

* Nầy hỡi đạo tâm mang tên Hà Văn Thọ!

Hãy nghe kỹ lời lành thì sẽ rõ lý Đạo chơn

Người hỏi Ta đây là làm lợi chung cho hết thảy muôn phần!

Nghe đây rõ lời giảng phân sẽ còn nhiều chi tiết

Vào cửa Đạo ngươi biết mình phải tu tâm hay chẳng biết?

Hoặc vào Đạo để lợi dùng ăn trước với ngồi trên?

Ngươi hiểu biết Đạo Kỳ Tam là đắp móng với xây nền?

Là bày phương thức để an bình cơ thế diệt!

Y như chế thuốc thần để cứu nguy người bịnh ngặt

Chớ đâu phải đem Đạo báu vào đời là để ngươi lừa gạt chúng sanh?

Vào Đạo đây nhà ngươi có đủ chăng đức lượng chữ tín thành?

Hay là dùng chữ Đạo để lợi hành đường bất thiện?

Chỉ học lợi khẩu nhưng bốn đức lành tâm trống rỗng!

Hỏi lại đạo làm người ngươi cư xử đúng hoặc là chưa?

Còn tại MINH CẢNH ĐÀI ngay trước mặt mới nửa giờ

Bao ác nghiệp bày trơ trơ sao người quên quá dễ?

Vì mê tánh nên nghĩ lầm nơi đây là còn ở thế!

Quấy ác rồi toan chối dễ thiệt dám điêu ngoa!

Ngày ngươi bỏ thân trong tuổi trẻ chẳng đặng già!

Trời đã giảm thọ chớ kêu ca sao chẳng độ!

Nay nhờ ta giải cứu thoát ngục hình vô lượng khổ!

Đã chẳng thấy đức ân lành còn tìm chỗ đạo thấp cao?

Còn ngươi niệm Đức CHÍ TÔN xưng danh hiệu niệm thế nào?

Đạo có giai phẩm thấp cao hay là chơn bình đẳng?

Ngươi phải biết chữ “ĐẠO” là gốc chơn như bình đẳng đẳng!

Bới chúng sanh đồng PHẬT TÁNH cũng như như…

Chỉ khác một điều là người mê cùng kẻ giác đó vậy ư!

Nếu ngươi còn dị ngã thì khư khư mê lầm chấp!

Trước CHƯ PHẬT nhà ngươi ngôn từ không chỉnh đốn

Chỉ lạm dụng văn hành mà phân biệt Đạo thấp cao!

Lại chẳng xét lấy tự mình nghiệp lực dẫy đầy sao!

Kìa những thói gian tham gạt gẫm hại đồng bào!

Thêm trộm cướp chứa xâu mưu lường của!

Độ dâm ác loạn luân thường thêm uống rượu!

Mưu chước hại người hiền mình đắc lợi ác hành thay!

Lại tán tận lòng bán gái dụ buôn trai!

Làm cho ô danh Đạo còn ai không biết mặt!

Đáng muôn tội đời đời còn chưa mong giải thoát

Luật Thiên Điều vẫn nghiêm minh cổ kim không đổi khác

Chẳng phải luật thế thường mà phát tác kiểu văn minh!

Bản án Đức GIÁO TÔNG đã loại ngươi ra khỏi mối Đạo Huỳnh

Thì nay chẳng có bảng tên người trên BẠCH NGỌC!

Vậy nay cũng chẳng có điều gì ngươi hận trách đấng Bề Trên

Còn việc quy y theo Ta nay tại chốn giảng trường

Là vì lòng từ bi nguyện cõi âm dương Ta độ tận!

Người chẳng thấy công ơn Ta còn đem lòng nghi vấn!

Lại sợ chuốc lỗi lầm và ngạo mạn ý lờn khinh!

Rằng Ta ở Đạo Huỳnh chỉ là hàng Tam Trấn chẳng bằng ai!

Hãy nghe đây ĐỆ NHỨT TRẤN, PHẬT KHAI trong đời tận!

Hễ đọc ngược lại là TAM TRẤN đó nhà ngươi!

ĐẠI ĐẠO TAM KỲ khai là quy nhứt đẳng hết vạn thù!

Từ “BA” xoay về “MỘT” là lý Đạo chơn như hồi bổn tánh!

Còn khi TAM GIÁO hiệp đắc đồng thì PHẬT TRẤN đó là Ta!

Nay toàn tất cõi âm, dương trên thế giới Ta Bà

Kiếp mạt diệt cậy có Ta mới định rằng CƠ CỨU THẾ!

Ta cứu cánh buổi mạt đời bất phân căn tịnh uế!

Trừ chăng đó là trừ kẻ bất thiện và khinh dể chẳng tùng quy!

Được học Đạo theo Ta là phước lượng chẳng dễ gì

Là dịp đại may mắn gặp hội thi nhập vào nơi cửa Thánh!

Ta đã nhọc công lao mới được khai khoa kỳ hội chánh

Ngươi huốt trễ cơ hội nầy vì bởi tánh chấp ngã thiệt ngu si…

Ngài giảng huấn tới đây thì lịnh cho tên Thọ được ra ngoài

Chờ quỷ sứ đến trói tay đưa về nơi ngục thất!

Còn hết thảy chư vong đồng chấp tay quỳ lạy Phật. Xin sám hối nghiệp lỗi lầm, nhờ ơn Phật xót long thương.

Chúng con thảy mong nhờ giọt nước với cành dương

Giải oan nghiệt thoát vô thường trong biển khổ!

Đức QUAN ÂM miệng mỉm cười phóng điển quang như mưa đổ

Chỉ một cành dương nhỏ lại biến thành vô lượng giọt Ma Ha

Hóa cơn mưa và gió phất bay độ chúng tháy hằng hà!

Cam Lộ thủy mưa và phưởng phất bay mùi thơm mát!

Qua một loạt mau như bằng trong nháy mắt

Thì tất cả chư linh hồn đồng phát lạc chóng đổi thay!

Từ trươc khi xem vóc dáng bẩm khô gầy!

Cơn mưa Pháp khiến người người đồng nhiên sanh tướng hảo!

Thân tướng họ đều nảy lớn cao vóc da liền to béo!

Nét đi lại đứng ngồi, càng hiện tượng thảy phương phi!

Nay tất cả người người đồng thọ pháp giới lễ quy y

Và đồng đẳng nguyện hành trì môn TỊNH ĐỘ!

Cũng nhứt quyết đợi Siêu kỳ, Vu Lan tam nhựt tới

Họ sẽ quy tựu về cùng lạy Phật để cầu sanh

Chí nguyện mong cho sơm tới CỰC LẠC thành

Nhờ Hồng Đức độ sanh rưới phước lành ngày sắp tới

Cảnh Pháp hội hôm nay người người đồng thơ thới

Hết thảy chư hương hồn đồng lạy tạ các giảng sư.

* * * * *

PHẨM THỨ MƯỜI

TÔI CÙNG ĐỨC QUAN ÂM VÀ ĐỊA TẠNG TỚI HẬU PHONG THẦN ĐÀI GẶP ĐỨC KHƯƠNG TỬ NHA.

Đây nói về Tôi, QUAN ÂM, và ĐỊA TẠNG sắp kiếu từ

Thì chư vong đây lộ nét buồn xem như còn luyến tiếc

Họ muốn nói gì qua những lời tri ân khi tạm biệt

Nhưng họ thốt chẳng nên lời rồi mủi dạ khóc ào lên!

Áp chạy theo làm nhộn nhịp cả hội trường!

Nơi đây liền có các Hộ Thần lịnh cho ngăn cản lại

Rồi tất cả cúi mọp đầu, vọng bái ngóng nhìn theo

Còn ba người tôi cần bay thẳng tới Ngọa Long Đầu

Thì thôi đây phong cảnh đẹp có Phụng chầu Long Lân múa

Có Thổ Địa cầm quạt tiên dẫn đầu cho Lân và cùng vui múa

Trống đại cổ gióng liên hồi cùng chập chả dập điếc tai

Nhạc trổi hát ca vang đờn trống thôi inh ỏi một góc trời

Hai bên đường có bảy lớp dây giăng treo đủ thứ mành tua tụi

Cờ đủ thứ các quốc gia đủ hết màu trên thế giới

Phất phới bay trùng trùng không thể nói cho kham

Có rất nhiều nam nữ hình khôi ngô áo xiêm cùng là lượt

Múa hát theo nhịp trống đờn, và chúc phước cho các giảng sư

Phía trên trời thì đủ thứ bông hoa rơi rớt xuống tợ như mưa

Mùi thơm lạ dường như những hương hoa bay theo gió

Kể tới lượt hàng vua, quan đứng tiếp nghinh ngoài cửa ngõ

Thì ai cũng lon mão Quốc phục rất trang hoàng, và oai vệ thảy đoan nghiêm

Các Tổng Thống đứng hàng đầu, rồi tới các cấp hạng cao quan

Đủ hết các màu da và phẩm hàng nghiêm theo thứ tự

Sở quân trại đây toàn là hạng người cao danh dự

Thấy huy chương vàng đeo rực rỡ đáng ngợi khen thay!

Họ nghinh thỉnh, lễ bái chào rất mực tối trang nghiêm

Còn các cấp sĩ quan, quân lính xếp hàng đội ngũ đứng hai bên

Chờ khẩu lịnh cấp trên thì họ mới hô lên cho chào súng

Đông vô số hằng hà tôi xem không mãn nhãn

Họ đứng im bặt trong quân hàng, mà lộ oai dũng ý chí của đàng trai

Vẫn đứng nghiêm chờ tác lễ xong cho khẩu lịnh tới bên ngoài

Thì nghe thổi ba tiếng, hô súng chào, bồng lên vai … “vác”!

Nghe như tiếng đếm “một hai, một hai” và tiếng giầy bước đi oai hùng tráng!

Cứ rụp rụp bước đi đều xem như nước chảy giữa dòng ngân!

Thôi quá sức hay! Phải chi tôi có máy thâu hình!

Thâu hết lại làm lưu kỷ mọi điển trình niềm hay lạ!

Để cho các đời hậu lai hãn tường chứng minh thời diệt hóa!

Họ sẽ thấy cuộc chiến tranh trên dòng đời là cơ nhân đại khổ!

Chắc sẽ tiết giảm cuộc tranh hùng, cùng định bá với đồ vương

Cuộc diễn binh đi nhiễu các giảng sư hết thảy được ba vòng

Vậy cũng đủ biết sức oai hùng liệt oanh người chiến sĩ!

Rồi họ lại đứng nghiêm xây mặt về giảng sư cùng hết thảy

Một xá cúi mọp đầu, rồi ngả rạp chết hết trơn!!!

Xem thấy cảnh máu rơi thịt nát quá hãi hùng!!!

Những thương tích lúc bỏ thân nay hiện tiền như trước mặt!

Từ Tổng Thống tới hàng tướng, quan và lính binh nằm lẫn lộn!

Và hiện lại lớp chiến bào, còn đẫm máu đại hùng anh!

Tuy là họ tan nát tấm thân trai, nhưng hiển phách được về Thần

Còn nơi chiến địa giờ đây chỉ toàn phần là phơi xương trắng!

Cảnh lặng bặt quạnh hiu đây khiến cho tôi càng thêm rùng rợn!

Thì tôi lại với hai người đồng gạt nước mắt để bay đi!

Trở lại hội cựu chiến binh là chỗ HẬU PHONG THẦN ĐÀI!

Xem kỹ lại thiệt trang nghiêm bảng liệt kê hàng tử sĩ!

Đủ các cấp những Vua, quan, tướng, tá, và ba bực hàng uý, sĩ

Tới bình vị hạng đó là quân lính thảy hà sa!

Chỉ quán sát sơ qua thôi ức ức vạn thảy hằng hà

Tóm hết lại thôi thì miên miên vô số đếm!

Từ những cuộc thế chiến qua nhiều đời trong quá khứ!

Còn bốn chữ HẬU PHONG THẦN ĐÀI thì tỏ rạng nét chơn kim

Tôi ngẫm lại cuộc tử vong hết thảy cũng một lý của VÔ THƯỜNG!

Kiếp sống tạm cõi trần dương, sánh y như ngựa câu qua cửa ngõ!

Từ bối cảnh hiện tiền làm cho tôi phải suy tầm về kim cổ

Đôi cảnh tượng xót xa lòng, nên tôi ngâm để mấy hàng thơ!

Than rằng:         Trăm năm một kiếp ở trần ai!

Chiến họa xưa nay bởi sắc tài!

Xương núi máu sông ai dám tiếc!

Bỏ mình vì nước bởi làm trai!

Lúc ngâm xong mấy hàng thơ tôi mũi lòng rơi nước mắt!

Lại chấp tay ngồi, lời nguyện phát bạch trình lên

Chẳng biết tại sao tôi cứ hồn nhiên van vái cứ nguyện trình

Và ý tưởng tại Đạo Tràng mình y như là các bữa

Khi tác niệm xong tôi cũng phát lời cầu nguyện độ

Kính lạy Đức NGỌC HOÀNGĐẠI MẪU xót lòng thương!

Cứu độ cho chiến sĩ hồn cầu được sớm thăng Thiên

Cho họ được kết duyên lành về nguyên ngôi vị cũ

Thì ơn Trời biển vô lượng đời chúng đây không dám phụ

Sống giữ lòng dầu thác họ cũng phải ghi xương!

Nỗi khổ tại chiến tranh, là do nơi kẻ lớn quấy tham giành

Còn người chiến sĩ bắt buộc phải dị hành và vô tội thác!

Tới đây Đức QUAN ÂM lại khều vai, tôi giựt mình liền ngưng bặt

Bỗng nhớ lại đây là hồn thức du ngoại cảnh đó mà thôi!

Tôi lại thấy Đức QUAN ÂM cứ nhìn xa theo hướng một bên trời

Rồi Đức ĐỊA TẠNG lại cùng thời nhìn y theo một hướng

Tôi cũng theo hai người xem có điềm gì đang hiện tướng?

Thì quả có rất đông người, đang định hướng xẹt về đây

Tôi hỏi Đức QUAN ÂM số người đang tới đó là ai?

Và phải có nhân duyên gì Ngài hỷ tâm xin cho biết?

Ngài chưa nói, lại nhắc tôi cần thập ngôn ngồi ấn kiết

Nhập định để xem tài thao lược của bực Đại Thần Tiên

Tại NGỌC HƯ CUNG lai đáo cảnh trần miền

Đem diệu pháp đại thần quyền nhiều hay lạ!

Chỉ trong mấy sát na nghe điềm trời hiện nhiên là thiệt quả

Nghe vọng gió thổi ầm ầm như cây ngã hoặc đá bay

Mây xám cuộn trôi nhanh bủa khắp hết bầu trời

Từ trên không lại đáp xuống vô số người áo khăn nhiều màu sắc

Ba người tôi vẫn ngồi trên liên hoa tòa còn lim dim mắt

Để cho tịnh khách nhiểu ba vòng, rồi tay mặt mới chào lên

Ngài TỬ NHA đứng đầu, cho hết thảy Thánh Thần Tiên!

Đồng kỉnh lễ Đức QUAN ÂM, Tôi, cùng Ngài ĐỊA TẠNG!

Tôi cũng kính đáp chào Ngài và đôi lời khiêm tịnh chúc

Thì Ngài tự tuyên rằng Ngài thân mục đến nơi đây

Cùng hết thảy tám bộ Thần đều có mặt ở nơi nầy

Để khai đại pháp phục hồi lai cho chư hồn chiến tử!

Thời mạt đại màn ba chúng trả vay toàn là bằng nợ máu!

Hết thảy phải đền bồi, âu bất khả đặng thoát ly!

Dầu cho đấng Bề Trên cao phước lượng đại khoan từ

Nhưng còn nhân quả chúng, phải nhìn xem như bóng ngã!

Nay chúng ấy đã đem mạng thân đền bù nhân nợ quả!

Lại gặp HỘI HẬU PHONG THẦN thì phước lượng thảy vô biên!

Lão thọ sắc THIÊN ĐÌNH cùng tám bộ Thanh Thần Tiên!

Đến đây hành đại pháp phục hồi sanh cho quốc hồn chiến tử

Trước áng đây Lão thị hành phép ni cho các Ngài xem thử

Tôi lật đật bạch Ngài rằng tôi thiệt kẻ ở thế gian!

Nay được tới đây là nhờ Đức QUAN ÂM vừa tới đón tại Đạo Tràng

Tuy đồng tại mục song thức thần tôi vẫn còn đang là mê muội

Xin nhờ Ngài giảng ra lý chơn nầy cho người thế gian cùng mê tối

Cho hết thảy người đời còn mong mõi được mở mang thêm

Tại nhân duyên gì, hồn chúng đây đã thoát xác tại chiến trường

Nay lại chết nữa và cũng máu xương còn y như mới?

Để phải nhọc công Ngài tới đây làm sống lại!

Là bởi tại nhân duyên gì mà họ phải chết tới lần hai?

Vậy xin Ngài hoan hĩ giảng phân trước chúng tại bổn đài

Để tôi về trần cảnh nói ngay cho người đời mau thấu hiểu

- Kính Đức PHÁP SƯ lành thay! Ngài hỏi đây lời thù thắng diệu!

Hãy nghe rõ lý nhiệm mầu và nhớ kỹ trở về biên

Để cho hết thảy kẻ thế gian đương tại cõi trần miền

Thông hiểu đặng máy thần quyền thù linh nơi cõi Thánh

Hồn lại chết đây chung quy là vì bởi tánh

Bởi lục dục với thất tình thì cõi Thánh chẳng đặng nương

Phải cảnh tỉnh giác mê cho họ biết kiếp vô thường!

Và cho họ hiểu biết cõi trần dương ấy là nhân cho tứ khổ!

Linh hồn trược rời xác thân xem lại mình liền giác ngộ!

Họ nhìn thấy biển hồng trần là thiệt chỗ đáng lìa xa!

Kiếp mạt đời người sống, chết cũng bởi nghiệp xa hoa!

Càng tội ác khổ gian tà, quỷ yêu tinh càng lộng lẫy!

Rồi họ sẽ giựt mình phát tâm vào sám hối!

Tự răn lòng sửa đổi, mới là thọ pháp giới lễ quy y!

Và mới chịu yên lòng ngồi tu niệm đợi siêu kỳ!

Nếu chẳng vậy thì biết lấy gì giác minh cho kịp hội?

Kỳ mạt đại hằng hà người vướng mang nhằm trọng tội!

Nếu để cho họ mất xác lẫn linh hồn, thì kẻ tội đó thuộc là dân

Còn kẻ tử chiến đây bắt buộc Ta phải đưa hết họ về Thần

Nếu để cho huốt trễ hội Long Vân, thì khó tầm thay muôn vạn kiếp!

Nghe lời giảng huấn tới đây mặt mày tôi tươi tỉnh lại

Mới dứt nỗi xót cay lòng, vì động mối đại từ bi!

Rồi Ngài cứ tự nhiên hành hoán vũ phép mầu vi!

Từ túi đảy trên vai bốc lấy ra bầu hồ lô nhỏ

Ngài ngước mặt đưa cao hồ lô phép lên rồi đọc chi lăm dăm đó

Thì bỗng thấy trong bầu giọt khói trắng hiện bay lên

Gần đụng tới mây xanh mà khói kia còn chưa dứt!

Lại hóa thành mây xám bủa giăng trên khung trời cùng khắp hết

Cuộn cuộn xoáy kinh hoàng, xem như trời đất sập!

Phát gió bão tới ầm ầm và sấm sét nổ rền vang!

Khắp vùng trời thì mây mưa lớn đổ chan chan

Mà lạ là trên đài đây vẫn tịnh an không mưa gió

Tôi tưởng lại số người rất đông đã tới đây vừa khi đó

Sao đây chẳng một người nào! Hoặc họ bay theo gió hết rồi chăng?

Mưa gió tạnh tôi phải đón xem tài lược ấy để mà rằng

Quán sát lại những bộ xương tàn, thì quả nhiên là đâu mất hết

Mặt đất giờ nay thanh tịnh, cỏ hoa tươi bình tĩnh lại như thường

Vầng nhựt chiếu ánh dương, bầu trời tinh và sáng lạng

Rất lạ thay mới đây vô số bộ xương lâu chập chồng nằm trên đất

Mưa gió chỉ nửa giờ thì ai dẹp quét sạch trống trơn?

Còn Ngài thì trên đài đang vung múa gậy Thần Tiên

Chơn ngôn niệm lầm thầm, mắt lim dim, liền mở lớn

Bèn hô to rằng: Hỡi tử sĩ hồn! Nghe đây là “ÁN” “ĐỘ”!!!

Hễ phát giác tiếng gậy Thần thì khẩu lịnh hãy khâm tuân

Ngài liền cầm gậy linh dồng xuống đủ ba lần

Hô “SỐNG DẬY”!!! Tiếng âm rền mình nghe như sấm động!

Hồn chiến sĩ hằng hà đang hiện thân đều được sống!

Kẻ nằm, ngồi, nghiên, ngửa như vừa mới tỉnh cơn say!

Ngày tiếp tục dộng gậy linh lần nữa đợt thứ hai!

Hô to tiếng rằng: Hết thảy người hãy đứng lên!!! “ĐỨNG”!!!

Cả thảy người mới tỉnh lại, còn mỏi mê nằm ngồi xem lửng khửng

Nghe phán thảy giựt mình, phát đứng dậy đủ hết trơn!

Thiệt là hay thay! Nếu thế gian xem thấy vậy họ mới hết xưng tài

Còn hết thảy người sống lại đây chẳng còn ai là người quân đội cả

Trở lại như dân thường, hết mặc cả kẻ thấp cao!

Hết phân biệt lính và quan, Tổng Thống, đẳng đẳng chỉ đồng bào!

Không khí giới, hết hận thù đều coi nhau như bẳng hữu!

Hết quân phục mão lon, trên đầu không nón sắt

Cứ mặc một thứ áo vải lam điền, cùng nón lá đủ che thân!

Thiệt là tài phép hay! Mới gọi đây là kiếp HẬU PHÔNG THẦN!

Tôi thì tâm niệm ước người trần phải họ được cùng tôi thấy!

Nay cần tóm lược thì giờ còn nhiều thay là chuyện khác

Và thấy Ngài đang phi thân, lướt vòng quanh thăm viếng hết

Để chư vong xem được Ngài cùng nhau đều biết mặt

Và họ lạy ta ơn Ngài vừa cứu tử hóa hoàn sanh!

Họ lạy thôi xem như còng bái dưới bãi gành!

Và nghe ban tiếng lịnh miễn lễ hành cho Ta hồi cung gấp

Ngài lấy ra một chiếc khăn nâu đưa cao chừng ngang mắt

Cầm giũ giũ chỉ ba lần miệng hô “GIÁNG”! to tợ sấm trời vang!

Tức khắc từ trên không Thần Thánh hiện ra vô số hằng hà!

Lại giáng xuống đất thôi xem hà sa vô lượng số!

Rồi Ngài niệm chơn ngôn điểm binh gom một chỗ

Kêu bảo vệ các chư hồn và dạy dỗ khiến an tâm

Phải nghiêm trang trong những giờ đảnh lễ Đức QUAN ÂM

Nếu còn rối loạn thì ức muôn năm các người không thành Đạo

Phó thác xong Ngài thăng lên đài ngỏ lời Ngài xin kiếu

Và gởi gấm chiến tử hồn nhờ đức hải của QUAN ÂM

Ngài tịnh chúc cả ba người xin bủa đức độ chư vong

Còn các Hộ Thần cũng dạy chư vong lạy đưa Ngài theo nghi lễ

Ngài truyền lịnh chư vong đây hãy an tâm đồng nhứt thể

Gắng học Đạo tu hành đặng mau dõi bước đến Thiên Cung

NGÀI THĂNG…

****************

Lúc bây giờ chúng tôi còn chờ lịnh Đức QUAN ÂM

Còn chư Hộ Thần cũng đang sắp đặt chư vong lo tác lễ

Chỉ một sát na dưới sân đồng trang nghiêm xong hết thảy

Chiến tử thảy chấp tay quỳ chờ tác lễ thọ quy y

Đức QUAN ÂM ngự trên mây bao che hết thảy chúng đang quỳ

Cam lộ rưới thành mưa bay hằng hà vong đều gội phước

Cành dương liễu vảy nước hương mưa bay và gió thoảng

Vô lượng số hương hồn tử binh đang “khổ không” lòng chán nản!

Chịu đói khổ gầy mòn từng năm tháng chẳng ai hay!

Được cơn mưa thấm mát mảnh thân gầy!

Liền tươi tắn lại như những ngày còn ở thế

Ngài giải hết những gì thân tâm chư hồn còn bẩn uế

Cứu tất cả chư linh hồn đồng phát huệ biết đường chơn

Kể từ nay họ mới phủi sạch hết những tâm trần

Liền sanh tướng hảo nghiêm thân là hậu phước

Họ quay lại nhìn nhau cùng mừng vui cười hả hướt!

Thì các chư Hộ Thần rằng: hãy nghiêm chước chớ dễ duôi!

Đức QUAN ÂM và chúng tôi giáng xuống PHONG THẦN ĐÀI

Để tuyên huấn lại một vài điều giới răn cùng Đạo luật

Và cho biết tới đây là kỳ siêu tròn tam nhựt!

Hãy quy tựu về cùng lạy Phật để nghe Kinh

Bổng nhiên từ trên không nghe tiếng nhạc trổi rập rình!

Rồi vang dội cả âm thanh như trăm ngàn muôn dạ nhạc!

Các Thiên Nữ lại bay bay rải hoa hồng tuôn rơi đầy mặt đất

Đủ cả hết năm màu, và phưởng phất gió hương thơm!

Kể lại nghe rất đông người và hết thảy cả mười phương!

Lời tán thán chí kiên trường Đức QUAN ÂM, Tôi, và ĐỊA TẠNG!

Cùng ca ngợi rập một lời biết bao là chư BỒ TÁT chúng!

Lại thấy Đức PHỔ HIỀN Ngài chúc tụng công đức và ngợi khen!

Còn hết thảy khắp mười phương thì đồng đẳng đứng bông sen

Xem như đại hải liên hoa cùng các chư Bồ Tát vậy!

Đức QUAN ÂM dạy tôi trên liên tòa mười phương phải hiện thân đồng hết thảy

Tướng xây mặt để tiếp chào và cũng phải hiện cười tươi!

Tay phải xòe đưa tới chí ngang tai!

Tay trái ấn là để hiện oai nghi không thất lễ

Chào tiếp rồi xuống bàn tay, chấp cúi đầu mặt đây gội là môn kỉnh lễ

Rồi tạ lại nhứng ý lành niệm nghĩ đó là tỏ sự biết ơn!

Nói tới đây thì vô số người nữ Thiên ở tại các cõi Trời!

Bay đáp xuống đem bảo vật tại các cõi Trời trao chúc tặng!

Nhiều món đẹp thôi thế gian nầy đâu sánh đặng!

Của báu chất ngập đài và phan lọng đẹp mầu thay!

Nhiều món lạ tôi chẳng biết tên mà quý đẹp khiến xem hoài!

Ước có máy thâu đem về đời đây cho chiếu lại!

Nhưng của báu hết thảy đây phần tôi xin kỉnh lại

Chớ tôi còn ở thế trần, thì của ấy chẳng dùng đâu!

Còn hết thảy hồn tử sĩ đây cùng vô số vị Hộ Thần

Nay mới tỏ ngộ chứng bao nhiêu lần bực trên vào tán tụng

Họ mới rõ biết ba người nầy là bực đại bi dũng tối thượng cao

Đồng lạy tạ đức thâm ân mà vẻ mặt chúng thảy nghẹn ngào!

Họ chỉ sa nước mắt chứ biết lẽ nào đền đáp đặng!

Cùng tuyên quyết một lời rằng từ nay thệ nhứt tâm cùng đẳng đẳng

Quyết thành Đạo để cứu đời, thì mới báo đặng món ân thâm!

Thấy mặt nhựt lên cao nên tôi phải sắp trở về trần!

Liền căn dặn các Hộ Thần phải dạy chúng hành tu không bỏ hở!

Công niệm Phật là vạn vạn món hành tu không mảy may gì sánh đối

Hễ nhứt niệm thường hành thì quả Phật đặng tròn viên!

Chẳng phải nhọc lòng tầm núi Phật hoặc non Tiên!

Ngồi mặc niệm lúc chuyển thân thì hoa sen đưa tới Phật!

Từ nay hết mọi người phải luôn hành trì công niệm Phật!

Cứ lục tự A DI ĐÀ thì quả thật thắng thù công!

Đợi kỳ siêu TAM NHỰT HỘI tại hồng trần

Ta dân sớ nguyện độ chư hồn đồng siêu diêu nơi lạc cảnh!

-          Ngài nhắc tôi tới đây giờ độ vong đà sắp hết

Quyển hạ còn đợi lịnh mới biết cuộc tương lai!

Cảnh trần miền nầy già trẻ hỡi gái trai!

Cần tu niệm cứ giữ hoài đường công phu và cầu sám hối!

Cõi đại địa đây từ nầy và tương lai cho sắp tới

Phải tu niệm đặng giữ mình, cho thoát khỏi họa lầm thân!

Ta chúc phước lai cho hết thảy cõi thế trần

Và Kinh Ta chờ phổ cập, thì sẽ cứu cánh được nhiều phần qua tai ách

Nay NAM HẢI Ta phi hồi giã ơn hết bao người đang hiện diện

Thinh Văn cùng Duyên Giác đồng giải ngộ kiến minh tâm

Tấn đạt mau cho giải phá kiếp hồng trần!

Thành Chánh Giác đặng thì mới đáng công ơn Ta một thuở!

THĂNG…

* * * * *

PHẨM THỨ MƯỜI MỘT

TÔI CÙNG ĐỨC ĐỊA TẠNG GẶP LẠI ĐỨC QUÁN THẾ ÂM VÀ BA NGÀI THƯỢNG KHÁCH?

Khi Đức QUÁN THẾ ÂM hiện phi đằng biến thân vào từng mây màu trắng xám! Tôi lại buồn nghĩ sao đức Ngài chẳng đưa giúp cho tôi về trần, mà Ngài để tôi ở lại chốn nầy sao? Chẳng lẽ ngài quên tôi, thôi cứ xem định luật phải thế nào?

Đức ĐỊA TẠNG liền biết ý tôi đã nghĩ suy và lo lắng! Ngài mới bảo rằng: Pháp Sư hãy an tâm cũng bởi khả cần việc chi sắp tới! Ta cùng với Pháp Sư phải đợi cỡ một giờ Ngài sẽ trở lại nơi đây!

Tiếp khách ở phương xa rồi sau đó mới trở về. Vì QUAN ÂM phải có việc cần kíp nên ngài phải đi mau và chẳng nói!

Giờ đây Pháp Sư hãy ban huấn lịnh cho các chư Hộ Thần họ hãy trang nghiêm trong pháp hội! Đặt bàn hương án nghiêm chỉnh để chờ thính pháp độ hơn nửa giờ sau!

Khi đó tôi và Đức ĐỊA TẠNG liền bay lên cao để quan sát xong mới xếp đặt các chương trình. Các chư Hộ Thần cũng xúm gom lại tiếp nghinh ân cần càng trọng hậu! Và chấp tay đứng chờ sự chỉ giáo ở chúng tôi! Tiện đây tôi cũng nói lên: mà sao các tiếng nói tôi ở đây âm thanh vang dội rất khác thường, nhưng tôi vẫn an tâmh lo thi hành phận sự. Hô lên rằng hỡi các chư Hộ Thần hãy mau mau trang nghiêm cảnh lễ đàn nơi đây xếp đặt an bày theo thứ lớp. Vì sắp có quý vị thượng khách đến viếng cảnh và quán sát chư giáo đồ, thì hết thảy phải kỉnh lễ cho được nghiêm túc đủ oai nghi! Và hiện phải đồng an tọa tâm lắng yên đủ trang nghiêm trong những giờ khách tới, chẳng được lộn xộn kẻ đi, đứng nằm ngồi không trật tự thì lỗi tự ở các ông! Phải xếp cho đồ chúng hết thảy ngồi xây mặt về phương Nam và mặc niệm.

Nếu còn để dư sót lại nơi nào bất tịnh hoặc là bất nghiêm chỉnh trong nội đàn thì lỗi ấy ở các ông!

Dạ bạch thầy! Pháp lịnh các con vâng, phải hành đúng phép, y theo lời Thầy phán dạy!

Còn đây chúng tôi và ngài ĐỊA TẠNG lúc quay trở lại chỗ cũ thì khác lạ hết trăm phần, Đài Tử Sĩ đâu; đã biến mất dạng, đổi lại cảnh báu nầy mới lạ tuyệt vời hơn! Không thể nghĩ bàn ra, bởi một sát na đây mà tại sao lại vật đổi sao dời? Nào là những hàng cây báu hiện ra, hàng lớp thẳng ngay vòng quanh theo bờ hồ vĩ đại, chẳng thấy mé bờ như đại hải khác chi hơn! Hàng cây báu nầy cành lá thiệt sum sê, hễ gió khua chạm đến lá cây thì như nổi lên tiếng âm thiều nhã nhạc! Trên đường sá theo đây thì vàng ròng làm đất cát, quán chiếu lại bởi trải lót cẩn dưới đường là kim cương bạch ngọc, thêm bảy món báu cẩn ngay hàng chói lộng sắc đẹp xinh. Hai bên lề thì các thứ bông hoa nở năm màu khoe nét lịch. Đủ thứ chim màu sắc, hình dung đẹp múa hót trên cành y như là người đông đảo tiếng tụng kinh, có chỗ thì chúng nó đứng lặng yên phù cổ lông hót lên y như là niệm Phật!

Không lẽ đây là cảnh cực lạc hay sao mà chẳng thấy QUAN ÂM cho biết trước thiệt lạ thay! Ngài ĐỊA TẠNG biết ý nghĩ tôi nên dạy bảo mấy lời. Rằng Đức QUAN ÂM dụng sức thần thông dời cảnh chiến sĩ tử vong sang qua  cung Ngài Phổ Đà Sơn ngoài Nam Hải! Sẽ thỉnh chư thượng khách về cho chúng đệ tử được ra mắt buổi hôm nay! Mấy sát na tới nữa đây thì Pháp Sư sẽ rõ! Kế lại hiện ba tòa ngồi báu đẹp thảy liên hoa!

Cũng còn để trống không chờ tịnh khách! Kế đó lại có tiếng nhạc trời văng vẳng ở từ xa. Tôi che tay nhìn tận về phương Nam thì thiệt đây có tướng cả ba người! Tiếng nhã nhạc lại gần hơn; nhìn tướng người càng thêm rõ! Ba người nầy đều hiện thân cỡi thú lạ hướng thẳng về đây. Lại nghe tiếng động bên sau tôi xây lại bỗng gặp Đức QUÂN ÂM trở lại tôi mừng vui y như con mừng mẹ tới!

Ngài vội vã cùng chúng tôi sắp hàng nghiêm chào thượng khách! Kế lượt khách bước vào thi lễ tiếp đón cũng phải đủ oai nghi! Ba người tôi là trong phía chủ cung kính mời ba vị thượng khách xin ban ơn thăng Tòa cho chúng tôi thi hành theo nghi lễ; thì ba vị thượng khách đều cung kính rồi an tọa trên Liên Hoa. Theo thể thức thì Đức QUAN ÂM, ĐỊA TẠNG và Tôi đồng bay nhiễu quanh theo các tòa Liên Hoa đủ bảy vòng rồi trở sang vị trí mình đứng ngay trước bổn tòa chúc lành và hỏi thăm qua, vấn an nào sức khỏe? Tôi mới biết khách đó là Đức DI LẶC THIÊN TÔN ngự tòa giữa, Đức VĂN THÙ SƯ LỢI ngự bên trái, Đức PHỔ HIỀN ngự bên phải ở trên các tòa hoa! Oai đức rất độ trang nghiêm, trên đỉnh chiếu sáng lòa! Theo lễ bộ, thì Đức QUAN ÂM bưng Bát Hoa thứ nhứt! Đúng bảy bước tới; dưng lên cúng dường Đức DI LẶC THIÊN TÔN là trước hết! Tới tôi và Đức ĐỊA TẠNG hai bát hoa sau hai người cùng theo bộ lễ, dưng cúng dường cho Đức VĂN THÙ và cho Đức ĐẠI HẠNH PHỔ HIỀN sau!

Ba vị thượng khách đỡ các bát hoa lên ngang trán tri ân các vị dưng cúng dường hoa đây, rồi các ngài đồng cúng Phật! Van nguyện Đức BỔN SƯ, A DI ĐÀ PHẬT và vô lượng đấng NHƯ LAI khắp mười phương ba đời cùng thị chứng, đưa qua bên trái cúng dường Pháp, rồi qua bên phải cúng dường Tăng! Rồi chấp về ngay giữa ngực là nạp thọ cúng dường cho Phật tánh ở chính mình. Và niệm Đại công đức hồi hướng lại cho ba người, cầu Phật ban cho hết thảy đồng thăng vinh Đạo BỒ ĐỀ cùng chứng minh đẳng giác!

Xong lễ cúng dường rồi Đức QUAN ÂM vẫn đứng y và chấp tay lời trình bạch! Kính bạch trên là Đức Ngài DI LẶC chứng giám cho QUAN ÂM nầy cầu nhờ tới phước trợ đạo của quý ngài đây! Đức DI LẶC hiện cười tươi và niệm lên A DI ĐÀ PHẬT! Đức QUAN ÂM lễ ngài một xá xong rồi kính bạch lại với Đức VĂN THÙ các tự sự ở nơi đây! “Kính bạch cùng nhị vị Đạo Sư, nay công cuộc lễ độ siêu mùa Lễ Vu Lan trung tuần tháng Bảy tới đây là Pháp Sư Diệu Hoa sẽ giúp cho hết thảy chư linh đây là số đệ tử trận vong đã được bản quốc phong đăng danh trên phong thần đài tử sĩ!

Và còn một đại số nữa còn ở tại ngọn núi Đại Long chùa Bửu Liên Hoa Tự, cũng đang chờ ngày siêu nhựt ấy được vãng sanh! Tất cả đồng ngưỡng mong một nguyện với tất thành, họ nguyện được theo Pháp Sư đây, trước là học tu hành sau độ chúng!

Kính bạch quý Đạo Sư: Sẵn nơi đây có đủ mặt chúng đồ sinh hậu phong thần đài trực diện vô số đông cùng đợi các Ngài, giờ đây xin ra mắt. Vậy nhờ đại ân Đức DI LẶC với hai Ngài cùng quan sát một vòng xem! Nếu được sự chiếu cố nơi các bực Đại Đạo Sư thì hạnh hỉ chẳng tận cùng! Kỳ siêu nhựt tới đây nhờ nhị vị Đạo Sư thâu nhiếp hết thảy số chơn linh liệt tử hùng nầy đưa về cung giáo đạo! Cho họ tu luyện pháp chấp Kim cang Thần đại lực. Huấn cho họ chứng thành Hộ Pháp Đại Lực sĩ chấp Kim Cang. Sớm được thành công luyện tập tại giáo tràng. Rồi cho họ trở xuống trần gian theo Đức Pháp Sư Diệu Hoa đây, an trụ theo Đạo Tràng, trợ đạo lực luôn cho Pháp Sư hành đại công cơ cứu thế!”

Đức VĂN THÙ và tất cả ba ngài đồng hiện thân đứng dậy, chấp tay niệm BỔN SƯ PHẬT để tỏ bày sự hảo ý rất sẵn sàng thay!

Ba người tôi thì Đức QUAN ÂM trước hết đưa đàng cho tịnh khách Đức ĐỊA TẠNG và tôi sau chót là hộ bước đàng cho thượng khách để chứng tỏ đủ phép lịch sự gọi là oai nghi!

Đưa thượng khách quang lâm hết thảy cựu chiến binh là hàng đệ tử mới quy y! Trong hàng lớp nơi đây chư Hộ Thần cũng khéo trang nghiêm nhìn đẹp mắt! Tuy số đông đảo vô lượng người mà do sự trang trí và cho họ đảnh lễ ra mắt khách rất là hay! Đủ phép tham quan rồi ba vị khách ngợi khen thay! Khen cho đạo lễ quan pháp nơi đây khéo hóa duyên thật hành đủ uy nghi tròn châu đáo! Đức QUAN ÂM tạ lời rồi đưa khách sang dạo cảnh PHỔ ĐÀ SƠN! Lúc ấy ngài mới tỏ lời rằng còn một số lớn các vong nhân, đang ở núi ĐẠI LONG SƠN, ĐỘNG LIÊN HOA do chính nơi Ngài QUAN ÂM thiết lập, nay để chư vong vừa thoát ngục DIÊM VƯƠNG đều được cho về đây làm nơi tạm dùng chơn chờ siêu độ!

Và ngài cũng xin gởi gấm hết cả nơi nầy và nơi đó cho hai vị Đạo Sư! Nhờ huấn pháp xong cho về trợ lực nơi TỊNH ĐỘ CƯ sẵn trước tại ĐẠO TRÀNG! Đợi ấn phát TÂN KINH thì đã có Hải tràng chư Hộ Pháp! Thì mới có đủ đại lực hộ trì theo tân kinh do Pháp Sư quyền cấp phát! Hễ khi người tín hữu thỉnh Bộ TÂN KINH nầy thì Hộ Pháp phải y lịnh theo dõi với TÂN KINH! Trước là giúp hộ cho chủ nhân tăng đạo lực khẳng niềm tin! Không thối thất quyết vẹn gìn pháp tu chơn cho một đời giải thoát! Sau là phải hộ trực tiếp cho tín chủ thường hành, khỏi bát nạn vướng nhằm thân!

Ba ngài vừa đứng nghe mà hình như vui tươi phấn phát cả tâm thần. Khi QUÁN THẾ ÂM dứt lời ba ngài đồng tri ân nhậm lời và đồng tán thán! Rằng cảm niệm hạnh Đức QUAN THẾ ÂM muôn phần và luôn lời ca tụng. Lành thay! Lành thay! Lành thay lắm! Thiệt đức Ngài tánh quảng đại đức từ bi! Tiểu chúng đây nguyện hết sức tác trợ cho Đức Ngài, PHÁP SƯ DIỆU HOA cùng ĐỊA TẠNG. Cho theo thể như ý các Ngài thì chúng mới được trọn với những lời hứa khả buổi hôm nay. Đức QUAN ÂM, ĐỊA TẠNG và Tôi cùng chấp tay mô Phật một xá để ngỏ lời: Tri ân hậu cả ba ngài rồi kính đưa thẳng tới đại Huê Viên, là nơi Đức QUAN ÂM thường giảng pháp ở các tuần. Giáo hóa chư Thánh Đồ học tu hằng hà sa chư BỒ TÁT.

Nay họ vẫn thể hiện đủ phép thần thông y như Đức QUAN ÂM xem chẳng khác. Chuyển thân tướng Nữ thành Nam chỉ là trong nháy mắt. Họ cứ tùy theo duyên cảnh hóa hiện hình rất tùy hỉ một sát na! Để hiện diện cuộc tiếp tân chư Thượng khách hôm nay tánh chất được dung hòa!

Bởi cho nên họ đồng biến thể hiện ra hình hết thảy chúng BỒ TÁT TĂNG, xếp hàng theo lễ nghi hầu Thượng Khách!

Trong cuộc lễ hôm nay chỉ một mình tôi là người còn ở thế. Niên kỷ cũng đáng thượng thọ ở cõi trần, và cũng đang là tịnh chủ cảnh TỊNH ĐỘ THÁNH CƯ! Nên thân tướng cứ dụng y không ngăn ngại bởi người trần! Do ý tôi muốn để phân biệt kẻ Thánh phàm là để cho khỏi mang nghiệp lỗi lầm e thất lễ.

Nơi đây chư giáo đồ của Đức QUAN ÂM đã sắm sanh đủ đầy phẩm vật! Nào bông trái nước nôi xếp đặt rất chỉnh tề, và hàng ngủ chào tiếp khách đã trang nghiêm.

Trên một chiếc bàn dài; xưa gọi tên là “trường kỷ”. Bốn chân chiếc ghế bàn đều chạm trổ kiểu TỨ LINH. Trên mặt bàn thì cẩn ốc xa cừ, theo kiểu hình BÁT TIÊN chiếu màu thêm sáng rực. Như màu tía, đỏ, xanh, hồng tím rạng ngời xinh đẹp biết là bao! Trên có bốn chữ chói đủ màu, tôi đọc là “HỒNG MÔN HỘI YẾN” đâu trong tiểu sử của đạo Tiên gia! Nhưng ở đây ai mà thiệt khéo tay khắc chạm ra cắt cẩn vào, tỉ mỉ thay khéo đẹp rất phi thường! Nếu so với tranh cẩn ốc đời nay thì muôn phần chưa có một.

Bên trên đầu bàn thì một chiếc đảnh lư bằng vàng y, đốt mạc hương chiên đàn xông nghi ngút. Dài theo xuống phía dưới thì có để 3 chiếc Lục Bình bằng bạch ngọc, cao lớn chiếu chớp nhiều màu quý đẹp hơn ngàn lần quý đẹp của chất ngọc pha lê! Với nửa bình tịnh thủy trong veo như chiếc bình ngọc chẳng thua gì. Mỗi bình đã có cậm vào mười đóa hoa sen tươi đang chớm nở.

Đủ hết cả năm màu và phưởng phất nhụy hương thơm! Hòa lẫn với khói bột hương chiên đàn thêm bát ngát!

Có mỗi thức chuối thơm gọi tên là chuối giác hương chín vàng trái phởn phơ màu tươi tốt. Cũng gọi tắt là chuối Phật ở cõi nầy quí quá để trừ cả cháo cơm!

Có hai chiếc dĩa bằng lưu ly, mỗi dĩa có 3 ly đầy cam lộ thủy. Chuối thì để trên chiếc mâm vàng mùi thơm quý báu lạ thay! Hai bên là hai chiếc kỷ ngồi chạm trổ hình loan phụng rất khéo thay! Với bằng thứ gỗ chi màu nâu đen trông chói ngời nhìn thấy bóng!

Các chư phận sự xếp hai hàng đều chấp tay cúi mặt đứng hầu đàn là như lễ thỉnh các đấng đạo sư! Đức QUAN ÂM hiện đi trước để đưa đàng, Ba vị Đạo Sư thì Đức DI LẶC trước kế Đức VĂN THÙ, Đức PHỔ HIỀN đi sau cuối.

Kế Đức ĐỊA TẠNG tới lượt Tôi là người sau chót hết ở đây! Đức QUAN ÂM niệm Phật kính mời quý Đạo Sư xin an tọa! Quý chư Thượng Khách bình rồi tới lượt Đức QUAN ÂM kính mời quý Đạo Sư xin thọ thực. Thọ thực xong rồi mời thọ nước, có các vị BỒ TÁT chấp thủ cúng dường dưng hiến tận đến tay! Rồi xây lại dưng cho Đức QUÂN ÂM, ĐỊA TẠNG đến cho Tôi! Tôi chỉ hoan hỉ thọ nước! Còn quả chuổi chín tốt tươi thiệt là chúng tôi không dám độ. Bởi chuối ấy thọ thực rồi thì đâu có được thọ trở về cơm. Còn cam lộ thủy thì quá thơm ngon ngọt thanh lương hơn là thứ nước dừa phàm. Độ xong ly nước tôi thấy tinh thần liền phấn khỏe!

Thọ lễ xong các vị Đạo Sư ngỏ lời xin từ kiếu, và hứa khả nhận lời trợ đạo cho Đức QUAN ÂM, các ngài về cung động! Nên ba người đây thủ lễ đưa tiễn khách lên đường vừa khỏi cửa Huê Viên.

Thì các mãnh thú sẵn chờ chực đâu hiện có ở đây liền, theo chân chủ các ngài để kề lưng rước bay lên mau hơn trăm ngàn lần đi phản lực.

Sư tử xanh, cũng như voi trắng rồng vàng bay thẳng về ba hướng! Phút chốc đã biến hình tận các cõi xa xăm! Tới đây tôi giựt mình tỉnh dậy chẳng thấy Đức QUAN ÂM!

Đây là cảnh trần lao, heo hút với chốn Đạo Tràng. Chỉ thấy một đồ đệ nữ đang ngồi với một thằng bé nhỏ! Để bảo hộ xác trần, cố gìn giữ tròn an ổn lúc tôi phải xuất thần đi!

Ra bên ngoài mới thấy thêm một đệ tử nam, chẳng biết nó tới trợ nhân đây là tự ở lúc nào? Nhưng cũng niệm ơn tất cả hết thảy những ai có mặt lúc bấy chừ vừa tỉnh mơ thức dậy!

Nam Mô A Di Đà Phật!

Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát Ma Ha Tát!

HẾT QUYỂN TRUNG

PHÁP SƯ THIÊN PHONG

BẠCH DIỆU HOA

QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P1

QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P2

QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P3

QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P4

Leave a Reply