QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P2

Jul 1, 14 | Tâm Duyên | 1,340 views | No Comments



Share |




PHẨM THỨ NHỨT

TÔI ĐƯỢC THĂNG THIÊN CUNG

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!

Hôm nay là đúng vào ngày Rằm tháng Tư âl, phụng hành giáo điển chẳng dám đơn sai. Đúng 11 giờ trưa tôi vào tắm gội với nước hương thơm, y phục nghiêm trang thì đồng hồ chỉ 11 giờ 30 phút. Tôi vào chánh điện phần hương, nguyện Phật rồi 3 lạy kính lễ, xong bèn nghiêm thân bước vào vị trí là nơi sẵn dành cho thể xác được nghỉ an qua mấy ngày thần thức ra đi.

Play MP3-video: QUAN ÂM TÂN KINH P2

YouTube Preview Image

Lúc tôi vừa nằm yên bỗng đâu cảm thấy đau thắt ngang lưng, rồi lần lượt đau khắp hết dài xuống cuối lưng, đau mỏi xuống tới cả hai đùi chân thiệt là trăm bề khó chịu, cảm như thân thể rã rời cả vậy, bỗng lại tiếp tục cảm giác như khắp thân người đều bị tê cứng hết, xem như chẳng còn cử động được nữa, nhưng tâm trí tôi vẫn còn tỉnh táo y như bình thường, vẫn nghe các vị hộ xác nói chuyện thì thầm nho nhỏ. Đương lúc bây giờ trí tôi còn suy nghĩ rằng, theo bản pháp lịnh thì Đức QUAN ÂM dạy rất rõ là mình không chết, mà tại sao bây giờ nghe đau mỏi toàn thân, có thể vì ngài phương tiện để mình an tâm, còn ngay nơi đây có thể là lúc bỏ thân chăng? Cũng như nhớ lại trong kinh Niết Bàn lúc Phật nhập diệt, Phật có nói với Ngài A NAN rằng ta đau lưng lắm. Nhưng thôi tôi cứ an tâm số phận nầy cứ phó thác cho Phật định. Vừa đang suy nghĩ bỗng chợt nghe có những tiếng động như có một đoàn người tới ghé thẳng vào ĐẠO TRÀNG, nhưng bây giờ thì còn dừng tại trước cầu thang, tôi lại nói thầm tại sao các người hộ xác ở đây mà chẳng chịu đón khách mời vào đi cửa sau, cứ ngồi im bặt coi như vô sự vậy kìa! Kế đó đoàn người cứ tự nhiên bước vào mà chẳng nghe tiếng mở cửa, tôi thấy nguyên đoàn người vào đứng ngay chánh điện xá lễ bàn thờ Phật! Lúc đó chắc chắn tôi đã mê rồi nhưng sở vì tôi chưa biết thôi. Kế đó tôi thấy tôi gượng thân ngồi dậy tiếp xúc mấy người khách rất vẻ tự nhiên và chẳng nghe thân mình còn đau mỏi nữa, trong số khách thấy tất cả là 6 người, một lớn hơn côi như là Thầy của 5 người kia vậy, người tướng hơi cao lớn dong dảy mà tốt đẹp lắm chưa quyết đoán ra được là nam hay nữ, thì kế liền nhận được ra là nữ, vì thân đắp y trắng, gương mặt giống người Tàu, đội mũ lúp trắng tay cầm một bông sen tươi mà lớn quá, tôi vừa nhìn người Ngài vừa nhìn bông sen, chưa kịp nghĩ gì thì lại quay nhìn 5 người kia, thấy 5 người nầy mang áo giáp nhiều màu coi như người Tàu, trong vai đóng làm chánh tướng v.v… Bốn người nam và một người nữ, người nào cũng vẽ oai nghi hùng tráng, y như tuồng hát Tàu mà các vị đây là trong những vai võ sĩ đại tướng đang lúc xuất trận vậy! Tôi xem lạ mắt cứ nhìn hoài và nghĩ thầm ở đây là chùa mà! Sao tướng soái thiệt hay là kép đóng vai mà tới đây làm gì kìa! Bỗng người lớn kia làm dấu khoát tay lúc đó tôi liền nhớ lại biết đây là Đức QUAN ÂM, còn 5 người kia đứng lại một bên tôi không để ý nữa và cũng chẳng thấy các người hộ xác đâu. Trong khi Ngài bước tới nắm tay tôi coi như thân mật lắm, rồi để bông sen xuống lạ sao mà hồi nãy thì bông sen còn búp, chỉ mới tíc tắc thì bông lại nở ra quá to lớn. Nhìn sự biến hiện nhanh làm như ảo thuật, còn cọng sen lại to lớn y như cây cột bằng sắt hay là bằng gỗ màu xanh, cọng sen tươi và đẹp phi thường, to như là vòng hai tay ôm chẳng giáp. Nhìn lại thì xung quanh đây cũng chẳng có người nào cả, ngay lúc bây giờ tôi đã nhớ biết là Đức QUAN ÂM đang dẫn tôi đi.

Ngài bèn chỉ tay bảo tôi bước lên đài sen, tôi vừa bước lên thì nhanh thay bông sen tự nhiên ốp kín lại mà tưởng chừng như lớn bằng nguyên một căn nhà lầu rộng rãi thên thang và cửa kiến đục, mà nhiều màu chiếu ra hồng trắng tím lợt đỏ lợt mà đẹp vô cùng cực mỗi màu gì thì hào quang chiếu sắc đó chớp nháy long lanh, mà khi xếp lại cũng nhanh như cửa tự động.

Lúc bây giờ tôi đang ngắm tòa nhà hoa rất hy hữu màu đẹp và mùi thơm nồng nhẹ phưởng phất, vừa đẹp lạ vừa thơm bưng hơn tất cả mùi thơm gì ở cõi trần gian, dưới chân tôi đứng đi đó là phần nhụy sen trải phủ qua tòa gương, nhụy sen màu vàng rực rỡ tươi, mùi thơm bay nhẹ mũi phần nhụy sen ngay dưới chân tôi xem rất tinh vi và mầu đẹp báu lạ phi thường, trở thành như một thứ nệm thảm gì, chân tôi đứng trên đó vừa mát vừa êm thơm lên mùi khỏe khoắn hy hữu không thể nghĩ bàn.

Còn xung quanh vách thì chẳng biết ánh sáng bên ngoài như thế nào, mà chiếu vào bên trong nhìn thấy như hào quang khắp hết, lóng lánh chớp lanh như hột xoàn, chiếu ra đủ màu trắng, tím, đỏ, xanh pha lẫn hồng vàng, mùi thơm càng lúc càng làm cho người tôi cảm giác thêm khỏe nhàn tịch tỉnh, đang đứng đi trong đó mà cảm nghĩ mình đã là một vị Phật vậy, sánh chỗ thế gian chưa bao giờ ai có được diễm phúc hay lạ và thảnh thơi tự tại như thế nầy cả! Thật rõ ràng là chơn như giải thoát!

Nhưng dầu thấy vậy song tôi vẫn biết thân tôi còn ở thế gian, chỉ vì ngày nay được Đức QUAN ÂM đưa đi dự hội.

Tôi mãi còn suy tư sợ mau tới chổ rồi phải bước ra, hoặc khi về trần thì diễm phúc đây đâu có nữa. Diễn tả thì dài dòng mà thực chơn thì mau như nháy mắt, chỉ một sát na thì bông sen lại hạ xuống, suy tư chưa thấy đủ, ý tôi chưa muốn bước ra ngoài, thì tự nhiên tòa liên hoa, tức ngôi nhà lầu vĩ đại kia cửa tự động đều mở tung ra nhanh chưa bằng nháy mắt, ngôi nhà thiện mỹ kia chẳng còn mà chỉ là còn tôi đang đứng trên tòa sen, ánh sáng chiếu ra thấy khung cảnh bên ngoài toàn là những gì xem thôi lạ mắt xưa nay chưa từng thấy, hay lạ thay! Thứ gì cũng đẹp, thứ gì cũng to lớn, từ kiển vật bông hoa những hàng cây báu, thứ gì cũng chớp nhoáng chiếu hào quang, có những luồng gió thơm như từ mùi hương vị của các thứ bông hoa hai bên đường. Vừa mau thay tôi mãi ngơ ngác nhìn thì liền đó Đức QUAN ÂM một tòa liên hoa bên cạnh tôi hiện ra coi như Ngài cũng vừa đáp xuống một lượt với tôi vậy.

Bỗng nhiên tôi thoạt thấy trong tay phải tôi đang cầm cây phất trắng, vừa nhìn Đức QUAN ÂM thì Ngài cũng cầm cây phất y như tôi. Lúc bây giờ tôi nhìn lại thân tôi sao mà kinh hồn quá lẽ, thân vừa cao vòi vọi, vừa lớn quá chừng thôi, mà toàn thân cứ hiện đầu chồng chất cao lên, rồi biết bao nhiêu đầu, mỗi đầu đều có thân vai và tay nhiều không đếm hết, cứ số đầu mặt hiện chồng chập lên thì tay hiện ra theo, mỗi tay đều có cầm món bửu pháp khác nhau, cứ mỗi tay và bửu pháp trên tay và đầu mặt đều chiếu tỏa hào quang rất nhiều màu sắc, từ năm màu, bảy màu, chín màu, tới vô số màu, làm tôi không dám cử động nhúc nhích, vì hễ máy máy một tí thì ánh hào quang chớp theo, nên ráng đứng lặng yên y như pho tượng gỗ. Đưc QUAN ÂM dạy rằng PHÁP SƯ đừng lo sợ, đây là thân tướng thành đạo từ vô thỉ của PHÁP SƯ nay xuất khỏi thân phàm thăng tới Thiên Cung thì thật tướng vẫn phải hiện ra, để khi vào đàn hội mới có đủ đạo lực hầu khi cần vào sở học có Đức NGỌC HOÀNG và đủ mặt Cửu Phẩm Thần Tiên thì chẳng phải thân tướng như cõi phàm trần mà được đến cùng chung với các hàng đại Phật Thánh được rõ nghe! Từ đây tôi rất an tâm.

Từ đây tôi mới dám cử động và nhìn ngắm hai bên đường, thì thôi đủ thứ kiển vật bông hoa, nào là những pho tượng đắp bằng thứ gì mà y như bằng pha lê, nào là tượng các vị Thánh Tiên đại danh thì để theo các sân cảnh nguy nga lộng lẫy, Đức QUAN ÂM dạy rằng các pho tượng đây là những các bực đại Thánh Tiên vào đời dị cổ ở trên các cõi trời, nay nơi đây toàn là những cổ tích. Còn dài theo đường vào cổng thì kiển vật bông hoa, và những pho tượng kỳ lân, trên lưng có tòa ngồi, tượng voi, tượng sư tử, tượng cọp, tượng hạc, tượng chim loan, tóm tắt là đủ thư pho tượng dài theo hoa kiển và dưới gốc cây đều có tòa ngồi trên lưng v.v… Nhưng lạ là mỗi thứ các pho tượng ấy đều có cử động, hoặc nháy mắt hoặc nhúc nhích hai tai, hả miệng hoặc nhúc nhích thân mình hoặc cúi đầu hoặc liếc mắt đủ mọi cách. Còn trong sân cảnh hoặc dưới đường thì không phải là đất hoặc đá hay tráng nhựa, mà xem như toàn bằng nhung, gấm xem như bông dệt nổi lên khác hơn nền nhung, bông nhiều kiểu đẹp lạ thế gian không lấy gì sánh được, qua các màu như nền nhung thì màu đỏ rất tươi không phải đỏ chói mắt, màu bông nổi trong đó thì hồng lợt, màu trắng, xanh như lá cấy sậm lợt, nước biển sậm lợt, màu cẩm thạch sậm lợt, màu hồng sậm lợt, màu vàng sậm lợt, tươi tốt nổi lên tùy theo bông hoa cành lá, màu nào cũng tươi nhẹ. Còn nền nhung đỏ thì có thứ chiếu lên như kim tuyến mà chiếu lớn sáng chớp đẹp hy hữu. Đài sen bay rất nhanh, chỉ một sát na đã nhìn thấy cổng Tam Quan, tức là cổng chánh môn vào đền Bạch Ngọc. Cửa cổng nầy trông qua vô cùng vĩ đại và mầu đẹp báu lạ vô biên, bề cao ngước mặt tới hết cổ mà chưa thấy hết bề cao, coi như cao chọc trời và bề rộng cũng chẳng biết tới bao nhiêu nhưng chỉ kể là lớn lắm, lúc liên hoa dừng tại đó thì tôi cũng chỉ ngơ ngác chẳng biết phải làm gì, Ngài bèn dạy tôi cầm phất đưa lên cao đi! Tôi y theo lời cầm phất đưa cao lên thì tự nhiên người tôi cứ cao thêm, và lớn thêm ra gấp trăm lần hơn trước, tôi bèn thấy được nguyên thân hình dáng cửa ngõ Tam Quan, ôi thôi xinh đẹp làm sao vô biên tuyệt hảo. Hai bên cửa chánh là hai cây cột vĩ đại giống chất ngọc pha lê chiếu chớp trùng trùng hào quang muôn sắc, hai cột lớn nơi cổng nầy có hai con rồng thiệt, quấn theo 2 cây cột tôi chắc không phải là rồng chạm khắc vô, vì là rồng vẫn có cựa quậy uốn mình cử động vảy, và có nháy mắt thấy rất đẹp xinh nhưng mà ghê tởm lắm, vì tướng đẹp mà trông hung dữ quá! Miệng ngậm hột hỏa châu (màu đỏ) thân rồng màu vàng, bìa vảy viền màu đỏ xanh, hào quang chiếu ra thêm nhiều màu sắc đó, chỉ trong sát na tôi nhìn lên tới tấm biển trên giữa cổng chỉ lửng lơ trên không, không cấu kết vào đâu hay máng trên cái gì, mà vẫn đứng lơ lửng tại chỗ không gian, dùng sức chiếu diệu của ánh hào quang mà làm nơi an trụ biển.

Trong nền biển màu đỏ có 4 chữ lớn vĩ đại, chữ đọc theo hàng ngang từ trái sang phải, nhưng tôi chưa đọc được là chữ gì, thì ngay lúc đó Đức QUAN ÂM ra dấu bảo tôi kiết ấn theo tay Ngài, đó là ấn thập thông ngữ ngôn đà la ni, và niệm chơn ngôn hiệp chưởng thì sẽ đọc được là chữ gì, tôi bèn lập tức kiết ấn thì tôi liền đọc được 4 chữ đó là BẠCH NGỌC THIÊN CUNG, chữ màu vang y như chơn kim. Nhanh thay thì nghe vang động lên những tiếng nhạc trổi từ trên không trổi lên như trăm ngàn thứ tiếng ăn rập nhịp nhàng, nào tiếng đờn, trống kèn, loa diệu hòa thanh nhã. Kế đó là hằng trăm hằng ngàn thứ bông từ trên rải bay xuống ngập trời coi như trời đang sắp mưa, nhưng lạ thay, nhạc trổi vang rền rung chuyển mà không thấy người hành nhạc, hoa rải ngập trời cũng chẳng thấy ai là người đem rải hoa kia, thế là chỉ thấy hoa bông nhiều thứ, màu sắc đẹp tươi nhưng là hoa mà không cành cứ bay bay rơi xuống, tới dưới đệm thảm nhung thì chẳng thấy cánh hoa đâu! Thế là không người hành nhạc mà nhạc tiếng vang vang, chẳng ai rải hoa mà hoa bay như mưa đổ, rồi lại ngưng bặt. Đức QUAN ÂM ra dấu bảo tôi bay vào cổng, mà rất hay thay hễ ý mình muốn đi thì đài sen tự nhiên đi theo ý mình, muốn mau thì nó cũng bay mau, nếu muốn chậm đều tùy ý. Khi tôi và Đức QUAN ÂM cứ bay theo đường thẳng bon bon, tuy thấp là là khỏi đất chừng khoảng độ vài thước để nhìn thoáng hai bên đường thì mỗi bên có 1 hàng cây đẹp lắm, cây chi mà rất báu lạ giống như cây dừa tây mà không phải, màu trắng ngả về xanh vàng rất lợt y như đọt dừa non mới trổ, thân cây cũng chặt bẹ y như loại dừa kiển, nhưng khác hơn, bẹ nầy từ dưới lên trên tuy chặt mà bẹ non tươi trắng, mỗi nách bẹ có một vầng hào quang chiếu ra y như có cái bóng đèn điện, nhưng chiếu ra tia sáng đủ màu sắc và chói rất xa. Hút tuốt lên trên thì lại có một chùm lá xanh rất đẹp, khi gió thổi nhẹ tới lá khua thì kêu lên như là tiếng đờn tranh.

Còn dưới thấp thì đủ thứ kiển đủ thứ bông hoa thứ nào cũng đẹp, cũng có những pho tượng giống như các người lính hầu, đứng xen kẽ theo hoa kiển, khi thì hình thú hình chim đủ thứ, và xa ra hai bên thì các hàng cây và vườn tiên, nơi đó có đủ thứ đẹp trang nghiêm, thế gian nầy làm gì có. Nói thì lâu dài dòng, mà hiện tại thì mau như từng sát na vậy. Khi sắp tới ngã tư đường thì đã lố dạng một ngôi điện đền kiến trúc kiểu chi mà tuyệt hay cổ dị và cao lớn phi thường, từ xa thì tưởng như là núi mà cao gần chọc trời, tới gần mới thấy là một ngôi đền đài thôi đồ sộ vô biên không thể tả, đây chính là ngôi ĐỀN BẠCH NGỌC KINH, là chổ Đức NGỌC HOÀNG ngự, tuy cũng chẳng được tới gần thì đã gặp đường ngã tư xẻ ngang. Đức QUAN ÂM ra dấu cho tôi quẹo trái, bay sang qua một khu vườn rồi tới một cửa ngõ khác, dừng lại đây thì tiếng âm thiều nhả nhạc lại trổi lên y như trước, sánh còn nhiều hơn, cũng chẳng thấy người hành nhạc, bông hoa từ trên vẫn bay xuống tấp nập ngoài vườn thì đủ thứ chim bay rần rần kêu leo cheo lét chét. Đài sen dừng tại đây thì trên cổng cũng có tấm Biển lớn đề 5 chữ, tôi kiết ấn đọc là ĐẠI HỘI HẬU DIÊN HỒNG, bèn nghe luôn tiếng lũ chim hót đó là chúng nói rằng chào Thầy mới tới! Chào QUAN ÂM mới tới! Mạnh giỏi mạnh giỏi hả! Tôi buồn cười nói với nó rằng cám ơn! Cám ơn! Mạnh giỏi mạnh giỏi lắm! Cám ơn! Thì lũ chim rần lên bay hết. Lúc đó tiếng trống đại cổ dóng lên một hồi, kế tiếng Đại Hồng Chung tiếp theo dóng 3 tiếng rồi qua một hồi trống bát nhã liên thinh đủ thứ âm rồi bặt dứt. Khi đó cánh cửa vĩ đại nơi cổng tự động xếp, mở hết ra, tôi và Đức QUAN ÂM cầm phất lịnh đưa lên cao rồi bay thẳng vào. Tuy kể lại thì phải chậm mà hiện hữu thì quá mau, khi bay vào tới nơi thì đài sen dưới chân tự biến mất, tôi và QUAN ÂM cầm phất tuần tự bước vào, tôi liền quán sát nơi đây thì tất cả người vào cuộc hội nầy ai cũng áo mão chỉnh tề trang nghiêm y như hàng các quan mà vào đền chầu vua vậy. Ngồi thì bên dưới không phải ghế mà là tòa bông hồng. Mỗi tòa bông hồng không phải nhỏ như mình tưởng, mỗi tòa bông lớn bằng cái bồ lúa chứa khoảng 100 giạ lớn, bề cao cỡ chừng ba thước 6 hoặc lối đó, thân cọng của nó đẹp lắm! Coi giống như bằng nhựa ny lông, màu xanh pha lẫn trắng hồng vàng, còn tai bông trên thì năm tai có 5 màu, hồng trắng đỏ vàng và tím lợt như hoa cà, màu nào cũng sáng đẹp hy hữu, coi như bông thiệt chớ không phải là nhân tạo. Còn tất cả những người ngồi trên tòa bông đó, hằng hà sa số đó là tất cả cửu phẩm Thần Tiên trong hàng có phận sự trên Ngọc Kinh chớ chẳng phải là người thường ở trên cõi trời mà được vào dự hội, mỗi người nầy trên tay cũng đều có cầm cây phất, và ngồi tòa cũng theo ngôi phẩm hết thảy trong chín bực.

Khu vườn hồng nầy rộng lớn minh mông như một cánh rừng, còn những cây bông hồng thì lớn y như cây cổ thọ, cây nào cũng bằng nhau cả, thân gốc cây lớn như cây đại thọ ở rừng, mà khác hơn vì cây hoa hồng cổ thọ nầy đều ngay hàng, cứ khoảng cách ba hàng tòa ngồi thì tới 1 hàng cây, những tàng cây nầy đều được che bóng mát cho toàn sân vườn hồng, giống như trong ngôi nhà mát, hoa lá chen nhau đầy cây mùi thơm rất thanh phưởng phất nhẹ mũi, mỗi cơn gió phất tới là mát thơm rợn người.

Trong số chư vị đã ngồi trên tòa hoa hồng nầy nhiều vô lượng người, khi tôi và Đức QUAN ÂM bước tới thì hết thảy người đều đứng lên và đều cầm phất đưa cao lên rồi phất qua phất lại, quơ nhanh đều hết nhìn đẹp và vui vẻ lắm đó là dàn chào! Tôi và Đức QUAN ÂM cũng đưa cao phất lên quơ nhanh đáp chào lại! Riêng có 3 tòa lớn bên trên đối diện lại, đó là tòa giữa tuyệt cao, có Long ngai để bên trên tòa bông hồng, tòa nầy rất lớn, Long ngai đã lớn như vậy để trên tòa bông mà chẳng thấy hề hấn gì tới cánh hoa cả, đây là tòa Long ngai của Đức THƯỢNG ĐẾ ngự, còn ngai bên hữu thì tòa Song Loan của Đức PHẬT MẪU ngự, tòa bên tả là tòa Sư Tử cũng đứng trên tòa bông hồng đó là của Đức THÁI THƯỢNG LÃO QUÂN ngự. Hai tòa nầy cũng đều nhỏ hơn và thấp hơn. Tòa chính giữa của Đức CHÍ TÔN ngự thì là một tòa hoa hồng màu trắng lớn vĩ đại, tòa bên hữu màu hồng, tòa bên tả màu đỏ tươi ngả về cam.

Đức NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ chiếc áo Long bào màu trắng, tràng cổ màu vàng như áo Tàu, thêu rồng nổi màu xanh, vảy rồng ửng màu hơi vàng đỏ ngoài bìa, đầu rồng râu đỏ, Ngài đội mão Thiên Đế khác hơn mão Thiên Vương. Đức THÁI THƯỢNG thì mặc áo bát quái, Đức DIÊU TRÌ KIM MẪU thì áo màu xanh thêu bông mẫu đơn màu hồng, tay thật là rộng. Lúc bây giờ tôi và QUAN ÂM thì cũng có sẵn tòa bông hồng còn để trống đối diện nhưng tòa thấp hơn, Đức QUAN ÂM ra dấu bảo tôi theo Ngài vào trình lễ xá Đức NGỌC ĐẾ ra mắt Ngài và PHẬT MẪU, tôi thì định lạy luôn, nhưng mới vừa xá xuống lúc ngẩng lên thì tự nhiên thấy Đức CHÍ TÔN đứng trước đỡ tay ra dấu không cho lạy, và ngửa luôn bàn tay ra dấu miễn lễ, và chỉ lại tòa ngồi, tôi cũng xá PHẬT MẪUĐỨC THÁI THƯỢNG rồi lui lại thì bỗng nhiên có tòa sen dưới chân đỡ luôn lên tòa hồng.

Khi đó Đức QUAN ÂM nhắc tôi cần kiết ấn để nghe Đức CHI TÔN giảng pháp. Phụng hành theo sở học tối cần, hầu khi trở lại cõi thế trần còn đem nhiều lợi lạc cho khắp cõi tha nhơn, phổ hoằng truyền tập đem pháp lạc hầu tế cấp cho cõi trần miền, y như đi tìm được món thuốc thần về cứu nguy cho bịnh ngặc! Kịp thời phải lúc đón dẫn chúng mê sanh, và tất hết những căn linh đang lạc bước giữa rừng đêm tối độc hiểm nguy. Pháp lạc thuần chơn sánh cũng như là ánh mặt trời mọc lên giữa buổi ban mai, soi dẫn lại nguồn chơn để chúng tránh họa đời tối độc hiểm thâm muôn tai vạn khổ đang ngươn kỳ mạt hạ diễn tiến đến v.v…

Đức QUAN ÂM ý bảo tôi kiết ấn mau lên, để thính pháp vì thời giờ ít lắm tôi kiết ấn niệm chơn ngôn liền. Bỗng nhiên những lời truyền thuyết từ nơi kim khẩu Đức CHÍ TÔN vang lên bằng ngữ ngôn của người Việt miền Nam tôi, chơn thật như y rất là thuần túy, mà oai nghiêm, vọng tiếng vang to âm thanh vừa rền ngân dội cả khu vườn xem như xung quanh có bắc chín mười cái loa vậy. Tôi vừa suy nghĩ chắc tiếng Pháp nầy CHÍ TÔN giảng đây là khắp ba cõi đều nghe hết mới phải. Sự vang dội như vầy thần lực như vậy là phải thấu triệt hết mới đúng. Luôn đó thì ánh sáng từ nơi Thiên Nhãn chiếu ra, làm cho tôi chịu không nỗi phải bụm mắt lại mà vẫn còn muốn té, hết thảy mắt tay đều phải bịt lại hết.

Đức QUAN ÂM liền dạy kiết ấn Tam Muội dẫn đạo cho mau, tôi lập tức kiết ấn Tam Muội dẫn đạo liền, nếu tôi trễ một chập nữa chắc là nguyên thân tôi phải cháy vì sức nóng của ánh sáng vô lượng kia. Lúc đó hào quang tôi phản chiếu trở lại gần tương tựa, vì tất cả đầu mặt tôi chỗ liên mi đều chiếu sáng vô lượng, mắt tôi và đầu đều chiếu, các tay và bửu pháp đều chiếu tỏa trùng sa ánh sáng, làm che bớt sức nóng đó và cả ánh sáng nơi Thiên Nhãn.

Lúc bây giờ tôi được mở mắt ra như bình thường, tôi nay mới được diện kiến tôn nhan Ngài, xem thiệt rất là tuyệt hữu vô nhị.

Tôi sẽ chơn thành diễn tả vào phẩm sau. Phẩm thứ nhứt tới đây xin chấm hết.

* * * * * * * * *


PHẨM THỨ HAI

TÔI ĐƯỢC DIỆN KIẾN TÔN NHAN VÀ SỞ HỌC!

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!

Hôm nay là một ngày đại lành, tôi diện kiến tôn nhan thật sự, và lời giảng huấn của Đức CHÍ TÔN NGỌC HOÀNG, sau đây tôi xin phép Ngài để tả hình dáng trước, rồi lược tới các pháp.

Kể từ thoạt đầu tôi nhìn thấy Đức NGỌC ĐẾ có một sắc tướng rất hy kỳ đặc biệt. Tôn dung Ngài nhìn thoáng qua rất trang nghiêm tuyệt hảo, nhưng rất rùng rợn khác thường, trước hết sự nhìn tổng quát thì tướng Ngài sự to lơn cao mỗi mỗi đều bằng cỡ mười người thường ở trên trời, người trên trời thì mỗi người lớn cỡ bằng năm hay 7 người mình ở đây. Tướng Ngài cao lớn như vậy mà vô lượng uy mãnh, và hảo tuyệt phi thường, Ngài có ba cái mắt, hai mắt thường thì cũng y như người mình mà mắt pháp là cái mắt Thiên Nhãn thì ở ngay giữa trán Ngài, mắt nầy to như gần trùm hết khu trán rộng kia, cũng là mắt trái, mắt Thiên Nhãn nầy sáng vô lượng vô biên không thể dùng ánh sáng gì để ví được. Chỉ ví một lẽ là nếu trong cửu phẩm Thần Tiên ở trên trời mà vị nào tu hành chưa đủ đạo lực thì chẳng bao giờ dám đối diện Ngài, và có thể diện kiến được tôn nhan, vì sẽ bị ánh sáng đốt cháy luôn đừng nói chi tới nhìn được thấy Tôn dung. Khuôn mặt Ngài vuông hơi bề dài mà sáng hảo lắm! Hai tai Ngài to khác thường, trái tai Ngài thòng gần chấm vai mà hào quang chiếu y như trái tai bằng ngọc. Nếu như cõi thế gian này hay là người thường ở trên trời khi thấy Ngài ở tận từ khoảng xa thì chỉ thấy Thiên Nhãn trên trán Ngài thôi, chẳng cách gì nhìn thấy được tới nguyên thân hay là khuôn mặt Ngài được cả, vì thân Ngài như bóng, từ vô thỉ Ngài chưa hề vào thai mẹ ở cõi hữu hình, rồi tu hành chứng đạo về ngôi mới làm thành NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ! Ngài từ vô thỉ hóa thân bằng một khói hào quang độc nhứt vô nhị, còn cái mắt THIÊN NHÃN ở trán ngài đây là gốc từ đạo hào quang tuyệt sáng vô nhị đó mà hình thành, Mắt Thiên Nhãn nầy tức cái mắt thần thông vô nhị, để quán chiếu mà thống trị cả ba ngàn thế giới gồm một tay thâu, và quả càn khôn DIÊM PHÙ THỦY DIỆU ĐẠI ĐỊA nầy, đều được minh triệt chẳng lọt mảy lông chim còn chưa thoát khỏi ra ngoài, mạng lưới trời không bủa không ngăn mà khó tránh! Thoảng như tất những người đời mà có tâm thị ngã, thường hay chế ngạo rằng Đạo Cao Đài thờ một con mắt.  Điều nầy trước tôi chẳng dám biên, nhưng nay buộc lòng phải chỉnh lại nói cho đủ! Nếu người đời chẳng chịu học tầm cho thấu đáo, kể từ nay mà còn buông lời thiếu đạo lễ như vậy tái phạm như vậy ắt mang tội trọng với trời không chỗ sám hối vậy!

Và tất cả cửu phẩm Thần Tiên đồng ở trên trời và tất cả người trên trời nếu tu hành chưa đủ đạo lực mà đối diện với Ngài e bị sức nóng thần diệu nầy mà cháy tiêu hồn xác. Khi trong lực uy mãnh nầy phát ra lời đầu tiên gọi tới đạo danh tôi rằng:

ĐỨC THƯỢNG ĐỂ GIẢNG CHƠN PHÁP

*****

Này hỡi BẠCH DIỆU HOA! Vừa nghe thôi vang vang khắp hết giống như có rất nhiều cái loa âm thanh, xem lực uy mãnh khó nghĩ khó bàn, khiến tôi phải khép nép tinh thần chẳng biết nói gì tôi liền đại niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT! Đức CHÍ TÔN phán tiếp, ngã chào tân khách từ hồng trần mới sang! Tôi đáp kính lễ con đội ơn Ngài từ bi vô lượng thứ! Ngài phán lành thay! Lành tốt lắm thay! Nay kỳ Thiên Cung DIÊN HỒNG ĐẠI HỘI Thánh chỉ NGỌC HOÀNG truyền mời PHÁP SƯQUAN ÂM dự hội, nay đã nhập đàn, trước vân du thượng cảnh sau diện kiến mặt Thiên Nhan và THẦN TIÊN CỬU PHẨM.

KỆ PHÚ VĂN

Trước nhiếp thâu kỳ sở học, soi thấu đáo cả căn nguyên

Pháp Sư vì thệ xưa nên xuống cõi trần miền

Cùng hết thảy vạn nhân duyên ngay từ thời sơ thỉ

PHÁP SƯ hãy nhìn vào đây trang nhựt ký

Nay đến buổi tận đời niên Quý trở về xem

Ngỏ khai duyên đem lại cõi trần miền!

Sánh như đem lại chiếc bát thuyền đưa vớt chúng!

PHÁP SƯ nhập vào đời thì mạt ngươn đi vừa đúng

Nay đến cuộc HỘI ĐÀN là ứng dụng buổi đời nguy

Mới biết đây là ĐẠI HỘITAM KỲ!!!

Nhưng mãi mãi đến ngày nay người mới thấy

Hỡi các con! Tâm trần đừng nghĩ quấy!

Hãy định tâm thần thì sẽ thấy cuộc toàn chơn

PHÁP SƯ lúc về trần giác độ kẻ thiện nhơn

Phá hết lốt vô minh cho người trần mau thấu suốt

Sánh như đem vào đời nhiều ngọn đuốc

Để cho tất cả mọi người thân, khẩu ý được tròn vuông

Giáo pháp y theo sở học tại thiên đường

Đem phổ huấn hoằng truyền trong đại chúng

Nếu mê sanh kịp phát tâm thì ngày đêm năng hành tụng

Sẽ thọ phước ân lành thì họa diệt khỏi lầm thân

Lúc mãn căn cũng sẽ có các Thiên Thần

Đưa đến cõi Thiên Đàng hồi nguyên nhân vị cũ

Nay cõi thế cận kề ngày hậu tận,

Để đến ngươn kỳ chuyển vận cuộc minh tân,

Hội Thiên khai đây độ vớt chỉ vài phần

Vì sanh chúng ở cõi trần chưa ham mộ,

Chưa phán quyết nơi đây rằng là thiệt chơn cơ tận độ,

Cứ mãi nghiệp mê lầm rồi chấp cố nhiễm thâm tâm!

Đạo lợi danh chen chúc thảy ầm ầm!

Mười phần ắt sẽ lâm nguy vào nạn ấy……

Người thế nặng u minh như người mù đi không gậy!

Trời Phật biết nói gì cho người thấy sự lầm sai!

Mạt ngươn ba mỗi sát sát tới cận hoài!

Thời vật chất cứ đắm say gom lần vào cạm bẫy!

Thầy chẳng biết đến bao giờ các con đây mới thấy!

Áng mây mù càng kéo tới dập đường chơn,

Bấy lâu nay Thầy giảng độ nói xa gần,

Mà cảm thấy các con trần càng u mê không quán đạt!

Đạo nay đã đến lúc suy nghuy vì ma ác!

Hỡi con lành mau quán sát trở về tu!

Pháp giáo nầy mà trí trẻ vẫn mờ lu!

Không quày bước thì ngàn muôn thu đừng hận trách.

Bởi thế mà chư Phật Tiên và Thần Thánh

Cũng chẳng cứu độ gì, được tâm tánh chúng lầm mê,

Nếu hóa kiếp đến đây thôi ắt cũng khó trở đường về!

Còn phóng điển lực giác trần mê, thì một phần còn chưa đạt ngộ

Thì còn lại chín phần kia ai cứu khổ?

Tức phải đành liên lụy cả đồng chung,

Ta xót thương thay giáo hóa đến tận cùng,

Mà các con mê muội tâm trung nào thấu rõ,

Đạo Thầy từ lúc khai minh chưa sáng tỏ

Thì các tay đối thủ lại bước ra tranh

VĂN KỆ

Khốn thay nỗi chúng sanh, mãi lầm mê nên thất giáo

Ngã theo đường vọng đảo, bỏ chánh đạo chẳng noi theo

Mê danh lợi bọt bèo, lòng người theo mê đắm mãi

Chấp tâm nơi tướng giã, chẳng thấy đạo là đường chơn

Lắm phen cho quỷ giận thần hờn, vì vô minh dày đặc

Kể từ lúc đạo sơ khai, Bính Dần đến tam niên

Là sơ thời gây nhân duyên, bày ra cơ khảo đạo

Vì cuộc thế lợi danh, đạo khởi hấn phân tranh

Khiến đệ huynh chia rẽ, đã gieo mầm từ son trẻ

Rồi mục nát tới thân cây, ma đạo lấn chiếm kể từ đây

Khiến chia manh nhiều mối đạo, trung tâm đền khai giáo

Kim Quan Sứ đã tới lui, thường lân la giảng dụ

Phá rối loạn hữu hình, gây hấn cuộc phân tranh

Khiến đệ huynh tan tát, để có dịp chúng xen vào

Nắm cho được cái đầu, để lái lèo thong thả!

Vì chúng sanh còn nghiệp quả, tâm còn vọng nẻo lợi danh

Đạo chánh tâm bất chánh, Thầy thương xót luống chìu theo

Các nông nổi gẫm bọt bèo, dốc cứu độ các linh căn

Đưa mau về nguồn cội, phương tiện ngàn muôn ức!

Hoằng hóa đạo giác mê, nhưng đạo chúng quá vụng về!

Lòng chấp nghi thêm nặng trĩu, căn linh còn mê tối!

Chẳng tự giác, giác tha! Đã lâm vấp nạn Thiên ma!

Bày vẽ mọi lý phàm, đem ra lung lạc chúng!

Bày vẽ thêm lý giã, quyến dụ nẻo lầm mê!

Gắn chặc nẻo si, chẳng quán thông chơn thật tướng

Cứ tre tràn rồi măng mọc, lấy đạo báu để làm nhân

Đem hành trần theo danh lợi, chúng mê sanh thêm hồ hởi!

Nào biết đạo pháp là chi chi, thương xót động từ bi

Nhưng chẳng nói được gì, cho qua tai người cõi tục

Dùng qua phương cơ bút, thì cũng phải thất truyền

Vì sanh chúng cõi trần miền, chẳng quán thông chơn giã

Cứ xuề xòa buông thả, chẳng nhiếp pháp đến thâm tâm

Thêm chưởng hoặc mê lầm, ấy phá tan đạo pháp

Nay trần miền rấp nhập, đến cúi tận ngươn ba

Thầy quán hết trẻ già, đa phần chưa thức tánh

Cứ thấy chơn tưởng giã, thấy giã tưởng rằng chơn

Mới chạy rông theo, tiếng lạc dạ tiếng đờn

Để cầu vui theo vọng thức, đạo ngày càng thêm suy sức lực

Chúng mê thì nhìn lạc, chánh giáo tưởng bàng môn

Trong Phật giáo vẫn có bị si tôn, cũng có lạc phần theo ma giáo

Mạt đời nhiều điên đảo, người tâm đạo quán cho thông

Muốn thoát biển chim lồng, thì Nam Mô sáu chữ!

Kiếp con người đời nay, sánh y như đoàn hành lữ

Đang lạc bước giữa rừng đêm, ai ngộ được ánh sáng chơn

Thì cứ đó hãy phăng tìm, người lạc nẻo như cánh chim sa mạn lưới

PHÁP SƯ nhờ QUAN ÂM đưa tới, là niềm hy hữu tại thế trần

Sánh như hội Long Vân, kiếp kiếp muôn muôn thuở

Cho xác trần còn đang ở, cõi thế tục khả minh minh

Cùng tất cả chúng đồ sinh, khám phá thông gì khuất ẩn!

Gì chơn gì là vọng, đâu là nẻo thiệt đường hư

Nay ta sẽ rọi ánh quang từ, cho PHÁP SƯ minh thấu triệt

PHÁP SƯ hãy tịnh tâm ấn kiết, nhập tam muội nửa giờ

Để quán chiếu cõi trần nhơ, nay sanh nhiều ác đạo

-       Nam Mô A Di Đà Phật, Đức QUAN ÂM ra dấu dạy kiết ấn mau mau, để hiện tiền cơ mầu nhiệm.

*******

MÔ PHẬT! Khi nhập vào Tam Muội, tuy mắt đang nhắm nhưng lại bừng ánh sáng như thường, thoạt đầu thấy sao trời nằm ngoài vỏ trái đất, cũng y như bây giờ bắt dưới nhìn lên, nhưng chỉ khác hơn là thấy quả đất tròn và lớn lắm, từ trăng sao mặt trời, và thấy tất cả đời sống của nhơn vật mọi thứ trên thế gian, do bận sau chiếu thêm một bận nữa sáng gấp vô lượng lần hơn bận trước, coi như là vẹt một bức màn gì mở rộng hết thảy ra và làm gần lại để cho thấy mọi sự việc gì ở bên kia thế giới .v.v… Thiệt rất rõ ràng y như hiện tiền trước mắt, hễ tôi muốn thấy nước nào thì thấy nước đó gần trước mắt, muốn nhìn xứ nào thì xứ đó trước mắt, muốn hiện tại muốn quá khứ muốn vị lai đều chứng hết, lúc nầy tôi vừa muốn nghĩ quan sát lại cuộc Đại Lễ Cầu An hôm ngày 21-3-93 vừa qua, tức thì tôi liền được thấy y như hiện tiền, thật quá hay thay! Khi phụng hành y lịnh thiết lễ xong, tuy mắt phàm chẳng thấy cứ tưởng như sự việc tầm thường, ngờ đâu sức thần quyền lại quan trọng lớn lao vô cùng cực. Nếu theo lời PHẬT MẪU thuyết minh tuy nghe hy hữu cũng tưởng vậy là quá sức tưởng, ngờ đâu khi chứng được hiện diện thì mới biết được cả sự ngạc nhiên không cách gì diễn tả cho đúng được, thiệt là cứ ngồi nói, cứ ngồi biên mà những gì không thể ví được thì làm sao biên, làm sao nói!

Sơ lược lại lúc khai lễ từ trên nhìn xuống thấy cảnh lễ Đàn sao nguy nguy rực rỡ. Đến khi tôi vào Đàn thượng sớ tấu Thiên, lại có được nguồn điển lực từ đỉnh đầu tôi phóng thẳng lên, ý thấy nguồn điển lực nầy bay thẳng tới Thiên cung rõ ràng, bèn có nguồn điển lực từ trên Thiên Cung lớn quá sức hơn phóng ra trùm hết xuống nội ô chỗ thiết lễ, làm sáng gấp hơn bao nhiêu lần mặt trời. Chừng đó coi như ánh sáng mặt trời đâu chẳng thấy nữa. Lúc tôi ra tới chỗ Đàn lễ thiết bày với hai vị tả hữu bước lên quả Càn Khôn trấn áp và tẩy nghiệp bằng nước bát công đức thuỷ và 5 thứ bông, khi tôi và tả hữu niệm chơn ngôn tẩy nghiệp cho phần Đại Địa thì thấy những điềm lành tốt tức là khi chưa dùng phép tẩy thì uế bẩn hơi trược ác, mùi độc trược xông lên như một thứ khói đen mang mùi dơ độc, mà khi phép tẩy nghiệp tưới, nước từ trong hoa ra và chơn ngôn thanh tịnh thì y như là đem nước tưới lửa độc, khói kia biến tan mất hết thì Đại Địa sạch sẽ tươi mát y như trời mưa mới tạnh. Tới khi trấn phép 12 cây nhang, họa linh phù và chơn ngôn thì nhìn thấy y như coi T.V… mà thứ phim vẽ, hễ trấn tới đâu thì y như mình lột miếng giấy keo để bày cái giấy thiệt ra, mà vẫn mau như hình vẽ trong T.V. chớ không phải chậm như nói. Và từ lúc để tự nhiên chưa trấn áp thì thôi nào là cảnh Thiên tai rùng rợn động đất lớn rung sập lâu đài, chết người, nước lụt, sóng biển tràn cuốn người và nhà cửa xe cộ, sụp núi, gió bão, đủ thứ nguy hiểm. Còn loài người thì thôi lớp còn lớp chết, thứ nào còn lại thì sợ hãi hoang mang sống coi như chết. Từ cảnh trạng như vậy mà vừa thấy ánh sáng lột qua một cái là tôi nhìn thấy y nguy cảnh trạng, nào xe đẹp nhà sang, lâu đài nguy nga rực rỡ, nam thanh nữ tú xe cộ chật đường, yên vui tịnh lạc nhứt thời y như chẳng có gì xảy ra cả.

Hiện nay tôi mới minh đạt được sự hiện diện rốt ráo lợi ích của đại cuộc Cầu An, đã đem lại biết bao nhiêu sự dung tồn cho trên thế giới Ta Bà nầy, vượt tan hết kỳ Thiên tai Quý Dậu mà các nhà tiên tri đã định phần cho số kiếp mạt vong v.v…

* * * * * * * * *


PHẨM THỨ BA

TÔI ĐƯỢC LỊNH BIÊN BỔ TÚC VÀO KINH PHẨM THỨ BA ĐÚNG NGÀY RẰM THÁNG HAI ÂM LỊCH QUÝ DẬU, NHẰM NGÀY 26-3-1994 DL.

Tiếp theo lại chiếu soi đến bối cảnh lúc ban sơ tôi vừa tỵ nạn lưu vong tới xứ Hoa Kỳ, nào những dĩ vãng tôi ngồi chấp cơ khai lập mối HUỲNH ĐẠO PHẬT TÔNG nơi Hải Ngoại. Thấy rất hiện tiền lúc ngồi tiếp điển nương cơ, và ĐIỂN ÂN là nhằm ĐỨC NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ! Xung quanh Đàn hầu thì đông đảo, là những người tâm đạo tha thiết mộ cầu, và ĐỨC CHÍ TÔN cũng rất là Đại hỉ giáng điển vào cơ lời vàng giáo đạo. Và tất cả giáo đồ cũng rất là tín thọ thiết tha mãi được một thời, rồi liền theo đó lại bị ma lực xen vào, khiến cho lòng người tham chấp, phá đạo, báng pháp, sanh điều thị phi, do tại nơi ai là người thượng thủ! bày chuyện thị phi, báng Thầy phá hòa hiệp làm cho cơ đạo lâm nhằm đại khảo! Chẳng kiêng nể luật trời. Tôi vừa nhìn thấy y như là minh cảnh đài gương soi lại kiếp người đừng ai toan bề chối cãi! Tôi kinh sợ hãi hồn, đứng chết trân; ý may là tôi thuộc người nạn nhân, đã hành việc lành phải với hạnh Đức tha lợi theo sở nguyện cứu đời từ vô thỉ của tôi. Phải chi tôi là người quấy ác thì lúc bây giờ không ai đụng, tôi cũng phải tự hối sợ mà chết! Vì những nghiệp bất thiện của người nó đã tự hành khảo người và sửa phạt ghê gớm không thể tả, tôi xin chẳng được biên ra đây.

ĐỨC CHÍ TÔN PHÁN RẰNG” kể từ mục nầy và tiếp theo là mục TRIỆT GIÁO lấn áp, khuynh đảo THIÊN CUNG, XIỂN GIÁO thì giúp Thầy đấu tranh đỡ gạt, cùng hết thảy những đề mục quan trọng nầy Pháp Sư chẳng được biên ra ngay bây giờ, bởi vì Thiên điều còn giữ luật tối nghiêm! Vì là mặc cho bên TRIỆT thường lấn lướt ngang nhiên thường tới lui công phá. Còn XIỂN GIÁO tuy cũng phải đối phó là cốt giải nạn mà thôi! Chẳng có ý muốn thi tài đấu phép!

Tuy rằng sở học tại THIÊN CUNG, ra đời bộ QUAN ÂM TÂN KINH thì đề mục nầy là mục chánh tiết cho trong kỳ ĐẠI HỘI HẬU DIÊN HỒNG!

Tôi liền thỉnh vấn rằng: Kính bạch ĐỨC CHÍ TÔN! Nếu sở học tới đây là chủ đề chánh tiết nơi QUAN ÂM TÂN KINH, là ĐẠI THỪA PHÁP BẢO, mà tới mục chánh con không được biên, cũng chẳng dám tiết lộ thì khi biên tới mục nầy con phải nói thế nào cho tiện xin Thầy dạy cho!

ĐỨC CHÍ TÔN PHÁN RẰNG” Pháp Sư cứ hãy an tâm, và hãy xem như là chưa từng hay biết, một ngày gần đây rồi sẽ rõ!

Tôi lại kính bạch thêm! Khi tới mục nầy thì khoảng cách ấy có cần nêu ra hay là không nêu? Ngài phán dạy rằng: Cứ xem như là chẳng có, sách cứ phải thông qua chờ khi nhân duyên hội đủ thì sẽ được bổ túc vào sau khoảng nầy chẳng muộn!

Tuy phải vâng theo nhưng tâm tôi vẫn luôn suy tư ái ngại lắm! Chẳng biết đến khi nào nhân duyên mới hội đủ, rủi khi quá chậm kinh sách đã phổ truyền ra hết rồi thì tôi phải giải quyết thế nào để bổ túc vào kinh cho tiện? Thiệt là nan giải!

Vì tôi xét thấy Đức QUAN ÂM thì lúc nào cũng muốn cho TÂN KINH mau thành để phổ ra giúp độ chúng sanh người đời càng sớm càng hay. Lúc bây giờ tôi quay lại nhìn Đưc QUAN ÂM, Đức QUAN ÂM nhìn tôi, liền hiểu ý cả hai! Tôi cũng được an tâm để chờ đợi! Ngờ đâu hôm nay giữa lúc vô tư, tôi thì đang lo đọc tụng thâu băng, mặt khác thì đưa bản thảo kinh ra sở ấn loát nhờ phóng lớn chữ kinh cho dễ đọc kiểm đặng tiến tới in kinh.

Một hôm nhằm ngày rằm tháng (2) hai Âm Lịch, tức là ngày 26-3 DL 1994, có người đệ tử XIỂN GIÁO đang vô tình tới Thánh Cư viếng Phật bèn thưa thỉnh với tôi rằng: Con chẳng biết tại sao mới đây có người đệ tử bên TRIỆT GIÁO gặp con lại có vẻ ghét giận và nói rằng: Hiện giờ XIỂNTRIỆT đang đấu trên Thiên Cung, và xem con như là kẻ thù nghịch!!! Mà con vẫn là người vô tư sao bà ấy lại có thái độ! 6 giờ sáng hôm sau Đức QUAN ÂM mật báo cho tôi rằng: “Nhân duyên đã hiệp hội.” Tôi liền sực nhớ là TRIỆT GIÁO đã loan tin. Thì ấy là nhân duyên hội đủ! Vì phe TRIỆT đã xưng hô ra mặt cuộc pháp chiến tại thế trần, tức là đã ra mắt chúng sanh trước, để biểu dương oai lực nơi cõi Ta Bà mà vẫn không quán xét! Ta Bà thế giới là cõi Thánh Địa nhân kiệt địa linh, là một cõi giữ đủ các thắng, liệt vô lượng pháp. Từ vô vi lẫn hữu thể, là một cõi biến hóa siêu nhiên.

Từ đây mà biến ra vô lượng pháp bảo, PHẬT, THÁNH, TIÊN, THẦN, NGƯỜI lẫn vật! Biến thành 6 nẻo luân hồi bất tận miên miên, là một cõi để chứng minh Thiện và Ác! Hết thảy mọi pháp thăng, trầm, vui, khổ, họa và phước cũng tạo tác và chứng minh vào luật định vô lượng quả! Chính là tại cõi đây DIÊM PHÙ ĐỀ, Ta Bà thế giới đều làm nhân cho hết thẩy vô lượng pháp chuyển luân, tấn và thối!

Thì đây là sự minh chứng công cuộc pháp chiến nơi cõi Thánh Thiên nầy nếu XIỂN GIÁO hòa giải chẳng kham, đại pháp chiến có xảy ra thì ấy là do bên TRIỆT hoàn toàn chịu trách nhiệm, là tự nơi bên TRIỆT có ý muốn!

Đây cũng là một cơ may cho người tả kinh là tôi (Diệu Hoa) khỏi bị lỡ cơ, kịp thời ứng phó là duyên may khó nghĩ bàn, chẳng sớm cũng không muộn, thiệt quả bộ máy thần quyền xoay chuyển quá khéo léo tinh vi!

Nay được bổ túc vào quyển thượng Tân Kinh nhằm phẩm thứ ba, tôi cũng xin được trình bày tối thiểu về cuộc pháp chiến, nếu Đức QUAN ÂM cho phép! …….

Kế tiếp là trở lại cuộc sở học Thiên Cung: Đức CHÍ TÔN phán rằng: Trong mười hai niên qua, cuộc khuynh đảo Thiên Cung nhằm niên Quý, (tức ngày 21 tháng 3 – 1982 là năm Quý Hợi, cách đây 12 năm).

TRIỆT GIÁO chủ trương khuynh đảo Thiên Cung một lần thứ nhứt. Cũng nhờ Pháp Sư cuộc ĐẠI LỄ CẦU AN, thiết lập Bát Môn Đồ Trận, thỉnh chư Phật hết cả mười phương cõi, Đức Tây Phương Giáo Chủ ĐẠI TỪ ĐẠI BI A DI ĐÀ PHẬT ngự trên chín từng phóng quang thâu nhiếp khiến cho cuộc lễ đàn thành tựu phước công. Cõi Thiên Cung cũng đồng nhờ chư Phật mười phương mà diệt tan hắc khí trở lại thanh tịnh sáng chói an lành! Khiến cho đại họa cõi trần được vãn hồi thiên tai hơn chín mươi phần kể từ khi đó! Nhưng dẫn tới bây giờ ý đồ xâm chiếm ở phe TRIỆT từ vô lẫn hữu vẫn là tăng gia,  TRIỆT GIÁO vẫn hằng ngày công phá nơi các cửa Thiên Môn, XIỂN GIÁO thì luôn một hạnh đức từ bi hỉ xả, thường hằng nhẫn, nhượng cốt ý dụng hòa, muốn cho đạo giáo tương thân Đệ Huynh Hòa Mục, tu chơn chánh pháp. Nếu tranh tài đấu phép e vướng nghiệp sát sanh. Nay là đến lần thứ hai trở về niên Quý, thì TRIỆT GIÁO cũng trở lại cõi trời khuynh đảo BẠCH NGỌC Thiên Cung một lấn thứ hai nhằm ngày 21 tháng 3 – 1993.

Cũng theo ĐẠI LỄ CẦU AN, Thập Phương Như Lai phóng quang thâu nhiếp, mười phương cõi PHẬT, ĐẠI BỒ TÁT đồng quang lâm trợ giúp cõi Thiên đình cũng giải nạn kịp thời. Cõi Ta Bà cũng được phước bảo vô lượng, khỏi họa diệt lầm thân! Và hiện tiền bên TRIỆT vẫn bao vây các cung cõi từ Tam Châu, bắt đầu cửa NAM THIỆM, TÂY BÁ, ĐÔNG THẮNG đều có pháp trận sẵn dành chờ XIỂN, để cho bên TRIỆT phục hận từ vô thỉ tiền chiến đời Phong Thần! Bên TRIỆT có hành vi từ đạo giáo lẫn pháp chiến, quyết thâu phục hết nhơn sanh trở về TRIỆT GIÁO, và muốn tiêu diệt XIỂN GIÁO trong kiếp mạt hạ nầy là màn ba họ phải quyết liệt.

Tôi xin phép kể sơ lược lại một cuộc đấu trên Thiên Cung vào năm ngoái 1993. Cuộc đấu tới giờ chót có một vị Tiên gia bên TRIỆT, vóc dáng lớn cao, mặt đỏ áo giáp đỏ xanh, tóc râu đều đỏ. Xưng danh là HỎA LONG PHIÊU ĐẠI TIÊN, tay cầm cây đao dài, lưỡi sáng chiếu hào quang chóa mắt. Tuy là xem trận đấu phép, nhưng đây chỉ là được soi lại y như coi phim. Tôi thấy vị nầy hiện ra đón, chận Đức Thái Thượng lại, rút cây đao phép ra chỉ vào mặt Đức Thái Thượng. Không thấy Ngài nói gì, nhưng Ngài dùng bàn tay trái chỉ lại một cái xòe đủ năm ngón, thì cây đao phép của ĐẠI TIÊN HỎA LONG PHIÊU tức thì lọt vào tay của Đức Thái Thượng cầm gọn lỏn. HỎA LONG PHIÊU tức giận dậm chưn một dậm làm đất rung chuyển động sập đổ nhà cửa đất đai, vừa nhanh Đức Thái Thượng dậm nhẹ một dậm thì bình thản lại như thường. HỎA LONG PHIÊU bèn vận lực phình bụng, phùng cổ hả miệng xửng râu tóc phung lửa thẳng vào mặt Đức Thái Thượng, lửa nầy thiệt là vô cùng nguy hiểm, bắt từ trong miệng người hà ra, mà xem như là một biển lửa sức nóng dầu núi cũng phải tiêu, biển cũng phải cháy. Ngờ đâu Đức Thái Thượng Lão Quân lấy tay che mặt thổi lại một hơi, té ra biển lửa kia bay dồn trở lại đốt thân HỎA LONG PHIÊU, ông nầy hóa thành cái mống chun xuống đất! Đức Thái Thượng phun nước miến vào biển lửa tức thì lửa tắt dứt!

Vì Đức CHÍ TÔN không cho xem nhiều, bởi thời gian nơi Thiên Cung tôi được quá ít oi! Nhưng tôi xác quyết, quyết rằng nếu có tới đâu thì XIỂN cũng không thua phép TRIỆT! Nhưng chỉ sợ là lo sợ cho chúng mình là kẻ tứ đại phàm phu!

Đức THÁI THƯỢNG giải phá xong cuộc khuynh đảo Thiên Cung không quá nửa ngày, khi đó cũng là nhờ đại cuộc cầu an nơi cõi Ta Bà ngày 21-3-93. Quý Dậu năm ngoái, từ cõi đất tạm an, có chăng những nạn nước lửa, hoặc động đất nhỏ, hoặc bão, trốt thì đó là những dư sót hoạn họa của hậu cuộc pháp đấu trên cõi trời mà thôi.

Khi được nghe thấy tận mắt tận tai lòng càng nóng sốt, mong sao khi về lại cõi trần muốn nói bổng ra hết cho mọi người được nghe, nhưng vì đạo luật tối nghiêm nên phải đành kín miệng.

Tuy nhiên bên XIỂN vẫn cầu hòa, là sở dĩ bên XIỂN cốt ý nhẫn nhẫn cầu hòa, muốn cho huynh đệ tương thân hòa mục để tránh khỏi cuộc pháp chiến lớn lao e lâm nhằm nghiệp sát thì hoài công tu hành. Đức CHÍ TÔN nghiêm cấm chẳng cho tiết lộ việc nầy tới cõi thế gian là vì do nơi chư Phật, và các đấng tối cao bên XIỂN không muốn!

Nay vì bên TRIỆT đã cốt y tuyên dương lên tức là do nơi các hàng đệ tử của bên TRIỆT GIÁO muốn!

Đức CHÍ TÔN lại phán rằng: Hôm nay đại HỘI DIÊN HỒNG tại hậu cảnh BẠCH NGỌC THIÊN CUNG đây, là sở vì một đại cuộc đã dĩ định từ vô lượng kiếp, là một cuộc trung dung Thánh ý, thượng hòa hạ lục vạn thù vi thể Tam Thập Lục Thiên, Tam Thiên thế giới và toàn thể cửu phẩm Tam Ngôi hiện tiền minh đạt! Hết thảy diệu lý chơn nguyên cổ kim thấu đáo, những thời Pháp chiến từ vô thỉ sánh với hiện thời thì sẽ liễu minh cội gốc! Và cũng đã liễu thông thế thời tuần hườn đáo mãn. Là tất cả những trọng trách của mỗi bực cấp trong hàng cửu phẩm, phải có sứ mạng thiên liêng tự quyền phán đoán. Và cũng đã hiện tiền từ nay sắp tới là thời lúc ta phải quyết định khẩn trương rốt ráo hơn hết. Từ binh lực, lẫn trận thế!

Bởi vì phe TRIỆT cũng phép mầu vi diệu, đối phương hùng hậu, binh lực vô số, chiêu tập dẫy đầy, sát khí đằng đằng, độc trược giăng che ngày càng mịch mịch!

Vậy nơi đàn Hội hôm nay rất là đủ mặt xin chọn một đường, tất cả nơi đây ai cũng biết “Thầy” là một đấng CHÍ TÔN, NGỌC HOÀNG ĐẠI ĐẾ, NGỰ ĐỀN BẠCH NGỌC, trong có nội Diện CỬU TIÊU, ngoài có Tam Tòa CỬU PHẨM. Tam Thập Lục Thiên, Tam Thiên Thế Giới Điều Ngự Thiên Tôn. Nay Thầy mời cả đại hội, hãy phán quyết một đường giúp Thầy cơn biến loạn! Trong hai cần chọn một hãy quán chiếu anh minh!

Thứ một là lời tuyên ngôn từ vô thỉ đến nay Thầy là Ngôi Thượng Đế, nay vì phe TRIỆT giáo ỷ thế mượn thời pháp mạt, huyễn hoặc mê nhân, qua mấy ngàn năm chiêu tập cõi trần, giáo dân nhập pháp. Nay mượn vào thời thế pháp mạt, sanh nhiều đạo ác, dụ hoặc gần hết sáu mươi ức linh căn, lỗi thệ quên đường trở về nguồn cội. Cho đến bây giờ có biết bao nhiêu nguyên linh trở lòng theo giặc tạo phản Thiên Cung, binh thế đối phương rất là hùng hậu! Muốn chiếm Thiên Cung lên ngôi CHÍ TÔN! Vậy ta nên dâng hiến Ngọc Đền, nhường ngôi cho họ để khỏi vương vào sát kiếp hay chăng???

Thứ hai là toàn thể cần phải thệ nguyện hỉ xả hết thân tâm quyết chiến, quyết thắng để khuôn phò chánh đạo, hàng phục nguyên linh trở về cựu vị! Nối thạnh Tam Tôn! Bảo trì Ngôi Thiên Đế, an bình đối phương, phục hồi mạt Ngươn, kịp dựng đời tân trở về Thánh Đức??? Hãy chọn một đường, giữa hội Phong Vân cho khắp hết ba cõi mười phương xa gần đều biết!!!

Đức CHÍ TÔN vừa dứt lời thì ngôi Thiên Nhãn giữa trán Ngài bừng sáng lên hơn bao nhiêu lần khi trước, nhưng ánh từ quang lúc bây giờ rất là điềm diệu, không làm chói mắt. Tôi nhìn qua toàn thể hội đàn trùng trùng vô lượng những ngọn phất trắng đều bay lên tuyệt cao, nhìn kỹ là tất cả người họ đều đứng lên cùng dở phất lên cao quơ nhanh, và đồng hô to lên một rập rằng: Không đầu hàng TRIỆT GIÁO! Quyết phải chiến thắng!!! Chiến Thắng!!! Bảo hộ chánh đạo quyết chiến thắng!!! Vừa dứt tiếng bảo hộ chánh đạo chiến thắng! Thì lại có một người trong pháp hội, tướng ốm, mặt thỏn, mình cao, mặc áo đạo màu xám, đầu đội mũ vàng, giây đai màu đỏ tươi, (bọc đô). Bước tới ngay điện giữa bái lên một bái lễ ra mắt, liền kế đó có 11 người nữa cùng một lượt bước vào đứng bên sau hơn cũng 1 xá ra mắt trên cửa điện rồi đứng chắp tay. Vị đứng trước quỳ gối bạch rằng:

Bạch Đức CHÍ TÔN, con là TÔN NGỘ KHÔNG, nay con đã nghe lời phán dạy chọn một trong hai, giữa lúc lâm chiến, con xin được ấn lịnh thiên ban cho con và các huynh đệ đồng xung phong dẹp loạn, hộ trì chánh giáo, bảo vệ Thiên Ân trường tồn Cung Bạch Ngọc. Nếu để cho Thiên Ma còn nhiễu loạn thì chúng con thệ đành muôn thác!!! Tôn Ngộ Không vừa dứt lời mười một vị bên sau đồng ứng thinh rập một lượt rằng: Chúng con đây cũng xin cùng Ngài TÔN NGỘ KHÔNG, đồng một lời phát thệ!!!

Liền theo đó lại vang lên trong đàn hội cùng rập tiếng hô to lên rằng: Tán thán TÔN NGỘ KHÔNG và các vị đại tôn HUYNH, đại dũng!!! Chúng tôi xin đồng phát thệ, đồng phát thệ!!! Hết hội đàn cùng đứng lên dở cao ngọn phất quơ nhanh một lần nữa! Khi dứt hết phút yên tỉnh trở lại, Đức CHÍ TÔN hướng về quan âm ngầm phán hỏi, TÔN NGỘ KHÔNG tài phép vô song nhưng tánh hay lều lĩnh, nếu có dịp khả cần sẽ nhờ đến QUAN ÂM chế phục chăng?

Đức QUAN ÂM cũng ngầm đáp phải lắm!!! Khi đó Đức CHÍ TÔN liền bước xuống khỏi tòa đưa tay đỡ TÔN NGỘ KHÔNG dậy, xoa đầu và khen ngợi tán thán rằng: Dũng mãnh, đại dũng mãnh!!! Thiệt là quý hóa thay! Rất đáng với đại danh xưng là Tề Thiên Đại Thánh! Khi đã hàng phục Thiên Ma xong thì Ngài và hết thảy thập nhị Thánh Tài đáng thành chánh quả! Nay Thầy sẽ ban sắc Tứ cho Ngài và các huynh đệ Thập Nhị Thánh Tài là mười hai sắc ấn Đại Nguyên Nhung, và cấp phát cho mười hai đạo Thiên binh Thiên tướng. Thứ một là cho Tề Thiên Đại Thánh, sau cho tất cả mười hai trong huynh đệ đồng đẳng!

Tề Thiên Đại Thánh là quyền Thượng Thủ trong mười hai vị. Kính Đức QUAN ÂM TAM TRẤN xin hãy đảm trách phần đạo phẩm là ĐẠI ĐẠO SƯ, quản cai và hộ hựu cho tất cả!

Đức CHÍ TÔN dứt lời thì Đức QUAN ÂM và tôi cùng mười hai vị đồng bước xuống 1 lạy tạ ơn rồi cùng trở lại bổn tòa hết thảy!

Đức CHÍ TÔN phán rằng tới nay là thời nhân duyên hội đủ, thì Thiên Đế bắt buộc phải lịnh phán kịp thời, Pháp Sư phải bổ túc đề mục nầy vào TÂN KINH QUYỂN THƯỢNG, ấn phát khắp nơi, để truyền thông cho trong tứ chúng rõ biết mà để phòng thân.

Từ nay bên TRIỆT sẽ luôn tay thiết lập những trận đồ có mang nhiều tánh cách hiểm nguy trầm trọng, sẽ nguy hại hơn vô lượng lần những trận đồ có đại danh khi đời Phong Thần Tiền Chiến! Thì nay là hậu chiến. Báo cho cõi trần phải luôn cảnh giác mà gìn giữ thân mạng! Bởi vì TRIỆT GIÁO phép độc hiểm nguy, dùng toàn chất độc lấy từ lòng đất, biên địa, từ nơi luồn khói, độc trược tinh chất ở các thứ thú cầm ngoài biên địa, hoặc nơi lòng biển cả, hoặc nằm trong các thứ cây lá độc hại, khói độc từ nguyên tử gom tụ tinh chất mà luyện thành.

Và những cuộc pháp chiến cũng không định chắc là nơi đâu. Hoặc là nơi không gian, hoặc là biên địa, hoặc ở trên trời, hoặc tại dưới đất! Hoặc rừng núi hoặc giữa thị thành, mách cho nhơn sanh phải luôn giữ gìn đường tu niệm, hành theo pháp giáo đệ nhứt cứu cánh của Đức QUAN THẾ ÂM, bởi vì hiện nay Ngài phải hiện thân khắp chốn cùng nơi, thân của Đức QUAN THẾ ÂM vô lượng hà sa ví như những hạt bụi trong vi trần đầy khắp mọi nơi chẳng để dư sót một nơi nào dầu nhỏ bằng hột cải mà chẳng có pháp thân Đức QUAN THẾ ÂM thị hiện cứu trần trong khi những nạn nhân vừa xảy ra ý niệm danh Ngài thiết cấp cầu độ, cũng sẽ luôn có Ngài từ bi tế cấp!

Đức CHÍ TÔN giảng dạy tới đây liền ngưng xoay lại Đức QUAN ÂM. Như là ý Ngài nhường lời thuyết giảng cho Đức QUAN ÂM tiếp theo. Đức QUAN ÂM liền hiểu ý, bèn thưa rằng: Kính Đức Ngài, QUAN ÂM xinh tiếp theo rằng: cùng hết thảy thập phương đại chúng hãy tín thọ phụng hành theo lời đạo giảng của Đức CHÍ TÔN, là lời chơn thật, để sắp tới đây cũng nhờ pháp ấy mà tự giải họa cho chính mình, cũng y như người chiến tướng khi cầm binh xuất trận mà cần mang giáp sắt, mũ đồng và cỡi ngựa sắt, sống trong trận chiến mà được bảo vệ thân mình!

Nơi pháp giáo thù thắng đệ nhứt của Ta “QUAN THẾ ÂM” là chỉ có ba cửa ngõ thẳng về đường giải thoát hiểm họa cho người đời ngay từ nay sắp tới. Đó là ba món tu tâm phải cho thuần túy và kiên nhẫn bất thối!

Thứ 1). Là thường ngày năng hành tụng Kinh CHÚ ĐẠI BI SÁM HỐI PHÁP trước nghi bàn thờ QUAN THẾ ÂM một lòng tin thiết, chẳng để dư sót niệm nghi. Nếu như khi nào rủi lâm tai nạn, bịnh hoạn, hưỡn đủ thời gian thì tụng trì kinh Cứu Khổ, thoảng như gấp rút! Hoặc khi trên đường lưu thông, kịp thời nhớ niệm Nam Mô QUAN THẾ ÂM nơi tâm, nghĩ Nam Mô QUAN THẾ ÂM, vừa nghĩ tới giả chưa kịp niệm thì tai nạn đã qua liền. Vì tất cả những chúng nếu thường ngày chẳng quên câu tâm niệm QUAN ÂM, thì khi bất trắc sẽ có điển lực QUAN ÂM kịp thời cứu khỏi. Và hành tụng ĐẠI BI SÁM HỐI PHÁP là để cho năng trừ nghiệp chướng, thân tâm thanh tịnh, nhân quả dứt rời thì ác nạn ít đeo mang đòi kéo! Nhưng phải nhớ lời nầy! Hễ đã cầu sám hối thì tâm tánh phải ăn năn, cải tà quy chánh, phải bỏ dứt ba nghiệp ác là tham, sân, và si ám – thì nghiệp lực sẽ vơi mau. QUAN ÂM thì đối chúng sanh vẫn một tâm bi, xem chúng sanh như con một chẳn nỡ bỏ rời! Nhưng có được hồng ân tế cấp hay chăng là do nơi tâm của người trần đó vậy!

Thứ 2). Là con đường trung đạo, là pháp Môn TỊNH ĐỘ! Tu tấn đến giải thoát linh hồn là phải hành thâm lục tự Thiện niệm DI ĐÀ tức là hành tu TỊNH ĐỘ, chẳng những là để cho đến ngày bỏ thân được vào Cực Lạc, mà ngày còn lưu trú tại cõi trần miền này cũng được nhờ oai Đức của PHẬT A DI ĐÀ phóng quang nhiếp thọ thì đương sự cũng được phước lành thù thắng, an lạc thanh tịnh, bát nạn vô xâm! Sống được an lành, bỏ thân thì liên hoa cửu phẩm đỡ gót, chứng cảnh Tây Phương trong nháy mắt! Nhưng người hành giả phải kiên nhẫn một đời thì được thành đạt như ý nguyện.

Sau đây là cửa ngõ giải thoát thứ 3). Là phải ăn chay; nếu hành giả đủ căn đủ phước được thọ trường trai thanh tịnh thì thiệt là quý báu vô lượng, ta sẽ thuyết về sự lợi lạc nơi hạnh đức trường chay cho tất cả người trần rõ thêm sự hữu ích!

Sự hữu lợi thứ nhứt là hết vương mang sát nghiệp, hết thọ dụng chất máu xương là thân mạng của chúng sanh mà để dưỡng thân mạng cho chính mình, ấy là hết vay mượn nợ máu xương thì tất nhiên khỏi phải âu lo ngày kia sẽ đền trả, thì người hành giả chắc được an vui hơn trên đường giải thoát!

Sự hữu lợi thứ hai là: Trong thời pháp chiến nơi cõi siêu hình, vì bên TRIỆT GIÁO điêu luyện phép mầu hay dùng phép độc, thường là những khi chiến đấu hay dùng độc trược để tiêu diệt đối phương. Khi phép mầu của họ bị hoại thì những chất độc hại nếu còn dư sót thì sẽ ảnh hưởng tới cõi trung giới nầy, sanh nhiều bịnh chứng nhiễm độc nan y! Thế nên cũng nhờ thọ dụng thực chất thanh đạm, nhẹ lành, nếu có nhiễm truyền cũng là nhẹ ít dễ bề điều trị.

Sự hữu lợi thứ ba là nhờ nơi thân tâm thọ trì trai giới, kiên cữ ngũ tân, cho ba nghiệp ác là tham, sân, si, cũng lần lượt giảm lại, bởi ba nghiệp ấy Phật thường gọi là “Tam độc.” Nếu độc trong trừ được thì độc ngoài khó nhiễm! Độc trong mới là cái độc hại tối nguy, hại từ thể chất, hại tới linh hồn, hại thâm nhiều đời đến vô lượng kiếp! Còn độc nhiễm bên ngoài chỉ đủ làm hại một thân hiện tiền trước mắt đó mà còn lo sợ như thế, trái lại độc trong nguy hiểm mà chẳng hay lo! Vậy nếu được Ta “QUAN ÂM” giảng độ pháp nầy mà các con trần thâm nhập, giải ngộ lý chơn được rốt ráo, thì ấy mới là hàng đại căn, vừa minh tâm kiến tánh đốn ngộ, nhiếp thâu đại pháp một lần mau như nháy mắt, như vậy mới thật là đốn ngộ đệ nhứt, hãy mau vào thọ pháp quy y cùng Đức QUAN THẾ ÂM, thọ trì thêm ngũ giới thì sẽ được mưa nhuần cam lộ diệu pháp thậm thâm, đó là tác lập hạnh tu trở về Thánh Đức!

Nếu thoảng như kẻ nào còn dày nợ thế thì cứ an tâm tụng kinh sám hối niệm Phật ít nhiều, trai kỳ cũng tốt lắm, lần lượt sám hối nhiều ngày, niệm Phật được nhiếp tâm, thì tội diệt phước sanh sẽ nối gót theo sau chẳng muộn.

Đức QUAN ÂM dứt lời.

* * * * * * * * *


PHẨM THỨ TƯ

ĐỨC CHÍ TÔN GIẢNG TIẾP

Đức CHÍ TÔN lại tiếp tục tái diễn cuộc chiếu soi đến dĩ vãng của THIÊN LÝ BỬU TÒA và tôi cùng các chư đệ tử của Đức CHÍ TÔN đang lập đạo và hành giáo từ quá khứ, hiện tại đến tương lai, và cùng hết thảy các chi phái. Thấy tuy hiện tướng là riêng biệt, nhưng Đạo thì chẳng phải riêng. Đức CHÍ TÔN lại giảng tiếp: Tại vì sao mà Đạo phải chia manh? Vì tất cả sự hiện hữu ở thế giới duy vật nầy, tức là cõi tạm vô thường cứ sanh diệt, diệt sanh theo vọng nghiệp.

Lý Đạo khai nguyên là chỉ một, vì vọng nghiệp con người nơi trần cảnh mới khiến phải phân chia, do phiền não tham sân mới sanh lòng kiến chấp, chia nhau làm thành chi phái rồi mạ giáo lẫn nhau. Thầy vì thương con dại mới phóng điển lực luống chiu theo. Thấy cơ đạo pháp sắp hiểm nghèo, nạn Thiên ma dồn tiến chiếm. Khởi đầu từ vô thỉ, trong hàng đồng huynh đệ, cũng có người lòng gian hiểm, bèn gây hấn cuộc đảo điên, làm nhân tâm khuấy động cõi trần miền, để kéo thuận cơ duyên, Kim Quan Sứ mới nắm lấy mối giềng, đột nhập vào nội cảnh, nắm cơ đạo hoằng truyền, lái lèo qua ngõ khác, dụng đạo hành đời lập ra thành nội các, chánh trị lạc nẻo đời, dụng đạo báu làm quyền uy, dẫn chúng đồ tu sái nẻo. Phật, Thánh, Tiên lòng khô héo, PHẬT MẪU lệ lâm ly, Thầy cũng phải bó tay, vì các con dày mê độn, mài gươm dưng cho giặc, như đem thân tâm sức lực giúp hộ cho kẻ dữ mọc thêm tay. Con của Thầy trở dạ hại phá Thầy, mang chánh Đạo hiến ngay cho người Kim Quan Sứ!!!

PHÁP SƯ nhìn tận lẽ cứ giữ hạnh tu trì, mọi việc cũ hãy quên đi, phú cho mặc thiêng liêng quyền định đoạt. Thầy cũng thương thay cho các con còn giữ lời phó thác, gắng tròn phận giữ gìn, ngày sau đến Thiên Đình, được đoái công chuộc nghiệp. Thầy tiện đây cho biết, cơ đệ nhị đạo cứu đời, là PHẬT TÔNG nền Pháp Giáo, nếu các con chưa hiểu đạo, hằng bài bác lý giã chơn, giáo điển mãi khinh lờn, thì ngày sau đừng than trách, nếu chẳng thuận lời lo lập hạnh, trì kinh pháp học PHẬT TÔNG, cứ buông thả chạy rông, để cho KIM QUAN SỨ nhập vào trong, rồi sẽ thấy cảnh Trời long xem Đất sập.

Kính Bạch Thầy: Như theo lời thuyết giảng dạy như vầy, khi trở về trần cảnh con làm sao dám biên chép lại phát hành ra. Vì cõi thế chốn Ta Bà khó khăn thay Thầy cũng biết?

- Nam Mô! Nầy PHÁP SƯ! Ấy là lịnh của Thầy! Sắc luật mời PHÁP SƯ đến tận đây, để phô bày vài khuất ẩn, có gì sanh nghịch lẫn thì trách trọng ấy sẽ về Thầy. PHÁP SƯ về trần cảnh phải nói ngay, đây chỉ là thông lời nhắn bảo.

Rằng tất cả con còn theo với Đạo, thì lời Phật ân Pháp giáo phải tùng quy, tu tạo được chút phước duyên gì, để gương chung cho đồng đạo. Đừng ngại lo vì ma khảo, trì chí luyện Lăng Nghiêm bài mật chú, mới đẩy lui được đạo ma binh, ai chẳng chịu trì kinh thì ắt sa vào mạng lưới. PHÁP SƯ khi về dưới thì ra giới luật dạy đành rành, trong các con cư sĩ phận tu hành, phải trì nghiêm năm cấm, là hàng rào kiên cố lắm, mới giữ trọn được xác hồn, cắt bỏ nghiệp vọng chướng si tôn, mới phải ta con Trời cháu Phật, tiếng vang nầy tới ngay nơi cõi đất, kêu gọi hết phải minh tâm, để giải tỏa tánh mê lầm, đừng thấy chơn tưởng giã, thấy giã tưởng là chơn, làm cho ra đến quỷ giận thần hờn, thì sao cho rằng là đạo pháp? Chuyên tâm cầu sám hối, nghiệp chướng sẽ dứt rời, đừng tưởng có đạo Trời, mà cách ngăn đường Phật Giáo. PHẬT, PHÁP, TĂNG ba món báu, thì thế giới hưởng thanh bình. Trời sẽ giúp độ được hết thảy vạn sanh linh, trở lại ngươn tân đời Minh-Đức. Tánh người phải thuần chơn không vọng thức, nhờ Lục Tự gội rửa dứt tánh lầm mê, huệ giác thức mới thấy trọn đặng đường về, niệm Phật ấy phá mê thành chánh giác.

Kính Bạch Đức CHÍ TÔN: Nay con cũng có hảo ý muốn cầu Thầy dạy cho con biết tương lai ngày tận thế, theo tiên tri thế gian thì nói trong 2 ngàn năm mà nay con hữu phước gặp Thầy xin Thầy nói rõ để con về trần nói lại giúp đời!

- Nam Mô! Nầy PHÁP SƯ! PHÁP SƯ đã biết rồi! Tuy hỏi Thầy là để cho chắc thiệt vậy à!

- Mô Phật! Con chưa biết rõ nay con xin nhờ Thầy dạy cho.

- Nam Mô! Tận thế 2000 là cơ dĩ định, nhưng tới với chúng sanh sơm hơn, muộn hơn, hoặc chừng đó hay là còn được lâu xa hơn. Hoặc nhẹ hơn, hoặc nặng hơn, hoặc như sở định, thì mọi sở hành của định mạng đều do theo sở hành của tất cả thập phương chúng sanh. Nếu như toàn thể chúng sanh sở hành đều cực ác, không còn người thiện đức chơn tu thì cơ diệt đã diễn hành trước đây mười năm ở cõi thế. Nhưng vì trong cõi thế còn nhiều kẻ tu hành, mà thiện ác lẫn lộn quanh thì vẫn còn diệt vong theo cá nghiệp, nếu đường tu chơn cứ còn luôn nối tiếp, thì đại họa diệt cũng được kéo dài theo, dầu chẳng được bao lâu nhưng cũng phải được ứng theo sở cầu, rồi tới đâu khi dứt mầm thiện đức, lúc ác đạo thạnh hành khai, ấy họa diệt đã đúng ngày. Nếu đời này còn cực ác, không dựng được ngươn tân, trong cuối đời hạ hội nầy đây, để họa diệt đến ngay thì hết trông cứu cánh, thì Thánh Đức tạo lại đời tân dân phải một triệu năm sau.

- Nam Mô A Di Đà Phật! Kính Bạch Thầy: Nay Đức QUAN ÂM xin trời Đất cho hoãn họa để Ngài tả Tân Kinh, vậy hậu phước ở Ngài xin được bao lâu sự an bình cho Càn Khôn đại địa?

- Nam Mô! PHÁP SƯ đà quán biết đây muốn có lịnh Đất Trời chứng ban ra, lành thay lắm đến muôn ngàn! Nay ta phân cạn lẽ – Nếu Tân Kinh phát hành ra được phần ưu rộng rãi, người thế tục được tín thọ mộ tu hành, sám hối nguyện ngay lành, ăn năn chừa lỗi cũ, chẳng tích ác dưỡng thân nhơ, thì đời mới hiện kịp giờ, dầu nạn chi cũng đều qua khỏi. Được phước lành tất cả, sống an lạc thảnh thơi, bằng nghịch lẽ với Đất Trời, hành tung theo ác đạo, tâm tánh còn điên đảo, hủy báng lẽ chánh chơn, khiển quỉ giận thần hờn, Phật Pháp nỡ khinh lờn, lịnh quỷ ma theo chầu phục, thì Thiên tai càng vội thúc, cõi thế nảy chiến tranh, kẻ dữ lẫn người lành sẽ đồng chung thọ nạn, PHÁP SƯ dầu quán đặng nhưng chưa tới một phần ngàn, ta sẽ rọi chiếu ánh quang đăng cho người xem thấu hết. Kiết ấn mau thì mục kích, sơ lược cảnh tiêu vong.

Tôi lẹ tay kiết ấn quan sát thấy liền, qua cảnh trạng diệt vong xem thôi kinh hoàng không thể tả, trước hết là cuộc thế chiến, tức là phân tranh diệt thế. Khi ánh sáng rọi qua nhìn trên mặt đất y như màn ảnh xi nê, mà cuộc chiến tranh đây rất là vĩ đại, xem kỹ là sự thật chứ không phải cảnh chiếu gì như xi nê.

Vì đây là cả một Thiên Cơ niềm tối quan trọng, tôi cũng nói đây với tất cả mọi dè dặt thôi. Tôi được một lần thứ nhứt thấy cuộc thế chiến vĩ đại nầy hy hữu ngàn muôn kiếp. Hiện lúc bây giờ thì người ta đã chiến tranh từ ngay dưới lòng đại dương và trên không gian, họ đã dàn các mặt trận vô cùng nguy hiểm, dưới lòng đại dương thì nào tàu chiến, nào là đủ các thứ gì cho mặt trận biết là bao nhiêu thứ tôi không biết nói là thứ gì, mà toàn là tánh chất giết người bằng khoa học nguyên tử, và dùng toàn bằng điện tử, điều khiển tự động hết thảy, trên không gian cũng vậy. Thì kế đó liền tiếp những tiếng nổ kinh hoàng, cứ liên tục trên thì đạn hỏa tiễn đi coi tối mắt đưa đi người phá tắt, máy bay giống như chuồn chuồn bay bầy bầy, bom nổ rền trời rung đất chết thôi thôi hết số đếm! Trên thế giới rất nhiều nước đánh nhau, rốt cuộc việc thế chiến nổ lớn chưa xong thì họa Thiên tai tiếp theo, khởi đầu từ núi lửa các nơi trên thế giới phun, làm chết chóc chạy nạn lao nhao lố nhố, tiếp theo nạn động đất lớn hãi hùng, những tiếng nổ lớn rền trời quả đất lắc như bong vụ lặc, dưới đáy biển sôi động dữ dội nước biển trào lên bờ đất liền, trào hoài mà nước đâu vấn tràn riết, đất bị lắc mạnh bể nát hết, nhà cửa lâu đài trên mặt đất kiến trúc từ bao giờ tốt xấu chi chi đều hủy diệt, hơi nóng từ lòng đất bốc lên vì quả đất đã bể, nước biển sôi trào dữ dội tràn lên mà lúc bây giờ hết phân biệt được chỗ nào là biển, chỗ nào đất liền. Coi giống y như vậy hết, tất cả từ người lẫn vật cũng đâu mất hết trơn. Lửa khói từ nước phun lên nóng quá, phần là hơi ngột vì mùi khói dưới bay lên khó chịu lắm! Mà nước lúc bây giờ cũng không phải nước, mà là thứ gì xem dơ bẩn lộn xộn đen đủi ghê lắm kìa! Giờ đây tất cả những gì cũng đã tiêu tan, nào những kỳ quan kiến trúc, canh tân tuyệt mỹ, vĩ đại từ cổ kim nay qua chỉ nửa giờ đều hoại diệt. Vì hơi nóng quá độ và ngột ngạt, phần sợ hãi nên tôi bị ngất xỉu. Đức QUAN ÂM dạy tôi mau xả ấn.

Khi đó tôi chỉ khóc ròng thôi! Ngay một ý nghĩ tôi bèn quỳ xuống trước Đưc CHÍ TÔNPHẬT MẪU chấp tay 3 lạy mà nguyện rằng: Nay con được thấy hiện tiền bối cảnh diệt vong cuối ngươn mạt hạ, dầu con thương xót chỉ khóc mà thôi! Trong quyền sở hữu của Đức CHÍ TÔN, và quyền PHẬT MẪU, nay con trăm lạy nhờ đức đại lành, giảm họa chiến tranh cứu dân vô tội mà phải thác oan, và giủ lòng thương cứu hết sanh linh giảm tiêu họa diệt cho toàn cõi thế. Con sẽ đội ơn sâu dày ra phổ tế. Khiến trời đất vẹn bình an, họa Thiên tai thâu giảm hoãn mọi thời, để sanh chúng sống đủ thời gian tu giải thoát, mười phần dân phải lâm nhằm họa ác, cho con xin được giải thoát trọn chín phần, một đó là vì nghiệp lực đại ác nhân thì thôi để riêng phần cho cá nghiệp! Lúc bây giờ cửu phẩm Thần Tiên cũng đồng đưa phất lên cao thẳng cánh, phất nhanh lên tỏ ý bảo hộ lời rổi xin của tôi hết thảy, tất cả ngọn phất xem như là bầy chim trắng đông vô lượng đang chớp cánh bay!

Tôi còn muốn lạy và cầu xin cho bằng được, vì thấy Đức CHÍ TÔNPHẬT MẪU cũng khóc theo. Đức QUAN ÂM dạy tôi thì giờ sắp hết, phải tới pháp hội Phật kịp giờ.

Kính thưa quý độc giả! Vì tôi thấy sao trình vậy, nhưng sự đúng hay sai còn sự phán xét của quý ngài, nơi đây vốn là sự xuất thần đi thì có gì cũng giống như chiêm bao chăng? Chính tôi đâu dám rằng như phủ quyết!

* * * * * * * * *


PHẨM THỨ NĂM

TÔI ĐƯỢC ĐẾN PHÁP HỘI PHẬT ĐƯỢC

DIỆN KIẾN ĐỨC BỔN SƯ!

ĐỨC DI LẶC VÀ VÔ LƯỢNG CHƯ PHẬT BỒ TÁT.

Đức QUAN ÂM ra dấu cho tôi và Ngài tạ ơn Đức CHÍ TÔN rồi đưa tôi sang Pháp Hội Phật! Tuy từ đây sang tới Pháp Hội Phật thấy gần lắm, nhưng cảnh nầy thì khác hơn cảnh trước nhiều. Phong cảnh đẹp hơn nhiều lắm, trang nghiêm hơn và mùi thơm liên hoa bát ngát, mới lúc nãy xem cảnh tận vong người tôi quá mệt, vừa nóng vừa khát nước, đuối hết coi như sắp chết, mà khi tới đây tự nhiên thấy khỏe khoắn hơn bình thường. Đức QUAN ÂM nói tới rồi, bước xuống đảnh lể Phật! Tôi liền bước xuống, mình chỉ nhìn thẳng một hướng tới thôi chẳng được nhìn ngó ngoái lại bên sau hay là hai bên. Thoáng tới trước lúc còn hơi xa thì nhìn thôi vô số chư Phật, chư Đại Bồ Tát đều ngồi trên tòa Liên Hoa, nói tiếng vô số tức là không thể ước đoán được là bao nhiêu. Trên hơn hết bên trước, có một tòa Liên Hoa cao tuyệt hơn hết mà lớn lắm, bên sau ngay đó có một cây đại cổ thọ bề lớn hy hữu, gốc cây là tòa hoa, tôi nhìn xa thì gốc và lá giống như cây Bồ Đề, bóng mát tàng cây đó che hết ra nguyên cảnh Pháp Hội, trùng trùng điệp điệp người Phật Bồ Tát ngự trên tòa Liên Hoa. Bên trước thì một tòa lớn vĩ đại là Phật Thế Tôn, hai bên có 2 tòa hơi nhỏ và thấp hơn đó là nhị ban tả hữu của Đức Thế Tôn: Bên phải của Phật là Đức PHỔ HIỀN ĐẠI BỒ TÁT, bên trái là Đức VĂN THÙ SƯ LỢI ĐẠI BỒ TÁT. Ngay bên trước Phật một tòa thấp hơn là Đức DI LẶC PHẬT! Ở nơi Pháp Hội Phật đây lúc tôi và Đức QUAN ÂM tới vẫn im bặt, nhưng tuyệt hảo trang nghiêm, chẳng có chút gió động cành cây hay lá xanh phơ phất nhẹ. Lúc bây giờ Ngài ra dấu bảo tôi vào đảnh lễ Phật. Ngài đổi qua bên phải của Phật, tôi nhằm bên trái Phật, thì Đức DI LẶC nhằm ở nghi giữa, trước Phật mà thấp hơn, sao tôi vẫn thấy tôi đang đứng ngay trước tòa Phật. Tôi liền chấp tay xá Phật, quỳ xuống một gối bên phải ngước nhìn lên thì chẳng thấy Đức DI LẶC đâu, chỉ thấy 3 tòa kia rất nghiêm trang vô cùng oai đức, tôi lạy rồi đứng nghiêm nhằm bên trái Phật mà nhìn lên tòa Phật, Đức QUAN ÂM đứng nhằm bên phải cũng nghiêm thân im lặng. Tôi nhìn lên Đức Phật Thế Tôn mà khép nép giống như cảm thấy mình còn dẫy đầy tội lỗi, còn Phật thôi biết bao nhiêu là tướng lạ đep sáng vô cùng tận, biết lấy gì làm món ví dụ để diễn tả lại cho kham.

Tôi thiết nghĩ tới đây dầu không ai hỏi lỗi tự mình cũng phải hỗ thẹn mà tự sám hối lấy mình, xét lại thân còn lặn hụp chốn biển đời nầy thì biết bao là lầm lỗi, mà dám tự xưng Phật xưng Tiên, giống như kẻ bị cuồng điên muốn nói gì tự nhiên buông lời vậy!

Lúc bây giờ Đức QUAN ÂM vào đảnh lễ rồi lui lại đứng một bên. Bỗng tòa giửa lại hiện lên Đức DI LẶC cũng vẫn ngồi yên, tướng hảo cũng nghiêm thân vô số kể. Đức QUAN ÂM bước vào ngay giữa bệ, tay chấp bạch Phật trên, tức là bạch Đức Thế Tôn, con xin đảnh trình lễ Phật, nay đưa Đức Đại Sĩ BẠCH DIỆU HOA đến Thiên Cung dự đại hội Diên Hồng, giờ nay đưa người đến đây trước đảnh lễ Phật, sau nhờ ơn Phật thâu nhiếp ban cho phước bảo đại lành khi người trở lại biển mê hầu giác minh cho người trong cõi tục.

Nay con nguyện trên là ơn đức vô lượng từ mẫn NHƯ LAI ĐIỀU NGỰ BỔN SƯ, cũng vì con đã hoằng thệ khi xưa cứu đời mạt khổ! Nay con vì chỗ sanh chúng thậm nguy. Đại Đạo Tam Kỳ con là TAM TRẤN! Nay kỳ mạt tận ma binh lan tràn, con muốn cứu an phải cần phương tiện. Đưa Ngài Thiên Thủ Thiên Nhãn thị thân cõi đời thi vi hạnh nguyện cứu cánh mạt đời, giáo đạo Kỳ Tam của ĐỨC NGỌC HOÀNG, cùng một nguyện con vào hàng TAM TRẤN. Nay con đưa Ngài DỰ HỘI THIÊN CUNG và vào pháp hội lễ Phật cúng dường! Và thỉnh pháp lịnh về đời tả kinh, ĐẠI THỪA PHÁP BẢO. Cứu nguy đại chúng, dạy người hành tụng và rõ lý chơn. Cũng vì ma đạo khuấy rối người trần, khiến cho mê nhân quên đường chánh đạo, thi hành điên đảo chẳng nghĩ thiện ác.

Trần miền loạn lạc đau khổ nhơn sanh, tâm con chẳng đành làm ngơ quên lãng. Kính Đức ĐIỀU NGỰ BỔN SƯ cùng Đức DI LẶC. Cả hai thân con thành tâm nguyện phát, sẽ vì chúng sanh khổ trong đời ác mà nguyện tả chơn kinh, con xin ơn Phật xót thương phóng quang nhiếp nguyện ban bố phước lành. Gia bị lực tín thành giúp độ chúng toàn Ta Bà được thâm nhập TÂN KINH hầu minh tâm kiến tánh!

Biết cải dữ về lành, năng niệm Phật trì kinh, thoát hiểm họa mạt đời trở lại ngươn tân đời minh Đức!

Đức QUAN ÂM dứt lời tôi bèn lạy Phật 3 lạy khi đứng dậy xá Phật thì cũng chẳng thấy Đức DI LẶC đâu, lạ thay tôi vừa lui lại đứng theo Đức QUAN ÂM thì tòa ngồi Đức DI LẶC liền trở y ngay về lại chỗ cũ. Bỗng nhiên thấy Đức CHÍ TÔN và Đức PHẬT MẪU bay đến, hạ tòa xuống ngay trước mặt tôi và Đức QUAN ÂM nhằm ngay điện giữa, bên trước Đức DI LẶC và trên là Đức BỔN SƯ THÍCH CA NHƯ LAI. Tôi giựt mình nửa lo nửa sợ, bỗng nhiên Đức CHÍ TÔN (NGỌC HOÀNG) liền chấp tay xá 1 xá, co đầu gói trái lên nghi một lễ, cúi mọp xuống một bận rồi bước lui một bước đứng đó, kế Đức PHẬT MẪU bước vào cũng hành y như vậy rồi cũng lui lại y như. Lúc bây giờ tôi lại thấy tự nhiên Đức CHÍ TÔN và Đức DIÊU TRÌ KIM MẪU lại có hai tòa ngồi đều từ trên xây mặt xuống ở bên trước Phật DI LẶC nhưng nhằm bên trái là tòa của Đức CHÍ TÔN, còn phải là tòa của Đức PHẬT MẪU hay quá! Lẹ như chớp làm cho tôi ngơ ngác y như chiêm bao. Lúc đó thì tôi và Đức QUAN ÂM cũng có 2 tòa ngồi đối diện lên. Vừa thấy tất cả đều chấp tay nhắm mắt chỉ một mình Đức PHẬT THÍCH CA thì nhập vào thiền định tam muội môn. Khoảng chừng 15 phút sau nhìn thấy chỗ tướng liên mi của Đức PHẬT THÍCH CA từ từ mọc ra một hột, đốm trắng chừng bằng cái 50 cent là năm cắc bạc của Mỹ. Rồi sau đốm sáng đó lại lăn lăn quây như cái bong vụ rồi chiếu sáng ra càng lơn thì sáng càng xa, cứ theo ánh sáng đó mà nhìn thì sức sáng ngày càng xa, hễ càng xa thì càng sáng hơn hơn, hơn hoài, hoài tới cho hết cảnh giới Ta Bà nầy, từ vô thỉ sơ thời tạo lập gầy dựng, dài tới khi có loài người, rồi sống theo thời dị cổ ở hang, ở lỗ, ở rừng, ở bụi, ăn sống, ăn sít, bộ lạc rồi tới biết tham, biết giành, biết cất biết giữ biết đánh biết giựt, mạnh được yếu thua. Nói tóm là chỉ một sát na mà chính mắt tôi đã chứng kiến được là từ khi quả Càn Khôn duy vật nầy từ có đến nay là đã qua vô lượng kỳ mạt diệt và lập lại tân dân, chớ chẳng phải chỉ mới hết ba ngươn như bây giờ là tận mạt đây đâu! Sở vì mình chẳng thấy mà tưởng rằng quả đất mới một lần đây tam ngươn rồi tới đây là mạt tận. Bởi vì mỗi kỳ mạt tận mà khi được dựng lập lại cũng là hằng triệu năm hơn, chớ chẳng phải ngươn kỳ nào mà ít cả.

Hiện thời kỳ mạt pháp ngươn ba nầy ngay từ lúc bây giờ là lúc TRIỆT GIÁO đang bao vây công kích, phía Nam thì phóng hỏa, phía Bắc quạt nước, phía Tây thì Kim Sa (là chất bụi độc bằng vi trần kim khí), phía Đông thì bàng phong (bàng phong là đủ thứ phong độc nhiễm thành đủ thứ bịnh), Phật thì gọi bằng các đạo ma binh, tức là Thiên Ma! Trời gọi là đệ tử bên TRIỆT GIÁO, tôi chỉ làm một nhân vị như người phóng viên, hành việc cho Đức QUAN THẾ ÂM, nhưng khoảng nầy lúc đi mới về thì Ngài chưa cho viết! Lúc bây giờ mới đủ nhân duyên tôi phải bổ túc gấp vào!

Thứ nữa là cũng do đạo ma binh hằng hà vô số lớp thì nhập xác vào người trần là những ai hạp căn, hoặc thiếu phước đức thì họ nhập xác đổi hồn, khiến xuôi quấy ác phá đời hại chúng, thường làm cho xã hội nhơn loài trong kiệp mạt nầy nhiều nạn khốn khổ không thể tả. Và nơi đây tôi chỉ tiết lộ sơ qua thôi vì thời gian không đủ.

Bây giờ xin ngưng diễn tả, đây tới giờ Đức DI LẶC thuyết minh, khi hào quang Phật rọi đến cảnh hiện tình, nơi cõi Ta Bà đang sống cảnh vô minh đầy vật chất, thấy thôi càng gơm ghê sợ quá, soi tới các kỳ qua những cơn giặc giã, xương máu nhuộm cõi đất linh, và sắp tới là cuộc thế chiến tam ngươn diễn hành cho chu kỳ mạt tận.

* * * * * * * * *


PHẨM THỨ SÁU

ĐỨC DI LẶC THUYẾT PHÁP

Tôi nghe như vầy! Ngài từ thấy Phật phóng đại quang minh soi thấu đến tận quả Càn Khôn duy vật Ta Bà này kể từ vô thỉ sanh diệt, diệt sanh, muôn loài vạn vật, Phật, Thánh, Tiên, Thần, Nhơn vật, vật nhơn cũng từ đây mà quanh lộn mãi. Phật vì thương vạn loại, người lẫn vật cứ lại lại qua qua. Cứ trẻ, trẻ rồi già, kiếp sanh mau như nháy mắt. Quả Đất lăn quay mau ghê hồn ngay trước mắt, mà đời sống duy vật chúng chẳng hay, cứ tưởng cuộc sống đây là trăm muôn chi thọ giả, hằng gieo nhân gây nghiệp quả, nào hay vàng bạc đây thứ giã, đời người tạm để trả rồi vay, trái đất mãi lăn quay mà chúng sanh nào để ý, tu hành cũng chưa phát tâm cho thuần túy, còn trách sao Tạo Hóa tánh hiểm thâm, ấy bởi chúng sanh chưa thấy chỗ mê lầm, bước bước đi nẻo đường trần mà nhắm luôn đôi mắt. Ở ngoài đời cũng bưng quơ rồi lầm lạc, vào Đạo lại không quán sát cũng sa chân, vướng cạm bẫy ma vương đến xác hồn ai độ cứu.

Đời càng xa càng tới nguy cơ mạt hậu, nhiều tai chướng lắm khổ thâm, như PHÁP SƯ đã thấu hiểu cảnh tận vong, thì lòng từ bi càng rộng mở. Khi về trần gắng công tâm lo tế trợ, dùng chỗ đây nghe thấy, hầu diễn giải cho người trần, kịp tu tỉnh được nhiều phần, thì tân dân mới mong ngày lố dạng.

Do nơi cõi người trần là quyền ưu tiên cho định mạng, nếu đồng lòng lo tác hiệp định cứu nguy, thì đường tu niệm khả hành y, noi theo pháp phò trì, Đức QUAN ÂM nhờ cứu họa.

Ta đây sơ lược lời cảm hóa, Đức PHÁP SƯ cần bạch hỏi điều chi? Giờ phút ít ỏi thay, nếu cần chi xin trình bạch!

Kính Bạch Đức PHẬT VƯƠNG! Con là người trần thế dầu được đến nơi đây, nhưng tánh lậu vô minh còn dày đặc, con xin nhờ Ngài DI LẶC cho con thông đạt được tâm nguyện sở cầu, như cõi thế mãi từ lâu, chúng người trần nhiều trông đợi, cứ chờ mong Ngài DI LẶC, Phật sống mau ra đời, thuyết giảng pháp của Ngài, độ chúng mê thành chính giác, chừng nào Ngài ra mặt, tại thế giới Ta Bà, nếu đợi hết ngươn ba, thì bao giờ mới được? Lập tân ngươn Thánh Đức, PHẬT DI LẶC ra đời, độ hết thảy loài người, tuổi thọ tăng vô đếm, xin ơn Ngài hoan hỉ niệm, giảng rõ hết lý chơn, cho con được lại thế trần, nói hết ra chẳng dấu!

Mô Phật! Lành thay! Lành lành thay lắm!!! Nầy hỡi BẠCH DIỆU HOA! Pháp lành nay hiếm có, lời trình bạch sáng tỏ thay, ta dùng pháp chơn thật hiện phổ bày, cho PHÁP SƯ đàn thông hiểu rõ, ta ra đời ngày đó, cũng chẳng mấy lâu xa! Ta đang trông đợi cõi Ta Bà, chúng sanh đồng tu chơn chánh pháp, phá mê rời lầm chấp, đồng niệm Phật phá tà tâm, diệt dứt tánh mê lầm, cầu QUAN ÂM độ hộ, Ngài giác mê cứu khổ, đời mạt tận để thoát qua, cơ gạn lọc cõi Ta Bà, lắng trong không còn bợn, hết ma đạo dẫn đường tà, thì nhơn chủng phải chịu qua, cuộc diệt hoại cõi Ta Bà người tu chơn tâm thuần thiện, chịu qua cơ đại biến, liền mở mắt thấy Phật đà, dùng cam lộ rưới chan qua, thân tướng liền khỏe mạnh, tướng hảo nảy phát ra, mười phần còn chưa có một. Sống lại đây thiệt quả là giống tốt, mới khai dựng thành ngươn, mau chóng thay trong sát sát tợ vi trần, người thiện căn nay cũng lại rần rần đông như hội. Chừng ấy ta sẽ tới, mở pháp khai đàn hội, giáo độ khắp người trần, gieo giống tốt từ lần, ban phép mầu chơn thật! Nhờ đường tu thuần chơn theo phép Phật, người chẳng vọng lợi danh, chẳng mưu lược cạnh tranh, không bàn mưu tham chấp, sẽ sống lâu ngàn ngàn năm không bịnh tật, chẳng yểu tử mạng như thời nay, chia ba loại nói cho thẳng ngay, cũng như đời và đạo, kẻ tu hành đi rốt ráo, người tu chẳng trọn vướng nửa đời, cùng kẻ ở thế mãi lưng vơi, thì tuổi đời chẳng thấy được bao lâu lại cũng sa ngay vào đường sống thác. Rõ nghe đây đừng vọng tâm sai lạc, rồi chấp Phật giảng sai ngoa, cứ vọng chấp nẻo chánh tà, thì lạc xa đường chơn thật pháp. Khi về đến cõi thế trần, PHÁP SƯ hãy hoằng truyền lưu cấp cấp! Cho trong khắp hết cõi Ta Bà, nếu ai ai muốn thọ pháp của ta, thì chuyên tâm niệm Phật Đà, ấy mới gọi chơn như và thật pháp. Muốn khai tâm mau để cầu nhiều sở học, thì hành tụng PHÁP HOA KINH, thì trí huệ khai minh, hầu biết phân chơn cùng giã! Ấy thiệt pháp Đức THÍCH CA. Ta giáo khuyến sơ qua, người hữu duyên thông đạt lý, PHÁP SƯ mấy lời đà hiểu ý, sở học chẳng đủ giờ, Đức NGỌC ĐẾ hãy đang chờ, Ngài cũng có điều chi, toan trình bạch Phật! Cùng với Đức DIÊU TRÌ, là vua trên cõi đất hội kiến có điều chi? Cứ phán minh tường tận!

- NAM MO BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT! Nay NGỌC ĐẾ đến đây nhờ ơn Ngài DI LẶC, khai duyên sự lành thay! NGỌC ĐẾ muốn vào đây, cùng ĐỊA MẪU ĐỨC DIÊU TRÌ trước pháp hội hôm nay, cũng đại phước lành thay! Trước diện kiến Đức NHƯ LAI, sau đây là thính pháp! Nhân vào cơ duyên lành đại hội, ngày Tam Giáo hiệp, HỘI HẬU DIÊN HỒNG. Sánh như hội mây Rồng, trải qua vô lượng kiếp! Cũng nhân lúc cõi diêm phù lâm họa diệt, có DIỆU HOA người cõi thế đến nơi đây, dự ĐẠI HỘI RỒNG MÂY trong hà sa vô lượng kiếp, cõi trần miền cũng đang lâm họa diệt, Thiên tai nạn hiểm nguy, dầu tạo hóa động từ bi mà sanh chúng vẫn lầm mê, nên không thấy dễ gì cơ cứu cánh. Cũng vì Đức QUAN ÂM từ bi vô lượng tánh, vào NGỌC KINH rồi tấu rất nhiều phen, nhưng định luật cũng khó thay, chẳng tiết chế được quân bình, làm sao được họa kia, vãn hồi nhanh như ý thiện.

Nay NGỌC ĐẾQUAN ÂM hoằng thệ nguyện thấu tới mười phương Phật chín cõi Trời, NGỌC ĐẾ khuyến hết lời, mà Ngài luôn bi lụy khóc, nay NGỌC ĐẾ vào đây xin bái Phật, kính ơn Ngài thâu nhiếp bạch Phật trên, cầu phóng đại quang minh, hầu gia lực giúp Ngài, giác độ chúng mê sanh, phá hết nẻo u mình, dứt tánh chấp lầm mê, chứng bồ đề đẳng giác!

Cầu đức rộng từ khoan hà hải Phật! Và khắp hết đẳng mười phương, thường chiếu ánh quang dương, hộ hựu Đức QUAN ÂM, khai phá hết nẻo tối tăm, dập tắt tiêu biển lửa cõi trần lâm, biến lại thành ao sen, như HẢI LIÊN HOA TẠNG!!! Gọi cứu cánh cõi trần miền, NGỌC ĐẾ cũng trợ duyên, cho chúng sanh linh đồng an lạc, trở về cơ Thánh Đức,

Sớm được rất lành thay! NGỌC ĐẾ nguyện hôm nay

Nhờ Phật ân thâu nhiếp độ, Đức DIÊU TRÌ nay cũng có

Ra mắt Phật mới đến đây, xin Phật niệm chuẩn chi

Ngài trình bạch nơi đây, nhờ hỉ tâm độ giúp

-       Nam Mô Phật! Kính ngài, ĐỊA MẪU hãy tỏ bày

A DI ĐÀ PHẬT! ĐỊA MẪU nay, trước kính bạch trình Ngài

Chúc thường lạc tịnh thay! Phước đức trọng cao dày

Mê sanh cầu dị độ! Mẫu vì nhân duyên sự

Đến gặp Phật hôm nay, xin DI LẶC một vài

Điều sự duyên Phật Pháp, hôm nay tròn đủ mặt

Trên có Phật THÍCH CA, cùng Đức CHÍ TÔN THƯỢNG ĐẾ.

Vì mạt ngươn diệt đời đà cận kề, diễn tiến đến đại địa đây

Thương xót cảnh trần thay! Ta chẳng nỡ xuống tay!

Nhưng sanh chúng tới mỗi ngày, càng hấn gây thêm tội ác

Sắp lâm cơ họa diệt, nhờ có Đức QUAN ÂM

Toan cứu cánh cõi trần, mẫu soi thấu vạn vạn nhân

Nhiều đạo ma nguy hại lớn! Yêu tinh càng ghê rợn

Dẫn muôn đạo ma binh, ta muốn diệt hết thứ hữu hình

Loài yêu tinh mượn xác, thế trần vì thiện ác

Còn lẫn lộn rất nhiều thay, ta chưa thể xuống tay

Vì đại hội ngày hôm nay, Đức QUAN ÂM từ bi thường xin rỗi!

Nhưng một mình Ngài ắt khó toan cứu nổi, MẪU thương xót đến nơi đây cầu Ngài xin thứ lỗi! Hãy mở lượng đại từ Ngài ra mặt xuống trần gian! Độ chúng sanh mê; giác ngộ lại minh quang cho loài người kiến lập cảnh ngươn tân, thì cõi đại địa mới giảm tha phần diệt hoá!

- Nam mô ĐIỀU NGỰ PHẬT! DI LẶC nay đà nghe lời ĐỊA MẪU, phán quyết thỉnh cầu xin, như vì lịnh Phật trên, DI LẶC đâu dám hứa!

- Đức QUAN ÂM ra dấu tôi và Ngài bước vào giữa điện quỳ gối chấp tay tôi thì mặc niệm, Ngài thì tâm nguyện, xong 3 lạy rồi lui trở về tòa. Giữa sự im lặng của chư Phật Bồ Tát thì tôi chăm chỉ nhìn vào tướng hảo của Phật Thế Tôn ngự trên cao tòa, bỗng nhiên cũng một đốm sáng từ tướng liên mi rồi lăn quay nhanh lại phóng ra một ánh sáng chỉ trong tíc tắc thì sáng tới cực độ, mà tôi và tất cả quay mặt nhìn theo thì thấy cảnh gì coi quen quen giống như nước Mỹ nầy sao ngay pháp hội đó là trên trời mà cảnh Ta Bà xa vô số dậm mà sao thấy gần quá! Nhìn vòng vòng thấy thôi hay quá tôi mừng vui làm sao, và cũng ghê sợ quá nơi đây có việc kể lại được có việc chẳng dám, thấy sao mà những người thế gian hễ người nào hiền lành mộ đạo mộ pháp thì thôi nào là dầu dãi tụng kinh niệm Phật, công quả công phu, vái van lạy lục còn những người không ham đạo không mộ tu không tin nhân quả, không tin luân hồi, không sợ tội ác thì thôi! Đủ mọi thứ đều hiện ra tư tưởng gì thiện, gì bất thiện, gì cướp giựt giết chóc ôi! Gì mua gian bán lận gì mạnh được yếu thua, tranh hơn tranh thiệt nhiều thứ thấy đáng sợ ghê quá chừng thiệt thồi! Chiếu thêm một độ sáng hơn nữa, làm cho thấy hết các phần linh hồn, từ các hồn oan chết vì tai nạn, chết vì bịnh độc do ngoại nhiễm chưa tới số căn, nên người ta còn phải sống lang thang, mà tội nghiệp cho đời nầy nhiều thứ quỷ ác dữ quá chừng! Cũng cứ mạnh hiếp yếu, các thiện hồn hoặc bất thiện cũng vậy nếu không đầu phục nó, không thọ giáo làm tay sai cho nó thì nó đánh đập bắn giết, quỷ yêu thứ độc dữ, đang lan tràn khắp hết chợ quê, chúng chỉ chừa lại những người tu chơn thẳng đường chánh đạo chánh pháp kiên trì tụng kinh niệm Phật chẳng lúc lơi tâm thì chúng chừa bỏ căn đó ra, còn ngoại trừ những số khác là chỉ có những người chơn căn có thiên thần địa kỳ bảo hộ thì sống mới được yên ổn thôi.

Còn tất cả người thế gian lúc bây giờ mà tánh còn ngang không tin tưởng có tội có phước, có nhân có quả có số có mạng, có Phật có Trời, có hồn có xác có luân hồi vay trả, tóm là có đức tin, thì những số người đó cũng nhiều lắm, người dân nước nào cũng có hết. Thì riêng số người đó kể mười phần là căn nầy từ vô thỉ của mấy cái tay vương chúa của bên thế giới khác rải binh tướng cho nhập vào đời lấn áp để mượn thai, nên lúc bây giờ cứ giữ cán cân để đưa thế giới nầy rấp tới cơ tận diệt! Nào lập ra những hội đạo ác đức, nhà thờ quỷ ma để sai binh tướng đi giết người, nhiều quá, mấy chuyện nầy chắc không nên kể ra nhiều. Đây trở lại việc cần ưu phận sự tôi trong ngày sắp tới. Ánh quang từ Phật soi dẫn trên đường nhiều pháp sự, dầu cũng phải tả đơn sơ, Đức QUAN ÂM dạy đã hết giờ, phải xem qua về trọng trách, đây diển tả vào nơi ngôi nhà Thánh Tịnh Độ Cư ngụ tại đất Hoa Kỳ mang số 479 N 13th Street San Jose vào mùng 1 tháng tư Kỷ Tỵ 1989 cuộc Lễ Hậu Phong Thần, đem hết chiến sĩ quân binh vào BẢNG HẬU PHONG THẦN, cùng vong chư địa ngục thảy các phần, song song hai dãy núi, giữ cầm nhiều niên qua, nay chưa tròn phần độ rỗi. PHÁP SƯ mau xem lại đủ bạch minh, theo tay ta chỉ rõ thảy đành rành, sẽ thấy được chúng sanh và hành nguyện đại từ lành nay chưa tròn công độ chúng! Tôi liền nhìn theo bàn tay chỉ của Đức QUAN ÂM, kinh lạ làm sao! Tôi lại thấy tôi đang cùng Đức QUAN ÂM và Đức ĐỊA TẠNG đang trên 3 chiếc tòa ngồi đều bằng đá màu xanh rêu, còn trước mặt thôi hằng hà sa số người vong linh đang chực chờ nghe pháp, tại sao mà tôi biết đây là người vong linh? Sở vì người vong linh chẳng phải như người sống còn mang xác hữu hình, thân người vong linh vì luôn luôn đói khát, lớp nào khi còn ở các từng địa ngục thì bị đọa đày sợ sệt, người nơi địa ngục được lên thân hình tiều tụy mà nhỏ lắm! Còn các loại âm hồn mà bị thác chưa tới số thì cũng có một phần được vào pháp hội đây nhưng cũng nhiều thứ người, Mỹ trắng thì người già nhiều hơn, Mễ có Mỹ đen có Phi có Tàu có đủ thứ người, Việt Nam cũng có phần nhiều hơn.

Tôi và Đức QUAN ÂM, ĐỊA TẠNG thì ngồi tòa thạch có hình đầu sư tử còn chư chúng vong thì đồng đẳng ngồi trên đỉnh núi Đại Long bên phía tả. Lạ mỗi sự suy tư là, dãy núi bên tả là núi chẳng có rừng cây! Không có tới ngọn cỏ thay nếu đây là mùa hè, còn núi thì ngọn kế nhau, khe đồi đường hổm chỗ thấp chỗ cao, lồi chồi lỏm chỏm mà sao nay tôi thấy tôi ngồi tòa trên đỉnh nầy rất là bằng phẳng trang nghiêm, cây cao bóng mát, dưới mặt đất thì thảm cỏ xanh tươi, các giống hoa rừng nở đua vàng hồng tím đỏ trắng xem rất đẹp mầu, khác hơn cảnh đồng khô núi trọc như mình thấy thường ngày. Đây là dãy núi ở rất gần cách chùa tôi chưa đầy 1 cây số! Sao bây giờ nảy sanh cuộc này mới lạ mà vẫn có suối nước mát trong hồ sen tươi nở mới trổ lá xanh non mướt, bông sen cũng đang nở gió mát thổi rao rao.

Ngồi thuyết pháp thì Đức QUAN ÂM ngồi tòa giữa, Đức ĐỊA TẠNG ngồi bên trái tôi ngồi bên phải, Đức QUAN ÂM nhường cho tôi nói trước. Trong đề tài thì tôi nói về nhân quả trong biển đời và cõi thế gian từ nhân quả đến vô thường chuyển luân trong vòng lục đạo, Đức ĐỊA TẠNG thì nói về địa ngục và khổ báo; sau rốt là Đức QUAN ÂM thì nói về cảnh siêu lạc nơi cõi Phật A DI ĐÀ, Liên Trì Hải Hội Phật, Bồ Tát Bất Diệt Vô Sanh và Pháp Vô Lượng Thọ, Vô Khổ Báo.

Vừa thấy đủ mọi pháp trong hạnh sở cầu rồi tôi còn đang suy nghĩ: “Chẳng biết cuộc thuyết pháp nầy từ hồi bao giờ, tôi nhớ là chưa có mà sao nay hiện như đã qua vậy kìa!” QUAN ÂM biết ý tôi bèn dạy rằng: “Xưa nay chưa hề có, mà đây là viễn ảnh cho sắp tới những ngày gần đây PHÁP SƯ sẽ đi đến đó thuyết pháp cho cả hai nơi.

Vào hội Trung Ngươn Vu Lan sắp tới đây là PHÁP SƯ phải thiết đàn siêu độ cho tất cả chư vong linh. Giờ nay PHÁP SƯ hãy nhìn sang bên hữu, là ĐÀI CHIẾN SĨ TỬ VONG thì sẽ biết.”  Tôi liền nhìn theo tay Ngài bỗng nhiên thấy lại cảnh Đài Chiến Sĩ ôi thôi! Trùng trùng sa ức, nào những trang trại quan binh vây quanh theo ngôi đài cao rộng tuyệt mỹ dãy trang trại nào cũng đội ngũ trang nghiêm quan binh hùng tráng, xem như diễn dợt hằng ngày để chờ xuất quân v.v…

Mà cũng lạ thay! Tôi, QUAN ÂM và Đức ĐỊA TẠNG cũng đã ngồi tòa nơi đó và đang nói pháp diễn đạt về nhân quả và kiếp vô thường, còn Đức ĐỊA TẠNG cũng giải về khổ báo và ĐỊA NGỤC, tới QUAN ÂM nói về phước lạc ở Tây Phương và đương thời môn tịnh đồ niệm Phật, vãng hóa Tây Phương.

Và tôi hỏi Ngài bao giờ tôi mới đến các sở trụ đó cùng Ngài và Đức ĐỊA TẠNG VƯƠNG để thuyết pháp? Ngài dạy rằng ngày đó kế đây, và cũng phải hoàn tất kinh nơi phần thăng Thiên nhập hội rồi sẽ tới phần giáo độ chiến sĩ và chư vong thì phải đi tận đến. Kỳ tới đi không phải phiền nhiều chư đạo hộ hành như nay nữa, chẳng xa đường nhọc sức giống kỳ này. Kìa Đức THẾ TÔN thâu ánh sáng diễn bày, thâu các pháp để chờ ngày khai pháp hội Song Long sơn phong Thần kỳ Hạ Hội!

Khi Đức QUAN ÂM dứt lời thì ánh sáng lúc trước Phật liền thâu trở lại, tuy chẳng thấy thâu mà vẫn lu tối lại mau chưa bằng sát na thì thứ gì cũng dứt mất, tôi cảm nhìn ngơ ngác giống đang chiêm bao.

Ngay lúc bây giờ Đức ĐẠI HẠNH PHỔ HIỀN lại đưa dấu tay y như Ngài muốn diễn giải nói. Tôi bèn chấp hai tay kính lễ và ngỏ ý cầu pháp. Ngài khởi phát niệm NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT! Ngã chào PHÁP SƯ! Tôi niệm Mô Phật kính Ngài! Tôi mong ơn Ngài từ bi giáo pháp! Ngài Mô Phật! “Ngã vì đại nhân duyên, cũng có tâm tha lợi chúng. Thấy QUAN ÂM cùng PHÁP SƯ đang nghĩ toan đường cứu chúng, nhưng ta cũng nhắc rằng thời pháp mạt Phật đã phán lời ký dạy lúc xưa xa, và giáo pháp tâm sau chúng phải niệm Di Đà, thời mạt đến pháp ta, cũng vì đời xem như mạt diệt. Ngày nay chỉ có vài đường còn thị thiết, sám hối thường thì hoặc nghiệp sẽ rời xa, và nhứt tâm tu thiện niệm Phật Di Đà, ngày giảng pháp Đại Long Sơn xin nhớ đó. Lễ độ siêu mùa Vu Lan nay đã rõ, PHAP SƯ thiết đặt bày để nơi đó được độ vong, sám hối cầu cho hết thảy chúng chư vong, hằng sa số tợ như ong rừng thiên cổ.”

- Kính bạch Đức ĐẠI HẠNH! Cũng có rất nhiều thay môn sám hối, nhưng đại Lễ Vu Lan nầy cảnh tịnh độ sám cho tha nghiệp chúng pháp hối nào cho được lợi chúng chư vong hơn? – Mô Phật! Pháp hối ĐẠI BI lợi chúng được nhiều phần, đủ ngàn biến thì các vong nhân đồng siêu hóa.

- NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT! Xin vâng!

Đức QUAN ÂM nhắc tôi nay giờ đã hết, ta cần đưa PHÁP SƯ trở lại Đạo Tràng ngay, kẻo xác thân nay yếu mệt đã ba ngày, thêm đói khát nếu trễ e nguy hiểm.

Tôi bèn sực nhớ tâm cũng hơi lo, vừa nghĩ tới việc trở về thì thôi thôi! Pháp hội nầy sao đâu biến hết. Tôi chỉ còn thấy tôi và Đức QUAN ÂM, Ngài hối tôi bay ra, bỗng có tòa bông sen ở dưới chân. Ngài dạy tôi nhắm mắt lại, cỡ chừng 2 phút Ngài dạy tôi mở mắt ra đi! Tôi liền mở mắt ra thì thấy xác tôi nằm nhắm mắt như người ngủ mê. Ngài dạy tôi bước ngay xuông đó, không thấy bông sen nữa mà tôi chỉ thấy có cái xác người tôi, tôi chưa muốn xuống còn muốn đứng nhìn coi thì Ngài nói bước mau kẻo trễ, tôi thấy đang gần kế mà bước xuống thì hụt chân, tôi giựt mình là liền mở mắt ra, ôi thôi người bực bội, nóng bức muốn tắm muốn gội, muốn uống chịu không nổi. Về tới nơi là chuyến du thượng cảnh nhập hội tới đây đã xong.

Còn phần thuyết pháp ở hai dãy núi Đại Long thì còn chờ xuất thần khai pháp kỳ sau mới rõ biết.

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!

HẾT QUYỂN THƯỢNG

QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P1

QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P2

QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P3

QUAN ÂM TÂN KINH – ĐẠI THỪA PHÁP BẢO – P4


Leave a Reply