ĐÊM BỆNH VIỆN NẰM MƠ

Dec 29, 13 | Tâm Duyên | 1,117 views | No Comments



Share |




NHỮNG NGÀY BỆNH VIỆN


Anh cảm ơn những viên thuốc ngủ
Tránh cho anh đối diện những đêm dài
Những đêm quá dài ngồi đợi sớm mai
Với những cơn ho cuồng điên ngộp thở
Anh cảm ơn những thân tình nâng đỡ
Mảnh hồn nhàu như một tấm drap
Đếm từng ngày từng buổi tối đi qua
Đợi giờ mổ như đợi giờ xổ số
5 tháng rồi gương mặt anh rất ngố
Hai cánh tay chằng chịt vết kim đâm
Ngó chỏng lơ hai con mắt quầng thâm
Dù có ngủ nhưng cũng còn lơ láo
Anh cảm ơn những ngày giông bão
Để thêm yêu thêm quý lúc bình yên
Để thấy rằng không bệnh đúng là tiên
Và chợt hiểu tử sinh là luật sống
Nên anh nâng niu từng giấc mộng
Vì hiểu mình còn được phép chiêm bao
Dù cuộc đời sao lắm chuyện tào lao
Nhưng còn thở còn tầm phào đấu láo
Ai chẳng biết rồi chỉ là huyễn ảo
Một hôm nào ta cũng sẽ ra đi
Tập cho hồn thanh thản lúc chia ly
Là cố gắng của một đời chiêm nghiệm
Khi đắp mặt bằng khăn vuông vải liệm
Mới hiểu rằng hữu bệnh sẽ thành vô
Nghe chuông chùa vang vọng tiếng nam mô
Lòng nhẹ nhõm bay trên ngày sương khói
Không còn nói dù nghe nghìn tiếng gọi
Của hư không ngan ngát bóng thiên đường
Chợt nhận ra trong cơn gió vô thường
Có hơi thở bờ bên kia ngoái lại
Thôi tiếc chi một đời khôn với dại
Tỉnh hay mê trăn trở mãi thêm buồn
Sông ra khơi sông lại trở về nguồn
Người đi mất nghĩa là người đã tới
Trong bệnh viện có những ngày ngóng đợi
Bước chân ai qua cửa gọi tên mình
Anh nguyện sao sinh tử cũng yên bình
Dù trở lại hay là xa mãi mãi
Như sương trên lá lòng tự tại
Anh đi qua giông tố tháng năm này
Như chim ngàn trong bão táp còn bay
Rồi xoải cánh đến chân trời xanh ngát
Cho anh sống với trái tim chưa nát
Còn chút tình xin gửi lại mai sau
Này , thân tình chia sớt những cơn đau
Xin tận hiến tháng ngày còn hơi thở
Và hãy nguyện sẽ cùng nhau ghi nhớ
Phải làm gì chia sớt những oan khiên
Của bao người đang bất hạnh triền miên
Đang quằn quại quanh ta trong khốn khó
Người cho đi người sẽ thành giàu có
Vì tâm hồn rộng mở tới chân mây
Nhớ nghe em ta sống có bao ngày
Nên hãy nhủ sao cho lòng thật nhẹ
Qua đêm dài ánh bình minh sẽ lóe
Ngọn gió nào xô khẽ giọt sương mai
Ta lại về hạnh ngộ với trùng lai…

Nguyên Cẩn (11/2013 )


*********


ĐÊM BỆNH VIỆN NẰM MƠ


Đêm bệnh viện con mơ về nhà cũ
Nơi một thời có mẹ còn cha
Thấy thật gần nhưng cũng thật xa
Khi tỉnh dậy mới hay là quá khứ
Đêm bệnh viện con bay trên mái ngói
Thấy mẹ ngồi trong bóng tối cô liêu
Đừng mong con, tóc bạc sẽ thêm nhiều
Trong giấc mộng con về như ngọn khói
Đêm bệnh viện trên chuyến xe cà rịch
Chở không gian bát ngát một mình con
Con nhớ thật nhiều những bữa cơm ngon
Chỉ dưa pháo qua ngày sao vẫn thích
Đêm bệnh viện thấy anh em đầy đủ
Gọi tên nhau sớm tối vẫn vui vầy
Thời gian qua ai đếm những hao gầy
Điểm danh lại mới hay mình đang ngủ
Và mới biết vắng đi rồi phân nửa
Theo cha đi xa mãi phía chân trời
Chúng ta bên nhau chỉ có một thời
Biết có gặp bên kia đời sau nữa ?
Đêm bệnh viện thật dài như tiếng thở
Nhưng đỡ buồn vì có những cơn mơ
Dù mai sau ai biết có bao giờ
Ta sống lại một thời thơ mộng đó
Đêm bệnh viện nghe rơi từng chiếc lá
Đếm ngón tay nghe tiếng rụng sang mùa
Để rồi đêm hồn vọng tiếng chuông chùa
Con lại nhớ căn nhà xa vắng quá
Và nhớ mẹ trong những ngày tháng cuối
Còn chút hơi hiu hắt giữa thu tàn
Đếm lũ con nay chẳng đủ nguyên đàn
Mẹ chợt hiểu chẳng còn chi tiếc nuối
Nếu trở lại qua rồi bao bệnh hoạn
Con vẫn mơ về lại mái nhà xưa
Thương mẹ một đời sớm tối rau dưa
Nuôi con lớn qua bao nhiêu kiếp nạn
Nên cảm ơn cơn mơ đêm bệnh viện
Cho ta bay vào gõ cửa thiên đường
Quên nhân gian phận mỏng cõi vô thường
Chúng ta tụ và tan như bọt biển
Khi thức dậy mới hay mình là nước
Chảy trôi hoài sao níu được dòng xuôi…
Tan chiêm bao lại thấy thoáng ngậm ngùi
Nghiệp sẽ trả nên từng người sau trước
Có gì đâu mà băn khoăn họa phước
Từng chuyến đò một bến cuối qua sông…

Nguyên Cẩn (12/2013)


Leave a Reply