CĂN BỆNH CỦA TRÍ NÃO

Apr 14, 13 | Tâm Duyên | 1,692 views | No Comments



Share |




Charlotte là một thiếu phụ trẻ đẹp mặc dù bà đã ngoài năm mươi tuổi rồi. Bà nói:

Từ năm ngoái tới nay tôi mới già đúng tuổi, tóc tôi mới bạc đi như vậy chứ ngày trước ai cũng tưởng tôi chưa đến bốn mươi. Tất cả chỉ vì đứa con gái ngỗ nghịch mà ra nông nỗi này. Thưa bà, tôi là người biết chăm lo sức khỏe cho mình, tôi đi bộ, tập thể dục và tham thiền đều đặn từ nhiều năm nay nhưng giờ đây con gái tôi đã cướp mất sự bình an nội tâm của tôi. Tôi làm đủ chuyện tốt cho nó mà nó chẳng biết ơn gì cả. Tôi trả tiền cho nó vào một đại học nổi tiếng nhất thế mà nó lại bỏ ngang. Tôi dành dụm tiền cho vào quỹ tiết kiệm để nó tiêu dùng thì nó rút hết ra mua một xe hơi mới, tương lai của nó như vậy kể như hỏng rồi. Mới đây nó lại giao du với một đứa vô lại, chẳng học hành chi hết chỉ biết suốt ngày đàn đúm, lêu lổng. Sự kiện này làm xáo trộn cuộc sống tinh thần và ảnh hưởng đến sức khỏe của tôi. Tôi phải làm cách nào để bắt nó thay đổi, làm cho nó sáng mắt ra và để cho đầu óc tôi được yên?

Theo ý tôi thì bà hãy tự giúp mình trước đã. Ưu tiên trước hết của bà là sự hiểu biết cho đúng. Giúp đỡ người khác nhất là con cái của mình là việc nên làm nhưng bà cũng cần hiểu rằng khi chúng đã đến tuổi trưởng thành thì phương pháp hữu hiệu nhất là hướng dẫn cho chúng thôi. Bà không thể bắt buộc chúng làm những gì mà bà muốn được. Bà có thể giải thích cho con cái biết rằng bà đã lo lắng hoặc đã xử sự với những hoàn cảnh tương tự như thế nào khi bà còn ở tuổi đó. Bà cũng có thể vạch ra cho chúng biết hậu quả của những hành động như vậy sẽ đưa đến đâu. Sau khi đã làm hết sức mình thì bà cần biết cách phó thác, tin cậy vào bàn tay của Thượng Đế và ngưng lại ở đó. Tinh thần Đông Phương dạy rằng Thượng Đế là chân lý tuyệt đối, không hình thể, không danh tánh nhưng đồng thời cũng là chân lý có hình thể là toàn thể vũ trụ và mọi vật trong vũ trụ. Khi chúng ta cố gắng điều động tấn kịch của Ngài theo ý chúng ta thì chúng ta sẽ bị thương tổn và kẻ khác cũng vậy. Chúng ta cứ thích đưa ra những phán đoán xấu, tốt, về người này, người nọ, về mọi sự vật, mọi biến cố mà không nhìn thấy cái sức mạnh đang lèo lái tất cả mọi việc. Câu chuyện ngụ ngôn sau đây đề cập đến việc đó:

Một người nhà quê nghèo chỉ có một con ngựa, những người hàng xóm đã nói với ông ta rằng: “Ông nghèo quá, tại sao ông không bán con ngựa đó đi để lấy một số tiền có hơn không?”

Ông này trả lời: “Nhưng tôi thích con ngựa này, nó giúp tôi trong việc đồng áng và tôi không muốn bán nó.”

Một hôm con ngựa đi đâu mất. Mọi người trong xóm xúm lại bàn tán và thương xót dùm ông nọ. Họ nói: “Tội nghiệp ông quá, có mỗi con ngựa mà nó lại chạy mất.”

Người dân quê trả lời: “Tôi không biết mình có đáng tội nghiệp hay không? Điều tôi biết rõ là con ngựa đã đi đâu mất. Thế thôi.”

Ít hôm sau con ngựa trở về dẫn theo một bầy ngựa rừng hai chục con. Những người hàng xóm lại xúm lại bàn tán: “ Ông thật may mắn, tự nhiên lại có thêm hai chục con ngựa nữa.”

Người dân quê kia trả lời: “Tôi không biết là tôi may mắn như thế nào, tôi chỉ biết rõ hiện nay tôi có thêm hai chục con ngựa mà thôi.

Hôm sau đứa con trai độc nhất của ông leo lên lưng một con ngựa rừng và bị nó hất ngã què chân. Những người hàng xóm lại xúm lại bàn tán một hồi và kết luận: “Thật là khổ, ông có mỗi một đưá con mà nay nó tàn phế rồi.

Người dân quê thản nhiên: “Tôi không biết rằng tôi khổ hay không. Điều tôi biết rõ rằng con tôi đã tàn phế.

Ít lâu sau có chiến tranh, nhà vua ra lệnh động viên tất cả trai tráng trong làng chỉ trừ những người bị tàn tật và dĩ nhiên con ông lão được miễn dịch.

Điểm đáng ghi nhận tại đây là sự phán xét rườm rà và phí thì giờ của những người hàng xóm và tinh thần hiểu biết điềm đạm của ông lão nhà quê. Theo ý tôi bà hãy tiếp tục tập thể dục và tham thiền đều đặn. Khi tham thiền bà hãy nghĩ đến Thương Đế, nghĩ đến cái sức mạnh vạn năng đang điều hành tất cả mọi vật này. Khi ý thức được Thượng Đế bà sẽ phát sinh ra sự quy phục và rồi bà sẽ tìm lại niềm an lạc nội tâm do sự quy phục này. Bà hãy đọc cuốn sách của thiền sư Seng Ts’ang, tổ thứ ba của phái Zen. Ông nói “Đạo lớn không khó khăn đối với những người không còn sự ưa thích. Khi không thương, không ghét thì mọi vật sẽ bộc lộ ra một cách rõ ràng, không dấu diếm. Chỉ một chút phân biệt là đã có sự chia cắt đất, trời.

NẾU MUỐN NHÌN RA ĐƯỢC SỰ THẬT THÌ HÃY KHÔNG PHÒ, KHÔNG CHỐNG MỘT ĐIỀU GÌ. ĐƯA RA NHỮNG GÌ MÌNH THÍCH VÀ CHỐNG LẠI NHỮNG GÌ MÌNH KHÔNG THÍCH LÀ CĂN BỆNH CỦA TRÍ NÃO.”

Nếu bà biết hành động như Seng Ts’ang diễn tả thì không những cuộc đời bà sẽ thay đổi mà cả cuộc đời của những người chung quanh cũng sẽ thay đổi theo. Theo ý tôi thì XÁC THÂN VÀ LINH HỒN LÀ TẶNG PHẨM CỦA THƯỢNG ĐẾ BAN CHO NHÂN LOẠI NHƯNG TRÍ NÃO LÀ BỆNH CỦA CON NGƯỜI.

Trích: Minh Triết Trong Đời Sống
Diễn giả: Darshani Deane
Dịch giả: Nguyên Phong


Leave a Reply