TỨ GIÁO MỘT NGUỒN

Dec 22, 12 | Tâm Duyên | 1,055 views | No Comments



Share |




GIA đạo nhà Nam phát triển lần,
bồi âm chất giúp nhân dân ;
GIÁO truyền chơn lý tông đồ nghiệm,
CHỦ định nhứt tâm mới vẹn phần.



Giờ nay, Ta được thấy các tông đồ Thiên mạng trong nền Đại đạo hằng năm đến ngày giờ này đều có lòng thành nhớ đến kỷ niệm Giáng sinh của Ta, tức là các tông đồ Thiên mạng đã hiểu rõ ràng chữ Đạo chỉ có một tôn chỉ và hành động đều tương tợ, duy về hình thức và âm thinh sắc tướng khác nhau là do phong tục hoàn cảnh mà mỗi vị giáng sinh truyền đạo vậy.

THI BÀI


Lễ Giáng Sinh tông đồ thiết lập,
Lòng chí thành bất chấp tư riêng;
Trời cùng với Phật Thánh Tiên,
Xem qua thấu rõ hậu tiền giống nhau.
Về hình thức thì sao cũng khác,
Nhưng tinh thần chẳng lạc sao đâu;
Phận Ta giáng thế Trời Âu,
Thích Ca bổn phận độ thâu Ấn, Hồi.
Lão và Khổng Tử rồi phận sự,
Châu Á truyền đạo tự Tiên Nho;
Thế gian ai cũng qua đò,
Sang bờ giác ngạn lần dò đi lên.
Thiên đàng vẫn kề bên kẻ thiện,
Địa ngục gần người hiện ác tâm;
Tu là tránh nẻo lạc lầm,
Biết thương nhơn loại biết tầm lý chơn.
Thập tự giá Ta đơn thân chịu,
Chẳng phàn nàn kẻ thiếu lương tâm;
Biết rằng người thế đương lầm,
Hy sinh một phút nghìn năm truyền đời.
Đó bài học dạy thời Do Thái,
Cũng tấm gương nhân ngãi soi chung;
Hễ thương được hãy thương cùng,
Bằng không chớ ghét hay dùng mưu sâu.
Một bầy chiên đâu đâu cũng thế,
Con này vầy con kế cũng y;
Há phân đen trắng vàng chi,
Mà đồng một loại vậy thì chung nhau.
Ta truyền giáo kêu rao nhắn nhủ,
Cho thế gian chăm chú chữ thương;
Biết rằng sắp đến đoạn đường,
Hoàn cầu thế giới khó phương dung hòa.
Tạo vũ khí giết mà chủng loại,
Xem tử thi lại toại chí mình;
Lòng thương mất hết tâm linh,
Chỉ còn nhục tánh quên tình đồng sanh.
Một ngàn chín trăm năm sáu mốt,
Gieo giống lành là cốt muốn sau;
Đời người tiến hóa mau mau,
Vào vòng hiểu đạo tránh đào hố sâu.
Tiên tri đoán hoàn cầu tận thế,
Văn minh càng tìm kế tối tân;
Giết nhau chẳng lựa chẳng phân,
Tợ làm thịt thú khi cần muốn ăn.
Luật Tạo Hóa không tăng không giảm,
Lẽ công bình khử ám hồi minh;
Giáng sinh Ta cốt gây tình,
Cho đời tập chí giữ gìn câu thương.
Thương gia đạo hiệp nương trên dưới,
Thương giống nòi khỏi lưới rẽ chia;
Thương là nền móng làm bia,
Thương người đau khổ không lìa đoạn nhau.
Trong Tam Giáo lý trau như một,
Thánh công bình là hột giống thương;
Tiên thì bác ái tứ phương,
Phật thường chuyên luyện con đường từ bi.
Suy cho kỹ đều y mục đích,
Tùy mỗi nơi khuyến khích môn đồ;
Nhà lành nẻo chánh lần vô,
Xa điều ác ý điểm tô tâm hiền.
Mắt trần tục thấy riêng Giáo chủ,
Nhưng tinh thần gồm đủ phương châm;
Hầu gieo giống tốt nảy mầm,
Đem hoa trổ quả cho năm châu nhờ.
Để chế ngự trần nhơ vật dục,
Bớt ham danh tánh tục sửa dần;
Bầy chiên ghẻ lắm sân si,
Tranh giành đất cỏ xa dần bạn xưa.
Gây thảm trạng không chừa chẳng để,
Cấu xé nhau nào kể tay chân;
Anh em còn muốn chuốc hờn,
Huống gì xa lạ thiệt hơn đâu nhường.
Bởi thế giới quên thương đồng loại,
Nên Ta xưa đành phải giáng sinh;
Nêu gương nhẫn nhục quên mình,
Cho đời thấy đó tập gìn tình thương.
Đôi lời để phân tường cặn kẽ,
Cho tông đồ biết lẽ trắng đen;
Đạo hành chớ khá đua chen,
Sanh điều chia rẽ làm hèn cho nhau.
Cần thống nhứt một màu quy luật,
Để rồi đây được xuất dương truyền;
Đạo Trời phổ hóa khắp miền,
Năm châu bốn bể không riêng nơi nào.
Nên Ta trước nhọc lao lập giáo,
Đến ngày nay mới tạo khắp nơi;
Sau này Đại Đạo ra đời,
Phổ thông chánh lý truyền lời thiện chơn.
Thôi ít câu phân hơn với thiệt,
Đặng tông đồ hiểu rõ ngọn ngành;
Giã từ nương cụm mây lành,
Thiên đàng thẳng bước thâm canh Ta về.

GIA-TÔ GIÁO CHỦ
Huờn Cung Đàn, Tý thời, 17 rạng 18-11 Tân Sửu (24-12-1961)


Leave a Reply