HỠI QUÊ NHÀ

Nov 13, 12 | Tâm Duyên | 2,329 views | 1 Comment



Share |




Phần ghi âm (MP3) ở cuối bài

THANH SĨ – 6 – HỠI QUÊ NHÀ – Người đọc: Sư Huệ Duyên


Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Sương làm mờ mặt cung trăng,
Nhưng mà gương sáng chị Hằng vẫn soi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tuy là thân lắm lóc lăn,
8. Nhưng không mất hạnh nhà tăng chút nào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù là bổn nguyện nhà tăng,
Nhưng lòng yêu nước vẫn hằng nhớ luôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lòng đâu quên chuyện khóc măng,
16. Đồng bào hai chữ lại càng nhớ hơn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Xác ngăn hồn khó thể ngăn,
Lúc nào hồn cũng vẫn hằng về luôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thương nhau giọt lệ khôn dằn,
24. Khóc cho đến đỗi mắt gần mù sưng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Vì đâu quên ngủ quên ăn,
Phải chăng vì chữ giáo hoằng mà ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đi đâu cũng Phật Pháp Tăng,
32. Dù thân phải chịu lóc lăn đủ điều.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thương nhau nên mới khuyên răn,
Cách nhau nay đã ngót năm năm Trời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cũng vì cơ vận trầm thăng,
40. Chiếc đò của khách thiền tăng xa vời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Biển non tuy cách muôn ngằn,
Nhưng lòng chớ cách mới rằng thương nhau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đạo mầu khá giữ cội căn,
48. Dù đau đớn mấy xin đừng bỏ qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mỗi khi nghe bị khó khăn,
Lòng như lửa đốt thêm xăng chế vào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trẻ già thương xác cuồng tăng,
56. Tiếng cầu Trời Phật đến vang tai này.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tấm lòng của kẻ xa gần,
Lúc nào đây cũng cám ơn vô cùng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Có quên trong một khắc gian,
64. Xin nên nhớ lại chớ đành quên luôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù cho muôn lớp lưới giăng,
Kéo thần trí tuệ cũng lần cắt ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta đâu sướng mặc sướng ăn,
72. Luôn cam khổ sở để hoằng đạo tông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đạo đời nghĩa vụ nặng oằn,
Khối tình hòa hảo phải càng gắn keo.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một cây không thể nên rừng,
80. Hợp nhiều người lại mới nưng nổi nhà.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hãy cùng tương ái tương thân,
Nắm tay nhau khắp xa gần chớ buông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Gốc lành nhớ khá tưới tăng,
88. Một ngày lãng bỏ khô khan một ngày.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thương nhau như đuốc thêm trăng,
Ghét nhau như vượn lìa cành hết trông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thanh liêm nên nhớ ngày hằng,
96. Đừng ham của hối bỏ lằn mực công.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hiếu là lớn của đạo nhân,
Rán tu để đáp công ơn sinh thành.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thấy ai gặp việc khó khăn,
104. Nên ra tay giúp xin đừng ngó lơ.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù cho thiếu mặc thiếu ăn,
Cũng ôm bụng chịu việc gian chớ làm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đừng quên câu chuyện Đường Tăng,
112. Tây phương quyết đến yêu chằn mặc yêu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Xưa nay những kẻ ác gian,
Mấy ai được hưởng giàu sang lâu dài.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dục lòng dù mấy cố ngăn,
120. Giữ gìn cách ở thói ăn nhân từ.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đắm say nơi các sắc trần,
Khác nào ong bướm nhện giăng bay vào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lửa lòng muốn dập khó khăn,
128. Dập xong sẽ thấy sáu căn tịnh bình.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Không nhờ hai chữ qui căn,
Làm sao tránh khỏi sáu đàng chuyển luân.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Khi tre vừa mới lên măng,
136. Muốn nên kèo cột xin đừng ăn tươi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Giận chi mặt nước nhó nhăn,
Nếu không gió thổi sóng bằng lặng ngay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Muốn cho hết cỏ nhổ căn,
144. Nhánh càng chặt mé càng đâm ra chồi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Việc chi đều cũng do tâm,
Lấy tâm làm chủ đạo hằng được xong.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Có hình tướng dễ cản ngăn,
152. Không hình tướng rất khó dằn lắm ư.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lấy tâm để xử trị tâm,
Ấy là căn bản không lầm khá ghi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngày nào còn nước còn trăng,
160. Mối tình cố hữu thân bằng không quên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tâm bằng vạn sự đều bằng,
Hằng tâm nếu có, có hằng sản ngay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tuy là ngắn ngủi nén nhang,
168. Mười phương qui tựu trong làn khói bay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Khi người đau dạ mặt nhăn,
Bên đây ta cũng ngực ran châu mày.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cũng vì lo cuộc trầm thăng,
176. Nên đây tảo Bắc bôn Nam không ngừng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngày nào còn kẻ khó khăn,
Ta còn lo việc bủa giăng đạo mầu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hoàn cầu chưa được bình quân,
184. Tiếng kêu hòa hảo phải cần kêu luôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngã nhân chưa được phá bằng,
Con người Nam Bắc còn căng mối thù.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu ai cũng giữ đạo hằng,
192. Thì cơn sóng dậy đất bằng đâu sanh.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đã cùng một giống Hồng Bàng,
Nên hòa hợp lại chớ toan chia lìa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Để cho một giọt máu văng,
200. Anh hùng thế mấy cũng rằng tội nhân.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù cho được bậc cao quan,
Cũng đừng lên mặt với làng khi xưa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rác dơ đem đổ đầy đàng,
208. Trách sao giòi tửa ruồi lằng sanh ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lấy lời Phật Thánh làm căn,
Việc nhà hết rối nước càng mau yên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chuyện người Bát Giới, Sa Tăng,
216. Không theo Tam Tạng đâu thăng Phật đài.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tuy là hùm rất hung hăng,
Nhưng còn không nỡ xé ăn con mình.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bạ làm bạ nói bạ ăn,
224. Sánh cùng với loại bốn chân khác gì.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đừng chờ thấy núi đá văng,
Mới lo rót nước thắp nhang không rồi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lời nào của Phật dạy răn,
232. Chắc như đinh đóng chớ rằng sai ngoa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Xác Đông, hồn chẳng lìa Nam,
Mộng trung thường đến viếng thăm xa gần.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bên tai thường được nghe rằng,
240. Con ơi! Trong núi có vàng rán moi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Khuyết tròn là phận cung trăng,
Trớ trêu máy tạo khéo đằn mình theo.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Còn chua chớ vội gì ăn,
248. Để ăn khi chín mới càng ngon hơn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Có trồng tất được có ăn,
Lúa đâu mọc giữa gối chăn mà chờ.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tuy nay tu niệm khó khăn,
256. Nhưng mai sau cuộc tai nàn được qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đá không đập mạnh vào nhau,
Đụng cho lấy có lửa nào văng ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thất mùa lúa đổ rán cằn,
264. Mỗi nơi một hột góp thành đầy nong.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu đây chỉ nghĩ riêng thân,
Ở trong quê nội đâu cần đi xa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhớ câu môi hở lạnh răng,
272. Giữa nhau có sự liên quan phi thường.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Được lòng tín nhiệm của dân,
Vững bền hơn Vạn Tường Thành Trung hoa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nước thì cậy có nhơn dân,
280. Còn vì đạo lý thì cần chư môn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Gây nên một kẻ thù hằn,
Thêm cho mình một khó khăn ích gì.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ức lòng mấy cũng rán dằn,
288. Đừng vì chuyện nhỏ mà làm hại to.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thà cam riêng chết một thân,
Chớ không nên để hại dân nhiều người.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dốc cao muốn cuốc cho bằng,
296. Phải cần ra sức ngày hằng mới nên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Việc nào lại chẳng khó khăn,
Bền lòng mới được dễ dàng chẳng không.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Suốt đêm ta mãi trở trăn,
304. Vì còn lắm cuộc khó khăn bên mình.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta vì sự sống phải ăn,
Bất cần mùi vị dở ngon thế nào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bóng người đồng đạo xa gần,
312. Lúc nào cũng hiện trong lòng của ta.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nghiệp oan dù lắm buộc chằng,
Nhớ đem tâm huyết gỡ lần cho ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù ai có lắm vật giằng,
320. Chưa nên cãi lẽ thì cần nhịn đi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Vận thời dường thể cung trăng,
Khuyết qua rồi kế đến tròn chẳng không.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Từ sang nơi đảo Phù Tang,
328. Vì câu hoằng hóa biến trang đủ điều.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Không vào tận chốn hùm hang,
Thì đâu bắt được cọp con đem về.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bề ngoài đủ dáng tục trần,
336. Bên trong duy nhứt tinh thần nhà tu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dụng tâm của kẻ cuồng tăng,
Thường tình lấy nhục nhãn quan khó nhìn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Riêng ta nào muốn lóc lăn,
344. Vì lòng thương khắp nhơn gian phải đành.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nơi đâu cũng có thiện căn,
Tùy duyên hóa độ không phân giống nòi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Từ ngày lâm chốn hồng trần,
352. Lệ rơi góp lại cũng gần bằng sông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lòng thương nhau lại càng tăng,
Dù cho xa cách bao năm chẳng mòn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Làm sao đem đọ cho bằng
360. Đây gìn lòng một đó đừng dạ hai
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Vận gần tái ngộ sẽ gần,
Trời không nỡ phụ con dân hữu thành.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đêm nào ta cũng băn khoăn,
368. Lòng mong bá tánh sớm toan cho vừa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mạch sầu này khó nổi ngăn,
Ý nguyền nếu chẳng kết thành tốt tươi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mặc cho sâu bọ cứ ăn,
376. Nhà nông lại cũng lo mằn bắt luôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Phạm rồi liền biết ăn năn,
Tự trong tâm phát nguyện rằng chừa luôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tâm lành nếu được gia tăng,
384. Thì lòng hung ác sẽ lần mất đi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rán lo tu luyện sáu căn,
Đi theo đường chánh cản ngăn đường tà.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù cho trong giới thánh tăng,
392. Không chuyên nhất niệm cũng lăn ra phàm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Từ nơi cửa tục làm tăng,
Chúng sanh thành Phật sự năng có thường.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Sóng tâm muốn được lặng bằng,
400. Gió trần sáu ngọn tắt lần từ đây.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cá lên bờ bị kiến ăn,
Kiến rơi xuống nước cá săn làm mồi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Được thời chớ quá lung lăng,
408. Nhín ra phân nửa để dành lúc nguy.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tuồng đời như chén nứt răn,
Chỉ chờ có kẻ mạnh dằn bể luôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu chưa phải cuối chuyến thoàn,
416. Ta nào gọi khách quá giang làm gì.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hào hoa các cuộc lợi danh,
Khác nào ánh sáng sao băng giữa trời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Sá chi chiều tối mây hằng,
424. Đắm mê giờ trước tan tành giờ sau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu chưa gần cuộc tiêu tan,
Đây đâu nhọc sức kêu vang khắp Trời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngày đêm tai vẫn nghe rằng,
432. Con ơi sự thế như lằn sóng nhô.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nghĩ đời như đám mây giăng,
Nên lòng đây vẫn lo toan không ngừng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dựa theo lời Phật khuyên răn,
440. Đây liều thân chẳng còn màng khổ lao.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Phật ngài đã bảo chắc rằng,
Từ nay đến cuộc tiêu tàn không xa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Vì câu văn vật mộng hoàn,
448. Nơi nào đây cũng kêu vang tu hành.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lời ta không nói lăng nhăng,
Nói câu chơn lý nói đàng thật hư.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Theo lời đây đã khuyên răn,
456. Nếu không thành đạo đây đành đọa sa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lời đây khuyên chớ nghi nan,
Khá nên nung nấu tinh thần Phật gia.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta đang lệ đổ khôn ngăn,
464. Viết ra lời lẽ khuyên răn người đời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đau lòng như ruột ai phăn,
Trách thay vận bỉ đưa đàng quá xa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mỗi đêm ta mỗi ra đàng,
472. Nhìn Trời xa rộng ta càng ghen tương.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thích Ca nhập được Niết Bàn,
Ta làm sao cũng nên hàng Phật nhi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Sau khi tỉnh giấc mê man,
480. Lòng ta nhớ rõ mọi đàng muôn xưa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Có hồi ta ở cửa tăng,
Chưa rồi lòng tục chịu ngằn khổ lao.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Muôn năm mặt biển lặng bằng,
488. Gió đùa một phút nhố nhăn khắp cùng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lấy tâm làm chủ sáu căn,
Sáu trần tất chẳng xâm lăng đến mình.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tề Thiên tuy quá lung lăng,
496. Nhưng lời Tam Tạng vẫn hằng nghe theo.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rui mè tuy lắm rối nhăn,
Nhưng không rời cột nên căn nhà lầu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tâm khi lấy được thăng bằng,
504. Lên Tiên cũng dễ xuống trần khó chi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Xuống thang chỉ một khó khăn,
Leo lên dốc đứng muôn ngàn gay go.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu không chịu được khó khăn,
512. Làm sao vượt khỏi biển trần lao đao.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu không sắp đến hạ màn,
Ta nào khuyên lựa con đàng đi ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bút nghiên ta viết mỗi hàng,
520. Mỗi pha lẫn giọt lệ tràn vào đây.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta không riêng khóc cho thân,
Khóc chung thế sự tranh phân nhiều điều.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mỗi lời ta nói có ngằn,
528. Xin xem xét kỹ chớ rằng nói chơi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lạ gì chó sủa cung trăng,
Việc chưa từng thấy, thấy càng sanh nghi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một hôm ta được nghe rằng,
536. Chánh đường mặc kệ kêu thằng hay ông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cứ làm theo phận nhà tăng,
Độ đời lo độ nói rằng mặc ai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thấy sen đang độ búp măng,
544. Đâu đành bỏ nó héo nhăn nửa chừng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Muôn xưa còn đã thề rằng:
Còn người đau khổ là còn hóa thân.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mặc dù biển lắm sóng nhăn,
552. Mặt trời cứ mọc, mọc càng thêm cao.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Muôn năm chỉ một ngày thăng,
Không tu còn muốn nói rằng sự chi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngồi nơi hải đảo Phù Tang,
560. Lòng ta luống những không an cho đời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bỏ đi các việc lằng nhằng,
Đời không tồn tại đạo hằng khá lo.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một mình phòng nọ một căn,
568. Suốt canh ngồi nghĩ trầm thăng sự đời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Quyết không thua mặt chị Hằng,
Hoàn cầu đâu cũng rọi lằn điển quang.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Gấp hơn tướng trận muôn ngằn,
576. Ta đang đối địch với đàng học kim.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chủ trương đúng bậc chơn tăng,
Không theo lối cũ cố ngoan hẹp hòi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một lời ta đã nói rằng,
584. Biết bao nhiêu kẻ luận bàn dở hay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta luôn vung ngọn gươm thần,
Dây oan của khách hồng trần cắt đi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lấy thân này để làm thoàn,
592. Đưa đời qua khỏi lầm than ái hà.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhiều khi suốt buổi quên ăn,
Mà không biết đói vì toan sự đời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nay đà ngót đã năm năm,
600. Lòng thương già trẻ còn nằm hôm qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đức Từ Bi lớn vô ngằn,
Bảo ta rằng cứ giáo hoằng ớ con.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Theo lời của Phật dạy rằng,
608. Ta dù phải bỏ xác trần cũng vui.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đêm nào ta cũng nhìn trăng,
So mình khách địa lòng càng xót đau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Biết rằng mây lắm bủa giăng,
616. Trước sau trăng cũng là trăng ngại gì.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tớ thầy đồng một bổn căn,
Bước chơn cứu thế lòng hằng toan lo.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Xưa kia ta cũng làm tăng,
624. Nay đâu quên được bổn năng cứu đời,
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trong lòng nhớ mẹ muôn ngằn,
Vì câu bĩ thới nén dằn trong tim.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lòng thương mẹ với thương dân,
632. Bên tình bên hiếu xử phân sao vừa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu riêng thương mẹ thương thân,
Ở trong đất nước sướng hơn đi ngoài.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Được người nghe tiếng khuyên răn,
640. Lòng mừng hơn được muôn cân vàng ròng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nước làm đỡ khát thế gian,
Đạo làm hết khổ muôn ngàn sanh linh.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu thân này lấy nghiền tan,
648. Lửa sầu rưới tắt đành cam chịu nghiền.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thật ra không chút tiếc thân,
Tiếc lòng của khắp nhân dân tiêu mòn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta chưa khóc mẹ một lần,
656. Mà thường khóc việc thế trần muôn khi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ước gì có cánh chim bằng,
Bay về che khắp ruộng làng hạn khô.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lời ta cứ nói khăng khăng,
664. Cuộc đời đã mỏng khá năng tu hành.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta không nói chuyện hoang đàng,
Nói điều trước mắt để bàn cho thông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chia nhau từng món mặc, ăn,
672. Mới rằng đồng chủng, mới rằng đồng môn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu còn theo lối tranh ăn,
Khác gì loài thú rừng săn giành mồi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Muốn cho thấy bóng chị Hằng,
680. Khá mau chơn bước khỏi hang tục trần.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Quấy rồi khá biết ăn năn,
Đừng cho quấy nữa mới rằng người ta.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thích Ca xưa cũng phàm nhơn,
688. Nhờ lòng cương quyết lánh trần mà nên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thật tu nếu chẳng siêu thăng,
Đây cam thế mạng muôn lần chẳng nao.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhiều khi đang lúc ngồi ăn,
696. Nhớ qua sự thế liền dừng đũa ngay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhớ lời của Phật Linh San,
Rằng con ơi chớ ngưng thoàn lúc nao.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Soi gương của Đức Quan Âm,
704. Nghe ai khổ nạn thì tầm cứu ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cắn hai hột muối chia bằng,
Tình huynh nghĩa đệ lòng hằng nhớ ghi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Có thân thì phải thiệt thân,
712. Chớ đừng trước mặt sau lưng hai bề.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chuyện qua đã hỏng bao lần,
Nguyên do lớn nhất thiếu phần tín tâm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù là việc tục việc tăng,
720. Lòng tin chẳng có sự làm không nên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tình yêu nên rải khắp dân,
Khiến cho non nước xa gần ấm êm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu riêng vì một cá nhân,
728. Hại nhiều người khác khổ thân chớ làm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đừng quên nắm lấy giới răn,
Giới răn là cái địa bàn nhà tu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hãy mau uốn lúc còn măng,
736. Nên tre rồi khó thể làm cho ngay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rán tu cho phận siêu thăng,
Để đầy đủ sức cứu hồn mẹ cha.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nay đà đến lúc qui căn,
744. Con ai nấy dắt kịp tràng hội thi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mặc dù có nghiệp ma oan,
Biết qui theo Phật nghiệp lần lần tiêu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một hôm ta được nghe rằng,
752. Con ơi ma nghiệp đâu bằng Phật duyên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trong khi vừa mới tưởng xằng,
Trừ ngay chớ để đến làm lộ ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Sớm chiều vái lạy bốn phang,
760. Tuy là mỏi gối nhưng an linh hồn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thọ ân nên biết đền ân,
Bốn ân trả được vẹn thân tu hiền.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngồi lì theo lối hủ tăng,
768. Trái lời của Phật vạch đàng từ xưa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tu hành nên nhắm ngay dân,
Độ hồn siêu rỗi độ thân no lành.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Biết khuyên kẻ khác ăn năn,
776. Chính mình cũng phải đạo hằng cho xong.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đời thường dễ nói khó làm,
Nói làm như một hết phàm ra Tiên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cũng đồng một loại không chân,
784. Rắn thì hung dữ còn trăn thì hiền.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Xin đừng đội lốt nhà tăng,
Gạt người mến Phật để làm lợi tư,
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chưa làm và chửa nói năng,
792. Trong lòng mới nghĩ Thánh Thần đã hay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dân còn thiếu hụt khó khăn,
Rán làm để giúp mặc ăn no lành.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Có tiền nên nhớ bố ban,
800. Chớ riêng hưởng lấy giàu sang một mình.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu là việc nước việc dân,
Muốn làm viên mãn phải cần hợp nhau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bên tai còn nhớ nghe rằng,
808. Con ơi! Mối nhỏ đắúp thành ổ to.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Con người sẵn có bổn năng,
Muốn làm sẽ được chớ rằng sợ không.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trong lòng chớ vắng cân phân,
816. Đâu nên đâu chẳng phải cần hiểu ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Từ đây đến cuộc lở băng,
Khá trau đạo hạnh để ngăn thảm sầu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngòi binh lửa cứ ngắn dần,
824. Cháy ngoài bất tiện nó lần cháy trong.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Những lời đây nói có ngằn,
Hãy suy nghĩ kỹ chớ rằng cuồng ngôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mùa hè lại đốt pháo thăng,
832. Làm cho nhà cửa cháy lan ra nhiều.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bây giờ mới biết cung trăng,
Ngàn xưa đã có người phăng tới rồi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Kiến trên miệng chậu bò quanh,
840. Tưởng xa nhưng chẳng khỏi vành chậu ô.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Uổng công mưu bất tử thân,
Hữu hình tất hoại định phần thế gian.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu không tạo nghiệp huyễn thân,
848. Thì không bị cái ngoại trần cuốn lôi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Sắm thau thì bị sét ăn,
Sắm vàng tất chẳng rỉ răn chút nào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Khoảng không sau trước vẫn không,
856. Khỏi cần nói hoại nói không làm gì.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Có thân khá liệu vẹn thân,
Đường về Cực Lạc rất gần chẳng xa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu không có cuộc quá giang,
864. Nhọc chi ta phải cầu thoàn réo kêu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thân ai nấy độ đành rằng,
Nhưng lòng bác ái ngó ngang sao đành.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ví dù ta có bỏ thân,
872. Nhưng lòng yêu chúng vẫn còn luôn luôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thầy còn chẳng quản tuổi măng,
Ta đâu đành hưởng cái xuân đương thời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bắc Nam chưa thuận một đàng,
880. Hảo hòa hai chữ phải càng kêu luôn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngày mai dù thế giới tan,
Hôm nay chớ để nhơn gian đói lòng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hiểu đời biến hoại sắp gần,
888. Càng lo giúp đỡ nhân dân nhiều bề.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngồi không phước chẳng hề tăng,
Phước không tăng được thiên đàng khó đi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ở trần lo giúp cho trần,
896. Lòng không tham đắm mới chân tu hiền.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chúng sanh tức thị Phật Thần,
Giúp đời tất giúp đạo chơn được rồi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thật lòng thương xót thế gian
904. Quản chi bùn trịn đâu màng thúi khai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Buồn chi tiếng chó sủa trăng,
Việc chưa từng thấy lòng sanh nghi ngờ.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nước mềm càng đập càng văng,
912. Hung sùng không thể nào ăn được hiền.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rốt đời các việc đều căng,
Bền tâm sẽ được công thành không sai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hố sâu lấp mãi sẽ bằng,
920. Dục tâm dù mấy cố dằn cũng qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trên không nghe tiếng nói rằng,
Con ơi! Đục núi làm đàng đi qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ước mong quê nội xa gần,
928. Lúc nào cũng được tinh thần dẻo dai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Khó khăn cũng mặc khó khăn,
Việc làm cứ vẫn lo làm chớ ngơ.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Giặc ngoài còn dễ chống ngăn,
936. Giặc trong khó dẹp cho an tức thời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trời sanh có biển có giang,
Cũng sanh có gió đưa thoàn tới nơi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tuy là đang ở xa ngàn,
944. Chỉ trong giờ khắc đôi đàng gặp ngay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhớ nhau dù có muôn ngàn,
Cũng ôm bụng chịu chớ than trách nhiều.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Giờ chưa thể gặp bằng thân,
952. Thì nên thay để tâm hồn gặp nhau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một hôm tiếng Phật khuyên rằng:
Con ơi! Hãy khá nén dằn lệ châu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tình yêu chúng tợ keo khằng,
960. Không như sương tuyết tiêu tan nhất thời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rán đi cho đến cuối đàng,
Đừng vì mỏi gối ném ngang giữa chừng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chèo ta chực mái nơi thoàn,
968. Dòng xuôi gió thuận thẳng đàng về Nam.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tạm thời xa cách đôi phang,
Để mưu vĩnh cửu cho đoàn Rồng Tiên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngày ta trở gót về Nam,
976. Là ngày vui vẻ hơn ngàn lần xưa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mặc cho ai có nói rằng,
Tình thương nhau vẫn nồng nàn tình thương.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mỗi đêm ta mỗi ra đàng,
984. Mặc chơn chơn bước, mặc lòng lòng lo.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một hôm nghe Phật nói rằng:
Con ơi! Rán sống cho đoàn hậu lai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu không vì đạo thâm hoằng,
992. Chắc ta đã bỏ xác trần từ lâu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngàn xưa ta đã chuyển thân,
Vào ra trong cõi hồng trần lắm phen.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Không duyên với kẻ xa gần,
1000. Thì đâu gặp gỡ khu phần Việt Nam.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đã là có được duyên căn,
Há không gìn giữ nắm phăn đến cùng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chữ qui trong dạ nằng nằng,
1008. Không tu sớm được Phật đàng còn lu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Càng ngày văn vật càng tăng,
Tâm mê càng lắm đạo hằng càng lu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nên bày tiện cách mặc ăn,
1016. Không nên bày thứ dọa hăm loài người.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thuở xưa lắm lúc minh văn,
Văn minh sụp đổ dã man bắt đầu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Sáu đường cứ mãi trôi lăn,
1024. Nhộng rồi ra bướm, bướm sanh ra tằm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hồng trần chỉ tạm thời gian,
Không bì được cõi Tây phang Phật đài.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cõi đời nếu chẳng tiêu tan,
1032. Phật Tiên không gọi thế gian tu hiền.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chưa khôn còn tuổi trẻ măng,
Khôn rồi xác nọ sắp gần ra ma.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Càng xem thấy bóng tân văn,
1040. Càng lo thế cuộc không còn dài lâu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Còn chua chim chóc không ăn,
Chín rồi dơi chuột lại năng mó vào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mây đây khi thấy bủa giăng,
1048. Không ai nói cũng biết rằng sắp mưa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đừng cho đây nói chuyện xằng,
Rán suy xét kỹ để bàn cho ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta đành xa cách mẫu thân,
1056. Không vì danh lợi vì dân hoàn cầu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đã là mang lấy xác thân,
Há không tình cảm như phần số đông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ném đi tình cảm cá nhân,
1064. Để yêu thương khắp xa gần người ta.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trong tâm ta vẫn thưa rằng,
Mẹ ơi! đem trẻ cho ngàn muôn dân.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Riêng ta đau khổ chẳng than,
1072. Thấy người đau khổ xốn xang vô cùng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Vào khuya đêm nọ đầu năm,
Phật rằng con trẻ khéo tâm bi thiền.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngàn muôn khăn khó lóc lăn,
1080. Nhờ lời không bóng ngày hằng gượng qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Những lời ta đã nói năng,
Nhờ ơn chư Phật dạy răn mới tường.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đừng đem ý hẹp nghi nan,
1088. Khá dùng trí rộng để bàn tột nơi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngày đêm ta vẫn vái van,
Xin Trời Phật khiến xóm làng nhứt tâm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ước mau hết cuộc qua phân,
1096. Để cho Nam Bắc tình thân một niềm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chớ tô màu sắc đỏ vàng,
Chỉ nên biết giống Hồng Bàng nhứt tông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dân đang thiếu mặc thiếu ăn,
1104. Lo đi chớ quá rộn ràng phái môn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Riêng mình chưa vẹn lấy thân,
Cũng nên ngượng miệng xin đừng nói ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta dù sao cũng đành cam,
1112. Nhưng không ưng chịu ai làm khổ ai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngày nào còn sự bất bằng,
Còn cần hợp sức để ban cho đều.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bên tai thường được nghe rằng,
1120. Đổi đời nhơn loại sống bằng như nhau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Từ đây tới lập đời tân,
Không còn xa nữa chớ sờn chí tu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu không có cuộc tẩy trần,
1128. Làm sao hết được thứ dân yếu hèn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tảo tần ta chạy lăng xăng,
Cũng vì muốn chẳng có dân tiêu hồn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngoài đồng chuột nổi lên ăn,
1136. Lúa đâu cũng hết là cơn đại nàn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bò rừng phá rẫy nhà tăng,
Nếu tăng không giữ giới răn đúng điều.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một khi có cuộc đá lăn,
1144. Nhà đâu cũng sập chớ rằng ở xa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lá đâu sâu cũng bò ăn,
Gạo không có lại lá cằn không ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Gặp ngày đại nạn Trời ban,
1152. Nước trong hóa máu uống ăn được nào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tai Trời đành khó chống ngăn,
Họa người cũng chẳng dễ dàng ngừa qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cũng đừng quá tánh lố lăng,
1160. Càng treo đá nặng càng làm chìm mau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đối nhau càng lắm khó khăn,
Càng thâu hẹp lại con đàng mai sau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Biết tha thứ biết sống sanh,
1168. Khắt khe người há để mình yên thân.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bóng kia càng thổi càng tăng,
Càng phun mạnh sức nổ càng thêm mau .
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chữ thương cũng phải có ngằn,
1176. Thương không đúng cách thì càng hại to.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đạo không quanh ở bên tăng,
Mà là đạo ở nơi dân khắp trời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chấp nê khó thấy chơn quang,
1184. Phải ra khỏi cửa trời trăng mới tường.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Được tâm như khoảng không gian,
Đâu còn chỗ dựa để sanh thất tình.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Niệm trong cái niệm không sanh,
1192. Phật nào lại chẳng gọi mình đến chơi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mặc ăn mà chẳng mặc ăn,
Lợi danh mà chẳng lợi danh chút nào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhìn ngay tượng Phật trên bàn,
1200. Kêu ông hay có kêu thằng cũng thây.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Muốn tu cho được siêu thăng,
Trần ai nhứt vật chẳng năng để lòng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thân dù nặng mấy trăm cân,
1208. Hễ người biết lội thì thân nổi phình.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lấy tâm hiểu lẽ trầm thăng,
Tại mình tất cả chớ rằng tại ai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Miệng kia nói được hung hăng,
1216. Tất là nói được hiền lành sao không.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Phải nên tự chủ lấy thân,
Chớ cho các việc ngoại trần khiến sai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Biết buồn khi yếu tinh thần,
1224. Tinh thần ấy sẽ lần lần mạnh lên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mỗi ngày mỗi xét sửa thân,
Hạnh dù xấu mấy cũng lần tốt ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mỗi khi đứng trước Phật bàn,
1232. Tưởng như có Phật chớ rằng không ai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù nơi chỉ có một thân,
Tưởng như giữa chợ người từng lại qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Việc chi hễ trước khi làm,
1240. Nhín đôi phút để xét phân chánh tà.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Sáu căn đối với sáu trần,
Khiến lòng biến hóa muôn ngàn hình dung.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhiễm lâu muốn bỏ khó khăn,
1248. Nhưng trì chí sẽ lần lần bỏ xong.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngán ngao cái kiếp trần gian,
Tạo tành đủ thứ không an thứ nào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Kiếp người đối cảnh thế gian,
1256. Người tiêu cảnh lại cũng tan theo thời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tu đi chớ nghĩ xiên xằng,
Chần chờ đến mất xác trần hết tu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Có hôm Phật bảo ta rằng:
1264. Con ơi! Mỗi phút xác thân mỗi mòn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cứ lo rờ rẫm châu trân,
Phía sau lửa cháy rần rần lại quên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tử thần chỉ nể Niết Bàn,
1272. Chớ không sợ kẻ thế gian chút nào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Phật ngài đã chực sẵn thang,
Rán leo cho tới Niết Bàn bớ ai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rán tu xem được hội hàng,
1280. Tài cao phép lạ chói chang mắt trần.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trên Trời bỗng có lưới giăng,
Cứu người lương thiện khỏi đàng diều hâu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đến khi Trời đất tối tăm,
1288. Chơn tu nơi trán phóng lằn điển minh.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thảm cho những kẻ ác tăng,
Gặp khi núi nổ đá dằn nát xương.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhân nào quả nấy minh phân,
1296. Liệu cho khỏi cuộc tẩy trần tới đây.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một khi đã thấy xôi giàn,
Ấy là chầu hát tới màn thứ ba.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lúc nào ta cũng xốn xang,
1304. Thấy dân chưa lánh khỏi thoàn lủng be
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tối hôm nọ có lời rằng:
Con ơi! Cầu mục gánh vàng đi qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Còn chi chẳng sớm qui căn,
1312. Hồi đầu theo Phật cứu an xác hồn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đời chưa đến cuộc tiêu tan,
Ta đâu lo đến da còn bọc xương.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Muốn đời sớm biết hồi tâm,
1320. Từ trong não óc tố trần ra đây.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Xin vui đọc lấy ngày hằng,
Giúp cho đây khỏi tủi lòng viết ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nói ra lấy lẽ công bằng,
1328. Chạm lòng xin chớ cho rằng xỏ xiên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đồng tâm khuya sớm vái rằng,
Gió đông sớm thổi cho thoàn rút neo.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ý nguyền ví chẳng kết thành,
1336. Chết đi cũng nguyện tái sanh lại liền.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hiền lành còn bị hung hăng,
Dòng châu còn chảy không ngăn được nào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đạo chưa hưng khắp Bắc Nam,
1344. Những người thiện chí chớ cam ngồi nhìn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lòng nghe dân chúng luận bàn,
Phải hay là chẳng để toan cho hòa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đo lường cậy lấy xích thằng,
1352. Nhưng bề rộng hẹp do mình làm ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lấy kinh làm chỗ cứ căn,
Khi ra xử thế giảm tăng tùy mình.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù cho có đủ khả năng,
1360. Cờ chưa đến nước phải đành nằm im.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nóng lòng chỉ một phút gian,
Việc nên trái lại đổi đàng ra hư.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rán tu cho mở trí năng,
1368. Để cho tai mắt khỏi lầm thấy nghe.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Tuồng đời đâu cũng rối nhăng,
Ngưng dùng võ lực đến bằng trí mưu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đáo đầu rồi cũng qui nguơn,
1376. Qua hồi vật chất đến cơn tinh thần.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Từ nơi sống hạ tinh thần,
Khéo tay dắt lấy đến từng siêu nhiên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ngàn đời cho đến muôn năm,
1384. Tinh thần Phật giáo không làm sao tiêu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lời lành của Phật dạy răn,
Được nghe rõ rệt ấy phần phước xưa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù cho ma khảo bao lần,
1392. Cũng đừng để mất tinh thần Phật nhi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ta đang trông đợi ngày hằng,
Đợi người trong đạo phá màn vô minh.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mắt to chỉ một bụi văng,
1400. Đủ làm khó chịu xốn xang khó nhìn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Bao nhiêu tâm trí diệu năng,
Do nơi vọng tưởng xiên xằng mà lu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trong khi đi đứng ngồi nằm,
1408. Đừng quên ngó lại nơi tâm của mình.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cho lòng hướng Phật Tây phang,
Hơn lòng hướng việc thế gian các điều.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hễ là nhớ Phật làm chơn,
1416. Chớ nên nhớ Phật mà trần cứ tham.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hoa kia nay đã búp măng,
Rán gìn đến nở chớ đừng làm khô.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thường ngày nhớ tám điều răn,
1424. Nhắm vào nơi đó ở ăn cho vừa.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lòng ta luôn ước mong rằng,
Kẻ làm cha mẹ biết cần dạy con.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chớ phân kẻ lạ người quen,
1432. Hễ là đồng đạo đua chen giúp giùm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Kết liên nhau lại mỗi làng,
Lo bề cày cấy đẻ ngăn đói nghèo.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Sống riêng là sống khó khăn,
1440. Sống chung là sống dễ dàng các phương.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Gái trai đang độ thanh xuân,
Dục tình mấy cũng lý luân rán gìn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trái tai muốn cự mà dằn,
1448. Nhịn qua rồi mới thấy rằng là hay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Quê người tiếng kệ kêu vang,
Ngược xuôi chiều uốn khác hơn quê nhà.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Quê nhà bất luận nữ nam,
1456. Ai người hiểu đạo khá đem khuyên đời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù cho có lắm tài năng,
Cũng đừng ngạo mạn hãy nên khiêm nhường.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Giữ gìn lời lẽ nói năng,
1464. Biện phân đâu cũng có ngằn dễ nghe.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù cho trưởng thượng cao tăng,
Đối ai cũng nhớ giữ phần lễ nghi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Người già mà biết nhượng năng,
1472. Trẻ xem vào đó học lần khiêm cung.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Mỗi người mỗi biết sửa sang,
Lần hồi Phật giáo bước đàng sẽ thông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đừng quên kẻ ở xa ngàn,
1480. Lòng mong lớn nhỏ xóm làng nôn tu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Lòng đây mong ước nằng nằng,
Quê nhà xin chớ phụ phàng lòng đây.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chớ rằng nắng hạn khô khan,
1488. Ngồi không chịu đói mùa màng bỏ trôi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Khó làm mà cứ việc làm,
Nên rồi giá mắc mấy lần thường khi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Quản chi bụi cát trên đàng,
1496. Cứ đi chớ sợ chúng gàn cản chơn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dù ai có lắm cản ngăn,
Không làm ngoài được thì làm trong tâm.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Để gìn giữ chặt tình thân,
1504. Khá thường đi lại xa gần thăm nhau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Khi mình đã có lỗi lầm,
Nghe người nói đến phải nhìn nhận ngay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dẹp lòng tự ái riêng thân,
1512. Để nghe lời của người phân học vào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhớ câu mật ngọt chết lằng,
Lời chi cũng phải dịu dàng dễ thương.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Đạo cho có hạnh chớ quên,
1520. Tỉnh cho thiệt tỉnh chớ nên lừng khừng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Hảo hòa tình ấy rán tăng,
Để cho ai thấy cũng rằng tốt thay.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nên hư vạn sự do nhân,
1528. Không nên phú hết cho phần hoàng thiên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Ý ta thường muốn nói rằng,
Cùng nhau hợp lực đổi phần thạnh suy.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Việc qua vì trái giới răn,
1536. Cho nên chịu lắm tóc tang âu sầu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Trùng dương hôm sớm một thân,
Nhớ qua chuyện cũ như dần ruột gan.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhiều khi nước mắt tuôn tràn,
1544. Vì thương nhớ đến hồn oan dân lành.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Từ đây mỗi việc chi làm,
Chớ vì tư lợi nỡ tâm hại người.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Làm người phải có lương tâm,
1552. Nếu không sánh loại rừng thâm khác nào.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Chớ nên sống lối tàng ngang,
Nên gìn nhân cách của hàng trượng phu.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rán tu cho mở nhãn quang,
1560. Để xem cách sống của hàng Thần Tiên.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nhìn đời ta bắt nghĩ rằng,
Dục tâm là chủ các tầng lớp dân.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Dục tâm dù có muôn ngằn,
1568. Cũng không ngoài kiếp dã tràng biển đông.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Nếu không có cõi chơn thân,
Ta đâu khuyên lánh tạm trần làm chi.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rán lo làm phước làm nhân,
1576. Khỏi thân ô trược đến từng cao thanh.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Phật Tiên đâu cũng đứng gần,
Người nên sẽ được hiện thân dắt liền.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thâm canh ta được nghe rằng:
1584. Con ơi! Phật ngó chằng chằng chúng sanh.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Khắp nơi có Phật biết rằng,
Từ đây hãy rán tu hành cho siêng.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Học chi cái lối hung hăng,
1592. Chỉ làm người ghét đâu làm ai thương.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Cuộc đời vay trả lăng xăng,
Nay vầy mai khác dân quan đổi đời.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Một khi có cuộc biến loàn,
1600. Việc làm ngày trước người càng nhớ ra.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Rủi thay gặp buổi khó khăn,
Sự tu rất khó nhưng đừng bỏ qua.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Khó khăn nhưng vẹn đạo hằng,
1608. Tất Trời sẽ giúp cho thành công mau.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Xin đừng quên kẻ xa ngàn,
Tu hiền ôm chặt lòng vàng chớ phai.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Người nhà dù có phụ phàng,
1616. Riêng ta cứ nhớ nhớ càng nhiều hơn.
Hỡi quê nhà gần xa lớn nhỏ!
Kẻ Trời đông còn nhớ hay chăng?
Thương nhau mượn mực vài hàng,
1620. Gởi về thăm hết xóm làng gần xa.

Viết xong tại Đông Kinh


THANH SĨ – 6 – HỠI QUÊ NHÀ – Người đọc: Sư Huệ Duyên


1.

2.

3.


Comments (1)

 

  1. thái dương thanh says:

    Tu sao cho được vẹn toàn.
    Tu còn danh lợi thì còn khổ đau.
    Hy sinh giúp đở đồng bào.
    Quên mình mới thấy Động Đào Thần Tiên.
    Tu sao diệt hết não phiền.
    Tục trần bất nhiễm lên miền Bồng lai.
    Tu sao biết rõ đúng sai.
    Thì tu mới được mừng ngày Long Hoa.

Leave a Reply