PHẬT TỬ TẠI GIA – NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT

Sep 10, 12 | Tâm Duyên | 3,763 views | 2 Comments



Share |




NHIÊN-ÐĂNG CỔ-PHẬT GIẢI VỀ TỪ BI, NHẪN NHỤC


Thi rằng:

NHIÊN-ÐĂNG CỔ-PHẬT đã giáng trần.
Khuyến thế gọi đời gắng tu thân,
Ðời tàn Ðạo mở truyền tâm pháp,
Nghìn thuở vạn niên chỉ một lần.

Thi:

Một lần cùng cuối gọi kỳ tam,
Âu, Á hiệp qui khá học tầm,
Rõ lý thượng-thừa cơ thống nhứt,
Ðạo đời thấu đáo phải tu tâm.



Tản văn:

NHIÊN-ÐĂNG CỔ-PHẬT, hôm nay là giờ lành, Bần-Ðạo lai đàn tá bút, thừa lịnh Ðức Chí-Tôn giáng đàn tả Kinh.

Nầy hỡi các chư môn-đồ thiện-nam tín-nữ: vì nay là thời kỳ Thiên-Khai Ðại-Ðạo Âu Á hiệp qui nên Bần-Ðạo cũng từ-bi giáng trần nương bút giảng giải đôi lời chơn chánh, thả thuyền Bát-Nhã rước khách thiện duyên vì là nay đã cận kề ngày mạt hậu phân tranh. Hỡi các bực tầm tu danh nhân liệt sĩ, các vị đã từng dấn bước trên đường tu học mà các vị đã giải thông lý nghĩa của một chữ Ðạo chăng?

Nầy chư sĩ ôi! Chữ Ðạo ấy nó có một ý nghĩa rất cao siêu vô cùng vô tận, chớ ta không định nghĩa suông qua bằng một ý nghĩa Ðạo là một nẻo đàng, như vậy thì rất là còn thiếu sót với tất cả lý chơn. Bởi vì thế mà từ những năm xưa, đã có giáng đàn giải thích lý nghĩa sơ qua trong 32 đoạn Kinh Kim-Cang chú giải để cho ngày hậu lai nhơn sinh mới được thấm nhuần các phần chơn-lý cao siêu ấy. Còn nơi đây thì chỉ là vắn tắt sơ qua. Cũng như kể từ thuở khai thiên ban sơ hỗn độn, thì chỉ là một thứ khí hồng-mông cứ xây vần mờ mịt, u-minh, vốn là thời gian chưa phân định. Thuở ấy, nhờ dùng nơi chữ Ðạo ấy mà mới phân định âm dương, phân thanh biệt trược. Vì thế mà khí hồng-mông ấy mới dần dần ngưng kết phân biệt Ðất Trời, mới hóa thành Càn-Khôn Vũ-Trụ, thủy tú sơn xuyên, nhựt nguyệt phân rành, ngày đêm liên tiếp. Khí âm dương ấy mới huân-truân hòa hiệp, mới biến thành thảo mộc, thú cầm và nhân loại. Sự sanh hóa ấy vẫn triền miên nối tiếp không ngừng. Các giai đoạn đều có giãi bày nơi Kim-Cang Kinh và nơi đây Ta xin thuyết về hai chữ Từ-Bi, Nhẫn-Nhục, không không bất chấp thì tu mới đắc thành.

Thi bài:


Bần-Ðạo nay giải rành yếu lý,
Chữ Từ-Bi, Nhẫn-Nhục tương tri,
Tu thời gắng chữ Từ-Bi,
Tu gìn Nhẫn-Nhục màng chi hơn người.
Tu chẳng nệ người cười dại dột,
Tu đừng phân lời thốt nhục vinh,
Mắng ta, ta chịu làm thinh,
Ðánh ta, ta cũng ngồi nhìn giả ngu.
Không hờn giận, oán thù kẻ ấy,
Ðừng ghét dơ mới phải Phật tâm,
Ta không hờn mát âm thầm,
Tâm yên, trí lặng, Ðạo thâm mới thành.
Không tự cao rằng mình hiểu biết,
Không khinh người ngu điếc dại khờ,
Việc đời mắt lấp tai ngơ,
Rừng Nhu biển Thánh bến bờ khôn đo.
Bực danh-nhân không dò biển Thánh,
Khách thông-văn khó đạt rừng Nhu,
Làm sao tận lý Ðạo mầu,
Cố công tìm học đến đâu cũng nhờ.
Còn hơn kẻ thờ-ơ dốt nát,
Cũng hơn phường tìm tọc gian manh,
Thua người mới thiệt hùng anh,
Nhượng người mới đấng liệt-oanh đại-hùng.
Chữ đại-lực vô cùng mạnh mẻ,
Chữ đại-hùng lặng lẽ từ-bi,
Ðại-hùng, đại-lực kiên trì,
Từ-Bi, Nhẫn-Nhục mức thi đứng đầu
.
Ta thuở ấy cũng đâu tránh khỏi,
Ðức Từ-Bi mới gọi trọn lành,
Kìa vua Ca-Lợi hoành hành,
Chữ Không nắm giữ đắc thành Phật ngôi.
Người giết Ta, Ta thời thành Phật,
Ðộ cho người tu đắc đầu tiên,
Ta không oán hận độ liền,
Người kia đắc Ðạo đức hiền hiểu Ta.
Khuyên người nay soi nhòa gương ấy,
Thân nhục-bào có mấy dài lâu,
Ði tu đừng thiết cạo đầu,
Chẳng cần mượn sắc sòng nâu làm gì.
Tu tại gia cũng thì công đắc,
Tu tâm mình mới thật là cao,
Ham chi quyền quới sang giàu,
Mão cao áo rộng tâm bào trống không.
Tu ẩn dật ai hòng hiểu biết,
Tu trầm ngâm rõ thuyết Ðạo thành,
Nhẫn Hòa là nẻo đường lành,
Từ-Bi căn cội trược thanh gốc nguồn
.
Rõ yếu lý phăng đường Kinh sám,
Nghiệm Kim-Cang mới rõ cội lành,
Ba mươi hai lẻ lập thành,
Giải thông yếu lý ngọn ngành Ðạo chơn.
Người đừng nghĩ thiệt hơn nợ thế,
Gánh cang-thường liên hệ Ðạo nhà,
Thê-thằng, tử-phược oan gia,
Ðời không ai khỏi thất gia Ðạo người.
Ta xưa cũng đồng thời con, vợ,
Tu thân còn trả nợ thế đời,
Vẹn toàn thì đặng thảnh-thơi,
Thích-Ca xưa cũng đồng thời vợ con.
Ra khỏi thành lên non tầm Ðạo,
Vì Vua Cha không thạo đường tu,
Ép Ngài kế vị nhà Chu,
Cấm Ngài không được tầm tu nội thành.
Ngài mới dụng đêm thanh cất bước,
Ngựa leo thành mới được xuất gia,
Băng rừng, vượt núi thật là,
Ðại-hùng, đại-lực mới là bực tu.
Cội bồ-đề Xuân Thu thắm thoát,
Sáu năm tròn Ngài đắc Kim-thân,
Ma-vương thù hận âm thầm,
Hóa thân ve-vuốt hại ngầm chơn tu.
Không lay động đức từ chơn tướng,
Lũ ma-vương hồi hướng qui đầu,
Phật bèn hóa độ Ngũ Châu,
Ma-vương sám hối hồi đầu tu chơn.
Chư thiện-tín chớ lờn lời dạy,
Biết đường chơn cần phải âu tầm,
Bút cơ nghiệm huấn cao thâm,
Kim-Cang Kinh báu khả tầm học thông.
Giờ điển mãn chơn-đồng mệt mỏi,
Gia ơn người đến buổi công phu,
Tây-Phương trực chỉ mây mù,
Giã từ hiền-nữ công phu kịp giờ.

Chưởng Quản Bạch Diệu Hoa chấp bút tại Thiên-Lý Bửu-Tòa, 9g ngày 4-7-1977


PHẬT TỬ TẠI GIA – NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT – 1/2 – Đ.Đ. Thích Phước Tiến

YouTube Preview Image


PHẬT TỬ TẠI GIA – NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT – 2/2 – Đ.Đ. Thích Phước Tiến

YouTube Preview Image


NIỆM PHẬT – NHỮNG ĐIỀU CẦN BIẾT



Comments (2)

 

  1. Thái Dương thanh says:

    Xin cảm ơn Tâm Duyên diệu tuyệt.
    Giúp cho người rõ biết cao sâu.
    Thí Pháp là phép nhiệm mầu.
    Tâm Duyên đã biết vì đâu phải làm.
    Khá khen Duyên chẵng ham mùi tục.
    Đưa tâm hồn bay vút lên cao.
    Bước vào nơi chốn Động Đào.
    Đó là nguyện ước biết bao nhiêu người.
    Mặc kẻ thế chê cười khinh nhạo.
    Đâu cần chi danh Đạo cao xa.
    Làm cầu đưa khách đi qua.
    Thoát ra bể khổ về nhà Cha chung.
    Tôi và Duyên cùng chung lý tưởng.
    Giúp cho người thấy hướng mà về.
    Dầu cho gian khổ trăm bề.
    Chúng ta quyết chí chẵng nề gian lao.
    Chân đã bước đi vào đường Đạo.
    Thì phải tìm cho thạo lý chơn.
    Chẵng cần tranh biện thua hơn.
    Miễn sao xứng đáng Hiền nhơn mới mầu.
    Ta đã biết rành câu tu luyện.
    Thì làm sao có chuyện ghét ganh.
    Biết là tất cả Em Anh.
    Cha chung Thượng ĐếTâmThanh vẹn toàn.
    Phải thanh cao không còn trần tục.
    Nhập chung đàn bay vút lên cao.
    Ôi mùa Xuân đẹp biết bao.
    Một bầy Én liện bay cao trên Trời.
    Ta chung sức xây Đời hạnh phúc.
    Nơi trần gian vinh nhục chẵng nao.
    Nhẫn Nhịn Ta quyết cùng nhau.
    Đại Hùng Đại Lực bước vào Từ Bi.
    Biết thì không việc gì là khó.
    Quyết chí làm dù có trở ngăn.
    Biết làm thì sẽ có ăn.
    Biếng lười thì phải nhăn răng lệ trào.
    Khuyên Bá tánh hãy mau thức tỉnh.
    Tìm cho ra nẽo chánh mà đi.
    Sáng thì mới thấy hiểm nguy.
    Tối tâm sao khỏi xụp thì hố chông.
    Muốn sáng suốt phải không mê muội.
    Bởi vì mê lầm lũi đường Tà.
    Giác Mê hai nẽo Phật Ma.
    Giác thí là phật mê là Ma thôi.

  2. Tâm Duyên says:

    Tâm Duyên cảm ơn Đạo TrưởngThái Dương Thanh đã ủng hộ tinh thần Tâm Duyên trong suốt thời gian qua.

    Kính,
    Tâm Duyên

Leave a Reply