BÀN TAY MẸ

Sep 2, 12 | Tâm Duyên | 2,544 views | 1 Comment



Share |




Ban_tay_me



“Thế gian lắm kỳ quan
Trời cho nhiều ngoạn mục
Có chi đem sánh được
Đôi tay mẹ dịu dàng”

(This world has many wonders,
God’s many vistas grand;
But none can ever rival
The beauty of Mother’s hands.)

WILMA HEFFELFINGER




Chị làm trợ lý nhân sự cho một công ty danh tiếng ở thành phố lớn, sống bên chồng và hai con gái nhỏ. Một ngày cuối tuần, mẹ ở xa ghé thăm rồi rủ chị đi với mẹ vì mẹ cần mua một chiếc áo mới. Chị thường không thích đi mua sắm chung với người khác, nhưng không tiện khước từ. Có lẽ khá lâu rồi chị ít gặp mẹ bởi cơm áo bộn bề, chồng con bận bịu. Toàn những lý do quá chính đáng để có thể thanh thản tự cho phép mình được tha thứ.

Hai mẹ con tạt vào hầu hết các cửa hàng trên dãy phố chuyên bán quần áo. Mẹ hết ướm chiếc này lại thử sang chiếc khác, rồi đều chê tất. Buổi chiều lặng lẽ trôi đi, mẹ có vẻ nản lòng còn chị vừa thấm mệt vừa sốt ruột bồn chồn nghĩ đến bao nhiêu việc không tên đang đợi ở nhà.

Cuối cùng, ở cửa hiệu sau chót, mẹ bắt gặp chiếc áo lam may rất có duyên. Hàng nút vải thắt theo kiểu Tàu trông thật khéo, nửa cổ điển nửa cách tân, chị biết ngay là rất hợp với mẹ.

Cùng đứng trong phòng thử áo, chị thấy mẹ cứ loay hoay mãi vẫn không sao cài được hết hàng nút. Chứng viêm khớp đã làm hai bàn tay mẹ trở thành còng queo, vụng về quá rồi. Ngay lúc ấy, nỗi thiếu nhẫn nại đang chiếm ngự trong chị thoắt nhường chỗ cho lòng thương mẹ như cơn sóng triều dâng bất chợt. Chị quay ngoắt đi, cốt giấu vội mấy giọt nước mắt vừa ứa trào. Gắng gượng giữ bình tĩnh, chị xoay lại giúp mẹ cài nốt hàng nút. Mẹ ngắm nghía trước gương một lúc, mỉm cười hài lòng. Việc mua sắm thế là xong nhưng suốt quãng đường về nhà lòng chị vẫn chưa thôi day dứt một điều gì đó.

Chị khẩn khoản cầm mẹ ở lại chơi với cháu. Sau đó, dẫu bận làm việc nhà, chị vẫn không khỏi nhớ cái lúc đứng xem mẹ thử áo, và trong đầu cứ hiện rõ hình ảnh mẹ loay hoay mãi chẳng cài xong hàng nút. Đôi bàn tay yêu thương ấy đã đút cơm cho chị, tắm rửa cho chị, thay quần áo cho chị, vỗ về an ủi chị, và còn chắp lại cầu nguyện vái van những khi chị ốm đau bất trắc. Giờ đây đôi bàn tay ấy đang làm chị quá đỗi chạnh lòng.

Buổi tối muộn mằn, chị vào phòng ngồi bên mẹ, nhẹ nhàng cầm hai bàn tay mẹ giữ yên trong tay mình một lúc, rồi dịu dàng nâng lên môi hôn. Trước ánh mắt ngỡ ngàng của mẹ, chị thủ thỉ: “Mẹ ơi, với con thì đôi bàn tay này đẹp nhất trần gian.”

Dũ Lan LÊ ANH DŨNG
Phỏng theo BEVERLY HULSIZER



BÀN TAY MẸ – HT Thích Nhất Hạnh

YouTube Preview Image



Comments (1)

 

  1. Nhuận Tuyền says:

    câu chuyện cảm động quá… có ai khi lớn lên mà nhớ bố mẹ đã chăm sóc mình lúc nhỏ như thế nào…tất cả khi trưởng thành đều chỉ chăm lo cho cuộc sống của bản thân mình, và khi có gặp chuyện mới nhớ đến bố mẹ mình mà tìm về, và cũng chỉ khi có con mới biết lòng bố mẹ …
    Cám ơn Tâm duyên , cám ơn ĐH đã sưu tầm , cám ơn thầy vì bài giảng ý nghĩa.. Nam mô A Di Đà Phật

Leave a Reply