Bài 261 VU LAN 2

Aug 18, 12 | Tâm Duyên | 1,977 views | 1 Comment



Share |




Rằm tháng bảy mưa ngâu ai nhớ
Ở quê nhà ta chớ đừng quên
Nhìn Trời mây nước lênh đênh
Ven đường phượng vỹ hai bên đã tàn
Thuở Chức Nữ Ngưu Lang đôi lứa
Phải cách xa mỗi đứa một nơi
Nên mùa tháng bảy mưa rơi
Cầu vòng bảy sắc đôi nơi hiệp cùng
Cõi nhân gian tôn sùng ái mộ
Cả hai nơi biểu lộ thủy chung
Ân tình trọn nghĩa khiêm cung
Tình duyên nhẫn nại bao dung đôi bờ
Mùa thu đến không ngờ cây trái
Ổi chuối xoài ai hái xanh tươi
Chưng đầy quán nước nơi nơi
Mẹ già che nắng cơ ngơi qua ngày
Thấy đây đó hồn đày run rẩy
Thập chúng sinh cả thẩy không siêu
Bình sinh đắc tội ngao nghiêu
Nhởn nhơ chờ đợi xá tiêu tội tình
Rằm tháng bảy ngục hình khai thả
Kẻ vô minh nay đã như ma
Tội nhiều phước ít nay xa
Về miền âm giới đói, la , lạnh, buồn
Trang hiếu tử đóng tuồng cứu mẹ
Mục Kiền Liên hiếu mẹ Trời thương
Đáo tìm mẹ chốn Diêm Vương
Thanh Đề mang tội phải nương cực hình
Tội bán Phật vô tình buôn Thánh
Lúc sanh tiền không tránh khẩu gieo
Tăng Ni phỉ bang tội theo
Thác đi phải đọa hồn treo A Tỳ
Vì chữ hiếu kiên trì giúp mẹ
Giải nhiệp xưa để mẹ siêu thăng
A Tỳ thoát cảnh gông giăng
Cơm kia hóa lửa tội căn sớm đền
Trừ các vật không nền vô giác
Cả con người kể các thú cầm
Cho dù ai lúc thăng trầm
Cũng đều có mẹ gốc mầm mà ra
Mẹ cưu mang chúng ta sinh dưỡng
Để lớn khôn ăn hưởng đời nay
Nên hình ảnh mẹ sao hay
Trang đài, diễm tuyệt đặng đây tôn thờ
Người có mẹ như bờ với nước
Thuyền với sông mới lướt gần xa
Người già hay trẻ em ta
Cũng cần có mẹ hay cha từng giờ
Kẻ lớn tuổi không ngờ mất mẹ
Cảm chơi vơi thiếu mẹ hoặc cha
Mất toàn điểm tựa trong ta
Tình thương, đùm bộc bao la đời mình
Mẹ kiều diễm ảnh hình tuyệt mỹ
Ánh sáng ngời tỉ mỉ chăm lo
Đàn con cháu chắt cho to
Mẹ lo chỗ ấm cơm no đêm ngày
Trả cho hết công dầy ta quyết
Nghĩa hiếu kia phải biết đáp đền
Làm người phải biết dựng nền
Tam cang thường ngũ đặng bền học theo
Phật thấy đám xương treo chất đống
Vội lạy qùy lễ giống mẹ cha
Bởi vì các đống xương xa
Cũng là Cha mẹ bên ta nhiều đời
Phật bảo hiếu rạng ngời chân thật
Qúy mẹ cha như Phật tại tiền
Làm người trọn hiếu nhơn hiền
Thờ cha kính mẹ gọi liền chơn nhơn
Nhớ phụ mẫu công ơn như biển
Hể nói ra linh hiển lạ thường
Mẹ con cách biệt đôi đường
Cùng chung cảm thọ dặm trường có nhau
Mẹ lo trẻ khi đau khi ốm
Giữa đêm khuya đèn đốm hắc hiu
Tìm thầy chạy thuốc chắc chiu
Cho con qua khỏi bao nhiêu hiểm nghèo
Dù lội núi vượt đèo chẳng ngại
Hầu hy sinh nhẫn nại vì ai ?
Cho đàn con cháu nay mai
Lớn khôn đủ sức vươn vai với đời
Lúc đau bịnh không lời than vãn
Mẹ cam đau bình thản ai hay
Đến hồi bệnh nặng như quay
Bởi đau không khỏi chẳng may qua đời
Lúc còn sống không lời thăm hỏi
Trẻ chẳng trông nôm thổi thuốc than
Đến chừng mẹ khuất sông sang
Đời ta tan nát lệ chan sớm chiều
Nếu biết trước bao điều muốn nói
Cố ân cần sớm tối thầm lo
Tuổi già khó tính tuy do
Trẻ nên nhẫn nhịn lo cho tới cùng
Đời lắm lúc chập chùng lên xuống
Mất mẹ rồi có muốn được không ?
Xưa hồng nay trắng ôi bông
Cài lên nhớ mẹ đứng trông ta về
Mỗi kỷ niệm đầm đề nước mắt
Chẳng mấy ai hiểu chắc mẹ tôi
Lặng nhìn gió thoảng mây trôi
Hình như bóng mẹ chẳng bôi trong hồn
Rồi cuộc sống dập dồn sương gió
Mất niềm vui thiếu có mẹ nay
Phương trời mẹ có ôi hay
Tình thương mẫu tử ngất ngây vô bờ
Mẹ là đấng tôn thờ cung kính
Đấng từ bi liêm chính Quan Âm
Mang lòng thương mến cao thâm
Trọn tình trọn nghĩa từ tâm sáng ngời.

Thomas Nguyen
Houston Texas USA 08/28/10 1: 45 am


Comments (1)

 

  1. Thái Dương Thanh says:

    Mẹ trên cao người ơi có biết.
    Mẹ muôn đời bất diệt của Con.
    Làm con phải ráng cho tròn.
    Chu toàn bổn phận sắt con mới mầu.
    Mẹ trần gian nào đâu chơn thiệt.
    Chẵng qua là duyên nghiệp tạo gây.
    Cho nên Mẹ đó con đây.
    Thác rồi nghiệp quả chuyển xây trả đền.
    Muốn nên người phải nên học hỏi.
    Tìm lý chơn mới gọi rằng tu.
    Tu sao cho thoát mê mù.
    Tu sao thoát khỏi ngục tù trần gian.
    Mới thấy cảnh Niết Bàn đẹp đẻ.
    Mãi an vui bên Mẹ thân yêu.
    Không còn có cảnh buồn hiu.
    Cách xa rời Mẹ chín chìu ruột đau.
    Người ơi hãy mau mau thức tỉnh.
    Tìm ra đường chân chính mà đi.
    Đi sao cho khỏi sầu bi.
    Đi sao cho kịp kỳ thi buổi cùng.
    Đi sao được sống chung Di Lạc.
    Đời Thượng Ngươn vui hát thảnh thơi.
    Là đời Thánh Đức người ơi.
    Chẵng còn đau khổ đời đời an vui.

Leave a Reply