THỬ BÀN NGHĨ VỀ BÁT CHÁNH ĐẠO ĐỐI VỚI NGƯỜI ĐỆ TỬ CAO ĐÀI

May 15, 12 | Tam Duyen | 1,162 views | 1 Comment



Share |




lotusTHƯỢNG ĐẾ CHÍ TÔN hoá sanh ra vạn vật và trưởng dưỡng vạn vật theo qui luật thiên nhiên. Đã là con người đứng vào hàng Tam Tài phú bẩm cái linh khiếu của THƯỢNG ĐẾ hằng phải tìm lẽ chánh đường chơn mà tiến hoá không cùng tận trong bát phẩm chơn hồn hồi qui chốn cũ. Ngụp lặn trong bể trầm luân của sóng trần cũng vì chữ bất chánh sái lý thiên nhiên. Cao Đài giáo khai mở giúp con người tin tấn tìm hạnh phúc an lạc chính trong hiện tại và cả tâm linh. Thân an vui thì thần thanh thoát. Thần định thì thân khoan thai nhẹ nhỏm. Thân và tâm phải đều hoà một thể. Khái niệm định nghĩa an lạc sẽ khác nhau phụ tuỳ vào những thói quen, tục lệ, cách nhìn nhận hiểu biết, qua phong cách sống, suy tư, trầm cảm, lĩnh hội về triết lý cứu cánh của mỗi tín đồ. Một cách rốt ráo, Cao Đài giáo hướng đến chân, thiện, mỹ và sự giải thoát. Tìm đến tôn giáo tức là tìm về sự an lạc của thân và tâm. Đặc tính an lạc chỉ có thể nhận diện ra khi người đã thực sự giác ngộ thoát vòng sanh tử. Còn chúng ta, những người còn thấp kém chỉ có thể nhận diện trên phương diện ngôn ngữ để vạch nẻo chơn, tìm đường chánh mà từng bước hướng về ánh sáng chân như. Như thế, một cách tích cực, chánh đạo hẳn nhiên sẽ giúp hành giả đi đúng hướng, hành đúng đường mà trở về quê cũ.

Bát Chánh Đạo là một nét đặc thù trong nền tảng cốt lõi của hệ thống triết lý cũng như phương hướng tu hành của tăng ni và phật tử hay những ai muốn đi trên con đường ngộ giác của Phật đã đi. Nói như thế để thấy rằng, yếu lý căn bản của Phật Pháp bao gồm con đường Bát Chánh trong 37 phẩm trợ đạo của người xuất gia hay không xuất gia mà muốn đi trên con đường Phật Gia vì nó là kim chỉ nam, là la bàn, là ngón tay, là nền móng, là cốt thép, là bê tông trụ vững cho người tu. Con người lấy tính năng của mình suy cạn cùng từ Chánh Kiến cho đến Chánh Định giúp con người vững đà trong tâm chánh chơn thiện niệm giúp con người khai ngộ và thực thi con đường chơn chánh mà Phật đã dạy để tấn bước không ngừng bản tâm vốn thị hiện. Vì tâm và cảnh có liên đới nhau, ràng buộc nhau trong qui luật của vũ trụ, chỉ khi con người lột bỏ vô minh, xem có như không, xem không như có trong thân tứ đại này mới mong tâm được chánh định mà kiến tánh, minh tâm. Con đường bát chánh mà một Sĩ Đạt Ta đã hành là chứng tích cho niềm tin tôn giáo, là lý thuyết thượng thăng nhưng vẫn lại là căn bản của người học Đạo trên bước đường phát triển tâm linh. Như vậy, Cao Đài giáo là đạo Nho Tông chuyển thế, là đạo cứu cánh, là đạo ân xá kỳ ba, là đạo xuất thế mà nhập thế đi từ hạ đến thượng giúp con người hườn từ vô, vô hườn hư trong một triết lý tổng hợp của ba hình thể tôn giáo. Vậy, thử bàn nghĩ về con đường bát chánh đối với việc tu hành của người tín hữu Cao Đài. Bát Chánh của Phật Giáo có khác cái CHÁNH của Cao Đài giáo không trên phương diện ngoại dung và ngoại dung? Thật ra, Bát Chánh là con đường dung thông vẹn đường cho Nhơn Đạo và Thiên Đạo của người tín hữu Cao Đài. Trọng tâm của Đạo Pháp giải thoát là sự vun đắp cho nhau giữa thân và tâm. Thân vẹn toàn nhơn đạo, Thiên Đạo mon men tu tiến giúp Nhơn Đạo càng mau sáng chói. Nhơn Đạo mà vẹn thì Thiên Đạo dục tiến mau hoát ngộ. Thử nghĩ, THẦY dạy luyện tinh hoá khí, luyện khí hoá thần, luyện thần hườn hư, luyện hư hườn vô nếu nhơn đạo rã bè thì thế nào cho thiên đạo có nền tảng. Đó chỉ là lâu đài xây trên cát mà một cơn gió thoảng qua cũng đàn theo ngọn gió vô tình kia. Nếu Thiên và Nhơn Đạo không hỗ tương nhau, tức là người tín hữu không lưỡng song thực thị vẹn chơn tin tấn rốt ráo thì phải u trệ. Lưỡng song thực hành cái yếu lý ấy tức là dục tấn con đường tâm linh của chúng ta mau chóng ngộ ra lý tánh mà THƯỢNG ĐẾ CHÍ TÔN đã mặc khải qua chứng tích kinh điển để lại.

Bát Chánh Đạo là tám cái “chánh” mà người tu cần làm cho ra, cho đúng lý, cho chơn chánh để phát huy diệu dụng mà phát khởi ngộ tánh Như Lai trong bản thể của mỗi người vì chính Phật Giáo định nghĩa Bát Chánh tức là tính chất thật, là chân lý là nguyên lý của cuộc sống và chính là qui luật của máy Tạo. Nó là con đường giúp hành giả dẫn đến sự thánh thiện, và minh kiến trong việc phá bức màn vô minh tiến đến trạng thái “duyên khơi”, “vô thường, “vô ngã”. Vậy, Triết lý Cao Đài có hướng con người đến trạng thái vô ngã này không? Có nói đời sống này là giả là vô thường và tất cả đều do duyên khởi không. Xin thưa rằng “có” vì vạn giáo vốn nhất lý chỉ có đều một Ông TỪ PHỤ râu dài da nhăn, lưng khòm trông con mòn mỏi đành khai mở giáo lý dùng từ ngữ bình dân mà giáo đàn con thơ trẻ vì luyến tình, luyến ái, tham lam, ích kỷ, ngu muội, … mà phải trầm luân trong trăm đắng ngàn cay mà cứ ngỡ mình đang sung sướng đang hưởng cuộc sống thật. THẦY đến nhơn gian gầy dựng mối chơn truyền dụng hữu vi thật nhiều, nhưng mỗi hữu vi điều chứa cái vô vi mầu nhiệm mà nghĩa lý con người chưa thể nào phanh ra cho hết vì đó là Đạo Pháp thâm viễn. THẦY dụng ngôn từ bình dân như Đạo nhập thế, bắt chúng ta phải tứ thời nhật tụng nhưng cái huyền Pháp ẩn sâu thì luôn tiềm tàng sau bức màn hữu hình của nền Đại Đạo. Thế nên, con người có được cứu rỗi chăng là cách dụng và hành của mỗi tín hữu vào đời sống cho cái nhứt khiếu linh thiêng kia lên tiếng. Muốn có cái tiếng nói ấy như muốn cái lâu Đài Cao vút, nhưng muốn xây cho kiên cố, cho vững, cho dài lâu vĩnh viễn thì đòi hỏi người chủ phải bỏ công ra làm nền mà Tiên Gia thường dụng cụm từ “luyện kỷ trúc cơ” cho vững mới tiến đến các việc câu sâu hơn. Thế thì, con đường bát chánh của Phật Gia hiểu như thế nào trong lòng mỗi tín hữu Cao Đài cho đúng? Đó là một chuyện giả định và bài học gẫm suy cho mỗi chúng ta trên bước đường tấn hoá.

Về CHÁNH KIẾN, chánh là chánh lý, là con đường trung dung, không lệch méo, con đường thẳng ngay dẫn con người về cái chơn lý lẽ sống của thân ở cõi trần và hợp với lý tánh tự nhiên. Kiến là thấy, là ý kiến, là quang điển, là nhận định, là kiến giải, là nhận thức. Do đó, khái niệm này không dung nạp tư tưởng cho rằng cái thấy bằng mắt đơn thuần mà cái thấy là hệ tư tưởng là sự nhận định và đường lối dung thông cho sự vật hiện tượng trùng với hành động con người để con người có thể hành đúng. Như thế Phật Giáo mới dụng chữ chánh kiến để nói cái thấy kiện toàn của sáng suốt minh triết. Người Cao Đài nếu thiếu chánh kiến phải sai đường, lạc lối, lìa xa ánh sáng quang minh thực thi sứ mạng độ tha và độ tha. Vậy, chánh kiến phải được con người Cao Đài phải nhận dạng và thực thi hoàn toàn trong lý tánh vốn có của nó.

CHÁNH TƯ DUY, chánh kiến là phẩm trợ được nêu đầu tiên thì Chánh Tư Duy là phẩm thứ hai để biểu thị cho sự suy nghĩ đúng đắn, hợp lý. Sự vật hiện tượng nào với bản chất của nó hãy để là nó, tránh cái tư duy sai lệnh mà nhận định thế giới hiện hữu trong vô minh. Chánh tư duy, giúp hành giả đối cảnh sáng thông hơn trên con đường tu học, đối nhân xử thế. Chánh kiến và chánh tư duy là hai phẩm đầu tiên đem lại cho người Cao Đài thực hiện đúng với tôn chỉ, mục đích, nhận diện sâu về bản chất giáo lý cao đài, bí pháp Cao Đài qua từng câu chữ để hướng con người Cao Đài đến sự an lạc trong đời sống hành đạo.

CHÁNH NGỮ, là lời nói chơn chánh, đúng sự thật, không nguỵ tạo, không dối gian, lời nói có ý nghĩa không vô dụng về phương diện đối với bản chất của vấn đề. Chánh ngữ là phẩm thứ ba mà Đức Phật đã nhấn mạnh trong kinh. Người bước theo chân Chơn Lý thì không biết nói thêm, không nói bớt, không nói tạo sự hiềm thù, không kích bác, … Trong bát chánh là sự LIÊN TIẾN và LIÊN HOÀN của đặc tính vạn vật. Do vậy, phẩm nào cũng sẽ tạo nhơn duyên và tiền tố thúc đẩy và xây dựng cơ cấu cho hành giả đắc hiệp. Nếu chánh kiến được, chánh tư duy được thì giúp cho con người dễ dàng đạt chánh ngữ hơn. Người tín đồ Cao Đài phải biết Ngũ Giới cấm, trong đó có cấm nói dối, tức vậy người tu phải nói lời chân thật, dễ nghe. Vượt lên trên cái văn tự, đó là Pháp Ngữ, nghĩa là lấy Pháp Đạo mà giảng thuyết cho người thông thường mà hành đạo. THẦY muốn con cái NGƯỜI dạy lẫn cho nhau, tức là dạy cái giáo lý, cái phương pháp hành, phương pháp tu tiến dìu dắt nhau đi trên con thuyền Đại Đạo. Thiết nghĩ, chánh ngữ người tín đồ Cao Đài không thể thiếu.

CHÁNH NGHIỆP, đây ám chỉ nghề nghiệp lương thiện, không phạm luật, không hại ai kể cả sát sanh hại vật giúp con người có tiền, thức ăn tạm nuôi sống thi hài để tu hành. Người Cao Đài phải hiểu rõ nét căn bản này trong con đường đi giản đơn này mà ĐỨC CHÍ TÔN đã dạy.

CHÁNH MẠNG, đó là cái sự dịch chuyển cân bằng đúng lý của thân hữu hoại này. MỘt cách rõ ràng hơn, đó là sinh mạnh, hay toàn cái lối sống của hành giả cho chánh chơn, không hại ai, luôn giúp người, có thể hy sinh mình mà cứu người được sống. Mạng là do ta duy chủ, ta có quyền định đoạt chết hay sống bằng lưỡi đao nhưng một lưỡi đao đối với thân mạng mình mà cứu sống thiên hạ coi là chánh mạng. Do đó, chánh mạng được hiểu sự duy chủ thân mạng sao cho hợp với cái TỰ NHIÊN của cái gì gọi là Đạo. ĐỨC CHÍ TÔN đem chìa khoá cho con cái NGƯỜI có thể tự mở cửa Bát Quái Đài tại thế này chỉ bằng sự thương yêu mà thôi. Con cái người phải hiểu thương yêu vạn chúng, tình yêu đạo pháp, chứ không phải tình yêu vấn vương nam nữ xác thân. Thế thì, chánh mạng giúp tín đồ Cao Đài duy chủ thân mạng mình trong nhiệm vụ, trong con đường thiêng liêng hằng sống mà mình mau đến nơi.

CHÁNH TIN TẤN, là sự nổ lực không ngừng, sự phấn đấu liên tục không trì trệ của thân và tâm. Thân và tâm phải thanh hoà làm một. Thân thì lập Tam Công, lo cho thiên hạ, cúng kiến hưởng cái ân Thiên không ngừng bằng sự tin tấn. Nếu chúng tín đồ trì trệ trong việc chay lạc, lập công, phổ độ, … sao cho kịp cái dòng thời gian hữu hạn hữu định của kiếp người. Trăng tàn, gío lặn nào có đợi ai, thấm thoát tóc đã bạc già mà công trình tu tiến thì còn dang dỡ. Tin tấn kia giúp cho tín đồ Cao Đài thấy rõ hơn mình cần làm gì để đem THÂN và TÂM với tới cái cần với.

CHÁNH NIỆM, là tâm hằng niệm danh các Đấng Thiêng Liêng đặc biệt danh THẦY MẸ mà được khí an, thần trụ, được hưởng thánh điển giúp tâm bừng sáng nhờ vào oai lực của chú niệm. Phật Giáo hướng đến nhất niệm là sự hội tụ của sáu con ma và bảy con quỷ trở thành đệ tử ngoan đạo của hành giả. Tụng kinh là Chánh Niệm. Niệm hay tụng là một nhưng phải chánh tức là không cho loạn, phải trói con khỉ, cột con ngựa cho an. Lúc ấy diệu dụng của chánh niệm mới cảm, cảm mà ứng với Trời cho đặng. Ngày này, danh hiệu THẦY gồm 12 chữ và THẦY có nói “số 12 là số riêng của THẦY”. Đó không phải là vô duyên và vô cớ thầy cho con số 12 cho toàn nhân loại chánh niệm, nó hẳn có tánh cánh hoá giải nghiệp cho con người trong vòng tôi tớ của vô minh. Vậy chúng ta cứ thử niệm đi!

CHÁNH ĐỊNH, là sự ngừng hoạt động trong thể minh triết hoạt bát vốn có của nó mà không có một ngoại lực nào chi phối nó. Đó là sự định chơn tánh với một tinh thần thống nhất qui cũ thuần nhất của BẢN THỂ NHƯ LAI. Bảy chánh kia giúp người tu hướng vào một đối thể nào giúp hành giả nương náo vào cho hợp cái lẽ chánh thì cái chánh định này hướng con người về chỗ không mà THẦY nói “..luyện Thần hườn hư”. Phải chăng cái ĐỨC CHÍ TÔN nói đó là cái ĐỊNH này? Có câu “Định tâm chí thánh mới gìn ngôi xưa”.

Thiển ý rằng, bát chánh đạo là danh từ cổ của Phật Học dùng. Ngày nay, Đạo thầy khai mở với tất cả tình yêu của một ÔNG CHA, BÀ MẸ thương yêu hầu cứu vớt đàn con thì không có phương tiện nào mà THẦY MẸ không dụng. Đạo thì có một, ngôn ngữ có hai, biểu tả khác nhau nhưng lý thì một. Bát Chánh là lẽ hằng mà người tín đồ Cao Đài cho đến chức sắc luôn luôn phải giữ mới mong bảo tồn cái lý của THÂN và TÂM cho ra chánh lý mà hợp với tôn chỉ và mục tiêu của người tu theo Cao Đài cần đạt.

Khai Tâm QUÁCH MINH CHƯƠNG


TU TẬP – BÁT CHÁNH ĐẠO CON ĐƯỜNG GIÁC NGỘ
THÂN – TÁNH – TÂM
TỨ VÔ LƯỢNG – TỨ DIỆU ĐẾ

Comments (1)

 

  1. Đặng Trường Sanh says:

    BÁT CHÁNH ĐẠO ĐỐI VỚI CAO ĐÀI.
    Chúng ta biết rằng Đạo Cao Đài bao gồm Tam Giáo qui nguyên,Ngũ chi hiệp nhứt.Cho nên người Tín Hữu Cao Đài phải biết được triết lý của ba nền Tôn Giáo chính là Phật Thánh Tiên và năm chi trong Đại Đạo là Nhơn Đạo,Thần Đạo,Thánh Đạo,Tiên Đạo và Phật Đạo.Vào thời mạt pháp Tam giáo thất truyền là bởi vì nền văn minh tiến bộ làm cho con người mê mẫn mà đua nhau tranh giành phúc lộc.Người tu ham thích hưởng thụ.Thích ăn ngon ở nơi sang trọng,chăm chú vào vật chất giả tạm lo xây chùa lớn Phật to mà không chịu tìm tòi học hỏi giáo lý cho thông suốt.Mãnh đất Tâm không lo cày xới vun trồng mà lo nơi giả tạm thì tu làm sao thành được.Làm sao thoát được sáu nẽo luân hồi.
    Khuya sớm tương dưa hết dục lòng.
    Lòng dầu toan kế kế sao xong.
    Xong bề nhơn Đạo lo gìn trước.
    Trước cửa không rồi mối Đạo thông.
    Hiện nay khuya sớm bạn tương dưa hay cao lương mỹ vị.Trước mắt Bạn không chưa hay là lâu đài nguy nga tráng lệ dưới sự trìu mến của vợ đẹp con xinh.Con người đang xây dựng hạnh phúc giả tạm có ngờ đâu nó sẽ tan biến trong ngày không xa lắm khi mà con người thở ra và không hít vào được.Muốn tim hạnh phúc vĩnh cữu Bạn phải quên đi vật chất giả tạm mà chú tâm vào việc học hỏi để tìm ra chơn lý.Tất cả giáo lý của Phật Chúa Lão Khổng đếu cần thiết cho người tín hữu Cao Đài.
    Phải biết tìm đường thoát khỏi trần gian đau khổ nầy hơn là xây dựng hạnh phúc trên cõi tạm bợ vô thường.

Leave a Reply