TU THÂN

May 1, 12 | Tâm Duyên | 2,207 views | No Comments



Share |




Thi:

THƯỜNG đến hồng trần độ chúng sanh,
mà chẳng nhiễm chốn hư danh,
NAM san giả khách khuyên người dữ,
Bắc HẢI hóa nhơn giúp kẻ lành.
QUAN tước ngàn phen tâm chẳng lụy,
Phúc ÂM muôn kiếp chí lo hành,
NHƯ không hữu tận vô cùng nguyện,
LAI vãng dìu đời lại cõi thanh.

quan am


Thi: (1)

Lo tu tắm gội xác thân nhơ,
Tu rửa cho trơn lớp bụi mờ,
Tu bổ những gì mình đã mất,
Tu hòa tam bửu đạt Thiên cơ.

Thi: (2)

Thiên cơ muốn thấu phải tu hành,
Chay lạt là phương pháp dưỡng sanh,
Gội rửa lần lần thân trọng trược,
Cho hồn thọ bẩm điển khinh thanh.

Thi: (3)

Khinh thanh là Thánh, trược là phàm,
Thánh được siêu sanh, đọa bởi phàm,
Biết tỉnh sớm tu toan giải thoát,
Còn mê còn chuyển kiếp nhiều năm.

Thi: (4)

Nhiều năm vào đạo quyết theo Thầy,
Mà chửa giồi trau một kiếp nầy,
Dầu Phật Thánh Tiên dùng diệu pháp,
Khó giùm giải nghiệp khách trần ai.

Thi: (5)

Trần ai cảnh tạm đến rồi đi,
Đến để học hành tập luyện thi,
Thi đức, thi công, thi phước huệ,
Hầu làm vốn liếng cõi vô vi.

Thi: (6)

Vô vi là chốn vững an bền,
Ai có những gì cứ gởi lên,
Chẳng sợ phong ba cùng bão lụt,
Không lo trộm cướp chực kề bên.

Thi: (7)

Kề bên cửa Đạo phải gia công,
Đứng trước gian nan chớ ngã lòng,
Nản chí ắt lầm ma quỉ kế,
Chận đàng bít lối lại Non Bồng.

Thi: (8)

Non Bồng nước nhược chẳng đâu xa,
Chẳng ở Nam Sơn hoặc Bắc Hà,
Chẳng tại Tây Phương Đông Độ xứ,
Chính là ở giữa bản tâm ta,

Thi: (9)

Tâm ta thế tục hoặc Thần Tiên,
Lục súc, ma vương hoặc Thánh Hiền,
Lục dục, lục thông hay lục tặc,
Do người chế ngự cái tâm viên.

Thi: (10)

Tâm viên ý mã ví lao tù,
Người trí nuông chiều hóa kẻ ngu,
Mạnh dạn mài thanh gươm trí huệ,
Dứt lần nghiệp chướng để lo tu.

Thi bài:

Tu là sửa những gì đã trật,
Tu là bồi cái mất thân tâm,
Tu là tránh nẻo sai lầm,
Tu là phục thiện lòng phàm sửa đoan.

Lời nói phải dịu dàng minh chánh,
Lời nói sao xứng hạnh hiền nhân,
Đừng khi gặp lúc giận hờn,
Buông lời tổn đức thỏa cơn giận đùa.

Đừng tính sự hơn thua hành động,
Mãi lo riêng kiếp sống cho mình,
Mà quên vạn vật sanh linh,
Mà quên đồng thể cũng tình anh em.

Mắt phải ngó phải xem phải lễ,
Mắt tránh nhìn ô uế phàm thân,
Dục tâm ắt phải loạn thần,
Xúi người lỡ bước sa chân lạc lầm.

Tai chớ lóng thì thầm to nhỏ,
Lời đắng cay xiên xỏ người hiền,
Dục lòng tội trạng lụy liên,
Còn chi phẩm hạnh người hiền thế gian.

Ý đừng tưởng tính toan vọng động,
Mãi riêng lo kiếp sống tạm nầy,
Mà quên quá khứ vị lai,
Tiền căn nghiệp quả trả vay tội tù.

Rán mà hiểu chữ tu cho kỷ,
Tu phải rành chơn lý tạo đoan,
Nào cần lên núi vào non,
Tụng kinh gỏ mõ bon bon tối ngày.

Tu nào phải tóc dài tóc ngắn,
Cũng không cần áo sắn áo đơn,
Cũng không nê chấp sang hèn,
Cũng không bày bố múa men lắm trò.

Tu không đợi làm lò bát quái,
Ngày đêm lo thư ngãi luyện phù,
Không cần Nam Bắc ngao du,
Tập đoàn tập thể pháp phù luyện phanh.

Cần làm việc thực hành lý đạo,
Cùng chúng sanh chỉ bảo cho nhau,
Đừng phân chi phái sắc màu,
Bề ngoài hình thức có nào ích chi.

Khuyên người hiểu trí tri đạo lý,
Đạo làm người chung thỉ nhờ thân,
Làm dân cho đáng nên dân,
Làm quan cho đáng tinh thần làm quan.

Khi ở chốn gia đàng cư xử,
Đạo làm cha phụ tử tình thâm,
Cha không tửu sắc sai lầm,
Bạc bài đàng điếm là mầm hư thân.

Đạo làm chồng ân cần ký chú,
Đạo thỉ chung phu phụ một đường,
Tử tôn nhìn thấy noi gương,
Gương lành là một tình thương lưu truyền.

Đạo bằng hữu đồng niên đồng kỷ,
Đồng láng giềng hoặc chị hoặc anh,
Giữ gìn chữ tín đừng sanh,
Sanh lòng bội nghĩa rồi sanh loạn cuồng.

Đạo làm người tròn vuông sau trước,
Đó là khuôn là thước giữ mình,
Làm người cho trọn nghĩa tình,
Phật Tiên Thần Thánh muốn thành khó chi.

Phật Tiên Thánh nhiều kỳ giáng thế,
Cũng khuyên đời tín, lễ, nghĩa, nhân,
Hiếu, trung, phụ tử, quốc dân,
Phu thê, bằng hữu, bản thân rán hành.

Tại người thế cải canh bày vẽ,
Từ ở trong cái bé ra to,
Đi lần suốt đoạn trường đồ,
Xa lần giáo lý cơ hồ lãng quên.

Chính vì đó gây nên tội ác,
Người với người hành phạt lẫn nhau,
Phải chi lời dặn buổi đầu,
Đem hành cho đúng những câu sấm truyền.

Thì đâu phải đảo điên thế sự,
Đời điêu tàn lành dữ đồng ngang,
Vàng thau lẫn lộn thau vàng,
Kẻ chơn liên lụy trong hàng giả chơn.

Lời trần tố keo sơn ghi nhớ,
Hỡi sĩ hiền còn ở trần gian,
Đâu là thước ngọc khuôn vàng,
Đâu là quân tử, đâu hàng tiểu nhân.

Đâu là chỗ giả chân, chân giả,
Thế điêu tàn thảm họa đó đây,
Tu công, tu quả hằng ngày,
Tu nhơn, tu đức, hỡi ai rán làm.

Kềm chế được lòng tham, si, ố,
Làm chủ tâm hỉ, nộ đừng cho,
Cùng nhau tạo bát nhã đò,
Rước nhiều khách tục qua đò lửa thiêu.

Đừng có vọng sớm chiều đời tới,
Mà quên lo vun xới chồi nhân,
Ai tu thì hưởng có phần,
Chư hiền phải rán mau chân kịp kỳ.

Thi:

Kịp kỳ đại hội khắp nhân sanh,
Vạn chủng đồng qui cả dữ lành,
Ai có căn duyên đời Thánh Đức,
Mới là đắc quả được tồn sanh.

THƯỜNG CƯ NAM HẢI QUAN ÂM NHƯ LAI
Trích: HƯỜN CUNG ĐÀN
29 tháng 5 rạng mùng 1.6 Ất Tỵ (27-6-65)

Leave a Reply