CHÓ CẮN LỮ ĐỘNG TÂN – AUDIO (MP3)

Mar 9, 12 | Tâm Duyên | 5,931 views | No Comments



Share |




AUDIO – CHÓ CẮN LỮ ĐỘNG TÂN

(Người đọc: Diệu Nguyên)



VÀI NÉT VỀ ĐỨC LỮ TỔ


cho-can-LDTLữ Động Tân là một trong tám vị tiên (Bát Tiên), theo thứ tự như sau: Chung Ly Quyền, Trương Quả Lão, Lữ Động Tân, Tào Quốc Cữu, Lý Thiết Quải, Hàn Tương Tử, Lam Thái Hòa, Hà Tiên Cô.

Trong số Bát Tiên, vị thứ ba là Đức Lữ Động Tân, thường gọi là Lữ Tổ.

Thế kỷ trước, ở Sài Gòn có nhà xuất bản danh tiếng Tín Đức Thư Xã chuyên in truyện Tàu, trong đó có tiểu thuyết Đông Du Bát Tiên, do Tô Chẩn dịch (1950), kể lại tiểu sử Đức Lữ Tổ và bảy vị trong nhóm với nhiều hư cấu ly kỳ.

Ngài là học trò Đức Chung Ly Quyền (thường gọi là Chung Tổ). Hai thầy trò cùng đứng trong hàng Bát Tiên, và kinh sách đạo Lão thường nhắc chung cả hai vị, gọi là Chung Lữ Nhị Tổ.

Đọc Thất Chân Nhân Quả, chúng ta biết thêm hai vị Tổ Sư này đã truyền đạo cho Vương Trùng Dương rồi sau đó Vương Tổ truyền đạo cho bảy học trò (sáu nam, một nữ) ở tỉnh Sơn Đông, thế là hình thành nhóm Toàn Chân Thất Tử và phái Toàn Chân ra đời, rất thịnh ở Trung Quốc. (Xin xem: Huệ Khải, Đọc Lại Thất Chân Nhân Quả. Hà Nội: Nxb Tôn Giáo, 2011.)

Đức Lữ Tổ hành tung ẩn hiện, biến hóa khôn lường, tuy đắc đạo rồi vẫn nguyện thăng giáng nơi cõi trần ô trược để tìm cơ duyên độ dẫn người có thiện căn bước vào đường tu tiên giải thoát. Trải qua Đường, Tống, Nguyên các đời, Đức Lữ Tổ hiển hiện nhiều linh dị, dân chúng sùng bái, lập miếu thờ, lưu truyền nhiều kỳ tích huyền bí. Đời Thanh quy định nghi thức hành lễ tôn kính Ngài theo đấng Đế Quân.

Uy linh của Đức Lữ Tổ còn ảnh hưởng sang Việt Nam. Giữa lòng Hà Nội, xưa là kinh thành Thăng Long, trên hồ Hoàn Kiếm (hay hồ Gươm) là đền Ngọc Sơn danh tiếng. Lúc đầu đền này thờ Đức Quan Thánh Đế Quân, sang thế kỷ 19 thì thờ thêm Đức Văn Xương Đế Quân, rồi sau lại thờ thêm Đức Phù Hựu Đế Quân (Lữ Tổ).

Dân gian Trung Quốc thường minh họa Đức Lữ Tổ cầm phất trần hay phất chủ. Đây là một bảo bối của đạo Tiên, thế nên phất trần cùng với kinh Xuân Thu của Nho Giáo, bình bát (patra) của Phật Giáo được đạo Cao Đài gộp lại làm biểu tượng chung cho Tam Giáo.

Hoặc vẽ ngài đeo kiếm sau lưng như kiếm khách. Truyền thuyết cho rằng Đức Lữ Tổ rất giỏi kiếm pháp, ngài luôn mang gươm đi trừ yêu diệt quái.

Lu-Dong-TanTheo một bản kinh Cảm Ứng dùng trong đạo Cao Đài (phái thiền Chiếu Minh), thì Đức Lữ Tổ còn có tôn hiệu là Ngọc Hư Sư Tướng, Kim Khuyết Tuyển Tiên, Phù Hựu Đế Quân, Diệu Đạo Thiên Tôn.

Trong bản kinh Lữ Tổ Bửu Cáo của đạo Lão Trung Quốc, lại thấy ghi tôn hiệu ngài là Ngọc Thanh Nội Tướng, Kim Khuyết Tuyển Tiên. Tôn hiệu này cho thấy ngài có vai trò và tầm quan trọng rất lớn:

(1) Ngọc Hư Sư Tướng: ngài là tướng súy của cung Ngọc Hư (nơi Trời ngự).

(2) Ngọc Thanh Nội Tướng: ngài là tướng súy của cung Ngọc Thanh. (Đạo Lão có Tam Thanh gồm: Ngọc Thanh là nơi ngự của Nguyên Thủy Thiên Tôn, Thượng Thanh là nơi ngự của Linh Bảo Thiên Tôn, Thái Thanh là nơi ngự của Đạo Đức Thiên Tôn tức Lão Tử.)

(3) Kim Khuyết Tuyển Tiên: ngài là giám khảo xét tuyển những bậc chơn tu xứng đáng để sau đó họ được Đức Thượng Đế sắc phong vào phẩm Tiên nơi Huỳnh Kim Khuyết (cung Trời).

(4) Phù Hựu Đế Quân: ngài là bậc Đế Quân linh hiển, dân chúng rất tin cậy ở sự che chở, bảo hộ của ngài (Phù: được tín nhiệm; Hựu: bảo hộ, phù hộ).

(5) Diệu Đạo Thiên Tôn: ngài là đấng được cõi trời tôn kính là bậc đạo pháp huyền diệu.

Đức Lữ Tổ dù coi trọng tu thiền, ngài vẫn tích cực nhập thế phổ độ và hăng say trứ tác để giáo hóa. Điều đó giải thích vì sao xưa nay ngài đã là một tên tuổi lừng lẫy của đạo Lão Trung Quốc.

Tác phẩm của Đức Lữ Tổ để lại cho đời khá nhiều, được chép trong Đạo Tạng Tập Yếu, một số có thể do đời sau ngụy tạo, một số do cơ bút Đạo giáo dân gian. Lược kể một số tác phẩm chính như sau: (1) Bách Vấn Thiên; (2) Bí Truyền Chính Dương Chân Nhân Linh Bảo Tất Pháp; (3) Chỉ Huyền Thiên; (4) Cửu Chân Ngọc Thư; (5) Linh Bảo Thiên; (6) Phá Mê Chính Đạo Ca; (7) Thập Giới Công Quá Cách; (8) Truyền Đạo Thượng Thiên; Trung Thiên; Hạ Thiên; (9) Trửu Hậu Tam Thành Thiên, v.v…


CẨU GIẢO LỮ ĐỘNG TÂN


Qua phần trình bày khái lược như trên, chúng ta thấy Đức Lữ Động Tân là một Đại Tiên danh tiếng, có tầm ảnh hưởng rất lớn trong đạo Lão Trung Quốc. Một Đại Tiên đứng vào hàng Tổ Sư như Đức Lữ Tổ mà bị… chó cắn (cẩu giảo)! Thế là sao?

Thật ra, không có một điển tích hay giai thoại nào nói về việc này. Nhưng trong ngôn ngữ Trung Quốc từ xưa đã có câu nói cửa miệng “Cẩu giảo Lữ Động Tân” rồi, và được áp dụng cho nhiều tình huống mà những người tốt, tài đức bị thế gian rẻ rúng, ngược đãi, ám hại…

Chẳng hạn, chúng ta biết bình sinh Đức Khổng Tử luôn bị vua chúa bạc đãi, không tin dùng chính trị vương đạo của ngài. Có lúc ngài và nhóm môn đệ còn bị kẻ dữ vây khổn ở nước Trần, nước Thái, phải chịu nhịn đói luôn sáu bảy ngày… Chúng ta cũng biết trong Sử Ký của Tư Mã Thiên (145-86 trước Công Nguyên), ở chương Khổng Tử Thế Gia có chép lời người nước Trịnh bảo rằng Đức Khổng trông giống như “con chó nhà có tang / tang gia chi khuyển”. Khi nghe kể lại những chuyện không vui như thế, nếu thông cảm và thương Đức Khổng Tử, người Trung Quốc có thể than: “Ôi! Cẩu giảo Lữ Động Tân!

vu-cao-Phat-Đức Khổng Tử không phải là trường hợp duy nhất bị người đời bạc đãi trên đường truyền đạo của ngài. Chúng ta biết chuyện Đức Phật trong lúc đang hoằng pháp từng bị kẻ xấu cho voi dữ tấn công, lén lăn đá từ trên núi xuống, bị bỏ thuốc độc trong cơm để mưu sát, bị đàn bà độn bụng giả làm kẻ mang bầu rồi đi thẳng vào chỗ Phật đang giảng đạo mà lu loa vu khống!

Đức Giêsu thì sao? Chúa bị quân dữ đánh đòn, bị đội vòng gai, bị khạc nhổ, bị đánh vào đầu, bị giễu cợt, bị đem đóng đinh trên thập giá giữa hai tên cướp… (Matthêu 27:26, 29, 30, 38).

Ngày xưa (thời Nhị Kỳ Phổ Độ), Đức Khổng, Đức Phật, Đức Chúa nào có “tội tình” gì! Các Đấng chỉ đem hết tình thương và trí tuệ siêu việt ra giáo hóa, cứu độ chúng sinh mà thôi. Thế nhưng các Đấng đều bị bách hại (persecuted), không có ngoại lệ. Các Đấng đều ở vào nghịch cảnh “chó cắn Lữ Động Tân”.

Ngày nay, trong Tam Kỳ Phổ Độ vẫn không khác. Mùa xuân năm Tân Sửu, mùng 2 Tết (16-02-1961), trước nỗi niềm tâm sự “Lữ Động Tân bị chó cắn” của một số bậc hướng đạo chân tu trong đạo Cao Đài, Đức Mẹ (Vô Cực Từ Tôn Diêu Trì Kim Mẫu) giáng cơ tại Chơn Lý Đàn (Vạn Quốc Tự, quận 3, Sài Gòn) để an ủi và ban lời dạy như sau:

Giờ phút này, Mẹ chan rưới phước lành cho mỗi trẻ được mát mẻ tâm linh, minh quang trên đường sứ mạng. Mẹ mong mỗi con sẽ tận hưởng được những phút vui tươi trong cửa Đại Đạo. Sự vui tươi của các con hẳn là về tinh thần, chớ xác thịt các con phải chịu nhiều đau thương, tiếng nặng lời cao.

“Các con không nên nản dạ khi con gặp điều gì chẳng đẹp lòng con. Con nhớ chăng gương Thánh Nhơn thuở trước? Đương buổi truyền giáo phải chịu biết bao tủi nhục, chúng sanh nào tôn sùng! Nhưng đã vạn đại [muôn đời] mà phương danh [danh thơm] vẫn không phai mờ với sứ mạng của các con.

“Hiện tình cũng thế ấy. Giờ phút này con không được thế gian tôn trọng, nhưng hậu đại [đời sau] sẽ ngưỡng thờ.”

Trở lại với ý nghĩa thành ngữ “Chó cắn Lữ Động Tân / Cẩu giảo Lữ Động Tân” của người Hoa, ngày nay chúng ta thấy trên một số websites nhằm giới thiệu văn hóa Trung Quốc với phương Tây, thành ngữ này được nhắc tới khá nhiều. Chẳng hạn, tại địa chỉ http://www.chinafanyi.com, hay http://zhidao.baidu.com, v.v… họ diễn dịch thành ngữ này như sau: Cẩu giảo Lữ Động Tân, bất thức hảo nhân tâm. 狗咬呂洞賓,不識好人心.

Họ dịch sang tiếng Anh là: A dog biting Lu Dongbin / not being able to recognize a kind-hearted man. The goodness of a person is of no consequence to the ungrateful. (Chó cắn Lữ Động Tân / không thể nhận biết được một người tâm lành hạnh tốt. Đức thiện hảo của một người thì chẳng là cái gì quan trọng đối với phường bạc bẽo vong ân.)


Tóm lại, dường như đã thành “nghiệp chướng” chung cho những ai muốn đem tâm huyết ra tận tụy phụng sự thế gian; họ luôn luôn phải sẵn sàng cắn răng nhẫn nại để đón nhận những “phần thưởng” đắng cay, chua chát, đớn đau… mà người thế gian sẽ “hào phóng” ban tặng.

Xưa đã thế, nay vẫn như thế: Lữ Động Tân luôn luôn bị thế gian xua chó ra cắn!

Bà Chiểu 04-01-2012
Huệ Khải
Nguyệt san CGvDT số Xuân 204, tháng 1-2012


AUDIO – CHÓ CẮN LỮ ĐỘNG TÂN

(Người đọc: Diệu Nguyên)


Leave a Reply