NHỮNG BÀI HỌC TUYỆT VỜI

Oct 27, 11 | Tâm Duyên | 2,371 views | No Comments



Share |




THA THỨ LÀ ĐIỀU KHÓ KHĂN NHẤT NHƯNG CŨNG LÀ ĐIỀU CAO CẢ NHẤT !




redroseVăn hào Nga Leon Tonstoï có kể câu chuyện ngụ ngôn như sau:

Có một người hành khất nọ đến trước cửa nhà của một người giàu có để xin bố thí. Một đồng xu nhỏ hay một miếng bánh vụn, đó là tất cả những gì người ăn xin chờ đợi nơi người giàu có. Nhưng, mặc cho người khốn khổ van xin, người giàu có vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Ðến một lúc không còn chịu nổi những lời van xin của người hành khất, thay vì bố thí, người giàu đã lấy đá ném vào con người khốn khổ.

Người hành khất lặng lẽ nhặt lấy hòn đá cho vào bị rồi thì thầm trong miệng: – “Ta mang hòn đá này cho đến ngày nhà người sa cơ thất thế. Ta sẽ dùng nó để ném trả lại ngươi“.

Ði đâu, người hành khất cũng mang theo hòn đá ấy. Tâm hồn ông lúc nào cũng cưu mang sự báo thù.

Năm tháng qua đi. Lời chúc dữ của người hành khất đã thành sự thật. Vì biển lận, người giàu có bị tước đoạt tất cả tài sản và bị tống giam vào ngục. Ngày hôm đó, người hành khất chứng kiến cảnh người ta áp giải người giàu vào tù ngục. Nỗi căm hờn sôi sục trong lòng ông. Ông đi theo đoàn người áp tải. Tay ông không rời bỏ hòn đá mà người giàu đã ném vào người ông cách đây mười mấy năm. Ông muốn ném hòn đá đó vào người tù để rửa sach mối nhục hằng đeo đẳng bên ông. Nhưng cuối cùng, nhìn thấy gương mặt tiều tụy đáng thương của kẻ đang bị cùm tay, người hành khất thả nhẹ hòn đá xuống đất rồi tự nhủ: – “Tại sao ta lại phải mang nặng hòn đá này từ bao nhiêu năm qua? Con người này, giờ đây, cũng chỉ là một con người khốn khổ như ta“.


BÀI HỌC ĐẦU TIÊN




Redrose_watercolor1Không phải bài học đầu tiên của cô giáo dạy tôi khi tôi bước chân vào lớp một, cũng chẳng phải bài học đầu tiên khi tôi bắt đầu bước chân vào giảng đường đại học, mà đơn giản chỉ là bài học Phật Pháp đầu tiên tôi được học khi bước chân vào Chùa.

Quê tôi ngày xưa nghèo lắm, hẻo lánh lắm. Quanh năm tôi chỉ làm bạn với cỏ cây, với những chú chim ngày ngày bay về hót líu lo mà tôi chẳng biết chúng nói gì?

Nhà tôi trồng nhãn, trồng nhiều lắm. Mà ở cái xứ khỉ ho cò gáy này thì ngoài cây lúa ra chỉ có cây nhãn là mang lại thêm kinh tế cho gia đình tôi.

Tôi lớn lên như bao chàng trai khác, vẫn hỷ nộ ái ố cuộc đời; biết yêu, biết ghét, biết giận, nhưng chưa bao giờ tôi biết tha thứ cho lỗi lầm của ai và … tôi nhìn cuộc đời, nhìn mọi người bằng lăng kính của riêng mình! Tôi có cái nhìn rất tinh tế nên tôi dễ nhận ra những điểm không tốt của người đối diện mình và cũng chính vì thế khiến tôi không có bạn nhiều.

Tôi quý mến tất cả nhưng tôi không tha thứ cho ai dù vô tình hay cố ý chơi không đẹp với mình và tôi sẽ tìm cách đối xử lại như chính họ đã làm với tôi …. Có thể như thế mà tôi trở thành người khó tánh nhất xóm.

Và một ngày…. Mọi suy nghĩ của tôi thay đổi hết khi một vị Sư về trú tại chùa.

Xóm tôi có một ngôi chùa nhỏ nằm chơi vơi giữa đồng. Ngôi chùa nền đất vách lá ngày ngày chỉ có một vị sư già trông coi. Ngoài việc làm đồng áng, trông coi mãnh vườn và sau những giờ học, tôi rất thích đến ngôi chùa này. Giữa không gian yên tỉnh, tiếng chuông, tiếng mõ hòa cùng tiếng tụng kinh của Sư âm vọng giữa không gian tỉnh mịch khiến lòng tôi yên bình lắm.

Một hôm, có một vị sư trẻ về trú tại chùa. Vị sư trẻ có một đôi mắt sáng, sáng đến nỗi bạn có thể soi đường trong bóng đêm và thầy có một nụ cười rất hiền, nụ cười chứa đựng niềm hạnh phúc vô biên.

Tôi thích nói chuyện với thầy vì ở Thầy tôi không tìm thấy được điểm xấu nào. Như hiểu được mọi suy nghĩ trong đầu tôi, một hôm sau buổi tan trường, tôi không về nhà mà chạy thẳng vào chùa để được tụng kinh cùng Thầy khi thầy cúng chiều. Tôi yên lặng lắng nghe từng lời Thầy tụng vì thầy có một giọng tụng rất hay như cuốn hút lòng người vào từng lời kinh, lời chú nguyện của thầy khi thầy cúng thí thực.

Sau thời kinh, khi mà thầy đã yên vị tọa cụ, Thầy nắm tay tôi dẫn ra sau vườn ngồi vào chiếc bàn gỗ. Thầy rót cho tôi một tách trà nhạt rồi Thầy hỏi tôi:

- Con có nhiều bạn không, sao trẻ em trong xóm thì nhiều mà chỉ mình con vào chùa, mấy em đó đâu sao không đi cùng con?

- Dạ không, con không có bạn nhiều vì họ ai cũng xấu!

- Sao con nghĩ vậy? Thầy hỏi với vẻ ngạc nhiên

- Vì họ chửi thề, họ hổn hào, họ lười học, họ lười suy nghĩ.

Thầy xoa đầu tôi, cười rồi nói: – Để Thầy chỉ cho con điều này.

Rồi thầy lấy ra một tờ giấy trắng, giấy trắng học trò, Thầy dùng bút lông nhỏ lên tờ giấy một chấm đen thật đen; Thầy giơ tờ giấy lên và hỏi:

- Con có thấy gì không?

Tôi nhanh miệng đáp mà không cần suy nghĩ:

- Dạ bạch Thầy một chấm đen ạ.

Thầy cười hỏi lại: – Con nhìn rõ chưa nè?

- Dạ con nhìn thật rõ rồi, bạch Thầy – Tôi khẳng định lại

Thầy cười tươi, nụ cười hiền hòa như chứa đựng cả tam thiên niềm an lạc vô biên:

- Sao con chỉ nhìn thấy chấm đen nhỏ trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy tờ giấy lớn trắng tinh thầy đang cầm?

Tôi lặng im không nói được lời nào.

Thầy tiếp: – Con người cũng vậy, không ai là hoàn thiện, cho nên Đức Phật mới thị hiện cõi đời này để giúp chúng sanh hoàn thiện tâm mình, giúp chúng sanh thánh thiện hơn, đạt được phật tánh (Ngộ nhập Phật tri kiến) vì thể tánh chúng sanh và Phật không khác, chúng sanh cũng sẽ là những vị Phật của tương lai (Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành). Nếu con chỉ chầm chầm nhìn vào cái xấu của họ, con sẽ bỏ lỡ nhiều điểm tốt của họ cũng như con chỉ nhìn thấy chấm đen trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy được tờ giấy trắng có chứa chấm đen nhỏ!

Nếu con nhìn thấy điểm tốt của họ, con sẽ thấy ai cũng đáng yêu, ai cũng đáng kính cả, đó là tâm Phật trong mỗi con người luôn hiện hữu.

Niềm an lạc, sự yêu mến không phải người khác ban phát cho con mà chính con phải tạo ra nó.

Một năm sau, tôi rời mái trường cấp 3 thân yêu bước lên chốn thị thành để thực hiện ước mơ của mình: bước chân vào giảng đường đại học. Lời dạy của Thầy cũng theo tôi trong cuộc hành trình tôi đi.

HONG NGUYEN
August 24, 2011


MỘT ÍT Ý ĐẸP GỞI BẠN HÔM NAY !!!
Truth is One
1′ => 4
Của Cải Vật Chất Không Ðem Lại Hạnh Phúc
The Important Things In Life
Thuyết Âm / Dương
ĐẾN MỘT LÚC
KHÁC BIỆT GIỮA ÁNH SÁNG VÀ BÓNG TỐI
Triết lý … Cái gì quí nhất …
Câu chuyện đầu năm: Động Cửa Thiền
Cởi Trói
Tôi để lại phiá sau tôi luồng ánh sáng nào
Lời Kinh Sutra
HẠNH PHÚC QUÁ ĐƠN SƠ?
TỰ ĐÀO HỐ CHÔN MÌNH
NGƯƠI LÀ AI?
THE TAO OF BUSINESS
MỞ CỬA TÂM HỒN
HÓA GIẢI MẶC CẢM
TÂM THẾ NÀO NHÌN RA THẾ NẤY
MUA KÍNH ĐỌC CHỮ
CÁT VÀ ĐÁ
KHÔNG CÓ GÌ LÀ RÁC CẢ
MƯỜI LĂM ĐOẢN KHÚC CỦA CUỘC ĐỜI
HAI MÀU ÁO
MỘT CÂU CHUYỆN ĐỜI THƯỜNG NHƯNG RẤT CẢM ĐỘNG
LÒNG NHÂN TỪ TỰ PHÁT
VẠN VẬT ĐỀU CÓ TÁNH LINH
TỪ BI QUÁN
ÐÔI MẮT NGƯỜI NGHÈO, ÐÔI MẮT NGƯỜI YÊU
CUỘC SỐNG XÉT CHO CÙNG … LÀ BẢN SAO CỦA TÂM TỪ TA
CẦU NGƯỜI KHÔNG BẰNG TỰ CẦU MÌNH
VẤN ĐỀ THAM MUỐN và HẠNH PHÚC
THỊ HIỆN CỦA TÂM
CHIẾT TỰ
ĐỜI NÀY TA SẼ CÒN GẶP CHA MẸ BAO NHIÊU LẦN NỮA?
THƯỢNG ĐẾ KHÔNG CÓ?
TỜ GIẤY BẠC 20 ĐÔ-LA
ÍCH LỢI CỦA VIỆC TRÌ TỤNG KINH
ĐỌC và SUY NGẪM…
GIÀU HAY NGHÈO
CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI – 1
CHỮ TÂM KIA MỚI BẰNG BA CHỮ TÀI – 2
15 ĐIỀU ĐÁNG ĐỂ CHÚNG TA SUY GẪM
NHỮNG VẾT SẸO
NGUỒN GỐC CỦA 7 NGÀY TRONG TUẦN …
CÂU CHUYỆN VỀ LÒNG BIẾT ƠN
CÂU CHUYỆN BÁT MÌ
MỘT HOÀN CẢNH HAI CUỘC ĐỜI
KIÊN NHẪN: NGỌN LỬA
NHỮNG LỜI ĐỂ SUY NGẪM
TÌM LẠI CHÍNH MÌNH
CẬU BÉ GLEN CUNNINGHAM
THE LAW OF THE GARBAGE TRUCK
MỘT CHỮ XẢ!
GIÁ TRỊ CỦA LỜI XIN LỖI
CHỈ CẦN 3 PHÚT ĐỌC và CẢ CUỘC ĐỜI PHẢI SUY GẪM…
BÁT MÌ CỦA LÒNG TỰ TRỌNG
NHÂN SINH TIỀN TIẾN TỨ BỘ
MỘT NGÀY KHÔNG VỘI VÃ…
MỘT CHÚ TRÂU ĐÃ THAY ĐỔI CUỘC SỐNG CỦA NHỮNG NGƯỜI XẺ THỊT
THÊM BẠN BỚT THÙ – VỊ QUAN PHỦ SÁNG SUỐT
CÔNG ĐỨC VÀ PHÚC ĐỨC
MỘT THẾ GIỚI TỪ BI
MẮT CỦA TRÁI TIM
HÃY LÀM KHI CÓ THỂ


Leave a Reply