TÌNH YÊU CỦA CHA

Jun 8, 11 | Tâm Duyên | 3,362 views | 3 Comments



Share |




Nghe TÌNH YÊU CỦA CHA MP3:



GodisLoveĐầu tiên khi giáng trần. Tình yêu của Cha của Đại hồn đối với tiểu hồn. Các con yêu dấu! Hôm nay Cha đến với các con trong tình yêu thương thắm thiết, và điều Cha muốn nói với các con hôm nay là Tình yêu của Cha mà Cha sẽ chỉ có thể diễn tả lên phần nào bằng thứ ngôn ngữ hẹp hòi và hết sức hạn chế của trần gian. Thật vậy, không một thứ ngôn ngữ nào, không một lời nói nào có thể nói lên được hết, diễn tả được trọn vẹn tình yêu của Cha.


Các con ơi! Cha là tình yêu, tình yêu là Cha. Tình yêu của Cha tuông thao bất tuyệt, chảy ngập tràng lai láng trong Càn Khôn Vũ Trụ, trong muôn loài vạn vật, trong khắp cùng mọi ngõ ngách của cuộc đời. Tình yêu của Cha thể hiện trong thuận cảnh, cũng như trong nghịch cảnh, luôn luôn tuông chảy trong từng hơi thở của Vũ Trụ, trong mọi tế bào đang luân lưu, đang rung động trong cái sinh hồn của trần gian. Có thể nói tình yêu của Cha thể hiện vô cùng vô biên mà chỉ riêng các con đã ngộ được chân lý, các con mới nhận ra sự hiện diện tình yêu của Cha ở mọi nơi, mọi lúc.

Các con ơi! Cha yêu các con vô bờ. Tình yêu của Cha hiện diện cả trong sự thiện lành, cả trong ác trược, cả trong tiếng khóc lẫn trong nụ cười của trần gian. Tình yêu của Cha chính là luật luân hồi, luật nhân quả, luật tiến hóa của muôn loài vạn vật đấy các con. Vì yêu nên Cha cho các con học hỏi để tiến hóa, vì yêu nên Cha cho các con học làm kim thạch, học làm thảo mộc, học làm cầm thú, rồi học làm người theo chu trình tiến hóa tự nhiên. Vì yêu nên Cha cho các con học mê trần, học ác trược, học làm điều ác trược theo sự phát triển của hạ trí, theo sự phát triển của phàm ngã để rồi các con bị đọa sa, rồi bị ngụp lặng trong biển mê, tạo bao nghiệp quả để phải bị trả quả, bị nhồi quả, để luân hồi chuyển kiếp. Qua bao thăng trầm với những bài học thấp thỏi giúp các con phát triển phàm ngã. Qua bao đổi thay nếm đủ vị chua, cay, mặn, đắng, ngọt, bùi trong chu trình tiến hóa của cái ta phàm phu. Khi đã thấm thía mùi vị đau khổ, thấm thía cái hư ảo của kiếp người, thấm thía cái giả tạm của cái gọi là hạnh phúc của trần gian.

Lúc bấy giờ các con sẽ bước sang một giai đoạn mới, bước vào một cuộc hành trình để tìm về giải thoát. Trong cuộc hành trình này, các con sẽ gặp sự tranh chấp giữa tiếng gọi của phàm ngã và tiếng gọi của chơn ngã. Và như vậy các con sẽ có dịp học bài học về ý chí, về nghị lực, về lòng can đảm, về sự nhẫn nhục, về lòng yêu thương, về hạnh sáng suốt. Nói tóm lại là học ba chữ: Bi-Trí-Dũng. Nghĩa là các con sẽ học Bi tức là học yêu thương, học Trí tức là học trao dồi sự sáng suốt, học phân biệt các lẽ thiện ác, và học Dũng là học rèn luyện ý chí. Muốn giải thoát các con phải thấm nhuần, phải học thuộc làu làu ba chữ Bi-Trí-Dũng, mà sự tranh chấp giữa ác trược và sự thiện lành sẽ giúp đỡ các con cơ hội học và phát triển ba chữ đó. Tại sao sự tranh chấp giữa ác trược và sự thiện lành lại giúp các con tiến bộ. Tại sao sự xung đột của phàm ngã và chơn ngã, giữa cái ta thật và cái ta phàm phu lại giúp cho các con tiến hóa?

Các con ơi! Các con phải biết rằng, tiếng nói của phàm ngã là tiếng nói của lục căn, lục trần, tiếng nói của ác trược. Tiếng nói thúc giục các con, kêu gọi các con sống theo lương tâm, thúc giục các con yêu thương, tha thứ, hy sinh vì người hơn là vì mình. Làm điều gì tạo được niềm vui hạnh phúc cho người, giục các con siêng năng tinh tấn phấn đấu vươn lên trong nghịch cảnh, đấy là tiếng nói của chơn ngã đấy các con. Sự tranh chấp giữa chơn ngã và phàm ngã thật hết sức quyết liệt, con người ở giai đoạn đầu của sự phát triển chơn ngã sẽ rất dễ dàng bị khống chế bởi phàm ngã, tức rất dễ nghe theo lục căn, lục trần để làm bao điều ác trược. Tiếng gọi của chơn ngã giai đoạn này sẽ vang lên một cách yếu ớt, do đó con người sẽ phấn đấu một cách vô vọng với tội lỗi, với ác trược. Vì vậy nên phàm ngã thắng, chơn ngã phải thua, nên con người đã dễ dàng sa vào tội lỗi ác trược. Sa vào ác trược là tạo nhân không lành, nhân không lành thì quả không ngọt, quả không ngọt tức gặp đắng gặp cay, nếm vị đắng vị cay tức nếm mùi đau khổ. Cứ như vậy, cứ làm tội lỗi, cứ tạo tội lỗi, tạo bao nghiệp chướng, rồi bị nhồi quả, bị đau khổ, ngụp lặng trong đau khổ. Cho đến khi con người phát sợ đau khổ không dám làm điều gì để tạo nên nghiệp dữ sẽ khỏi phải nếm mùi đau khổ nữa. Tới chừng ấy và chỉ chừng ấy, con người mới chịu và mới bắt đầu lắng nghe nhiều hơn tiếng nói của chơn ngã. Ắt dùng tâm dùng ý chí để vượt lên dần dần sự thấp hèn tội lỗi, để giải thoát sự thấp hèn tội lỗi và can đảm xuất khỏi nghiệp dữ, để dấng bước vào nghiệp lành. Cứ như vậy các con sẽ tiếp tục tiến lên theo đà phát triển của chơn ngã. Cho đến khi sự phát triển này hoàn tất, chừng ấy là các con được hoàn toàn giải thoát, giải thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn của luân hồi chuyển kiếp. Đây là lúc mà tiểu hồn đã thực sự trưởng thành, đủ sức vượt ra khỏi ngục tù của ngũ uẩn để hòa với Đại Hồn của Vũ Trụ, Tiểu Ngã hòa với Đại Ngã, Tiểu Linh Quang hòa với khối Đại Linh Quang.

Các con ơi! Mỗi các con đều phải có dịp nếm qua sự tranh chấp giữa chơn ngã và phàm ngã. Sự tranh chấp này càng mãnh liệt thì các con sẽ càng có dịp học được bao nhiêu điều kinh nghiệm quí báu. Chơn ngã sẽ có dịp học hỏi chế ngự sự tát loạn của phàm ngã bằng hùng tâm dũng chí. Phàm ngã sẽ rên rĩ nhức nhối để chống chỏi lại ý chí của chơn ngã khi nó cảm thấy bị khuất phục. Nhưng tại sao lại có sự rên rĩ nhức nhối chống đối này? Vì các con ơi! Chơn ngã thì đòi các con vì người, yêu thương người, đòi các con phải quên cái ta phàm phu đi, quên mình đi, đó là bắt các con nhẫn nhục, hy sinh, chịu đựng. Chịu đựng hy sinh thì cảm thấy bị thiệt thòi, cảm thấy mất mác. Bây giờ cái ta phàm phu nó sẽ rống lên, nó sẽ thấy bị thua thiệt, nó thấy nó bị chơn ngã kiềm chế nên nó bức phá và gây cho các con nhức nhối đau khổ. Đó là những lúc các con nghe mình xót xa, đau khổ khi phải hy sinh, khi phải chịu thua thiệt, khi phải sống cho người hơn là cho mình.

Các con ơi, lúc ấy các con nghe đau khổ xót xa đó vậy! Nhưng cái đau khổ này là gì, cái xót xa này là gì? Các con ơi, đấy là sự giãy giụa rên la của phàm ngã vị kỷ, khi nó thấy nó bị bại trận, bị khuất phục, bị khống chế bởi ý chí của chơn ngã đấy các con. Loại đau khổ này nếu các con hiểu nó, các con sẽ nhận ra rằng nó không phải là thứ đau khổ tiêu cực thực sự, mà thứ đau khổ này rất có ích cho các con. Thứ đau khổ này là mầm mống của sự thăng hoa tư tưởng, là sức mạnh thúc đẩy cho sự vượt thoát của đời sống tâm linh. Nó là thứ sắt thép cần thiết đóng góp vào để rèn luyện hùng tâm dũng chí. Cho nên các con ơi, thứ đau khổ này, thứ đau khổ xuất phát từ sự hy sinh mất mác của phàm ngã, chính là mầm mống của giải thoát và hạnh phúc thật sự đấy các con!

Các con yêu dấu! Cha vừa trình bày cho các con khái niệm đơn giản và hết sức tổng quát về luật tiến hóa của Vũ Trụ, thể hiện cụ thể được phần nào tình yêu vô bờ bến và vô cùng sinh động của Cha. Trong tình yêu trùng khắp Vũ Trụ bao la vô cùng tận với đủ mọi phương tiện, thuận nghịch trợ duyên cho chu trình tiến hóa của muôn loài vạn vật. Tiểu Hồn Cha qua bao thăng trầm, qua bao đau khổ đắng cay, học hỏi bao kinh nghiệm quí báu. Ngày đoàn viên hội ngộ giữa Cha và các con, tức là giữa Tiểu Hồn và Đại Hồn của Vũ Trụ, sẽ cảm động, sẽ đẹp đẽ, sẽ vinh quang và hạnh phúc biết bao nhiêu.

Các con yêu dấu của Cha! Cha chiết Linh Hồn Cha thành các Linh Tử, tức các Tiểu Hồn và phân ly với chúng, cho chúng đi học hỏi. Cha cho chúng đi hay là Cha cho các con đi học hỏi, nhưng thực sự chính là Cha đi học hỏi. Cho nên Cha có mọi trạng thái tâm linh và cảm xúc mà trần gian đang có. Các con cay đắng, đau khổ hay vui cười là Cha cay đắng, đau khổ hay vui cười y như vậy. Hồn vía Cha rung động theo những rung động cảm xúc của cõi trần. Các con ơi! Các Tiểu Hồn ơi! Các Linh Tử ơi! Trần gian sầu tủi là Cha cũng sụt sùi nhỏ lệ. Các con có biết chăng, các con ngụp lặng trong đau khổ để được nhồi quả, để đọa sa giãy giụa trong suối bi cực của trần gian, tức chính là Cha đang trải qua những trạng thái bức xúc ấy đấy các con. Các con yêu dấu! Yêu các con biết nói sao cho vừa. Đứa chưa thoát được màng vô minh của phàm ngã đang dấy động, chưa ngộ được tình yêu thương thắm thiết vô bờ của Cha, nó sẽ chống báng Cha với bao lý luận khắc khe, chẳng hạn như Cha bảo Cha yêu con sao còn có trừng phạt, sao còn nhồi quả? Sao còn bắt con người đau khổ ngụp lặng trong bể nước mắt với những thảm kịch dẫy đầy hận thù, xâu xé, giết chóc? Dẫy đầy sự bạo tàn, dẫy đầy những uất ức bất công? Cha ở đâu? Thượng Đế ở đâu? Tại sao để cho chiến tranh cứ gào thét đe dọa khắp nơi mà trong khi thân phận con người lại quá nhỏ nhoi, quá lẽ loi, quá bơ vơ lạc lỏng. Thân phận con người luôn luôn bị kiềm kẹp, bị đe dọa từng phút, từng giây với bao bất trắc của cuộc đời. Thượng Đế đâu? Sao không thấy cảnh trần gian đang tràn ngập máu lệ, lực lượng ma vương đang thao túng trần đời. Thượng Đế ở đâu? Cha đang ở đâu? Có Cha hay không? Có tình yêu của Thượng Đế thực sự hay không?

Các con ơi! Cha ở đây, Cha đang ở đây, Cha đang ở trong các con, Cha đang ở giữa tim các con. Cha đang ở trong lòng Vũ Trụ, Cha đang bàng bạt ở khắp mọi nơi, trong không gian, trong thời gian, trong muôn loài vạn vật. Các con ơi! Cha đang ở đây và Cha sẽ trả lời với các con, trả lời cho những đứa không hiểu Cha, trả lời cho những đứa trách móc Cha, để cho chúng thấu hiểu một cách sâu sắc tình yêu thương vô bờ đối với các con cái yêu dấu của Cha.

Các con ơi! Vì Cha yêu các con nên phải có trừng phạt. Trừng phạt là bắt Tiểu Hồn của Cha gánh lấy trách nhiệm của mọi hậu quả về những sai quấy của nó. Trừng phạt con như chính là trừng phạt Cha, các con cảm thấy bị trừng phạt thì Cha cũng cảm thấy Cha đang bị trừng phạt. Cha cho các con đau khổ vì các con phải đau khổ để thấm nhuần ý nghĩa của đau khổ. Phải ngụp lặng trong hận thù, xâu xé, giết chóc để sợ hãi và chán ngán hận thù, xâu xé, giết chóc và phát tâm yêu thương đồng loại, yêu thương muôn loài vạn vật đấy các con. Bởi thảm kịch của chiến tranh là gì? Thảm kịch của chiến tranh từ đâu? Có phải chăng nó nẩy mầm từ những tư tưởng xấu xa của con người, tức của chính các con không? Có phải chăng nó nẩy mầm từ những tham vọng vô bờ, từ lòng kêu ngạo, từ lòng ganh tị, từ lòng ích kỷ nhỏ nhen của các con đó không? Những tư tưởng xấu xa ấy có phải chăng là những nhân thối hóa đã cấu tạo thành cái quả ung độc là chiến tranh giết chóc lẫn nhau hay chăng? Và rồi các con ơi! Máu sẽ đổ, lệ sẽ rơi, phải đổ và phải rơi cho đến khi các con sợ hãi và chán ngán thảm cảnh đó, để buông vũ khí rồi giã từ xâu xé nhau. Để nhìn nhau, để thấy yêu thương nhau, để thấy sợ hãi chết chóc và để cùng bắt tay nhau sống chung huynh đệ.

Các con bảo rằng bạo lực đang lang tràn, đang thao túng trần đời, đang gieo rắc bao uất ức bất công ư? Các con ơi! Phải chăng nó cũng là cái quả trưởng thành từ những mầm mống hư hoại trong tâm các con hay không? Nhưng có vậy, có như vậy mới có dịp cho các con học hỏi. Có như vậy mới có dịp cho các Linh Tử tức Tiểu Hồn của Cha học hỏi. Nên những thảm kịch ấy rất cần thiết và tối cần thiết phải không các con, vì sao vậy? Vì phải có bị uất ức, phải có chịu bất công con người mới khao khát đi tìm sự công bằng, con người mới khao khát tìm về chơn lý đấy các con.

Các con thân yêu! Suối tình của Cha tuông thao bất tận, biết nghĩ sao cho hết, biết nói sao cho vừa. Chỉ khi các con đi đến chỗ Vô Vi thì mới thấu được tình yêu của Cha, mới cảm nhận được sự hiện diện của tình yêu thương vô bờ bàng bạt khắp mọi nơi trong Càn Khôn Vũ Trụ. Cho nên, Cha mỏi mòn trông chờ giây phút các con đến được chỗ Vô Vi. Cha mỏi mòn trông chờ giây phút Thiêng Liêng đẹp đẽ huyền diệu đó. Cái giây phút mà các con thấu hiểu được tình yêu của Cha, cái giây phút mà các Tiểu Hồn của Cha đạp đổ cái võ thấp hèn của nó, để hòa vang trong Đại Thể, để cùng so dây nâng phím đàn hòa nhạc với khúc Vô Vi cùng Đại Ngã.

Các con ơi! Các con có nghe gì không? Các con hãy lắng nghe tim Cha đang thổn thức nhớ nhung. Các con có nghe gì không? Âm ba của Đại Hồn đang rung lên, đang rung lên thắm thiết trong Vũ Trụ. Đang vang lên réo gọi thiết tha nhắc nhỡ Tiểu Hồn nhớ nhung nguồn cội xa xưa. Hãy trở về đi! Hãy trở về đi! Về quê xưa chốn cũ! Hỡi các Tiểu Hồn yêu dấu của Cha. Tiểu Hồn ơi! Tiểu Hồn ơi! Hãy so dây hòa điệu cùng Đại Ngã!…

Thôi trọn yêu dấu về các con! Cha dừng ở đây, nhưng tình yêu của Cha thì vẫn tuông thao bất tận và chảy mãi không ngừng trong Càn Khôn Vũ Trụ.

Sưu tập đánh máy lại từ dĩa Thánh Giáo không rõ lai lịch, vì tín hiệu âm thanh đã quá nhão rất khó nghe. Và bản thân tệ đệ đã nghe khoảng năm 1985 những lời Vàng Ngọc của THẦY. Nếu không được phổ biến lại cho thế hệ và thời cuộc bây giờ thì là một thiếu sót! Hoàn thành đêm mồng 6 tháng 5 năm Tân mão (7/6/2011) – Chim Ri -”


Tâm Duyên chân thành cảm ơn Đ.H. Chim Ri.


TRÒN BỔN PHẬN NGƯỜI CHA


Comments (3)

 

  1. Tiêu Diêu Du says:

    Đây là bài nói chuyện của 1 trong những Kim Thân Tại Thế của CHA trong dịp gặp gỡ lần đầu tiên với Ngài LSH bên phái Vô Vi vào tháng 3/1977 tại SG . So sánh đối chiếu bản này với băng ghi âm gốc lời của CHA, với bộ sưu tập giáo lý được chính Kim Thân CHA kiểm duyệt cho ấn tống thành bộ TĐGCL( bản năm 2006) thì có đôi chỗ khác biệt . Bản mà hiền tỷ đăng tải được ghi chép từ băng ghi âm do 1 vị đạo hữu trùng tuyên lại lời của Kim Thân CHA chứ ko phải trực tiếp từ kim khẩu của Ngài , nhưng điều đó ko thành vấn đề , quan trọng là truyền tải được ý chỉ của Thượng Phụ , hì . Cảm ơn hiền tỷ đã chia sẻ , nhiều nhiều :)

  2. Tâm Duyên says:

    Tâm Duyên cảm ơn Tiêu Diêu Du đã cho biết thêm chi biết về bài viết này.

    Tâm Duyên

  3. thehoado says:

    Chimri thành thật xin lỡi cùng chư huynh tỷ về xuất xứ của bài Thánh Giáo mà CR rất tâm đắc này. Một tuyệt phẩm mà không một đại văn hào nào trên thế giới có thể sánh bằng! Dành rằng vẫn có chổ hay vì trong những lúc thăng hoa tư tưởng nhưng trong một tác phẩm năm bảy trăm trang đọc trong mấy ngày mà chung lại cũng chỉ vỏn vẹn vài dòng ( chưa dầy một trang a 4) Mà cũng thật vậy “cài phàm của tiểu ngã sao lại so bì với cái THÁNH của ĐẠI NGÃ. Xin cám ơn ĐH Tiêu Diêu Du đã điều chỉnh lại, xín cảm ơn mọi đồng đạo đã cùng chia sẽ! CHIMRI

    “Sưu tập đánh máy lại từ dĩa Thánh Giáo không rõ lai lịch, vì tín hiệu âm thanh đã quá nhão rất khó nghe. Và bản thân tệ đệ đã nghe khoảng năm 1985 những lời Vàng Ngọc của THẦY. Nếu không được phổ biến lại cho thế hệ và thời cuộc bây giờ thì là một thiếu sót! Hoàn thành đêm mồng 6 tháng 5 năm Tân mão (7/6/2011) -Chim Ri-”

Leave a Reply