AN THỌ KHỔ THÂN

Jun 4, 11 | Tâm Duyên | 5,292 views | No Comments



Share |




nhan 1Là cam chịu những thứ khổ về hoàn cảnh của bản thân, để tròn đạo đức, hiếu, trung, lễ, nghĩa, như vì bổn phận làm con đã được cha mẹ thương yêu, nhưng vì nhà nghèo thiếu thốn, hoặc tai vạ thế nào, bổn phận làm con phải chịu lấy gánh vác và vui chịu, và sau này nhờ ảnh hưởng đó mà làm tròn bổn phận làm cha, mẹ, chồng, vợ, anh, em, v.v…

Ngoài ra còn phải chịu tự nơi thân đau ốm bệnh tật rồi tiếp đến già nua hoặc tật nguyền cho đến nắng mưa, thiên tai lụt bão, nóng, rét, kham chịu vất vả bỏ công ăn việc làm. Còn vì liêm sĩ thanh cao mà “an thọ khổ nhẫn” nữa.

* * * * *


AN THỌ KHỔ NHẪN ĐƯỢC TRÒN DANH GIÁ



Vui chịu những sự khổ không từ chối được mà “an thọ khổ nhẫn”, nhẫn để cho qua cơn khổ, nhẫn vì số phần, dầu suốt đời cũng cam giữ cho tròn danh giá, nhẫn nhiều khi được bù lại.

Không nhẫn cũng không làm sao khỏi và nhiều khi không nhẫn mà bị khổ gấp đôi lần hơn, nhẫn chịu có thể bớt phần nào, và nhiều khi hết khổ.

* * * * *


AN THỌ KHỔ NHẪN XỨNG ĐÁNG NGƯỜI THẦY



nhanVì đệ tử cho nên làm Thầy phải nhẫn chừa những tật xấu mà còn phải làm điều tốt để làm gương, lấy gương mẫu dạy học trò hay hơn lời nói để dạy.

Đức Khổng Tử trước tự thân đã khép mình trong khuôn khổ giữ tròn nhơn, lễ, nghĩa, trí, tín, và nhẫn nại, nhờ đó mà dạy được học trò hay.

Đức Bổn Sư Thích Ca xưa là một Thái Tử, sắp lên ngôi báu, vợ đẹp, con ngoan, cung phi mỹ nữ, điện ngọc lầu son, trăm quan kính nể, thế mà vì lòng thương chúng sanh đang chìm đắm trong sông mê bể khổ, mà Ngài xả bỏ tất cả, tự mình dấn thân vào núi tuyết, cam chịu gió mưa lạnh lẽo, muỗi mòng, rừng thiêng nước độc, để tầm đạo tự tu tự giác rồi đem hóa độ chúng sanh. Thế nên Phật dạy lục độ trong đó có nhẫn độ gọi là “sẵn đề” rất có giá trị thật chất, đời đời nối tiếp Tổ Tổ tương truyền đều có giá trị thật chất xứng là bực đạo sư. Đời nay, cách Phật quá xa, người đời vì sự sanh sống, khi muốn cầu Đạo theo Thầy qui y thọ giới, mà không biết đâu là chơn đâu là ngụy, cho đến người Phật tử cũng không có chút nhẫn nại tu tập thật chất phần nào về chữ nhẫn của Đạo Phật cả, mất cả sự đoàn kết sai chơn lý quá nhiều.

Căn bản là ông Thầy dạy đệ tử không khó gì, chỉ cần kham nhẫn là được thôi; nếu quyết tâm tu dạy thì căn cứ theo bộ luật của Phật đã dạy, khép mình vào khuôn khổ luật pháp mà tu dạy. “An thọ khổ nhẫn” là căn bản lợi dân ích nước, đắc đạo giải thoát vững chắc như ngồi bàn thạch.

Bổn phận đạo sư phải bực thầy
Oai nghi đức hạnh trọn nên đầy
Làm cây đuốc huệ soi đường sáng
Nêu chiếc thuyền từ độ lối lầy
Gươm huệ long lanh phá đêm dày
Một cành hoa nở rừng thơm ngát
Nhẫn nhục mà hay độ muôn loài.

Làm học trò vì muốn nên người đầy đủ tư cách có lợi cho bản thân, gia đình, quốc gia, xã hội, cho nên chịu kham nhẫn để chăm chú học hành, muốn nên được phải cần có hạnh nhẫn trước.

* * * * *


TRƯƠNG LƯƠNG



hinh minh hoaTrương Lương, người nước Hàn tự Tử Phòng, thuở nhỏ muốn tầm thầy học đạo, một hôm đứng thơ thẩn bên đầu cầu, thấy ông già đầu bạc tay cầm gậy đi qua cầu vừa được vài bước làm rớt chiếc dép, Lương thấy thế xuống lượm giùm, vừa mang dép xong đi vài bước rớt nữa, Lương lại lượm dâng, luôn ba lần mà Lương không tỏ vẻ buồn phiền gì cả. Thấy thế ông già bảo:

- Ngươi là người kham nhẫn có chí bền bỉ mai này làm nên việc lớn. Ta hẹn cùng ngươi mai này phải đến gốc cây ở chỗ đó trước Ta, Ta sẽ dạy đạo cho.

Lương rất vui mừng cúi đầu xin vâng. Hôm sau vừa hừng sáng Lương đến chỗ hẹn, đã thấy ông già đến trước rồi, bị ông già quở rằng:

- Ngươi muốn học mà lười biếng trễ nãi, lại thất tín sai hẹn, vậy mai ngươi đến đây trước chờ Ta sẽ dạy cho.

Lương lo sợ cúi đầu chịu lỗi, hôm sau nửa đêm Lương liền dậy sớm đến ngay chỗ hẹn, lại thấy ông già đã đến ngồi chờ từ bao giờ rồi, càng sợ hai lần bị quở mắng rồi, hẹn cho hôm sau nữa . Bây giờ Lương nghĩ ra kế là ở luôn mà chờ, chờ đến sáng mãi đến mặt trời mọc cao mà lòng không chán. Chừng đó ông già đến cười khen Lương có chí lớn, lại cho biết mình là Tiên Huỳnh Thạch Công. Lương liền theo Thầy học đạo.

* * * * *


THẦN QUANG ĐOẠN TÝ



hinh minh hoaThần Quang sanh đời nhà Lương, đạo hiệu là Huệ Khả, nghe danh Tổ Bồ Đề Đạt Ma, liền tìm đến chùa Thiếu Lâm thấy Tổ ngồi day mặt vào vách. Huệ Khả đứng khoanh tay bên ngoài chờ mãi đến nửa đêm tuyết xuống thành băng ngập nửa ống chân, lúc đó Tổ Bồ Đề ngoảnh ra hỏi:

- Ngươi làm gì đứng đây?

- Bạch Tổ, con cầu pháp.

- Cầu pháp dễ vậy sao?

Huệ Khả liền ra sau lấy dao chặt đi một cánh tay vào quỳ dâng lên xin cầu pháp.

Tổ khen là kiên chí, và truyền tâm ấn kế thế làm vị Tổ thứ hai (của Trung Hoa).

* * * * *


ĐỨC HUỆ NĂNG



hinh minh hoaTổ Huệ Năng người xứ lãnh Nam, nghe danh Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn ở Huỳnh Mai, liền đến cầu tu học, Tổ hỏi:

- Ngươi đến để làm gì?

- Bạch Tổ: Con đến cầu làm Phật.

- Người Man ri ở Lãnh Nam biết gì đâu mà cầu Phật?

- Bạch Tổ: Người thì có đông, tây, còn Phật tánh đâu cũng có, không phân biệt đông tây.

Tổ liền thâu nhận và sai ra sau bửa củi gánh nước giã gạo. Hôm nọ, đang giã gạo, Huệ Năng nghe một đạo chúng đọc bài kệ liền hỏi:

- Kệ gì?

Đạo chúng nói:

- Ngươi là mọi rợ biết gì mà hỏi, bởi Tổ đã bảo ai làm kệ thấy tánh sẽ truyền y bát kế thế làm Tổ dạy đạo, trong chúng không ai làm được, duy có Thần Tú làm được, Tổ dạy viết lên vách để cho đại chúng cùng học tu.

Huệ Năng nói:

- Tôi tuy mọi rợ dốt nát nhưng cũng biết làm kệ, phiền các huynh dẫn tôi đến nhà trước xem.

Chúng không tin nhưng cũng dẫn Huệ Năng đến trước chổ bài kệ.

Bài kệ của Thần Tú:

“Thân thị Bồ Đề thọ
Tâm như minh cảnh đài
Thời thời thường phất thức
Vật sử nhá trần ai.”

Quan Biệt Giá đọc vừa dứt bài kệ, lại nghe Huệ Năng nói tôi cũng làm kệ được phiền Quan biên vào giùm.

Quan Biệt Giá ở Giang Châu tên là Nhựt Dụng đến vừa đọc xong bài kệ, liền nghe Huệ Năng nói như vậy, lấy làm lạ và hứa biên giùm.

Huệ Năng liền đọc:

“Bồ Đề bổn vô thọ
Minh cảnh diệc phi đài
Bổn lai vô nhứt vật
Hà xứ nhá trần ai.”

Viết xong quan Biệt giá lấy làm kính phục và đồ chúng khen rộ lên. Tổ hay ra xem rồi cho là chưa được, lại lấy dép chà đi, chúng cũng ngỡ như vậy nên bỏ qua.

Vài hôm sau đến chỗ Huệ Năng đang giã gạo, Tổ hỏi:

- Gạo trắng chưa?

Huệ Năng đáp:

- Gạo trắng đã lâu còn thiếu dần sàng.

Tổ liền lấy gậy gõ trên cối ba cái rồi chắp tay sau lưng bỏ đi vô liêu.

Đến canh ba vào phía liêu thấy cửa không gài, Huệ Năng liền vào được Tổ truyền y bát cho làm Tổ kế thế.

“An thọ khổ nhẫn” như Huệ Năng nên thành công đắc quả.

“Muốn đặng nên danh phải có Thầy
Siêng năng học tập trọn nên đây
Thầy là đuốc sáng soi đàng thẫm
Trò bởi tối tăm theo bước dài
Ngày tháng siêng năng rèn trí tuệ
Sớm khuya cố gắng báo ơn đầy
Không thầy há dễ ai nên phận
Nhẫn nại mà nên ấy mới hay.”

*******************************************************************************

Soạn giả: NHỰT LONG
Viết xong ngày an cư tháng hanh hạ năm Ất Sửu 1985

*******************************************************************************

Video: LỤC TỔ HUỆ NĂNG (638-713)
Video: Đạt Ma Tổ Sư
VỀ CHỮ NHẪN TRONG ĐẠO PHẬT
AN THỌ KHỔ THÂN
TRÒN BỔN PHẬN NGƯỜI CHA
AN THỌ KHỔ NHẪN – TRỌN ĐẠO HIẾU
AN THỌ KHỔ NHẪN LÀM TRÒN PHẬN MẸ
AN THỌ KHỔ NHẪN – trong tình Mẹ chồng Nàng dâu
NÀNG SAN HÔ
AN THỌ KHỔ NHẪN – Vợ Chồng Chung Thủy
AN THỌ KHỔ NHẪN TRỊ DÂN
AN THỌ KHỔ NHẪN LÀM QUAN
AN THỌ KHỔ NHẪN
ĐẾ SÁT PHÁP NHẪN
MỘT VÀI PHƯƠNG PHÁP TU NHẪN.


Leave a Reply