GIA-TÔ GIÁO-CHỦ

Dec 23, 10 | Tâm Duyên | 2,333 views | 1 Comment



Share |




BÌNH-MINH ĐẠI-ĐẠO

Đàn Ngọ-thời, ngày 29 tháng 2 năm Mậu-Thân (nhằm 27-3-1968)

____________

(Tiếp điển)


Ta mừng chư chúng sanh! Giờ linh, Ta vưng lịnh hạ trần tả Kinh, ban ân lành, nghe:

Tiếp thi bài:

Nền Thánh-Đạo ngàn năm lẻ sáu,

Chuyển tông đồ mối đạo Thánh Tăng,

Truyền ra khắp chỗ hóa hoằng,

Ngôi Hai tá thế mấy năm độ đời.

Nước Do-Thái nhằm thời nguy biến,

Đạo Thánh ra xây chuyển phổ thông,

Ba mươi ba tuổi long-đong,

Huyết rơi máu chảy nhuộm hồng trái tim.

Đạo hoằng hóa nay chìm mai nổi,

Lúc suy vi, lúc đổi thạnh hành,

Đau lòng khắp cả chúng sanh,

Khổ lao biết mấy, nhọc nhành biết bao.

Vì thời đại phong trào tân tiến,

Bỏ ngũ-luân không vẹn cang-thường,

Cỏ chi là mối phong cương,

Động lòng Chúa-Tể tầm phương độ đời.

Nơi Trung-Nguơn nhằm thời chiến quốc,

Đã loạn luân vật chất chiến tranh,

Thấy vầy luống não nhơn sanh,

Đạo Nho thị ngã dạy rành ngũ-luân.

Cuối Hạ-Nguơn nhơn quần khổ hải,

Từ Âu-Châu khắp trải Á-Đông,

Gặp cơn Đạo bủa xây vòng,

Việt-Nam hữu hạnh, Lạc-Hồng ân khai.

Ngã tá danh Cao-Đài độ chúng,

Tùy Thiên-cơ sử dụng thi hành,

Nực cười cho đám nhơn sanh,

Chẳng thông lý Đạo, cải-canh biện bày.

Đạo chia rẽ có ngày quy nhứt,

Đạo rẽ chia có lúc thạnh-hành,

Trước kia Thánh-Đạo tử danh,

Nhiều phương lao khổ, nhơn sanh não nề.

Giọt huyết đổ dầm dề Thánh-Giá,

Đem đóng đinh dựng ngã ba đường,

Đền thờ Thánh-Đạo tứ phương,

Du-Dêu đốt phá nhiều phương nặng nề.

Thánh-Đạo chuyển sang về Mỹ-quốc,

Bị xẻ chia phân chất thân danh,

Cải tên đổi hiệu Thánh danh,

Phân ra chi phái, tẽ quanh nhiều bề.

Thánh-Đạo chuyển sang về Nam-Việt,

Lắm nạn tai bao xiết thở than,

Quá Hồng-Thập-Tự nơi đàng,

Bảo nhơn sanh phải bước ngang, mạng còn!

Muốn tiêu diệt đừng còn Đạo Thánh,

Nhưng thiệt vàng cái mạnh biết bao,

Lửa hồng đốt chảy chì thau,

Chảy vàng sao đặng, lẽ nào vàng tiêu?

Đạo Tam-Kỳ sớm chiều chưa đủ,

Mấy mươi Thu nhiều chủ rẽ phân,

Khổ lao chưa được bao phần,

Nhơn sanh xao xuyến tinh thần hết đi.

Nhưng xét ra Tam-Kỳ Đại-Đạo,

Cái khổ này chưa náo-nhiệt hung,

Còn ngày Đạo khảo cuối cùng,

Người tu theo đặng, thủy chung bao là?

Nhắc tích xưa Giu-Dà bán Chúa,

Thánh Phê-Rô còn chối ba lần,

Gà kia chưa trở hai canh,

Giê-Su còn phải nằm khoanh tàu lừa.

Nhắc tích trước tệ vừa chăng nhỉ?

Vậy khuyên ai hữu thủy hữu chung,

Rán theo Đạo đến buổi cùng,

Chớ nên thối chí hãi hùng tách sang.

Bình-Minh Đạo, nơi đàng phân rõ,

Hỡi môn-sanh lòng có tin chăng?

Biết bao là cái buộc ràng,

Biết bao là cái muôn ngàn khổ đau.

Nữ Răn-Đa một màu trung tín,

Thánh-Đạo gìn mấy chính lòng son,

Diêu-Trì thương đến bầy con,

Giáng sanh cho Thánh điểm son tựu tề.

Việc quốc chánh không hề lo lắng,

Gìn Đạo tâm phục đặng mới hay,

Miễn cho hữu đức hữu tài,

Đạo tâm với tánh có ngày sẽ nên.

Hỡi môn-sanh! Lòng bền chớ nại,

Đừng mỉa-mai quấy phải chăng là,

Miễn cho ta giữ phận ta,

Lo lường đạo-đức xét ra khổ nàn.

Dựng muôn nước dễ dàng một lát,

Lập Đạo nên gan nát tim mòn,

Hễ là bổn phận đạo con,

Thảo Cha, ngay Chúa, lòng son một màu.

Tên đã rạng biên vào đạo đức,

Thánh-Thần ghi nhứt nhứt chẳng sai,

Thành Tiên đắc Phật mấy ai,

Sa vô hỏa ngục nhiều tay đạo mầu!

Việc tu phải đâu đâu huy động,

Việc tu hành đừng lộng giả ngôn,

Giữ tâm Không, mãi thường tồn,

Mới ra người đạo, Thiên-môn bước vào.

Chớ nhạo báng đạo nào tà chánh,

Chánh tà đây tại tánh người tu,

Tánh tham đui điếc câm mù,

Tánh ngu bản ngã mịt mù khó phân.

Sửa tâm không chơn-thần thăng giáng,

Để tâm không nuôi bản linh hồn,

Mỗi người đều có tánh khôn,

Nghe qua học lấy nhuần ôn để lòng.

christmas2010


Comments (1)

 

  1. HOANG TON says:

    HY SINH GƯƠNG MẪU

    Nước Thiên-Đàng trọn lành hưởng phước,

    Miền hạ-giới trần-trược bất an,

    Vì chưng tội lỗi dẫy tràn,

    Nên nay nhân-loại phải mang quả này.

    Ta vưng mạng lịnh Thầy Trời dạy,

    Lễ sinh-nhựt nhắc lại phận Ta,

    Tại sao Ta chịu chết mà,

    Vì thương nhân-loại Chúa Cha công bình.

    Dụng con một hy-sinh xuống thế,

    Chuộc tội chung toàn thể nhân-loài,

    Thân Ta bao quản đắng cay,

    Máu hồng chuộc tội cứu rày nhơn-sanh.

    Thập-tự-giá thân đành chịu đóng,

    Ta chết vì sự sống loài người,

    Chết vì công nghĩa trên đời,

    Chết vì sứ-mạng Cha Trời phú giao.

    Ta chịu đổ máu đào chuộc tội,

    Cho nhân-loài tự hối ăn-năn,

    Hồi tâm hướng thiện qui căn,

    Trở về Đạo chánh hóa-hoằng nhơn tâm.

    Đến một ngàn chín trăm sáu chục, (1960)

    Trong Thánh-Kinh di-chúc của Ta,

    Trong hai ngàn năm đó là,

    Hạ-nguơn tận thế Cha Ta lâm trần.

    Cha Ta vốn chơn-thần Thượng-Đế,

    Cha Ta là Chúa-Tể càn-khôn,

    Cha Ta là Đấng Chí-Tôn,

    Là Đại-Từ-Phụ bảo tồn nhơn-sanh.

    Đức Chúa Trời tá danh cứu thế,

    Danh Cao-Đài Ngọc-Đế kỳ ba,

    Việt-Nam hạnh ngộ Đạo nhà,

    Hoàn cầu vạn quốc nhìn Cha là Thầy.

    Chư môn-đồ từ đây hữu hạnh,

    Gặp chơn-truyền Đạo chánh rán tu,

    Cho qua những cảnh mịt-mù,

    Trở đời Thánh-Đức ngao-du an nhàn.

    Các môn-đồ lo toan bổn phận,

    Sự tu hành tinh-tấn là nên,

    Một lòng, một dạ cho bền,

    Lướt qua những cảnh bấp-bênh khổ sầu.

    Rồi mới được đáo đầu trở lại,

    Cảnh thanh-bình tái tạo Thượng-nguơn,

    Ta đây đã rõ nguồn cơn,

    Chỉ tường môn-đệ, chớ sờn tâm trung.

    Lo Đại-Đạo tương phùng tất cả,

    Đại gia-đình nay đã lập thành,

    Nhận nhìn tất cả nhơn-sanh,

    Đều con của Đấng Cha-Lành Chí-Tôn.

    Không còn phân dại khôn, sắc tóc,

    Không rẽ chia Nam, Bắc, Tây, Đông,

    Khác nhau nhưng cũng máu hồng,

    Hiểu tường lý Đạo, cảm thông tâm tình.

    Buổi mạt kiếp nhân-sinh tĩnh ngộ,

    Đời cuối cùng bảo hộ cùng nhau,

    Trên đường đạo-đức dồi dào,

    Cho ra vẻ Đạo một màu thuần lương.

    Lễ sinh-nhựt bốn phương hưởng ứng,

    Môn-đồ Ta xây dựng Thánh nền,

    Từ xưa đặng rạng tuổi tên,

    Đức-tin vững chắc, Ơn-Trên chứng lòng.

    Bầy chiên lành hiệp đồng nhau lại,

    Đàn nhạn trắng cả thảy qui về,

    Chung cùng lãnh lịnh Thầy phê,

    Giáo dân vi thiện qui về bản căn.

    Ta chứng lòng đạo-hằng nam nữ,

    Lễ sinh-nhựt vẹn giữ hành tròn,

    Một lòng tin tưởng sắt son,

    Điển lành Ta bố tâm hồn an vui.

    Chư môn-đồ rõ mùi Đại-Đạo,

    Ngày cận đây tôn-giáo hiệp qui,

    Mới tường Đại-Đạo Tam-Kỳ,

    Năm giềng, ba mối cũng qui một Thầy.

    Ngày chuyển-hóa hiệp vầy nhau lại,

    Hội Long-Hoa cả thảy mới tường,

    Rõ ràng Ngọc-Đế tình thương,

    Cha Trời bác-ái lập trường cứu dân.

    Chư môn-đồ ân-cần đường Đạo,

    Hạnh đức tròn hoài bảo thanh danh,

    Trên đường tu niệm trọn lành,

    Tương lai ảnh hưởng nhơn-sanh an nhàn.

    Cuộc đời còn đa-đoan khổ-hải,

    Rán tận tâm hăng hái đường tu,

    Chơn-truyền hành đúng thiện từ,

    Mới là kết quả nghìn thu muôn đời.

    GIA-TÔ GIÁO-CHỦ JÉSUS CHRIST

Leave a Reply