TIẾNG CHUÔNG CHÙA RƠI TRÊN ĐỒNG VẮNG

Dec 13, 10 | Tâm Duyên | 2,458 views | No Comments



Share |




phongcanh21Trời chiều lặng tắt tịch dương

Cánh cò chở nắng về nương chốn nào

Mục đồng hối hả lưng trâu

Sáo diều văng vẳng những câu tâm tình

Mây buồn lẳng lặng làm thinh

Chết bao tủi nhớ nặng tình nước non

Người về sức luống mõi mòn

Kiếp nhân sinh đã làm mòn lối đi

Giờ thôi chẳng mộng khoa kỳ

Rửa trau hồn ngọc, cần chi bia đời

Chiều nay trong gió. Chuông rơi…!

Bâng khuâng thần trí bồi hồi cảnh xưa

Lúc giục giã, lúc ngân thưa

Chạnh lòng nhớ lại tình xưa ngỡ ngàng

Ta là một điểm Linh Quang

Ngọc Hư hằng ngự minh đăng rạng ngời

Giờ nghe thoảng tiếng chuông rơi

Ngậm ngùi trách phận để rơi hạt trầm

Trách sao đời quá phụ phàng

Trách sao ngu muội vướng nhằm bẫy mê…

Nay tìm thấy lại đường về

Phướng Chiêu hồn phất, nồi kê tan tành

Thoát vòng tục luỵ mê man

chuongchuaXuân-Thu dạy đủ Tam Cang ngụ đời

Ôm Bình Bát, dạ thảnh thơi

Nắm cây Thánh giá mù khơi ngược dòng

Chuông chiều văng vẳng hư không

Bềnh bồng như chiếc thuyền không qua bờ

Mặc cho liễu thắm đào tơ

Ngắm nhìn mà dạ hững hờ, buông xuôi.

Chuông chùa đổ, chuông chùa rơi…

Thênh thang rũ sạch tơ đời vấn vương!


(Trong cảnh hoàng hôn tại Thánh Thất Vĩnh Long, bài thơ là nỗi niềm sâu thẳm của tác giả : một ray rức, một bâng khuâng, cái xao động nghìn đời để rồi trong ngớp sóng luân hồi “ NGƯỜI” tìm thấy đường phản bổn….)

Huyền Không Quách Minh Khôi



ĐỜI MẠT
TỰ TÌNH
ĐỨC TIN
BIẾT THƯƠNG MÌNH
TU DƯỠNG
ĐỜI VUI
DƯỠNG THẦN
VỀ ĐI
BẠN BÈ NHAU
TIÊU DAO
PHẬN GÁI THEO CHỒNG
NGẪM NGHĨ SỰ ĐỜI
THƠ VÀ TƯỢNG A-LA-HÁN
TÀI NHÂN – NHÂN TÀI
NGHE PHÁP PHẬT
TU THÂN
TÔI MƠ
CUỘC ĐỜI
VỀ THĂM TỔ ĐÌNH
KHẮC KHOẢI XUÂN VỀ
KHAI MINH
CHỈ CÓ TÌNH THƯƠNG ĐỂ LẠI ĐỜI
TÌNH YÊU


Leave a Reply