TÌM LẠI CHÍNH MÌNH

Dec 10, 10 | Tâm Duyên | 2,589 views | 2 Comments



Share |




7Tôi là ai? Sinh ra để làm gì? Đâu là khuôn mặt thực của tôi? Bản chất chơn thực của con người là gì? Đó là những đầu đề lớn, những vấn nạn triền miên, không cùng của những ai có chút lương tri đạo đức, của những người không thể chấp nhận cuộc sống đơn lẻ, vô vị này. Có thể bạn vẫn cảm thấy hài lòng với chính cuộc sống mà bạn đang thở, đang đồng hành với nó. Bạn cho rằng đủ khi bạn có trong tay một số vật dụng vật chất nào đó, hay một chút hương vị tình yêu nào đó. Bạn thấy không cần phải tra gạn, vấn nạn, truy tìm nguồn gốc của mình hay của thế giới vì rằng như thế, bạn thấy mệt mõi và hãi sợ khi mọi trật tự cũ, mọi nề nếp cũ của bạn bị đảo lộn, khủng hoảng.

Đó là những suy nghĩ thường gặp của tuyệt đại đa số con người chúng ta. Tuy nhiên, thưa bạn, “Đá không chặt, làm sao mà thấy ngọc. Vàng không trui, sao thấy được sắc hoa?”. Những cái mà chúng ta cho là hay, tưởng là hạnh phúc của cuộc đời như: vật chất, tình, tiền, quyền, danh, lợi… có phải thực là hạnh phúc trường cửu không? Bản chất của những thứ ấy ra sao? Tôi không biết, bạn cũng không biết. Thế thì có vô lý không khi mà chúng ta sống với chính những thứ mà chúng ta gắng bó, nâng niu lại không hiểu tí gì về nó. Do vậy, đặt lại câu hỏi cho chính mình, tra gạn những thứ giá trị trong đời sống hiện hữu của trần gian là một nhiệm vụ thiết thực, một tất yếu của con người. Nếu quên nó, không hiểu về chính mình và hiểu kiếp sống, chắc chắn rằng người đó đã vong thân vĩnh viễn.

Con người chúng ta, ai cũng tốt đẹp, cha mẹ sinh ra thể xác này, Thượng Đế cho ta cái mầm sống linh diệu, sự thông sáng, cái Linh tri hiểu biết để tường tận chính mình và cho đến cả vũ trụ. Như vậy, chúng ta đã biết được nguồn gốc căn nguyên của ta. Ta là MỘT trong TẤT CẢ, hay là Tiểu Linh Quang trong khối Đại Linh Quang. Bây giờ chúng ta tự hỏi xem chúng ta sinh ra để làm gì? Nếu cuộc sống con người từ khi lọt lòng chào đời cho đến khi bỏ xác chỉ biết đến những thứ vật chất vô hồn, tranh đấu giựt giành của giả tạm, hơn thua những bả lợi mồi danh, quỳ mọp để theo đuổi một cuộc tình phù phiếm, hư ảo… để rồi khi tàn cuộc chơi, trăm năm trôi qua như chớp loé, thân thể phải bị vùi nông trong nấm cỏ khâu xanh rì, thì đó có phải là ý nghĩa đích thực của cuộc sống này không? Linh Quang lẫn trong cái giả, thị hiện làm con người xác tục, chịu mọi mùi vị của thế gian, đau khổ, phiền não, mất mát, tật bệnh, nghịch cảnh… để Nó thấm nhuần cái chơn lý hằng hữu của Tạo vật, để Nó thăng tiến lên quả vị của Nó và góp mình vào đại cuộc của cả vũ trụ này. Những nhận thức mà con người có được, thông qua cuộc sống này đều rất hữu ích và không tự mất đi. Các thứ đó sẽ đóng góp tích cực trong tổng công trình vĩ đại của Thượng Đế.

Nhiều người trong chúng ta tự bằng lòng với những gì mà thế gian này đặt để. Các giá trị cả vật chất lẫn tinh thần, văn chương, khoa học, lịch sử, phong tục tập quán… chỉ là những thứ mà con người tạo ra, đặt ra, rồi gán lên cho nó một nhãn mác đẹp-xấu, đúng-sai. Tại sao chúng ta lại dễ dàng chấp nhận những thứ đó mà chỉ trong chốc lát nửa thôi sẽ có kẻ đảo chánh hay huỷ bỏ nó? Ta có thể xem thí dụ này, khi mặc một cái áo mới, người này khen đẹp nhưng người kia lại chê xấu. Vậy thế nào là xấu và đẹp thật sự? Lúc giàu có, ta nói điều gì thiên hạ cũng tán thưởng hết, nhưng cho đến khi sa cơ thất thế, ngay cả lời nói lành, người ta cũng cho mình là kẻ điên. Vậy cái gì là tiêu chuẩn đích thực để đong lường Phải-Quấy, Thiện- Ác của thế gian. Nghe người ta xưng tụng mình là người lịch lãm, hào hoa thì mở cờ trong bụng, khi người ta chê mình là quê mùa thất học thì lòng lại não phiền. Ôi! chẳng qua là chốn hí trường, kịch bản chỉ mua vui trong chốc lát rồi cũng hạ màn để lại những khuôn mặt trần trụi vô hồn của những con người đã nhiều phen bán mình cho Quỷ dữ. Thế đó, cái mặt nạ mà thiên hạ gắng lên cho mình hoá ra lại khuynh đảo mình, đánh lừa mình, làm cho mình lắm phen cười khóc. Vậy trong lúc ấy mình có biết rằng mình bị lừa không? Các diễn viên điện ảnh, khi nhập vai, dù họ có xuất thần cỡ nào đi nửa họ cũng luôn biết mình, hiểu mình, rằng: khóc cười của mình đây chẳng qua là diễn kịch, chốc nửa mình sẽ trở về với chính mình. Còn chúng ta thì sao? Nhập vai rồi vùi say luôn, quên mình, quên người, quên sự sống mầu nhiệm chung quanh và tệ hại nhất, lại cứ luôn tưởng mình nhớ, mình tỉnh, mình đúng.

Có mấy ai trong chúng ta dám nhìn thẳng vào sự thật này, chấp nhận thực tế dù là nghiệt ngã; không mặc cảm, không tự ti? Ngược lại, ai cũng muốn mình hay, mình giỏi, mình tốt đẹp, muốn được đám đông tâng bốc khen tặng.

Đạo đức tôn giáo đem đến cho con người một đời sống mới, một lối tư duy, một tầm nhìn thấu thị, xuyên suốt. Cái giả cái thật không còn lẫn lộn nửa, cái Thiện cái Ác không còn mập mờ hư vô nữa. Chúng ta tìm về nguồn Đạo, học được đạo lý chánh truyền, giác ngộ được bản chất của đời sống, của thế giới vạn hữu, hiện tượng, thì chúng ta nhận ra cuộc đời này vốn vô thường, tạm bợ. Thấy được cái vô thường tạm bợ rồi, thì cái Chơn thường sẽ hiện ra chắc chắn.

Hãy xoá đi Tự Ngã của mình, để mình hoà hợp vào mọi người, tan trong mọi người và vì lợi ích của mọi người. Trong hạnh phúc của mọi người, ta sẽ tìm thấy hạnh phúc của ta. Lúc ấy, là lúc ta đã tìm ra chính ta. Lúc đó, khuôn mặt của ta mới thật sự là KHUÔN MẶT CHƠN THẬT đầy vinh quang. Và cũng chính lúc đó, KHUÔN MẶT CỦA THƯỢNG ĐẾ sáng lên trong mỗi chúng ta. Mầu nhiệm làm sao, bấy giờ khuôn mặt ta không còn là ta nữa mà Tiểu Linh Quang đã sáng lên trong tâm thức, trong mọi vật, trong vũ trụ và bừng chói trong khối Đại Linh Quang bất diệt.

Thay lời kết, bằng những câu Thánh truyền của ƠN TRÊN:

** “Các con phải biết trong Trời Đất, Nhơn sanh là con quí của THẦY, nên THẦY hằng để ý lo lường cho chúng con biết hối ngộ, hầu chung hưởng phước lành

(Thánh Ngôn của Đức CHÍ TÔN ngày 20/ 01/ 1927)

** “Ai giữ mạng sống của mình, sẽ mất đi; ai quên chính bản thân mình vì người khác, sẽ được tồn tại.

Huyền Không Quách Minh Khôi


Comments (2)

 

  1. Nam mô a di đà Phật.

  2. Đặng Trường Sanh says:

    TÌM LẠI CHÍNH MÌNH
    Linh hồn mới thật sự là của Ta.Là Tiểu linh Quang của Cha Thượng Đế sinh ra.Cón xác thân là giả mượn để làm cho Tiểu linh Quang phát triển.Cái gì có hình tướng đều là hư giả.Do nhân duyên mà Ta có mặt trên đời nầy.Cho nên vợ con thân tộc ,đồng bào,nhân loại,đất nước,địa cầu…Tất cả đều là giả tạm vô thường.Mượn cái giả để phục vụ cho cái thật.Ta dùng thân khẩu ý để thực hành tam công để cho Tiểu linh Quang thanh nhẹ sáng chói mà lên cao.Biết thân Ta là giả,cuộc đời là giả thì Ta phải có ý tưởng lời nói hành động để tiêu trừ tội lỗi và lâp công bồi đức để linh hồn tiến hóa.Ta phải nghĩ gì? nói gì? và làm gì?Muốn nghĩ đúng nói đúng và làm đúng.Ta phải ra công sức học tập và rèn luyện đến nơi đến chốn.Ta phải biết diệt trừ dục vọng của xác phàm mà hình thành những đức tánh tốt đẹp.Thực hành yêu thương rốt ráo.để đem lại sự hòa thuận với tất cả mọi người.Đó là việc làm rất khó đối với người Mê.Nhưng cũng rất dễ đối với người đã giác ngộ.

Leave a Reply