BÓNG DÁNG CỦA TỈNH THỨC

Dec 8, 10 | Tâm Duyên | 2,183 views | No Comments



Share |




sen 1Trời giông bão u ám, tâm hồn con người cũng ưu tư khắc khoải trong từng nhịp sống bôn ba. Dù là ánh nắng, hương thơm vị ngọt của hoa trái tỏa ngát nhưng con người đượm một nét suy tư triền miên trong những chuỗi ngày dường như vô thức, vô cảm vì nỗi lo toan cuộc sống mưu sinh, vì những toan tính về phương giải khổ, lánh xa ưu phiền của cuộc đời. Không phải là một mệnh đề mà chỉ là một câu hỏi xuất hiện ra từ ấy: “cuộc sống có ý nghĩa gì?”. Chính vì nỗi khiếp sợ đau khổ mà có sự trốn chạy nỗi cay đắng nghiệt ngã, sự ly biệt đời sống thường hằng, sự khép kín của tâm thức mong về ngộ thức nội tâm. Nhưng chúng ta đã sai vì sự trốn chạy đó. Vì sao? Vì chỉ những tâm hồn nào đón nhận sự u ám của cuộc đời bằng niềm vui thực sự mới có thể thấy và cảm thụ được cái thi vị của cuộc sống con người và từ đó mới dấng thân đi tìm ánh sáng chân lý mà gội rửa tục trần, tìm về bản ngã chơn như bất diệt. Và chỉ khi ấy, chúng ta mới có một sự tỉnh ngộ thực sự.

Đôi khi con người chúng ta thường lầm tưởng trong đời sống thường hằng, trong ý thức cuộc sống và trong ý niệm của tâm thức thường có sự thay đổi đột ngột của tâm thức theo chiều hướng thuận cho con đường tiến hoá và chúng ta xem là một bước thăng hoa lĩnh ngộ được triết lý giải thoát. Những suy nghiệm đó trong tâm hồn như là một sự khù khờ ngu ngơ vô thức, một sự im lặng vô bờ bến của tâm, một sự nín lặng dồn nén vô cảm. Ta thấy ánh bình minh tỏa xuống trong cái nắng ban mai thì hoa rực sắc hương nhưng hòang hôn chợt đến trong nắng chiều thì cánh hoa kia như phai nhợt sắc hương. Ý niệm, cảm nghiệm suy tư bừng nở trong một minh triết nhân sinh, trong một chủ nghĩa cứu cánh cũng như hoa kia trong cái nắng bình binh và hoàng hôn. Vì huyền không của tâm thức chưa là gì cả, chưa phải là một sự tỉnh thức trong Pháp nhiệm mầu của Đạo. Suy nghiệm trong hư không tịch lặng phải vĩnh viễn là nó, nó không thể là cái biến tướng của xúc cảm trần thế đầy rẫy bụi trần. Để nó là nó thì nó không cần được bao phủ bởi lớp của hình tướng mang dáng vấp của sự tỉnh ngộ. Cái dáng vấp ấy chỉ là huyễn hoặc làm cho con người lầm tưởng bóng dáng của giải thoát. Nó là nó một khi nó hoà hợp vào cuộc sống, dấng thân vào cuộc đời, làm phương tiện cho đời, làm điểm tựa cho sanh chúng nương náo, làm một giọt nước Từ Bi rửa sạch bợn nhơ trong cuộc đời, là giọt nước làm tha nhân tỉnh thức sau giấc mộng hồ điệp mê man. Sự mặc niệm hư không trong tâm thức chính là “Nó”. Dĩ nhiên không có dung dị cho bất cứ một tạp niệm nào trong cái gọi là trường cửu vĩnh hằng-một sự thoát ly hằng sống. Một khi tâm thức còn bận rộn chao đảo vì một lý do nào đó thì cái “Nó” chỉ là bóng dáng của tỉnh ngộ mà thôi.

sen 2Trong cái lẫn quẫn của kiếp sanh, trong trường khổ hận, trong luân hồi nhân quả, thiết nghĩ chỉ có tâm thức ý thức được sự ly biệt bức màn của đời nhưng vẫn dấng thân vào tuồng đời, nhập tâm vào vai trò phận trách mà thực thi rốt ráo như là một phương tiện phục vụ cho đời. Từ cái tâm thức đó tạo ra một hình tư tưởng vọng về ánh sáng thiêng thiêng, ánh sáng thuần khiết của Đạo mà tạo dựng được cái hạnh phúc trường cửu qui nguyên. Một khi đã có ý thức hoàn toàn giá trị tỉnh thức ấy thì chúng ta mới thấy, hiểu và nhận biết con đường thiên lý để rồi đọc và hoà cái âm thanh vi diệu của tâm thức vào chú NGŨ NGUYỆN Đại Đạo như sự hoà quyện thuần khiết của Lễ, Nhạc, Đồng Nhi thành một bản thể duy nhất dâng lên hai Đấng Chí Linh: Hoằng khai Đại Đạo, Phổ độ chúng sanh, Xá tội đệ tử, Thiên hạ thái bình, Thánh thất an ninh. Trong cái sâu lắng của tỉnh thức, những đứa con trung tín của Đấng Cao Đài phải thực hiện con đường hoằng khai Chánh Pháp Đại Đạo, vinh danh Ông Cha Thiêng Liêng trương cây cờ cứu khổ trong vạn quốc năm châu, đem ánh sáng đến nơi nào còn bóng bêm của tăm tối u mê, lầm lạc (Nhất Nguyện); phải ý thức hoàn toàn được nguyên lý hoà hợp bất khả ly giữa hai yếu tố “tự giác” và “giác tha”, nghĩa là ngoài việc bản thân thường chiếu soi rọi chơn tâm để sống tỉnh thức mà còn khai hoá, tỉnh thức kẻ đồng môn, đồng loại tức phổ độ sanh chúng (Nhì Nguyện); phải thấy cơ cứu độ kỳ ba mà nguyện xin Phụ Mẫu Thiêng Liêng ân xá tội tình cho bản thân và chúng sanh (Tam Nguyện); nguyện đem cây cờ Đạo tức là cây cờ cứu khổ treo khắp hoàn cầu để đem lại an lạc Nghêu Thuấn thái bình (Tứ Nguyện); tạo dựng Thánh Điện để vĩnh sùng, tôn vinh nguồn suối Thiêng Liêng bất tận (Ngũ Nguyện). Khi đã thấm nhuần triết lý đại đồng, khai mở tâm thức bằng mọi hình thức tu học, dấng thân hoàn toàn vào con đường thiên lý tức là chúng ta đã xoá bỏ hẳn khỏi các phạm trù và khái niệm phân biệt “ta” hay “tha nhân”. Thời khắc ấy hẳn chỉ còn lại là sự cộng hợp của Tình Yêu, còn lại âm thanh rung động của các nhạc cụ hoà tấu trong bản hoà ca vi diệu, còn lại được cái ý thức tinh tế của tỉnh thức.

Chúng ta, những con người đang khát khao cháy bỏng sự khai ngộ tâm thức, xin hãy bật dậy bằng tất cả lý trí sáng suốt tinh anh, bằng nguồn sống bất tận, bằng niềm tin sùng chánh, bằng ý thức phản tỉnh minh triết của đời sống tu học, bằng những điều kiện khả để thể phục vụ cho nền Chơn Pháp Đại Đạo, truyền bá chủ nghĩa yêu thương khắp cả hoàn cầu. Rồi đây, lá cờ Đại Đạo sẽ tung bay trong bầu trời trong ánh nắng bình minh, trong những cặp mắt yêu thương, trong những giọt nước mắt sung sướng vì tỉnh thức. Tỉnh thức vì tha nhân, vì công cuộc khai truyền hướng nền Đạo Trời đến chỗ tận thiện tận mỹ. Phục vụ cho tha nhân chính là tỉnh thức. Và rồi công cuộc phục nguyên Chánh Giáo mau hay chậm là tuỳ vào tâm thức, tuỳ vào công trình của chúng ta, của những hành giả đang trên con đường tầm phương giải khổ để trở về chốn cũ quê xưa, trở về mái nhà vĩnh viễn của bất sanh bất tử.

Chúng con xin nguyện quỳ dưới chân Cha Trời Hằng Sống và thành kỉnh trang nghiêm thanh tịnh dâng lên cho Ngài Tam Bảo: thể xác giả tạm phù du để phục vụ cho công cuộc hoằng khai Chánh Pháp Đại Đạo; trí não đầy niềm tin xác tín để khai hoá, mục vụ cho vạn loại trên con đường tiến tu; và tâm hồn trọn vẹn thánh chất mà Đức Chúa Trời đã ban cho chúng con tự thuở nào. Chúng con xin quỳ dưới chân Đấng Cao Đài mà làm lễ hiến Tam Bửu và xin nguyện hứa với Cha rằng Tam Thể Xác Thân này chúng con xin trau gửi lại cho Phụ Mẫu Thiêng Liêng với lòng tỉnh thức vọng về con đường Chơn Pháp Đại Đạo, với tâm thánh đức sùng tín trọn vẹn.

Vạn vật chìm trong màu sắc sâu lắng của Tỉnh Thức. Đó không còn là dáng vấp hay ảo ảnh của tỉnh thức nữa mà là tỉnh thức thực sự. Xin nguyện cho toàn sanh chúng tỉnh thức trong tâm không, trong huyền không tịch lặng dưới mái nhà Đại Đạo.

KHAI TÂM MINH CHUONG


Cùng một tác giả:
MỐI TƯƠNG QUAN CỦA CON NGƯỜI VỚI THƯỢNG ĐẾ
THÁNH NGÔN HIỆP TUYỂN – THE COLLECTION OF SACRED MESSAGES
THESIS PREACHING – GIẢNG ĐẠO YẾU NGÔN

Leave a Reply