MỘT CHỮ XẢ

Nov 16, 10 | Tâm Duyên | 2,092 views | No Comments



Share |





MỘT CHỮ XẢ



Vấn đề tôi nói hôm nay là một chữ XẢ. Quí vị biết ngược với xả là gì không? Là cố chấp, nắm chặt. Cố là chặt, chấp là nắm; cố chấp là nắm chặt. Khác với nắm chặt là buông bỏ.

Mới nghe đơn giản quá nhưng xét kỹ, quí Phật tử sẽ thấy tất cả chúng ta sống trên thế gian này, ai cũng than buồn than khổ, gốc tại cố chấp thôi, chớ không có gì khác. Bây giờ muốn hết buồn, hết khổ thì chúng ta phải làm sao? Phải xả, phải buông bỏ. Buông bỏ thì hết khổ… Như vậy quá giản đơn, quá tầm thường. Chỉ cần quí Phật tử thực hiện được điều chúng tôi nhắc thì sẽ bớt khổ ngay trong cuộc sống hiện tại này.

Lâu nay chúng ta cố chấp những gì mà bây giờ phải buông xả?

Người thế gian luôn luôn nghĩ ai làm trái ý mình thì mình buồn, mình giận. Buồn giận nên bỏ liền hay nên giữ mãi? Có người thường hay nói: “Con giận người đó hai, ba chục năm không quên.” Giận hai, ba chục năm không quên thì nghe như khẳng khái lắm nhưng thật ra là dại, là khổ, chớ có hay gì đâu.

Quí Phật tử nghĩ trên thế gian này chung quanh mình nào xóm giềng, thân tộc v.v… có bao giờ hoàn toàn không đụng chạm nhau đâu? Người ta nói vợ chồng như chén trong sống. Chén úp trong sống thế nào cũng có khua, huống là xóm giềng, thân tộc làm sao vừa ý mình hết, mà trái ý thì mình giận. Giận rồi chứa trong tâm. Chứa là cố chấp. Giận một người chứa trong lòng, giận hai người cũng chứa trong lòng. Nếu giận một trăm người thì sao? Chứa cả một trăm cái giận trong lòng, làm sao chịu nổi.

Quí vị xét khi mình đang vui vẻ mà bỗng nhớ tới người mình giận thì lúc đó gương mặt quạu xuống liền. Sở dĩ chúng ta ngủ không ngon là cũng tại giận đó. Khi nào nằm nhớ lại hôm qua, hôm kia ai làm trái ý mình liền nổi giận lên, thì hết ngủ. Đó là chứa chấp oán hờn. Chứa chấp là khổ. Ta đang vui vẻ tươi mát mà chứa một cái giận, cũng như đem cục than bỏ trong tay hay trong da, trong thịt mình vậy. Nếu cục than bỏ trong tay, trong da, trong thịt thì sao? Nóng, khó chịu. Vậy mà lòng mình chứa một trăm cục than thì người này khổ nhiều ít? Khổ thứ nhất là khô héo vì ngủ không ngon, ăn không ngon. Giận quá làm sao ăn ngon, ngủ ngon được. Khổ thứ hai là giận làm cho mình dễ xấu. Quí vị thấy mỗi lần nổi giận lên gương mặt mình thế nào? Nổi giận lên thì con mắt đỏ ngầu, mặt đổi màu đổi sắc, không còn tốt đẹp nữa. Cả trăm cái giận ở trong lòng thì nó đốt riết mình khô héo, xấu xa. Như vậy ôm ấp cái giận mấy chục năm là khôn ngoan hay thiếu khôn ngoan?

hyxaBởi vậy nên người biết tu ai nói gì trái ý, mình giận chút rồi bỏ đi, xả đi. Giận làm chi, ngu! Ôm cái giận là ngu chớ không phải khôn, tội gì ôm cho khổ. Trong nhà Phật có câu: “Tăng hận bất cách túc” nghĩa là Tăng (người tu) giận không quá một đêm. Chúng ta là Phàm tăng nên tham sân si cũng còn, vì vậy gặp việc trái ý cũng giận. Nhưng giận chút thôi rồi bỏ, chớ không nên chấp chứa.
Người thế gian thường thích chứa, chứa năm này qua năm nọ. Họ tưởng như vậy là hay, là khôn mà không ngờ đó là tự chuốc họa vào mình, tự đeo khổ cho mình chớ không có lợi gì hết. Vì vậy nên Phật dạy phải xả hết những giận hờn. Chứa chấp vừa bị khổ trong hiện tại, mà còn khổ cả vị lai nữa.

Trong kinh Phật dạy, người khi sắp bỏ thân này qua đời khác thì nghiệp thương và nghiệp ghét sẽ đi theo. Bởi vì thương ai thì ta nhớ người đó, ghét ai cũng nhớ kẻ đó. Như chúng ta ngồi ôn lại trong lòng, thì nhớ những người mình thương và những người mình ghét nhiều nhất phải không? Ghét không mất, thương cũng không mất. Vì vậy càng chứa sâu thì khi nhắm mắt các nghiệp đó dẫn mình đi đến chỗ thương hoặc chỗ ghét.

Do đó khi chúng ta thọ thân sau, nếu ôm ấp nghiệp ghét nhiều quá thì đến những gia đình gặp toàn chuyện buồn phiền, hờn giận, không vui. Có bao giờ chúng ta muốn gặp những người mình ghét không? Không muốn. Ai cũng muốn gặp người mình thương. Nhưng trong lòng thù oán nhiều quá thì nó sẽ dẫn mình gặp lại những người thù oán. Nên hiện tại khổ mà vị lai cũng khổ luôn. Điều này rất thiết yếu.

Chúng ta phải khéo đừng nuôi dưỡng oán thù trong lòng, nên buông bỏ hết. Cái gì qua rồi không chứa chấp nữa. Hơn thua, phải quấy, chuyện đó không có gì quan trọng. Quan trọng ở chỗ làm sao cuộc sống mình bình an, thanh thản, tươi vui. Đó mới là điều đáng lưu tâm. Chúng ta sống muốn hạnh phúc, muốn được an lạc thì nên giữ hay nên xả? Nên xả… Vì vậy tôi nói tu muốn cho hết khổ thì phải xả, đừng chứa chấp. Đó là điều thứ hai.

Điều thứ ba, chúng ta đừng cố chấp ý kiến mình là đúng, ý kiến người khác là sai. Bởi vì ở thế gian này không có gì là đúng cố định mà cũng không có gì là sai cố định. Chúng ta mở miệng nói với ai cũng “Tôi nghĩ thế này là đúng”. Nếu nói tôi nghĩ như vậy là đúng, người thứ hai nói tôi nghĩ thế khác mới đúng, thì hai cái đúng nó đụng nhau. Mình đúng theo cái nghĩ của mình, người khác đúng theo cái nghĩ của họ. Ai cũng đúng hết thì cãi lộn hay huề? Thế gian không ai chịu thua ai, mình đúng thì người khác sai, mà người khác đúng thì mình sai. Cho nên khi người ta nghĩ khác với mình, mà họ cho rằng họ đúng thì mình bực lên liền, và người kia cũng nổi tức vậy. Hai cái nổi tức sẽ đi đến khẩu chiến. Khẩu chiến không xong thì tới thân chiến.

Như vậy chỉ một chữ Xả mà chúng ta được an ổn vui tươi. Cần gì phải nhiều. Một chữ mà biết tu là cả cuộc đời sống thoải mái, an vui. Ngược lại quí vị sẽ thấy mặt mày nhăn nhó hoài, bất mãn cái này, bất mãn cái nọ, bất mãn con cái, bất mãn vợ chồng, bất mãn xã hội… Mấy chục năm cứ nhăn nhó hoài, uổng một cuộc đời. Cho nên mình phải vui tươi xả bỏ, có mấy mươi năm ngắn ngủi, sống làm sao cho thảnh thơi, tạo phước lành để khi nhắm mắt được đến cõi lành, ở đó mà buồn giận làm chi cho khổ.

Vậy mong quí Phật tử nghe hiểu, ứng dụng tu để tất cả chúng ta sống trên thế gian này lúc nào cũng tươi cười, không còn buồn bực. Đến lúc nhắm mắt ra đi chúng ta cũng vui luôn. Đó là kết quả tốt đẹp của người Phật tử khéo tu.

Thích Thanh Từ
Tâm Duyên chân thành cảm ơn BẠN Diệu Huỳnh đã sưu tầm và chia sẻ!


DamSen


TÂM SỰ NGƯỜI CHA XIN GIẢM ÁN KẺ GIẾT CON MÌNH



Tôi thu nhập bằng nghề làm mướn. Đứa con trai út và Thanh Tuyền (nạn nhân trong vụ án do người mẹ tuổi teen gây ra – PV) làm công ty, bà xã tôi chăm sóc đứa cháu nội. Nếu không vì sự sa đọa của thằng lớn, thì sự thoát nghèo của gia đình tôi chỉ một sớm một chiều. Ánh sáng vừa le lói cuối đường hầm thì bóng ma ma túy đổ ập hiểm họa vào nhà tôi, làm đảo lộn trật tự, tất cả rối tung lên. Cộng thêm nữa là tinh thần suy sụp và vật chất đội nón ra đi trước sự xảo quyệt của ma túy.

Khi biết chuyện, mọi việc đã vượt quá mức sự can thiệp của tôi. Để cuối cùng chỉ còn là những tiếng thở dài tuyệt vọng cộng với nước mắt của vợ tôi. Có khi trong bữa ăn, những giòng nước mắt cứ chảy dọc theo khóe mắt xuống cả bát cơm từng thành viên trong gia đình. Bên chén rượu, tôi điên lên. Ma tuý đã làm con tôi mất hết nhân cách. Bước đầu nó bán sạch tất cả những gì vợ chồng nó có được, thậm chí cả những đồng bạc dành cho vợ nó sắp sanh đứa thứ hai. Kế tiếp, nó lừa chú vợ, lừa cả gia đình bên vợ rồi lừa cả tôi.

Hành vi của nó làm tôi sau những cơn giận điên cuồng chỉ còn biết thở dài. Vợ tôi bảo: “Thở dài cái gì? Đi kiếm nó về nhỏ nhẹ với nó, khuyên răn nó bỏ. Ông có tật cứ hở là chửi bới, nhiếc móc. Bây giờ nó đã nặng rồi có chửi cũng vô ích. Phải đem con của nó ra làm bình phong để nó có ý chí mà bỏ. Còn không, nay mai mình phải đi hầu toà vì nếu không ăn cướp thì nó cũng giết người. Ông đọc báo thấy rõ quá mà.”

Thằng con về nhà. “Cứu con với ba ơi”. Nhìn nó thiếu thuốc lên cơn, tôi không biết phải làm gì. Nén cơn giận đang ứ trong lòng, tôi đấm lưng, vợ tôi xoa tay, bóp chân. Tôi nói: “Phải ráng đi, phải bỏ. Còn không con sẽ chết. Mày còn con, vợ lại sắp sanh”. Ấy thế mà con ma tuý mới ác độc làm sao. Đang nằm than thở vì có hàng ngàn con dòi đang đục trong xương, nó vùng dậy chạy ra nhà vệ sinh. Đang trong nhà vệ sinh, nó ra bồn nước ói mửa. Rồi tắm. Nó cứ xối nước vào người một ngày không biết bao nhiêu bận. Hiếm hoi lắm mới thấy nó tỉnh táo nhìn tôi: “Chắc con chết quá ba ơi”.

Bên vợ tôi, dân thuốc nam chuyên nghiệp, cũng sắc từng chén thuốc để nó an thần, qua cơn. Nhưng tất cả như muối đem bỏ biển. Cuối cùng, vợ chồng tôi đành phải nhờ công an huyện đưa nó đi Xuân Phú theo nghị định 24. Chỉ thế mới còn cơ may…

Gia cảnh khó khăn, cháu nội cần sữa, giờ lại thêm tiết mục thăm nuôi nên tôi phải nhận lời trông coi đìa tôm để kiếm thu nhập. Tôi vào đồng không mông quạnh nhờ rượu để xua đi nỗi buồn. Ban ngày tôi làm ở công ty, tối xách đèn pin đi dạo trên khu đất 7,8 ha cả chục cái đìa tôm. Cũng may, công việc và rượu đã làm đau đớn trong tôi dần dần lắng dịu.

Buổi chiều của đêm định mệnh ấy, tôi ghé qua nhà thăm con gái. Mới lãnh lương, tôi móc ít tiền đưa cho con, nó nói: “Con vào đìa tôm với ba, tối nay con ngủ với má nghen”. Tôi bảo: “Ừ, hổm rày má đau chân dữ lắm. Với lại ở trong đìa buồn lắm, tội nghiệp má”. Thế rồi không hiểu sao con gái tôi không đi.

8 giờ 30, ngoài trời mưa như trút. Tin báo qua điện thoại: “Tuyền bị giết chết”. Chết sững người, tôi, vợ và con gái lớn chạy tới bệnh viện. Mưa càng dữ dội. Đã vậy, hộp điện ngoài Long Bình bị hư hại gì đó khiến cả khu vực Long Thành ngập trong bóng tối. Ở bệnh viện lập loè đèn pin và đèn từ điện thoại.

Tôi ngồi yên trước cửa bệnh viện. Bác sĩ gọi vào nói: “Con ông đã mất trước khi đến đây. Chúng tôi đã đưa vào nhà xác. Phải đợi pháp y vào làm việc ông mới được đưa con về. Vụ này mang tính hình sự”. 2 giờ sáng, tôi nghe nói Thuỳ Trang đã bị bắt và mấy đứa trong nhóm Thanh Tuyền cũng bị công an huyện tạm giữ. 2 giờ 30, pháp y vào làm việc. 3 giờ, tôi được vào.

Trong nhà xác, toàn thân con tôi giá lạnh… Nói thật, niềm đau này làm tôi quên đi thằng con trai ở trại cai nghiện. Nhắc đến tôi mới nhớ, có người hỏi tôi: “Sao ông không bảo lãnh nó về để đưa đám em nó?”. Tôi lắc đầu: “Thôi, ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra. Nhỡ nó nóng nảy lên thì hại lắm”.

Hôm sau, mẹ Thuỳ Trang qua đưa cho gia đình tôi năm triệu phụ vào đám tang. Sau đám, mẹ của bạn Trang đưa cho tôi thêm năm triệu và xin tôi làm một giấy bãi nại. Luật sư biện hộ cho Trang đọc cho tôi viết lời bãi nại. Ừ thì viết.

Tôi nằm yên nghe nỗi buồn gậm nhấm. Tôi phải điều thằng con út vào đìa tôm với mẹ và chị gái. Còn tôi ở nhà một mình ngủ cạnh bàn thờ con gái tôi. Lên chùa xin lễ cầu siêu, chùa khuyên tôi tụng chú Đại Bi cho linh hồn con tôi thanh thản. Ừ thì chú Đại Bi.

3 giờ sáng tôi tụng kinh cho Thanh Tuyền, 5 giờ tôi ra nghĩa địa tâm sự cùng nắm đất vô tri. Trời ơi! Phải chi tôi khóc được…

100 ngày sau con mất, ngày nào tôi cũng đi thăm con. Tôi sợ nó lạnh, sợ nó trách: “Sao ba bỏ con một mình?”. Tôi lấy tiền phúng điếu xây cho con cái mã, dán gạch men xanh. Thanh Tuyền, thanh là màu xanh, tuyền là dòng suối nhỏ. Dòng suối nhỏ xanh xanh thì dán gạch màu xanh… Tôi như một gã điên.

Tôi trả đìa tôm mặc cho chủ tăng lương và thuyết phục. Gì đâu mà vợ một nơi, chồng một nẻo. Đêm nào ánh mắt con tôi cũng như muốn nói: “Má đâu? Sao không kêu má về thắp nhang cho con?”. Trời ơi! Cha đau đớn lắm con ơi.

Thấy tôi buồn, một người bạn tặng cho tôi tác phẩm “Không thể chuộc lỗi”. Tôi đọc, xem những bức ảnh về chiến tranh, sự chết chóc, sự tàn bạo, nhìn bức ảnh “Phan Thị Kim Phú”, của Nick Út, chạy trong khói lửa. Một người bạn khác lại tải từ trên mạng xuống tặng tôi bức: “Kền kền chờ đợi”…

hoa senĐến lúc này tôi ngộ ra rằng, niềm đau đớn của mình không là gì cả. Tất cả đều do chính mình tạo ra nỗi đau. Khi ta “chấp” thì địa ngục ở trong lòng, khi ta hỉ xả thì lòng ta thanh thản. Trước thống nhất đất nước, gia đình tôi thuộc dạng có hạng, cha và anh tôi đã từng chỉ huy bắn lại người anh em cộng sản. Thế mà sau giải phóng tất cả đều được tha thứ. Nhưng quan trọng nhất là vợ tôi, bà nói: “Thôi, bỏ đi. Tha thứ cho người ta thì linh hồn con mình cũng nhẹ nhàng và siêu thoát. Mình chấp thì con mình cũng không thoát khỏi cõi luân hồi“.

Tôi nghe cũng có lý. Nhưng tôi vốn dốt, biết nói gì trước toà. Bà ấy bảo: “Con mình có đi học, vì bạn bè mà cũng mang tiếng đàn đúm. Huống hồ Trang không học hành gì. Ông cứ lấy cái thiếu giáo dục mà xin tha cho nó”.

Hai vợ chồng tôi ngồi bàn tính phải nói như thế này, thế nọ. Chúng tôi quyết định vợ tôi sẽ biện hộ cho Trang, vậy mới đánh động được trái tim mấy vị quan toà. Khổ cái, ra toà không ai bế con gái của Thùy Trang, tôi phải nói thay.

Xong phiên toà, ở quán cà phê: “Tôi ở ngoài nghe ông nói bị thiếu một câu”. “Câu gì?”, tôi hỏi. “Khổng Tử có câu ‘thân chi sơ tính bản thiện’. Nếu nói thêm câu này, không chừng được giảm thêm năm nữa”, vợ tôi đăm chiêu.

Tôi luôn thua vợ tôi trên mọi phương diện. Nhưng có hai lần bà ấy thua tôi, thua tâm phục khẩu phục. Lần thứ nhất tôi tuyên bố bỏ thuốc, bà đã cười mỉa mai. Nhờ nụ cười đó mà tôi bỏ được. Lần thứ hai tôi tuyên bố bỏ rượu, bà không mỉa mai mà bĩu môi. Vì cái bĩu môi này tôi bỏ hẳn rượu cho đến ngày hôm nay. Một giọt, dù là bia tôi cũng không. Ở đời chẳng có gì khó, chỉ cần có một tấm lòng…

Nguyễn Trí
Nguồn: VNExpress – Tin Nhanh Vietnam


Leave a Reply