PHẦN PHỤ GIẢI “NGŨ NGUYỆN”

Nov 12, 10 | Tâm Duyên | 2,858 views | 1 Comment



Share |






1. THÁNH THẤT AN NINH


sen4Theo lời dạy của Đức Quan Âm Như Lai thì nếu người tín đồ muốn cho Thánh Thất an ninh, trước nhứt phải làm cho “nội tâm” an ninh cho bản thân mình trở nên thuần chơn đạo đức, nhiên hậu:

- bản thân an ninh
- gia đình an ninh
- Thánh thất an ninh
- Quốc gia xã hội sẽ được thái bình thạnh trị.

Bởi vì nếu nội tâm an ninh thì sẽ có ngoại cảnh an lành tốt đẹp trợ duyên.

Thay vì cầu nguyện suông như trả bài thuộc lòng, người tín đồ nên ý thức hành Đạo, nghĩa là phải tu tâm sửa tánh, cải đổi con người mình, làm thế nào cho cái “phàm tâm” nhường chổ cho “chơn tâm” hay “đạo tâm” hành sự. Hễ “phàm tâm” chết thì “đạo tâm” sanh. “Nhơn dục dứt rồi thì Thiên Lý mới vận hành. Con người phàm tục, muốn trở thành thuần chơn đạo đức thanh cao thánh thiện, chỉ cần đổi cái “phàm tâm” ra cái “đạo tâm”.

Cái “phàm tâm” thì phá Đạo, chỉ có “đạo tâm” mới phụng sự cho Đạo.

Con người có trí khôn, có linh tánh, chắc nhìn thấy trong bản thân mình để phân biệt cái nào là “phàm tâm”, cái nào là “đạo tâm” chứ (?)

Nếu mang danh Đạo, nhơn danh làm việc Đạo mà cứ hành sự bằng cái “phàm tâm” thì có ngày sẽ phản Đạo và phá Đạo không hay.

Mỗi người tín đồ đều biết dùng “đạo tâm” để hành sự, và mọi người đều làm như vậy, tất cả đều đi đúng con đường Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, thì chẳng khác nào lời cầu nguyện, thay vì bay theo gió, được thể hiện bằng hành động đạo đức cụ thể. Chừng đó “nội tâm” thuần chơn đạo đức của tập thể tín đồ sẽ là “Tòa Thánh” trang nghiêm, tinh khiết và huy hoàng nhứt để phụng thờ Thượng Đế Chí Tôn và làm nơi thiêng liêng mầu nhiệm để cho bá tánh đến lễ bái và sùng ngưỡng Thánh Thể Chí Tôn tại thế.

Nội tâm tốt của chư tín đồ, chẳng những làm cho “Thánh Thất” được an ninh mà còn làm hiển lộ tánh chất thiêng liêng của Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ, nơi đó chư liệt Thánh Tông Đồ thay mặt Đấng Chí Tôn để chung lo việc giáo dân vi thiện và hoàn thành cơ cứu thế của Đạo Cao Đài, biến cõi thế gian thành cõi Thiên Đàng tại thế.

Nói tóm lại, “Ngũ Nguyện” tuy là lời nói từ cửa miệng xuất phát ra, nhưng từ “Đạo Tâm” chủ xướng cho hành động chí thành chí kỉnh thì mới có linh nghiệm và hiệu quả thiết thực.

Trời khai Đạo, con người phải học Đạo, hành Đạo, và hoằng Đạo, chớ không phải ỷ lại vào sự phù hộ của Thiêng Liêng mà buông lơi thả lỏng, mà phải có “Nhơn lực” cọng vào mới đúng Lý Thiên Nhơn Hiệp Nhứt.

Lập “Ngũ Nguyện” hằng ngày, hằng tháng, hằng năm, hay suốt cả đời, mà chỉ nói suông, không thể hiện ra tư cách và hành động đạo đức, thì việc làm đó rất là vô ích, vô bổ, và vô nghĩa, nếu không nói là mê tín dị đoan âm thinh sắc tướng.

DamSen



2. QUYỀN PHÁP


sen5Quyền Pháp là điều tối quan trọng cho cơ Đạo. Vậy chúng ta hãy nghe các Đấng Thiêng Liêng giảng dạy về Quyền Pháp để lãnh hội ý nghĩa hầu tu thân và hành Đạo cho đúng Thiên Ý:


a. Huấn từ của Đức Chí Tôn:
(Trích Thánh Giáo Sưu Tập của Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Cao Đài Giáo Việt Nam. Đàn cơ tại Nam Thành Thánh Thất, ngọ thời ngày mùng 1 tháng giêng năm Kỷ Dậu 17-02-1969).

- Thầy các con, Thầy mừng các con nam cũng như nữ, lớn cũng như nhỏ.

- Thầy vui lòng sự hành Đạo của các con, dầu được ít được nhiều cũng vậy. Thầy vẫn ban ơn cho các con đồng đều cũng như ban ánh sáng và không khí, chẳng lựa riêng cho hàng Thiên Phong chức sắc.

Các con muốn Đạo sớm thành để hoằng dương độ thế thì hãy hành Đạo trong khuôn khổ “Quyền Pháp.”

Thầy sẽ cho Giáo Tông Thái Bạch đến phân tách hai chữ “Quyền Pháp” cho các con được thấm nhuần thêm hơn.

Thầy ban ơn toàn thể các con. Hãy rán thương nhau mà hành Đạo. Nếu chưa được thương nhau thì cũng không được phép ghét nhau. Hễ các con ghét nhau tức là tự ghét mình và cũng là ghét Thầy đó vậy; mà hễ các con ghét Thầy là cơ hội tốt để ma quỉ đến ám ảnh dìu dẫn các con đi vào nẻo u đồ rẽ chia và hủy diệt. Thôi Thầy giã từ các con Thầy hồi Bạch Ngọc. Thăng!


b. Lời giảng dạy của Đức Giáo Tông Thái Bạch Kim Tinh:
(Trích Thánh Giáo Sưu Tập của Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Cao Đài Giáo Việt Nam, đàn cơ tại Nam Thành Thánh Thất Sài Gòn, Ngọ thời ngày mùng 1 tháng giêng năm Kỷ Dậu 17-02-1969).

sen7

Giáo Tông Đại Đạo, Thái Bạch Kim Tinh, Bần Đạo mừng chư hiền đệ, hiền muội.

Chư hiền đệ, hiền muội! Muốn chạy loạn phải lo bề trị loạn. Muốn thành công thì phải thấu triệt lý thành công. Kìa những câu: “Thiên Thượng Địa hạ duy ngã độc tônThiên Nhơn hợp nhứtTạo Tiên tác Phật thị do tuThầy là các con, các con là Thầy“. Vì sao mà nói như thế? Do đâu mà có và muốn có phải làm sao?

Đây, Bần Đạo muốn nói đến “Quyền Pháp

Đại Từ Phụ nắm “Quyền Pháp” mới chuyển cơ sanh hóa vạn vật vũ trụ. Con người nắm được “Quyền Pháp” mới chuyển đưa vật loại vào Thiên Lý, và chuyển Thiên Lý vào vật loại. HIệp Thiên Đài nắm “Quyền Pháp” mới đưa Cửu Trùng Đài vào Bát Quái, chuyển lý hành tàng của Bát Quái vào Cửu Trùng.

Kẻ giác ngộ, người tu hành có “Quyền Pháp” thì mới đưa Đạo vào Đời và đạt mục đích cứu nhơn độ thế.

Vậy “Quyền Pháp” là “” là “Lý“, là phương định đưa tuyệt đối vào sở vật tương đối, chuyển vô thường giả tạm vào siêu nhiên bất diệt.

Nếu không làm được Đông thành Xuân, phàm tục thành Tiên Thánh, loạn nên trị, chiến đấu ra an bình, vị kỷ ra đại đồng, chính là chưa đạt được “Quyền Pháp” đó.

Quyền Pháp” không giao riêng cho ai, cho xã hội nào, Tôn Giáo nào. “Quyền Pháp” có vẫn có, tùy tâm ý mà đạt định, tùy sứ mạng mà nhận lãnh.

Hãy nhìn xem quả trứng gà. Chư hiền đệ muội sẽ thấy những gì? Bần Đạo muốn nói ở đây là “Quyền Pháp” từ rất nhỏ cho đến rất lớn, đều từ Thượng Đế mà sanh, từ Đại Từ Phụ mà thành.

Sở vật thực tại được tạo thành và biến sanh đều do “Quyền Pháp”. Điểm “Quyền Pháp” ở đây là cái ngòi của quả trứng. Những cái ngoại thực, nội tại có đủ, nếu cái ngòi thật tốt thì quả trứng sẽ biến thành con gà sau một thời gian nào đó. Trái lại, nếu không có điểm “Quyền Pháp” của Thượng Đế ban, dầu có đủ điều kiện, quả trứng vẫn hư hoại.

Trong sở vật thực tại con người, điểm “Quyền Pháp” là linh hồn. Nhờ đó mà sinh ra, trưởng thành, và có thể tiến hóa đến mức đổi phàm ra Thánh, thay tục hóa Tiên được. Đó là thí dụ nhỏ của quả trứng.

Còn sở vật thực tại rất to tát trước thời tạo Thiên lập Địa, là ngôi “Vô Cực Diêu Trì“, và điểm “Quyền Pháp” được chứa đựng là ngôi “Thái Cực là Thầy“. Chính “Quyền Pháp” nằm trong sở vật thực tại, chuyển biến và hóa sanh vạn loại. Cũng chính nhờ đó mà không vật nào biến mất, cũng không có gì là tân tạo.

Một thí dụ khác: – Một tòa lâu đài to tát, đó là một sở vật thực tại đẹp đẽ, vì không có “Quyền Pháp” cũng như cái quả trứng không ngòi, do đó quả trứng sẽ hư hoại, lâu đài sẽ sụp đổ trong thời gian, dầu có muốn hay dầu không có muốn.

Đạo Thầy cũng thế. Hiệp Thiên Đài nắm giữ “Quyền Pháp”. Nhờ đó mà có Tòa Thánh, Hội Thánh, Thánh Thất, Thánh Tịnh, Tân Luật Pháp Chánh và truyền lưu Giáo Lý Đại Đạo.

Trong hiện tình nhơn loại phân tranh chiến đấu, đó chính là sở vật thực tại đang biến dưỡng. Một là: nếu như quả trứng không ngòi thì thế giới nầy sẽ hủy diệt. Hai là: nếu có điểm “Quyền Pháp” thì thế giới sẽ tạo một Thiên Đàng thuần chánh.

Con gà chỉ là con gà, sau khi tự phá vỏ trứng. Thế giới nầy cũng thế. Hãy suy gẫm!

Các Tôn Giáo hiện có chỉ là các cấu tử chớ chưa phải là “Đạo” là Tôn Giáo Cứu Thế. Vì lẽ đó Đại Từ Phụ mới ban “Quyền Pháp”.

“Quyền Pháp” là Thầy, là Đạo, là động năng thúc đẩy tạo thành Thánh Đức sau Hội Long Hoa.

Bần Đạo đã nói: “Quyền Pháp” là Thầy, là Đạo. Nhắc lại Đạo chớ không phải là Tôn Giáo.

Trong sở vật thực tại của Tôn Giáo trên thế giới, tất cả Tôn Giáo từ xưa nay đang biến dưỡng tranh chấp để tiến hóa. Sự tiến hóa không là hỗn tạp mà tự sự mâu thuẩn.

Đại Từ Phụ dựng Cao Đài nơi vùng Đông Nam Á nầy để làm “Quyền Pháp”. Chính sứ mạng Quyền Pháp nầy thúc đẩy mọi sở vật thực tại Tôn Giáo kết thành thực thể “Đạo Cứu Thế” trong Tam Kỳ Phổ Độ, cũng như cái ngòi gà trong quả trứng vậy.

Nhìn lại điểm “Quyền Pháp” mà Thượng Đế đã đặt cho dân tộc nầy chưa làm tròn sứ mạng của “Quyền Pháp” vì Tôn Giáo hiện hữu còn tranh chấp là chưa tạo được một thực thể Đạo thuần chánh cứu thế.

Không phải Thượng Đế cấy lúa trên tảng đá, hay trao quyển binh thư cho người mù chữ. Ngoài ân ban, Đức Thượng Đế còn nhận thấy dân tộc nầy có thể thực hành sứ mạng “Hảo Nam Bang! Hảo Nam Bang! Tiểu quốc tảo khai Hội Niết Bàn“.

Bần Đạo nói để chư đệ muội không lấy làm buồn mà để nhận một thực tế. Dân tộc nầy, Đại Từ Phụ đã chọn, như Gia Tô Giáo Chủ đã nói trong Lễ Giáng Sinh:

- “Chỉ có tâm thức thì sáng mà ý thức còn u tối“.

Chính vì vậy mà “Quyền Pháp” này chưa lập được.

Ngòi gà ở trong quả trứng không là tròng trắng hay tròng đỏ. “Quyền Pháp” mà Thầy đã ban không là Tôn Giáo này hay Tôn Giáo khác.

Thử đứng trên nhịp cầu nhìn dòng nước chảy, giờ này và giờ sau, cũng thanh cầu đó, cũng dòng sông đó, cũng cảnh vật đó, chư hiền đệ muội! nó đã đổi khác rộng lớn, vơi đầy. Những cái qua tất phải trôi qua! những cái xưa cũ đều là xưa cũ. Tiến hóa không là tổ hợp, mà là khai sanh.

Sứ mạng của dân tộc nầy to tát như thế; “Quyền Pháp” quan trọng như thế, không phải không làm được. Chư đệ muội hãy chờ đợi, việc sẽ đến và đang đến. Từ ngàn xưa, trên lịch sử đã từng được nghe và thấy rõ Việt Nam.

- Một dân tộc mà tất cả thế giới đều nhìn vào, không phải nhìn vào vì nó có sự đe dọa tàn phá cả thế giới, mà nhìn vào chính nó là một động năng cứu rỗi xây dựng mới trên toàn thể nhân sinh.

Muốn được vậy chư đệ muội phải làm sao? Làm thế nào để phát huy Quyền Pháp được đặt để? Từ xưa các Tôn Giáo được tạo lên để giải quyết tâm linh, nhưng Tam Kỳ Phổ Độ Thầy phải trao cho chư hiền, cho dân tộc nầy một Quyền Pháp Đạo thực thể thuần chánh để cứu thế.

Tôn Giáo là chiếc hỏa xa, mà người hành Đạo phải biết rằng mình là hành khách. Nếu chư hiền cho rằng mình là xe hỏa, thì từ đầu thời gian cho đến cuối thời gian cũng chỉ đi lại trên con đường thiết lộ.

Quyền Pháp Đạo thực thể cứu thế phải có trách nhiệm trên toàn thể nhơn loại. Không phải chỉ giải quyết vấn đề tâm linh, chính là giải quyết toàn diện cá thể con người.

Chư hiền đệ nên nhớ rằng: Nếu một “Quyền Pháp”, một phương thuốc trị dứt căn bịnh của dân tộc, giải thoát sự hủy diệt của dân tộc, giải thoát được sự hủy diệt cả thế giới: “Bảo Sanh Nhân Nghĩa Đại Đồng“. Lý thuyết là một lẽ, mà “Quyền Pháp” có hay không để thực thi là một điều khác.

Muốn đại đồng cùng thiên hạ, hãy đại đồng với xã hội tại dân tộc nầy của chư hiền trước đã. Trong cơn ba đào sóng nổi, thủy thủ chia phe giựt giành, chính là lúc người sứ mạng phải vượt lên trên để an trị và thăng tiến trên con đường cứu thế. Chưa biết mà làm là nông nổi, đã biết mà không làm là hèn nhát.

Chư hiền hãy ghi nhận lời này: Thiêng Liêng đã bảo chư hiền phục vụ cho nhơn sanh, Đạo sẽ phục vụ cho chư hiền. Bần Đạo nhắc lại cho chư hiền ghi lấy, nắm giữ “Quyền Pháp” đã ban cho, thi hành đến nơi đến chốn, thọ lấy địa linh với Thiên Ý; chỉ còn tùy theo nhơn tâm sẽ cứu rỗi hay tự hủy diệt; tận độ toàn nhơn sanh hay đọa lạc toàn thế giới.

Con ngựa hay thường khó trị. Muốn đạt đến mục đích nào, điều tiên quyết là thấu rõ mọi khía cạnh của vấn đề trước. Đừng đi sau con ngựa, chư hiền sẽ bị phủ bụi của nó. Đừng đi sau con voi, chư hiền sẽ bị dơ vì phóng uế. Hãy cầm cương ngựa, hãy cỡi lưng voi. Nếu chưa được, Bần Đạo bảo cho, hãy tránh xa để khỏi bị dày đạp. Tránh xa không phải là chạy trốn, mà tránh để sửa soạn sự thành công. Phía sau chư hiền là chuổi ngày lịch sử, phía trước chư hiền là ánh sáng rực rỡ của Đức Thượng Đế, dưới chân chư hiền và nhân loại là hố sâu vực thẩm. Chỉ còn một việc: hãy nhìn thẳng vào thực tế để chế ngự thực tế.

Cuối cùng, Bần Đạo muốn nói rõ: Quyền Pháp Đạo không là điều cai trị, Quyền Pháp Đạo chính là sự thương yêu giải thoát cai trị để tiến hóa. Thăng!


c. Lời dạy của Đức Trần Hưng Đạo:

sen6(Trích Thánh Giáo Sưu Tập của Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Cao Đài Giáo Việt Nam, đàn cơ tại Minh Lý Thánh Hội, tuất thời mùng 6 tháng 7 năm Quí Sửu 04-08-1973).

Thi:

Chánh Giáo phục Hưng dụng Pháp Quyền,
Thuật thời hoằng Đạo độ nhơn duyên,
Nam thiên phóng Đại quang minh chiếu
Thập bát Cần Vương hội tại tiền.

Hưng Đạo Đại Vương, Bản Thánh chào chư Thiên Ân sứ mạng và chư đạo tâm nam nữ. Giờ nay Bản Thánh đến để nhắc nhở sứ mạng “Quyền Pháp” của chư Thiên Ân trên đường tu công lập đức, hướng đạo độ đời.

Chư liệt vị tịnh tâm an tọa nghe đây:

Đức Chí Tôn đã ban trao “Quyền Pháp” để thực hiện sứ mạng Thiên Ân, và các Đấng Thiêng Liêng cũng dày công dạy dỗ. Tuy tùy nhân tâm mà hoằng hóa, nhưng cũng tùy công đức mà định đoạt, không phải chỉ một lần xây dựng hoặc đổi thay, và sẽ còn bao nhiêu lần đổi thay và xây dựng nữa.

Tất cả và tất cả cơ cấu của Đạo cũng thế, thì người Thiên Ân, dù nam hay nữ, đã biết nhận được vai trò để thấy cuộc sống hữu lý của chính mình và hãy cố gắng tu học cũng như thực thi “Quyền Pháp” để đóng trọn vai trò của người Thiên Ân sứ mạng và tu chứng đạo quả mai sau.

Những gì hữu tình thân thiết có biến tan, thì lý huyền nhiệm trong tình thiêng liêng bất diệt lại đến. Ví như Bản Thánh, Thiền Sư Bát Nhã, chư Tôn Linh tiền khai Đại Đạo, v.v… thì nào có mất mát đâu! Lượng sóng trùng dương không bao giờ dứt là thế!

Hiện tại, chư Thiên Ân, nếu có tha thiết tưởng nhớ đến người xưa, thì hãy cố gắng kiên nhẫn tu trì, học tập những gì người xưa đã dạy, và cái điều cần hơn hết là hoài bảo to tát ý hướng về Đạo, về nhân sinh mà người xưa chưa đạt suốt. Có tiến hóa như vậy mới tạo được dinh hoàn, lập được đời Thánh Đức an vui.

Tóm lại đều có cái “Tâm“. Nhơn tâm có hòa hợp, với thanh tịnh thì đạo tâm mới chuyên nhứt. Đạo tâm có chuyên nhứt thì “Quyền Pháp” Đạo mới nghiêm minh.

Bản Thánh đã nói “Quyền Pháp” là Tình Thương, là Sự Sống. Có Tình Thương thì “Quyền Pháp” mới có giá trị. Có pháp độ thì Sự Sống mới an vui vĩnh cửu:

Thi:

Máy nhiệm vần xoay thế khó lường,
Từ năm Ất Tỵ đã hoằng dương,
Song song lập thuyết nền Tân Giáo;
Đại Đạo Tiên Thiên dựng thế trường.

Thế trường nhơn dục bạo cường,
Tinh thần băng hoại phong cương suy đồi.
Sao cho thoát khỏi luật Trời,
Bảo tồn, đào thải, độ người giác mệ
Thiên ân sứ mạng đề huề,
Lo cơ tận độ, lo bề song tu
.

Bản Thánh nhắc lại lần cuối cùng. Dù hình thức có khác nhau, nhưng “Quyền Pháp” Đạo chỉ vẫn là một, cốt yếu học cho nên mình, hành cho đúng Đạo Lý là được.

Trích: Kinh Tam Giáo Nhựt Tụng Diễn Giải
Biên Soạn: Thiện Trung Nguyễn Xuân Liêm


DamSen


XƯNG TÁNG NGŨ NGUYỆN DIỄN CA
QUI TAM GIÁO
TỤNG KINH
HẰNG NIỆM DANH HIỆU THẦY
TẠI SAO LẠI LÀ “NGŨ NGUYỆN”?
Ý NGHĨA CỦA MỖI CÂU NGUYỆN TRONG “NGŨ NGUYỆN”
PHẦN PHỤ GIẢI “NGŨ NGUYỆN”


Comments (1)

 

  1. Thái Dương Thanh says:

    NGŨ NGUYỆN
    Mục đích của đạo Cao Đài là xây dựng thế giới Đại Đồng,đáp ứng yêu cầu lập đời Thượng ngươn Thánh Đức.
    Muốn làm được việc nầy,người Tín Hữu Cao Đài phải biết lời dạy của Khổng Tử:Chánh tâm_Tu thân_Tề gia_Trị quốc_Bình thiên hạ.
    Muốn tu thân phải chánh tâm.Chánh tâm tức là tâm chơn chánh,là đạo tâm.Muốn đạo tâm phát triển phải làm cho phàm tâm tử.Phàm tâm tức là tâm phiền não gồm có:Tham-Sân-Si-Mạn-Nghi-Ác kiến.Khi đã diệt được tâm phiền não thì đạo tâm mới phát triển được.Khi đạo tâm sanh thi mới hiểu được âm dương,ngũ hành,tam tài tứ tượng,bát quái.Diệt tam tâm trừ tứ tướng.Vận chuyển phá tam quan khai cửu khiếu.Điều hòa âm dương.Thân thể mới khỏe mạnh được.Đó là tu thân.Tu thân được thì tề gia được.Tề gia được thì trị quốc và bình thiên hạ sẽ thành công.
    THI
    Đời hiếp lẫn nhau nở chẵng thương.
    Thương đời nên mới đến đem đường.
    Đường dài gió ngựa tua bền sức .
    Sức yếu lòng người khéo để gương.
    Gương đạo noi theo đời Thuấn Đế.
    Đế dân vẹn giữ lối Văn Vương.
    Vương hầu Lê thứ ai là chí.
    Chí quyết làm cho thế khác thường.

Leave a Reply