SỐNG TRÊN ĐỜI CẦN CÓ MỘT TẤM LÒNG!

Apr 13, 10 | Tam Duyen | 3,110 views | 3 Comments



Share |






trungNguyễn Lê Hoàng Trung sinh năm 1992, học sinh lớp 12, ở tổ 4, ấp Thuận Phú 3, xã Thuận Phú, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước là một trong số hơn 200 tấm gương về người khuyết tật, trẻ mồ côi tiêu biểu trên toàn quốc được biểu dương trong hội nghị ngày 12/4.

Vào cái đêm định mệnh cách đây 14 năm, nhát dao oan nghiệt của người cha đã khiến cậu bé 3 tuổi ấy không bao giờ có cơ hội tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình. Bị đứt tủy sống, nửa người dưới cậu bé không hề có cảm giác gì. Cũng trong đêm ấy, người cha còn chém liên tiếp vào người mẹ, khiến chị chết ngay tại chỗ.

Bố đi tù chung thân và cậu trở thành đứa trẻ mồ côi cả cha lẫn mẹ. Gia đình bên nội cũng bỏ mặc Trung. Xót xa trước tình cảnh đứa cháu bé bỏng, ông Lê Văn Khôi, ông ngoại, năm nay 70 tuổi, đã đón cháu về chăm sóc. Mọi việc từ tắm rửa, vệ sinh, bồng bề, ăn uống… hằng ngày, cậu đều nhờ vào ông ngoại.

“Nửa thân dưới của em giờ chẳng có cảm giác gì cả. Em không biết được khi nào mình tiểu tiện, đại tiện. Ông phải quấn tã cho em, còn việc đại tiện thì cứ hai ngày một lần, ông lại dùng nước xịt rửa để kích thích”, Trung kể lại.

Đến tuổi đi học, Trung lại đến lớp trên đôi chân của ông. Bất kể mưa nắng, từ năm này qua năm khác, ông đều đặn đưa cháu đến trường. Còn bé thì ông cõng cháu lên lưng, bế vào lớp rồi lại về. Lớn lên một chút thì ông chở cháu bằng xe máy cũ kỹ, sức ông không bế nổi cháu nữa thì nhờ bạn bè đưa cháu vào lớp hộ.

Đến khi học cấp 3, vì trường học của Trung cách xa nhà đến 15 cây số, thế là hai ông cháu lại dắt díu nhau đi tìm phòng trọ, chỉ về nhà vào dịp cuối tuần.

Thương ông ngoại bao năm vất vả chăm cháu tật nguyền mà Trung cố gắng học thật giỏi. Suốt 11 năm liền, cậu đều là học sinh xuất sắc, đạt giải 3 kỳ thi học sinh giỏi tỉnh môn vật lý (không có học sinh đạt giải nhất và nhì). Đỗ thủ khoa đầu vào khối chuyên Lý, THPT Chuyên Quang Trung (Bình Phước).

Giữa những lời tâm sự của cậu học sinh lớp 12, dáng vẻ gày gò, ít nói ấy thi thoảng lại có một khoảng lặng như thể cậu đang cố gắng để không khóc. “Em không còn nhớ gì về mẹ vì khi đó em còn quá nhỏ, cũng không nhớ gì về cái đêm ấy. Nhưng em vẫn còn giận bố, em không muốn gặp bố. Nếu không có ông ngoại em đã không có ngày hôm nay”, Trung buồn bã nói.

Nhưng dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng đã có lúc Trung muốn buông xuôi tất cả. Đó là vào năm lớp 10, cậu được chọn vào đội tuyển lý của trường, hai ông cháu đã vui sướng biết bao. Thế nhưng niềm vui ấy chẳng kéo dài được lâu, vì phải ngồi cả ngày học và làm bài nâng cao nên vết thương cũ nơi cột sống của cậu ngày càng trở nên đau nhức.

“Em đã phải xin rút khỏi đội tuyển. Lúc đó, em suy sụp ghê gớm. Cảm giác buồn, tự ti, những suy nghĩ tiêu cực cứ lớn dần lên, nghĩ mình không thể làm gì được với cơ thể này, học hành để mà làm gì”, Trung kể.

Cậu đã nghỉ học một tháng rưỡi, nhưng nhờ sự động viên của bạn bè, thầy cô và nhất là nghĩ đến người ông đã chăm lo cho mình hơn chục năm nay mà cậu đã tiếp tục đến trường.

Ông Khôi kể lại: “Lúc đó hai ông cháu tiếc mãi, thương cháu thích học mà không được. Nghĩ cũng tội ‘Tại sao cháu người ta sinh ra bình thường mà sao cháu mình lại khổ thế. Bị liệt nửa người dưới, cấu vào chân nó cũng không thấy đau đâu’. Nó đã phải trải qua biết bao lần phẫu thuật mà vết thương vẫn không tiến triển, cứ ngồi nhiều lại đau lưng”.

Giờ Trung chuyển sang đội tuyển tin, thời gian học ít hơn, vừa sức hơn. Ông Khôi cũng dành dụm tiền mua cho cháu một chiếc máy tính nối mạng. Hết giờ học về nhà, cậu lại nghiền ngẫm, khám phá thế giới, kiếm tìm niềm vui qua chiếc máy vi tính.

Ước mơ của cậu là dự thi vào Đại học Khoa học tự nhiên TP HCM, chuyên ngành công nghệ thông tin. Cậu luôn tâm niệm: “Trong cuộc sống, chắc hẳn có những lúc tâm lý tiêu cực, thấy buồn, tự ti, chán nản nhưng dù sao vẫn còn có những người quan tâm đến chúng ta, hỗ trợ trong cuộc sống. Vì thế em rất mong những người có cùng hoàn cảnh với em cố gắng tự tin. Đời vẫn còn dài, vui cũng thế mà buồn cũng thế, thế thì hãy cố sống cho vui vẻ”.

Còn với ông Khôi, điều khiến ông băn khoăn nhất là kiếm đủ tiền nuôi cháu học đại học. Từ khi lên học cấp 3, xa nhà, đồng lương hưu ít ỏi của ông (chưa được 2 triệu đồng) từ lâu vốn chỉ để dành chi phí cho việc học hành của cháu, nay lại cõng thêm nhiều khoản khác. Tiền nhà, điện nước mỗi tháng cũng hết 400.000 đồng, cơm tự nấu, thức ăn thì mua ở căng tin ký túc xá của trường, hai ông cháu dè xẻn lắm mà một ngày cũng hết 30.000 đồng.

“Nhiều lần tôi đã nghĩ tới việc tranh thủ giờ cháu học mình đi bán vé số. Nhưng vì trước từng là hiệu trưởng một trường tiểu học nên cũng hơi ngại. Nhưng có lẽ cũng sẽ phải thế thôi, cháu nó còn học nhiều mà”, ông Khôi cười hiền hậu nói.

Độc giả có thể liên hệ: Nguyễn Lê Hoàng Trung, học sinh lớp 12, ở tổ 4, ấp Thuận Phú 3, xã Thuận Phú, huyện Đồng Phú, tỉnh Bình Phước. Số điện thoại ông Khôi 01673822017 hoặc nhà riêng 0651819350.

Nam Phương
Source: vnexpress.net

VƯỢT QUA SỐ PHẬN
Thật xúc động khi đọc bài viết này …


Comments (3)

 

  1. Phuc Le says:

    Dao la vay do!

    Moi nguoi nen giup do cho Nguyen Le Hoang Trung.

    Theo Hong Nhung thi minh nen quyen tien tu nhung Thanh Thieu Niien CaoDai de gui ve giup hay la tuy theo ca nhan?

    Neu Hong Nhung co y dinh gui theo ca nhan thi cho Phuc phu them 20 Dollars.

    Than chao Hong Nhung.

    Le Quang Phuc

  2. Tam Duyen says:

    Kính gởi: Huynh Lê Quang Phúc và tất cả các anh chị em.

    Như đã có thưa qua trong Lời Khai Tâm của Tâm Duyên: “Đây là một trang nhà bất vụ lợi, không quyên góp, gây quỹ dưới bất cứ hình thức nào”. Hưởng ứng trợ giúp em Nguyễn Lê Hoàng Trung của Huynh Phúc là một khích lệ to lớn đối với Tâm Duyên. Tâm Duyên xin thành thật cảm ơn.

    Tâm Duyên rất cảm động trước tấm chơn tình của Huynh Phúc. Quả thật: “Nhà rộng không bằng TÂM rộng”. Chúng ta đang sống trong cõi đời đầy đau khổ nhưng bên cạnh đó chúng ta cũng sống trong tình thương yêu của quá nhiều người. Chúng ta biết đem tình thương yêu để hàn gắn những đau thương của đồng loại là việc làm thiêng liêng cao cả mà Đức Chí Tôn thường khuyên dạy. Tâm Duyên thiết nghĩ là những đứa con ngoan của Thầy biết thể hiện được tình thương như thế thì quảng đời còn lại của chúng ta mới thật sự có ý nghĩa. Trong khó khăn hiện tại mà chúng ta thể hiện được như thế làm cho Tâm Duyên mến phục vì nó nỗi bậc lên: “Giá trị của con người, không phải ở chỗ tuổi thọ dài hay ngắn, mà chính là sự cống hiến nhiều hay ít.”

    Tâm Duyên vững tin rằng Huynh Phúc cũng như tất cả các anh chị em đều đồng nhìn nhận là những việc làm tốt đẹp cho mọi người trên thế gian này đều được xây dựng trên căn bản tình thương. Khi mà tình thương được thực hiện khắp thế gian như chính tình thương bao la vô tận của Đức Thượng Đế đối với nhân sanh, hay như lòng từ bi và bác ái của Đức Phật, Đức Chúa, tình đồng đạo, nghĩa đồng bào, tình huynh đệ, tình bằng hữu thì thế gian nầy sẽ an lạc.

    Sự rung cảm của Huynh Phúc làm cho Tâm Duyên hiểu được ý nghĩa Tam Công mà Ơn Trên khuyên dạy người tu phải hội đủ. Nếu Công Trình luyện kỷ giúp con người hoàn hảo hóa bản thân và Công Phu đạo pháp giúp con người thoát vòng luân hồi sanh tử thì chính Công Quả làm nền tảng cho công trình và công phu được vững bền. Thì sự ủng hộ của Huynh Phúc là một việc làm rất ý nghĩa và cần thiết trong đời sống tu hành:

    Công trình, Công quả, Công phu,
    Ba Công hội đủ đường tu vững vàng
    ”.

    Còn nhiều điều Tâm Duyên muốn chia sẽ nhưng không thể cạn tỏ ở đây . Riêng việc trợ giúp cho em Nguyễn Lê Hoàng Trung thì Tâm Duyên có để địa chỉ và số phone để liên lạc, Huynh Phúc và các anh chị em có thể liên lạc thẳng với người nhận hoặc liên lạc với họ Đạo địa phương hay thân nhân ở Việt Nam trực tiếp giúp đỡ. Chân thành cảm ơn Huynh Phúc cũng như tất cả các anh chị em.

    Mến,
    Tâm Duyên

  3. Thái Dương thanh says:

    Cuộc đời sao quá đắng cay.
    Trả vay vay trả trần ai đọa đày.
    Kiếp trước mình đã làm sai.
    Kiếp nầy phải trả nào ai hại mình.
    Công Cha Nghĩa Mẹ thâm tình.
    Vẹn tròn chữ hiếu Thần Linh chứng lòng.
    Làm Con vẹn giữ cho xong,
    Chớ nên giận bố mới mong đạo thành.
    Ai sai còn có Cao Xanh.
    Cho tròn lẽ Đạo mới thành Hiền nhân.
    Đôi lời trao gởi ân cần.
    Mong người suy nghiệm để gần Phật Tiên.
    Diệt cho tiêu hết não phiền.
    Tục trần bất nhiễm lên miền bồng lai.
    Trả xong một kiếp đọa đày.
    Để tâm thanh tịnh chờ ngày Long Hoa.

Leave a Reply