MỘT QUAN NIỆM VỀ TU HÀNH

Mar 28, 10 | Tâm Duyên | 14,118 views | 2 Comments



Share |





lotusXin phép được định nghĩa đơn giản về hai chữ Tu Hành.

Tu là sửa. Hành là thực hành.

Vậy tu là chuyển hoá, mà chuyển hoá thế nào?

Và hành là thực hành thì phải thực hành như thế nào?

Khi xe chúng ta bị hư, chúng ta phải xem nó bị hư ở bộ phận nào trước khi chúng ta sửa chữa thì việc tu hành cũng vậy, phải tìm ra căn nguyên chỗ nào sai và làm sao mình chuyển hoá việc sai đó. Khi tìm cho được nguyên do hư hỏng hay việc làm sai quấy để chuyển hoá, để hoàn thiện cho được tốt lành như nguyên gốc đó chính là tu hành.

Là con người hiện hửu nơi trần gian chúng ta được cha mẹ tạo ra. Nơi thân thể vô thường sáng còn chiều mất có cái hằng thường đó là Linh Hồn hay Phật Tánh, Thiên Tánh vốn trọn tốt trọn lành. Đây là Bản Tánh tự nhiên của con người nên từ ngàn xưa nhân loại đã tự hiểu và trọn tin như thế. Các tôn giáo lần lượt ra đời cũng đã xác định con người có hai phần là thân xác và linh hồn. Đạo Cao Đài khai minh vào thời đại tiến bộ ngày nay cũng xác định ngoài xác thân con người có phần Linh Hồn hay Phật Tánh, Thiên Tánh vô cùng vi diệu bất biến. Kinh Cao Đài dạy rất rõ về vấn đề nầy:

Con người đứng phẩm Tối Linh

Nữa người, Nữa Phật nơi mình Anh Nhi

Kinh Tắm Thánh

Mỗi người chúng ta tuy có một thân thể nhưng lại có hai cái tâm khác nhau đó là: Tâm thật (Thiên Tâm, Tâm Phật) và Tâm giả (tâm phàm, tâm ma). Tâm thật là Chơn Tâm Phật Tánh của chúng ta. Còn tâm giả là tâm phàm phu mà chúng ta đang sống hằng ngày. Vì sống và giao tiếp cùng thế gian nên chúng ta luôn luôn tựa trên suy nghĩ của thế gian. Với môi trường sống như thế chúng ta thường sống với tâm giả chứ rất ít khi vận dụng cái Tâm thật, tức cái Thượng Đế Tánh, Phật Tánh hay Lương Tâm… vốn toàn tri toàn năng và vô cùng vi diệu hằng có nơi chúng ta nên chúng ta mới bị luân hồi vô số kiếp. Nếu biết cách sống và hành xử theo cái Tâm thật thì chắc chắn chúng ta đã là Phật, là Tiên, là Thánh, là Thần từ lâu rồi, không còn ở đây để mà luận bàn như thế này.

Hơn 2500 năm trước đức Phật xuất hiện nơi thế gian để cứu độ nhân loại. Ngài xác định: “Tất cả chúng sanh đều có Phật Tánh”. Đức Phật đã khẳng định như thế để cho chúng ta biết chắc nơi chính chúng ta có Phật Tánh tức chúng ta tự có quyền năng mầu nhiệm của đất trời, chúng ta cần vươn lên sống với cái Phật Tánh vi diệu nơi ta. Để giúp chúng ta có đủ tự tin để đạt đến mục đích cao cả của cuộc đời và sống với Phật Tánh ngay trong chúng ta Đức Phật đã mạnh mẽ khuyến khích:

Ta là Phật đã thành

Chúng sanh là Phật sẽ thành

Con người có Phật Tánh và có thể thành Phật như Đức Phật đã cho biết. Nhưng, rất tiếc, có lẽ vì không nghe lời Phật dạy hay vì thiếu tu hành nên chúng ta mãi mãi trầm luân. Đến Tam Kỳ Phổ Độ, Đức Thượng Đế khai mở Đại Đạo để tận độ toàn linh. Biểu tượng Thiên Nhãn được dùng để thờ Thượng Đế là một hình thức cụ thể để chỉ dạy cho rõ ràng về ý nghĩa tu hành rất cao siêu, rất khó hiểu. Biểu tượng Thiên Nhãn thờ phượng của đạo Cao Đài là để nhắc nhở việc tu hành của thời đại được Đức Thượng Đế chỉ dạy rất rõ ràng:

Nhãn thị chủ Tâm,

Lưỡng quang chủ tể.

Quang thị Thần,

Thần thị Thiên.

Thiên giả ngả giả.

Thánh Ngôn Hiệp Tuyển I

ThienNhanQua chỉ dạy về Thiên Nhãn của Đức Thượng Đế như thế chúng ta thấy rằng: Việc tu hành của thời đại đã được chỉ dạy rất cụ thể bằng biểu tượng Thiên Nhãn với giải thích rất rõ ràng của chính Đức Thượng Đế. Xin tạm hiểu lời giải thích của Thầy về Thiên Nhãn như vầy: Thiên Nhãn mà chúng ta thờ chính là Tâm Linh của vũ trụ. Nó chính là Chủ Tể của càn khôn, là Quyền Năng vận chuyển cả vạn vật. Đó chính là Thần Thánh Tiên Phật là Trời. Mà Trời chính là chúng ta chứ không ai khác lạ.

Chúng ta thấy Đức Chí Tôn đã xác định rất rõ ràng: “Thiên giả ngã giả” nghĩa là Trời chính là ta. Như vậy việc thờ Thiên Nhãn chính là hình thức để nhắc nhở thường xuyên rất quan trọng đối với việc tu hành. Nghĩa là Đức Chí Tôn khuyên dạy chúng ta phải tự nâng mình lên, phải tự thánh hóa mình Hiệp Nhất cùng Trời Phật mà thông thường chúng ta thường nghe nói đến là Đắc Nhất hay Qui Nhất, tức trở về với Nguyên Thỉ, quay về với Gốc Nguồn.

Nếu truyền thống tín ngưỡng làm cho chúng ta tự thấy chúng ta là hàng thấp hèn rồi an phận thủ thường chẳng dám vươn lên lo tu hành để làm sáng tỏ Thượng Đế Tánh hay Phật Tánh, Thiên Tánh… ngay trong chúng ta thì Đức Chí Tôn khai minh Đại Đạo nhắc nhở “Thiên giả ngã giả” (Trời chính là ta). Khai mở nền Đại Đạo Đức Thượng Đế xác định Ngài đang hiện hửu ngay trong tâm hồn chúng ta. Tuy có sự xác định của Đức Chí Tôn như thế nhưng chúng ta cũng chưa dám trọn tin vì sợ đắc tội. Đây là chuyện dè dặt rất bình thường của con người mà thôi. Làm sao mà một con người phàm phu nơi thế gian lại có thể sánh như Thượng Đế được? Thấy sự ngờ vực của chúng ta như vậy Đức Thượng Đế lại từ bi khẳng định:

Con là một Thiêng Liêng tại thế

Cùng với Thầy đồng thể Linh Quang

Ngọc Hoàng Thượng Đế

Thánh Giáo Sưu Tập 1966-1967 trang 36

Khẳng định về sự đồng nhất giửa chúng ta và Thượng Đế như thế phải chăng Đức Thượng Đế muốn xác định cho chúng ta biết rõ, chính chúng ta và Thượng Đế không hề ngăn cách. Ngài luôn luôn hiện hửu trong ta để gìn giử thâm tâm của chúng ta. Bởi thế, việc tu hành của thời đại rất đơn giản, khỏi cần mất thì giờ lặn lội nơi thâm sơn xa xuôi, chỉ cần trở về nơi Nội Tâm thanh tịnh thì có thể hiệp nhứt cùng Thượng Đế. Nghĩa là trở về nơi nội tâm để trực tiếp học với ông thầy Trời, học ngay với Ông Trời ở đó để được làm Trời. Đây chính là đường hướng tu hành của Cao Đài ngày nay. Đường hướng nầy đã được Đức Thượng Đế xác định rõ ràng:

Tu là học để làm Trời

Phải đâu kiếp kiếp làm người thế gian

Đức Thượng Đế còn cho chúng ta biết, chẳng phải riêng con người mới có Thượng Đế Tánh, tức có quyền năng của Thượng Đế trong ta mà mỗi một tế bào trong cơ thể cũng có quyền năng vi diệu của Phật Trời. Trong một đàn cơ dạy Đạo, Đức Chí Tôn có chỉ dạy:

Ngoài trời Thượng Đế bao la.

Trong lòng vạn tượng cũng là Chí Tôn”.

HUẤN DỤ CỦA QUẢNG ĐỨC CHƠN TIÊN
Minh-Lý Thánh-Hội, 7-6 Tân Dậu (8-7-1981)

Từ ngàn xưa các tôn giáo xuất hiện trên thế gian đều chung một mục đích là nhắc nhở, khuyên dạy con người hướng thiện lo tu hành tinh tấn, để thực hành quyền năng Trời Phật vốn có sằn trong mỗi người. Cũng như Đức Quán Âm Bồ Tát có lần dạy rằng:

Trời thì có hành tinh nhựt nguyệt,
Có âm dương hàn nhiệt nóng khô;
Con người là tiểu qui mô,
Cũng đều có bản hà đồ lạc thơ.
Đó là máy huyền cơ tạo vật,
Người với Trời thể chất song song,
Nếu mình bền chí gia công,
Tu thân luyện mạng cũng mong thành Trời

Ngày nay đạo Cao Đài tiếp nối sứ mạng cứu thế mở đường giải thoát cho nhơn sinh. Qua biểu tượng thờ phượng Thiên Nhãn chúng ta biết rõ nơi con người phàm phu tội lỗi nầy có phần Thiêng Liêng vi diệu tức có Đức Thượng Đế đang ngự trị. Giáo lý Cao Đài được Đức Thượng Đế và chư Phật Tiên Thánh Thần giáng cơ chỉ dạy chúng ta biết rõ rằng, mỗi chúng ta đều có Thượng Đế Tánh (Tiểu Linh Quang) hay Tự tánh Di Ðà (Phật Tâm) vốn trọn tốt trọn lành, từ bi bác ái … Và ngay trong chúng ta cũng có phàm tâm vốn bị ảnh hưởng từ nhiều kiếp trải dài qua cuộc sống nơi thế gian nên nó thường tình, tranh đấu, riêng tư, ích kỷ…

Nếu chúng ta đem hai cái tâm: Tâm thật (cái Chân Tâm của mình từ muôn kiếp) và tâm giả (cái Tâm Phàm bị ảnh hưởng nơi thế gian từ muôn đời) ví thành hai người, một bên là Chân Tâm hay Phật Tâm, một bên là Ma Tâm hay Giả Tâm. Sau đó chúng ta tìm xem ông Trời hay ông Phật của chúng ta đang ở đâu và như thế nào? Phải chăng, chúng ta đều thấy chúng ta đã quên lãng ông Phật hay ông Trời trong ta và để mặc tình ông Ma tự tung tự tác, hoành hành điều khiển chúng ta khiến chúng ta cứ lặn hụp trong đau khổ và phải chịu luân hồi vô số kiếp. Chúng ta đã bao lần buồn trách cho cuộc đời nhiều khổ đau oan trái nầy. Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi tình nguyện làm nô lệ cho Ma tâm dẫn dắt để phải đau khổ hết kiếp này đến kiếp khác hay sao?

Bây giờ muốn thoát khỏi luân hồi và vãng sanh thành Phật, muốn tu cho đắc quả Phật Tiên, hay muốn trở về hiệp nhất cùng Trời thoát ly đau khổ thì trước hết chúng ta phải mau mau đánh thức Phật tâm hay Thiên Tánh trong ta sớm tỉnh lại, và sau đó phải hợp sức trợ lực cho ông Phật trong ta có đủ nghị lực để xua đuổi Ma tâm ra khỏi người chúng ta để ra công ra sức phát huy Chân Thiện Mỹ, thực hiện lòng bác ái hạnh từ bi, mang an lạc đến cho tất cả chúng sanh.

Nhưng chúng ta phải đánh thức hay phải làm cách nào để cho Thiên Tánh hay Phật Tâm xuất hiện? Nói khác hơn là chúng ta phải tu hành như thế nào? Xin thưa: Đi, đứng, nằm, ngồi (cả trong tiềm thức) từng phút từng giây luôn luôn Niệm Lục Tự theo từng hơi thở. Những Lục Tự có khả năng chiêu cảm giúp chúng ta tiếp thu năng lực mầu nhiệm của Phật Trời đặng hóa giải mọi nghiệp lực để hòa nhập trong tuệ giác của Phật Tiên mà chúng ta có thể niệm vốn rất quen thuộc như:

Nam mô Cao Đài Tiên Ông.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Om Ma-ni Pad-me Hum…

Những Lục tự nầy là những danh hiệu mầu nhiệm được ký chú bởi Đấng Tạo Hóa và Phật Tiên. Khi chú tâm vào việc niệm Lục Tự thì lục dục thất tình sẽ được cắt đứt một cách tự nhiên, tâm chúng ta bấy giờ sẽ thanh tịnh. Công đức niệm lục tự để giử cho tâm thanh tịnh vô cùng to lớn đối với người tu. Kinh Phật đã dạy rõ: “Nhứt niệm bất sanh vô lượng công đức”. Hể cứ niệm Lục Tự thường xuyên thì tự nhiên sẽ hoàn phục lại “Tự tánh Di Đà” hay sống với Thượng Đế nội tại. Niệm Lục Tự thường xuyên để giúp cho tâm thanh tịnh thì chúng ta sẽ có được sức chuyển hóa vô cùng to lớn, giống như chúng ta đang ngủ mê thì câu niệm này đánh thức chúng ta tỉnh dậy.

Niệm Lục Tự là pháp môn trói cột “Tâm viên, Ý mã”. Tâm niệm lục tự tay lần chuổi để trói cột thân tâm về một chỗ là một pháp môn rất đơn thuần bất cứ người nào, lúc nào và ở đâu đều có thể thực hành được. Pháp môn lần chuổi và niệm danh hiệu các Đấng Tôn Kính hay niệm Lục Tự thường được hành trì trong các tôn giáo tuy thấy đơn thuần nhưng kết quả của nó rất vi diệu. Chúng ta thực hành thường xuyên thì nó sẽ đưa mình hội hiệp cùng Phật Tiên. Lần chuổi và niệm Lục Tự để giử cho tâm thanh tịnh vô cùng vi diệu được Thiêng Liêng giải thích như thế nầy:

Lần từng hạt để rõ cơ Tạo hóa

Niệm từng câu để thấu tỏ máy Càn Khôn

Niệm để thấy mình là Thượng Đế Chí Tôn,

Niệm để mở Thiên Môn bế đường đoạ lạc…“

Trần Đoàn Lão Tổ

Hay:

Hằng ngày con kiền thiền khẩn nguyện,

Chớ để tâm vọng niệm ý tà

Đức Chí Tôn, Thanh Liên Đàn 14.4 Giáp Thìn (1964)

Hay là:

Họa chữ Tâm trên dòng Thiên Nhãn,

Cho ma vương chẳng dám lăng loàn;

Để con đường thẳng bước sang,

Khỏi ai trì kéo đặng an tinh thần.”

Đức Diêu Trì Kim Mẫu, Thi văn sưu tập Tây Ninh

Qua Thánh giáo mà Ơn Trên chỉ dạy, chúng ta phải luôn luôn giử tâm cho an định, chúng ta phải luôn luôn hướng về một con đường thẳng về Đức Chí Tôn (Thiên Nhãn) để an thần hầu tránh những cạm bẫy của lục dục thất tình lôi cuốn. Lúc nào chúng ta cũng luôn luôn hồi hướng về Trời Phật và nhất tâm tin tưởng luôn luôn có Trời Phật ngự trị trong ta để cố gắng vượt qua những cám dỗ của thế gian và của lục dục thất tình.

Chúng ta cần chuyên tâm niệm Lục Tự theo từng hơi thở thường xuyên để cho tâm thường an định. Niệm không gián đoạn, không thối chuyển thì ma tâm phàm tánh sẽ không có nơi bám víu, dần dần chúng ta sẽ có đủ thần lực mầu nhiệm đánh thức ông Phật hay phục hồi Phật vị trong ta và xua đuổi Ma tâm ra khỏi người chúng ta. Nếu tâm chúng ta bị xao lảng quên niệm Lục Tự thì ông Phật trong ta sẽ bị Ma tâm lấn áp cũng như khi ta cứu một người hấp hối nửa chừng rồi bỏ cuộc thì làm người đang hấp hối kia phải chịu cảnh hiểm nguy. Người hấp hối nầy chính là ông Phật nơi ta vậy! Nay hiểu được rõ ràng ông Phật nơi ta đang hấp hối hay bị vây hảm bởi vọng động, bởi tà tâm thì chúng ta phải siêng năng chú tâm niệm Lục Tự để cho tâm được thanh tịnh giúp cho Thiên tâm hay Phật tánh trong ta hoàn phục đặng xua đuổi Ma tâm ra khỏi người chúng ta, giúp cho trí tuệ của chúng ta được khai mở.

Pháp môn niệm Lục Tự để đem tâm vọng động trở về thanh tịnh để trí tuệ viên minh được Đức Lão Tử chỉ dạy rất rõ ràng:

Tướng do Tâm sanh

Tâm tịnh, Thần sáng

Thần sáng, Trí minh

Tâm bất tịnh, Thần suy

Thần bất tịnh, Trí bất minh

“Tâm tịnh thì Thần sáng, Thần sáng thì trí minh” được Đức Chí Tôn xác định: “Thanh Tịnh lòng con sẽ có Thầy“. Và Ngài cũng dạy: “Khi nào sóng lặng gió yên. Thì Thầy khẩu quyết Tâm truyền cho con”. Ở đây chúng ta thấy Đức Chí Tôn dạy chúng ta giử cho tâm thanh tịnh thì mới học hỏi nơi Ngài được. Nghĩa là tâm chúng ta phải thanh tịnh thì Phật Trời mới trò chuyện thân mật cùng chúng ta được.

Việc tu hành rất là đơn giản vậy thôi. Chỉ cần giử cho tâm thanh tịnh bằng cách chú tâm niệm Lục Tự để chế trừ lục dục thì tâm vọng động trở lại thanh tịnh mà thanh tịnh chính là bản thể của càn khôn vũ trụ thì chúng ta đương nhiên hiệp nhất cùng Trời Phật vậy. Niệm Lục Tự là phương pháp bình thường nhưng kết quả thì rất phi thường, nó có khả năng đưa chúng ta hiệp nhất cùng Trời Phật.

Song song với việc niệm Lục Tự hay danh hiệu các đấng muốn cho tâm trí dễ được thanh tịnh để cho cái Tâm thật hiện ra để giúp cho cuộc đời nầy chúng ta cần hít thở điều hòa. Chú tâm hít thở điều hòa nhẹ nhàng trong lúc niệm Lục Tự chính là phương pháp điều hòa Âm Dương Thần Khí để tiếp thu năng lực của vũ trụ giúp cho sức khỏe tráng kiện, tinh thần được an định, trí tuệ sáng suốt để có được sự an lạc tự tại nơi tâm hồn, tức có được cách sống Thần Tiên.

Đến đây chúng ta hiểu rõ tu là chuyển cái tâm vọng động thành cái tâm thanh tịnh để cho ông Phật trong ta trở lại nguyên thủy (Tâm Bất Sinh) để tái lập lại quyền năng mầu nhiệm của càn khôn vũ trụ nằm ngay trong ta. Hành là nhất tâm trì niệm tinh tấn không thối chuyển, trì niệm luôn luôn để cho tâm thanh tịnh trợ lực và đưa ông Phật của chúng ta trở lại chánh vị không còn bị chúng ma vây hảm để cho đời sống được trọn tốt trọn lành. Thực hiện được như vậy thì chúng ta sẽ sống trong an vui tự tại của Thần Tiên. Sống trong an lạc như thế mỗi ngày chúng ta cứu độ hàng tỷ sanh sinh thoát khỏi bao đau thương tang tóc. Công đức ấy sẽ to lớn vô tận vô biên. Trong cuộc sống giửa trần gian nhiều chi phối, cám dỗ mà làm được như thế thì đến giây phút lâm chung phần linh hồn hay Tiểu Linh Quang hay ông Phật của chúng ta có đủ thần lực để về thẳng nơi cõi Thiên Đàng để an vui nơi ngôi xưa vị cũ.

Đấy là hai chữ TU HÀNH trong buổi Tam Kỳ. Tâm Duyên xin chia xẻ cùng Quí Huynh Tỷ và bạn bè xa gần. Những sai xót nếu có thì đó là lỗi lầm của Tâm Duyên do trí tuệ hạn hẹp và sự hiểu biết nông cạn. Với tấm lòng hâm mộ tu học Tâm Duyên thành tâm chia xẻ những học hỏi. Ngưỡng mong Quí Huynh Tỷ từ bi chỉ chính cho những điều sai sót. Thành tâm cầu chúc tất cả Quý Huynh Tỷ tu hành tinh tấn.

Nam mô Cao Đài Tiên Ông
Nam mô Diêu Trì Kim Mẫu

Tâm Duyên

quanam

HẰNG NIỆM LỤC TỰ CAO ĐÀI
TU MAU KẺO TRỄ
TU LÀ CỘI PHÚC
NƯƠNG TỰA CHÍNH MÌNH
PHƯƠNG PHÁP HÍT THỞ




Comments (2)

 

  1. Thái Dương thanh says:

    TU HÀNH.TAM CÔNG.
    Công trình,công quả,công phu.
    Tam công trọn vẹn thiên thu an nhàn.
    Nhứt tâm niệm lục tự rất có ích là làm cho tâm ta thanh tịnh,trí ta sáng suốt.Khi đó chúng ta biết được thế nào là đúng sai mà hành động.Niệm Phật tức là công phu.Tìm hiểu là công trình,Giúp người là công quả.Nếu thiếu một trong ba thì tu hành chưa trọn vẹn.Tu hành Ta phải biết diệt phàm tâm là:Tham-Sân-SI- Mạn-Nghi-Ác kiến.Diệt tam tâm,trừ tứ tướng thì Ta mới thấy được Đạo mà tu hành đắc quả.

  2. Đặng Trường Sanh says:

    TU SAO CHO ĐÚNG
    Thầy là Đại linh Quang.Là Đấng Tạo Hóa có đày đủ sáng suốt có đầy đủ quyền năng sinh thành và dưỡng dục tất cả trong vũ trụ.Thầy xoay chuyễn máy Trời không ngừng nghỉ.Khả năng của Thầy là vô cùng tận.Ta niệm danh Thầy,hướng về Thầy noi gương Thầy,cho Tiểu linh Quang của Ta càng ngày càng phát triển.Phật Thánh Tiên là những người đi trước.Thay mặt Thầy để dạy dỗ chúng sinh.Cho nên chúng ta phải biết trân trọng những lời vàng tiếng ngọc mà tu sửa bản thân.Nếu niệm danh Thầy mà không lao động làm sao có ăn có mặc.Chúng ta phải biết vận dụng lời dạy của Thầy Mẹ Phật Thánh Tiên vào cuộc sống.Sống sao có ích cho mình có lợi cho người không làm hại kẻ khác.Sống sao không cay đắng trong cuộc sống.Sống sao cho thân thể khỏe mạnh.Sống sao khỏi lụm cụm vì tuổi già.Sống sao cho khỏi chết.Sống sao thoát khỏi vòng tứ khổ và hết luân hồi.Đây là điều quan trọng.Kỳ Ba nầy Thầy dạy Ta phép cải lão hoàn đòng,phép trường sinh bất lão.Tâm Duyên và các Bạn có tin không.Tin thì được sống đời Thánh Đức.Không tin thì sẽ đau khổ và chết đó các Bạn ạ.
    Tôi xin dẫn chứng những lời Thầy dạy:
    Một ngày thỏn mỏn một ngày qua.
    Tiên phật nơi mình phải ở xa.
    Luyện đặng tinh thông muôn tuổi thọ.
    Cửa Tiên xuất nhập cũng như nhà.
    Tại sao đã trên 90 năm Cao Đài khai mở mà chẵng thấy ai thành?Bởi vì học chưa tới làm sao đạt.Đâu phải cắp sách đến trường năm bảy năm làm Bác sỉ được đâu.Tu hành cũng vậy.Phải đủ số kiếp mới được chớ.
    Thầy dạy:Biết ăn năn niệm tiếng Cao Đài.Vĩnh sanh phép báu trao tay.Ý Thầy bão Ta ăn năn tu hành sẽ được vĩnh sanh.Tu hành phải đủ tam công tròn đầy mới được chứ.Thầy cũng dạy:Trử tâm trần dục lên đường vĩnh sanh.Vậy xét lại tâm trần dục Ta đã trừ sạch chưa?Ta chưa thành.Tức tâm trần dục ta còn chưa hết.
    Tóm lại Ta phải cố gắng học hỏi cho đến nơi đến chốn và ra sức Tu hành thì chắc chắn đạt thành quả vị.Chúc các Bạn thành công.Hẹn gặp nhau ngày Đại Hội.

Leave a Reply