TU LÀ CỘI PHÚC …

Mar 17, 10 | Tâm Duyên | 6,240 views | 1 Comment



Share |






TLCPJiun, một vị Thiền sư phái Shingon, vốn là một học giả chữ Phạn thời Tokugawa. Lúc còn là thiền sinh, ngài hay thuyết giảng cho các đồng môn.

Khi hay tin, Mẹ ngài liền viết cho ngài một lá thư: “Con ạ, Mẹ không tin rằng khi con hiến mình vào cửa Phật là cốt để trở thành một cuốn tự điển sống. Biện bác, sành sõi, vẽ vang và tự mãn chẳng đi đến đâu. Mẹ muốn con hãy dẹp cái trò lên lớp đó đi. Hãy dọn mình tĩnh tu trong một tiểu viện ở chốn thâm sơn cùng cốc. Dành mọi thì giờ cho việc thiền quán, may ra con mới ngộ được chánh đạo.”

*****

TU LÀ CỘI PHÚC

TIÊN cảnh Bồng-Lai rất lịch xinh,

ĐỒNG tu tự-giác sửa trau mình,

Báo ân Tạo-Hóa công sanh dưỡng,

Đàn thiện quyết đi phải tận tình.

Tận tình, tận lực, tận tâm thành,

Lóng đục thành trong mới trọn lành,

Danh lợi là đường đi xuống hố,

Hố sâu chôn lấp bực tài danh.

Tài-danh đạo-đức mãi lưu truyền,

Âm-đức chi điền tạo phước duyên,

Duyên trước căn tu nay ngộ Đạo,

Đạo Trời cứu độ bực Nhân-Nguyên.

Nhân-nguyên tự-giác, giác-tha tròn,

Thành Đạo danh đề tạc bảng son,

Cứu được Cửu-Huyền cùng Thất-Tổ,

Hiển-vinh phụ mẫu, rạng tông-môn.

Tông-môn tài đức mãi vinh-quang,

Cội phước đường tu hưởng vững vàng,

Vật-chất nơi trần phương-tiện học,

Tinh-thần tiến hóa chẳng tiêu tan.

Hỡi người đi trước làm gương mẫu,

Nầy kẻ theo sau bước lẹ làng,

Kẻ trước, người sau nương-níu vịn,

Qua truông đen tối, đến ngày an.

TIÊN-ĐỒNG ĐÂU-XUẤT-CUNG


*****

Xem Video: TU LÀ CỘI PHÚC …

http://video.google.com/videoplay?docid=-4926499080074444470


http://video.google.com/videoplay?docid=-1217728920962834851
ĐĐ. Thích Phước Tiến thuyết giảng


*****

Ca Cổ Nhạc: TU LÀ CỘI PHÚC
YouTube Preview Image




MinhCanh

Ai nức nở quỳ bên chánh điện,

Khi chuông chùa vừa điểm tiếng công phu.

Tín nữ ơi, nguyên do nào người muốn đi tu,

Vui kinh kệ và quen mùi khổ hạnh.

Nhưng tín nữ đi tu làm sao cho thành chánh quả, bởi làn phấn son còn in rõ trên đôi má dạn phong … trần. Người đã giác ngộ hay vẫn vướng nợ trần. Người đi tu vì chán mùi chung đỉnh, và cảm thấy cuộc đời là hố thẳm, ghềnh sâu. Hay là vì một phút giận hờn, ghen tức, khổ đau, tín nữ mới toan mượn cửa am tiền, để chôn lấp mạch sầu thương, và phôi pha nỗi niềm đau khổ?

Kìa, tín nữ có nghe không tiếng chuông vang rền ở chánh điện như đánh thức kẻ trần gian đang hướng thiện hồi đầu. Nhưng tu làm sao, khi quỳ trước đấng từ bi còn nức nỡ, nghẹn ngào. Tín nữ ơi, còn tủi thân, còn đau khổ, thì lòng dạ còn nặng nợ trần ai. Đây là cửa am tiền vẫn mở rộng cho người đời chuông mõ công phu. Vào chốn này không khó, nhưng khó giữ cho bền tâm chí của một người tu.

Chắp hai tay ngước nhìn lên Phật Tổ, mà đôi mắt còn đầm đìa những giọt thu ba. Nam Mô A Di Đà Phật, đây cũng là một nạn nhân của lục dục thất tình, một tâm sự trái ngang, một đoạn đời bi thảm. Tín nữ ơi, người ta thường bảo rằng thời gian là liều thuốc quý, vậy tín nữ hãy trở về đi, hãy ráng phấn đấu để vượt qua bao nhiêu trở lực, vì có sống trong gian khổ thì ta mới tìm ra được lẽ sống của con người.

Nam Mô A Di Đà Phật.

Tóc chưa bạc đừng ngăn giòng nhiệt huyết,

Người còn xuân đừng tính việc đi tu.

Dẫu đời người tỉ như cánh phù du,

Nhưng còn sống ta vẫn còn tranh đấu.

Sở dĩ bần tăng đi tu đây là vì ba mươi năm sương gió, cõi trần ai đã lỡ dở mộng công … hầu. Một kiếp phù sinh đã trắng nửa mái đầu. Trước khi bước chân vào nơi phật tự, bần tăng cảm thấy mình là một chiếc lá vàng rơi. Tuổi thanh xuân không còn với một lão già tóc bạc, răng long, mắt mờ, tay yếu. Thôi thì mượn lời kinh tiếng kệ, để có ngăn chia đôi ngã đạo và đời.

Nam Mô A Di Đà Phật, còn như tín nữ đây vốn người tuổi trẻ, gái đôi mươi đang giữa độ xuân thời. Đừng vì một phút buồn đau mà chán nản sự đời. Đâu có phải lần chuỗi bồ đề niệm kinh sám hối, là dứt được vòng trân lụy thế gian. Còn mặc chiếc áo nâu sòng là còn mang ơn người đã dệt từng tấc vải, còn đỡ lòng bằng bữa cơm dưa muối, là còn nợ bác nông phu tay lấm chân bùn.

Nam Mô A Di Đà Phật, đã có câu, “Sắc tức thị không, không tức thị sắc,” và cũng có câu, “Tâm tức Phật, Phật tức tâm.” Tín nữ trước hãy lo tu thân rồi sau sẽ lo tu tiên, tu phật. Còn như muốn nếm mùi khổ hạnh thì năm sáu mươi năm nữa, khi mắt đã mờ, không còn nhìn rõ vạn vật muôn màu, tai đã lãng, không còn nghe chuyện thị phi thiên hạ, lưỡi đã tê vì tân khổ, không còn thiết nếm nhũng mùi mỹ vị cao lương. Chừng ấy tín nữ đến đây qui y thí phát, để có gửi thân dưới bóng phật đài. Tín nữ nên biết rằng, cửa thiền chỉ rộng mở cho những ai không bận vòng trần lụy, bởi có câu, “Tu đâu cho bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ hơn là đi tu.”

Soạn Giả: Viễn Châu


*****

Theo lời giới thiệu của ĐH. Cao Quỳnh Tuệ Lâm: TU LÀ CÕI PHÚC – Phụng Sự Đại Đạo video

http://www.dailymotion.com/videoxb74ia
Sáng Tác: Thái An. Ca Sĩ: Ngọc Huyền




Comments (1)

 

  1. Kính chư Hiền !

    Xin gởi bài Tu Là Cội Phúc do Ngọc Huyền ca, Phụng Sự Đại Đạo video.

    Theo lời giới thiệu thì đọc “cội” thành “cõi” .

    Kính

Leave a Reply