Video: TU MAU KẺO TRỄ

Mar 10, 10 | Tâm Duyên | 12,576 views | 10 Comments



Share |






TMKTTu là gì? Nói đến chữ tu, có người lầm tưởng rằng phải bỏ nhà, bỏ cửa, bỏ vợ con để tìm nơi non cao thanh vắng, hoặc ở chùa, ở am mới gọi là tu. Không phải như thế đâu, tu có nghĩa là sửa đổi, trau dồi. Sửa là sửa hư, sửa sai, sửa lạc lầm, sửa xấu thành tốt, sửa dữ thành hiền, tà vạy thành ngay thẳng, tối tăm thành sáng suốt, si mê thành giác ngộ, phàm phu thành thánh hiền, chúng sanh thành Phật, sanh tử thành Niết Bàn.

Đổi là đổi cũ thành mới, cho tốt, cho đẹp, cho hay. Còn trau dồi là trau dồi các đức tánh tốt, các hạnh lành và hạnh thanh tịnh (không ô nhiễm) cho được tốt đẹp thêm lên.

Đã rõ chữ tu rồi, vậy tu rất dễ, bất luận già trẻ, bé lớn gì, ai tu cũng được hết, miễn biết sửa đổi trau dồi tâm tánh là tu, và xuất gia, hay là ở tại gia gì cũng đều tu được cả.

Tu như vậy không khó và ta tu càng sớm càng hay. Khi ta cương quyết chọn con đường tu hành rồi thì phải lo trau tâm, sửa tánh bề trong chớ không phải tu ở bề ngoài.

Thế nào gọi là tu bề trong?

Là diệt lòng tham vọng ngu si, sân hận, mưu sâu kế độc, ích kỷ, vụ lợi, chấp nhơn, chấp ngã, tự ái, tự kiêu, để cho lòng từ bi của ta được nảy nở, trí huệ được mở mang.


Mỗi khi ta làm quấy (thân nghiệp), nói quấy (khẩu nghiệp) và nghĩ quấy (ý nghiệp), thì lương tâm ta hổ thẹn, lập tức ta phải sửa sai, ở ngay, nói thật liền, đó là tu.

Thấy người lâm vào cảnh nghèo đói, ốm đau, họan nạn, ta không thể làm ngơ, mau mau giúp đỡ, đó là tu.

Nhưng tu phải hành, chớ tu mà không hành thì chỉ tu ở đầu môi chót lưỡi mà thôi, ba nghiệp: thân, khẩu, ý vẫn còn đó. Vậy tu và hành phải đi đôi không thể thiếu một được.

Có câu:

Tu không hành như buồm không gió,

Tu phải hành, chớ có đơn sai.

Tu hành cần được cả hai,

Trong hai thiếu một không xài vào đâu.

Vậy từ nay chúng ta hãy cố gắng và quyết định một hướng đi, tạo cho mình một nghị lực bỏ ác làm lành.

Ta nên nhận ngay bây giờ, là cần phải niệm Phật với một lòng chí thành chí thiết. Tâm trí lúc nào cũng yên lặng, gạt bỏ những tư tưởng thế gian (tham, giận, si, mê, oán, ghét, mừng vui, luyến tiếc v.v…) mà chỉ còn nghĩ đến Đức Phật A Di Đà trong tâm mình, trước mặt mình. Được như thế, tức là ta đã sửa soạn thân tâm đến mức có thể hưởng thụ được sự cảm ứng của Phật và chắc chắn sẽ được tiếp dẫn sang Cực Lạc thế giới của Ngài trong cơn lâm chung.

Thế nào gọi là tu bề ngoài?

Là chỉ biết cúng vái, lễ bái, cầu khẩn, gõ mõ, tụng kinh vang rân, mà không hiểu nghĩa lý.

Tu như vậy, chỉ có ích trong lúc tụng niệm đó mà thôi, vì trong khi còn theo tiếng mõ, tiếng chuông để tụng niệm, thì ba nghiệp (thân, khẩu, ý) chỉ vắng lặng trong lúc ấy. Đến chừng buông mõ bỏ chuông ra rồi, thì ba nghiệp lại dấy lên, tật hư thói xói đâu còn đó, ra khỏi Phật đài là miệng chửi rủa vang rân, cho vay ăn lời cắt cổ và v.v…

Có câu: Khán kinh giả minh Phật chi lý. Nghĩa là: xem kinh để hiểu lý kinh. Hiểu lý kinh mới hành theo kinh được. Vậy tụng đọc mà không hiểu lý kinh, thì làm sao biết để trau dồi tâm tánh. Không lẽ ta tụng kinh để cho Phật nghe.

Kệ kinh nhiều kẻ đọc suông,

Lý kinh không hiểu như luồng gió qua.

Vậy tu suông bề ngoài chớ không lo trau tâm dưỡng tánh bề trong, thì chẳng khác nào một món đồ bằng sắt bị sét đã lâu, mà không lau chùi bằng giấy nhám cho thật sạch, lại cứ để y như vậy, sơn phết chồng lên. Một ít lâu sét bên trong ăn phủng ra ngoài, chẳng những món đồ hư hại mà lớp sơn cũng không còn.

Bởi thế gian quá chú trọng bề ngoài mà không lo chùi lau, sửa chữa tâm tánh, ăn năn sửa đổi những lỗi lầm, để thực hành hạnh Từ Bi Hỉ Xả, vô ngã, vị tha của Đức Phật, thì cho có cố công tụng niệm cho đến mãn đời đi nữa, cũng không sao thấy Phật được. Chẳng khác nào bệnh ở trong ngũ tạng mà không lo điều trị, lại lo sơn phết màu mè. Tu hành bên ngoài thật là tai hại. (1)

Chú thích: (1) Ở đây, tôi chỉ nói những người tu suông bề ngoài, chớ tôi không dám quơ đũa cả nắm, vì cũng có nhiều vị rất đúng đắn cả trong lẫn ngoài, rất đáng cho chúng ta kính phục.

Tu lâu không kiến Như Lai,

Bởi tu cửa miệng chẳng quày tu tâm.

Vả lại, phần nhiều người đời nay lễ bái, tụng kinh, niệm Phật để cầu xin Phật, Trời ban phước, chớ chẳng phải để tu tâm sửa tánh.

Bởi vậy:

Niệm Phật, tụng kinh để khẩn cầu,

Lòng còn chấp chứa những mưu sâu,

Dầu cho lễ bái bao năm tháng,

Đức Phật Ngài nào có chứng đâu.

Phật cũng không cần ta cúng Phật, lấy của người đem cúng Phật, Ngài không ưa đâu. Muốn cúng Ngài, hãy đem tiền của đi giúp người nghèo đói, bịnh họan, rách rưới mới là cúng Ngài đó.

Phật Ngài chỉ biết dụng lòng,

Không màng hoa quả chớ hòng cúng dâng.

Giúp người bệnh họan, đỡ nâng,

Thấy người đói rét mưa đừng làm ngơ.

Tóm thâu vơ vét nhuốc nhơ,

Đem đi cúng Phật bao giờ phước ban.

Phật là của khắp thế gian,

Muốn dâng cúng Phật, hãy mang giúp người.

Vậy từ đây ta hãy lo tu bề trong, chớ Phật không chuộng sự tu bề ngoài đâu:

Tu trong chớ khá tu ngoài,

Tu tâm Phật chuộng tu ngoài Phật xa.

Đời hạ ngươn sắp tàn, trái hạ ngươn sắp rụng, con người đời nay rất hung dữ, bạo tàn, coi mạng người rất rẻ, nên hội Long Hoa nay đã mở cửa để chọn người hiền, diệt kẻ dữ, để lập lại đời thượng ngươn tươi sáng, nên từ đây sắp tới, thế giới lâm vào cảnh loạn lạc, binh đao, thiên tai, địa ách, bịnh tật tràn lan, tai nạn xảy tới liền liền không dứt.

Vậy đời nay ai không ăn năn thức tỉnh, sám hối làm lành, thì không sao qua khỏi cơn lọc lừa, sàn sẩy của Phật Trời trong kỳ chót này được, vì kỳ này chỉ có chữ Đức mới cứu ta nổi mà thôi.

Kỳ này kẻ ác sẽ bị tiêu diệt hết, chỉ còn tồn tại người thiện, vì đây là hội Long Hoa:

Long Hoa Hội tràng thi đã mở,

Khuyên người đời, kẻ chợ, cùng quê.

Khá mau thức tỉnh quay về,

Con đường Chánh Đạo hầu kề Như Lai.

Trời đã khiến thiên tai địa ách,

Hạ ngươn là chính sách lọc lừa.

Ăn chay niệm Phật sớm trưa,

Làm lành lánh dữ, mới ngừa họa căn.

Nếu chẳng biết ăn năn sám hối,

Thì đừng mong thoát khỏi trận này.

Kíp mau tu sớm càng hay,

Chần chờ để trễ, tai bay đến mình.

Vì:

Thời mạt pháp trả vay rất chóng,

Đời Hạ Ngươn chết sống lẹ thay.

Đời xưa trả báo thì chầy,

Đời nay thưởng phạt một giây nhãn tiền.

Vậy khá nên:

Tu mau kẻo trễ người ơi!

Trần gian sụp đổ tới nơi đây rồi.

Công danh phú quý cuộc đời,

Là tuồng ảo ảnh giấc mơ mau tàn.

Tiền tiền, bạc bạc, vàng vàng,

Càng thâu cho lắm, lại càng khổ thân.

Rồi khi tách biệt dương trần,

Hai bàn tay trắng giữ phần nào đâu.

Sao bằng thức tỉnh tu mau,

Kịp kỳ Long Hội, cùng nhau thanh nhàn.

Mau mau nhẹ bước xuống thoàn,

Đò chiều chuyến chót, rước toàn chơn tu.

Vì là cơn tận diệt kỳ chót, để lọc lừa sàn sẩy, chọn người hiền đức, ngõ hầu lập lại đời Thượng Ngươn tươi sáng. Nên kỳ này cũng là kỳ đại xá của Phật Trời, vậy không tu rất uổng, vì muôn thuở mới gặp một lần. Vì là kỳ đại xá nên luật tu hành rất dễ, bất cứ tại gia hay xuất gia, ai tu hành chân chánh cũng đều thành cả.

Thời mạt pháp, Phật Trời đại xá,

Hễ có tu, kết quả là thành.

Tại gia niệm Phật làm lành,

Cũng đồng giải thoát siêu sanh Phật đài.

TU MAU KẺO TRỄ

Tu mau kẻo trễ, hỡi ai ơi!

Long Hội tràng thi đã mở rồi.

Đạo đức trường tồn khi đổi kiếp,

Gian tà đào thải lúc thay đời.

Khá tu giúp ích cho nhơn loại,

Mau dựng tình thương khắp mọi nơi.

Chuyến chót, thuyền từ gần tách bến,

Chần chờ, lỡ dịp ắt chơi vơi.



Kết Luận

Nếu quý vị nào có xem kinh Di Lặc Thượng Sanh Hạ Sanh, thì mới tin chắc rằng đời mạt pháp rất dễ tu, dễ thành.

Trong hai quyển kinh ấy, Đức Di Lặc có đại ngôn rằng, đến đời mạt pháp, bất luận kẻ nào tu phước hay tu huệ, tu giới hay tu định, Ngài sẵn sàng độ kẻ ấy được hoàn toàn giải thoát.

Ai muốn chứng quả thấp, thì hoặc tu phước hoặc tu huệ. Còn ai muốn chứng quả cao thì phải Phước Huệ song tu.

Chay lạt vốn mặc dầu khó nuốt,

Giới răn tuy là việc khó gìn.

Đó là phương pháp vãng sinh.

Khá gìn giữ trọn chớ quên ngày nào.

Dữ ráng bỏ chớ thêm việc dữ,

Lành nên làm thêm sự hiền lành.

Tồn sanh sẽ được trường sanh,

Thượng Ngươn trở lại thái bình an vui.

Nếu đường chánh đại không noi,

Khó mong tồn tại để coi lập đời.

Cư sĩ Giác Ngộ


Xem Video: TU MAU KẺO TRỄ

http://video.google.com/videoplay?docid=5960727468840800857
ĐĐ Thích Phước Tiến thuyết giảng


http://video.google.com/videoplay?docid=-607813948997711793
ĐĐ ĐĐ. Thích Nhật Từ thuyết giảng (1/2)


http://video.google.com/videoplay?docid=-5078017104480925458
ĐĐ ĐĐ. Thích Nhật Từ thuyết giảng (2/2)



Comments (10)

 

  1. Cao Quỳnh Tuệ Lâm says:

    Kính thưa chư Hiền !

    Vị nào có xem kinh Di Lặc Thượng Sanh Hạ Sanh, thì mới tin chắc rằng đời mạt pháp rất dễ tu, dễ thành.

    Nếu tu theo Đại Đạo Tam Kỳ Phổ Độ thì lại dễ thành hơn .

    Theo Thánh Ngôn Hiệp Tuyển thì :

    Thích-Ca Như-Lai
    Kim viết: Cao-Ðài Tiên-Ông Ðại Bồ-Tát

    Chư-Sơn nghe dạy:

    Vốn từ Lục-Tổ thì Phật Giáo đã bị bế lại, cho nên tu hữu công mà thành thì bất thành; Chánh Pháp bị nơi Thần-Tú làm cho ra mất Chánh Giáo, lập riêng pháp-luật buộc mối Ðạo-Thiền.

    Ta vì luật lịnh Thiên mạng đã ra, cho nên cam để vậy, làm cho Phật-Tông thất chánh có gần ba ngàn năm nay. Vì Tam-kỳ Phổ-độ, Thiên-địa hoằng khai; nơi “Tây phương Cực-lạc” và “Ngọc-Hư-Cung” mật chiếu đã truyền siêu rỗi chúng sanh. Trong Phật-Tông-Nguyên-Lý đã cho hiểu trước đến buổi hôm nay rồi; tại Tăng Ðồ không kiếm chơn lý mà hiểu.

    Lắm kẻ đã chịu khổ hạnh hành Ðạo… Ôi! Thương thay! Công có công mà thưởng chưa hề có thưởng, vì vậy mà TA rất đau lòng.

    Ta đến chẳng phải cứu mình chư Tăng mà thôi; vì trong thế hiếm bậc Thần, Thánh, Tiên, Phật, phải đọa hồng trần, TA đương lo cứu vớt.

    Chư tăng, chư chúng-sanh hữu căn, hữu kiếp, đặng gặp kỳ Phổ-độ nầy là lần chót; phải rán sức tu hành, đừng mơ mộng hoài trong giả luật. Chư-Sơn đắc Ðạo cùng chăng là do nơi mình hành Ðạo. Phép hành Ðạo Phật-Giáo, dường như ra sái hết, tương tự như gần biến “Tả-Ðạo-Bàn-Môn”. Kỳ truyền đã thất. Chư-Sơn chưa hề biết cái sai ấy do tại nơi nào; cứ ôm luật Thần-Tú thì đương mong mỏi về Tây- Phương mà cửa Tây-Phương vẫn cứ bị đóng, thì cơ thành chánh quả do nơi nào mà biết chắc vậy. Ta đã đến với huyền diệu nầy, thì từ đây Ta cũng cho Chư-Tăng dùng huyền diệu nầy mà học hỏi; ngày sau thì đừng đổ tội rằng vì thất học mà thất kỳ truyền, Chư-Tăng từ đây chẳng đặng nói Phật giả vô ngôn nữa.

  2. Người Hữu Duyên says:

    TU MAU KẼO TRỄ NGƯỜI ƠI.

    CÒN TRẼ KHÕE MẠNH KHÔNG TU.

    ĐẾN CHỪNG GIÀ YẾU, ĐI TU LÀM GÌ ?

    CÒN TIỀN, CÒN CỦA KHÔNG TU.

    HẾT TIỀN HẾT CŨA, ĐI TU LÀM GÌ ?

    CÒN CHỨC CÒN QUYỀN KHÔNG TU

    MẤT QUYỀN MẤT CHỨC ĐI TU LÀM GÌ ?

    CÒN NHÀ CÒN CỬA KHÔNG TU.

    MẤT NHÀ MẤT CỬA ĐI TU LÀM GÌ ?

    CÒN TIỆM CÒN QUÁN KHÔNG TU.

    MẤT TIỆM MẤT QUÁN ĐI TU LÀM GÌ.

    CÒN CHÂN CÒN TAY KHÔNG TU.

    ĐẾN CHỪNG TÀNG PHẾ ĐI TU LÀM GÌ ?

    KHI CÒN ĐẸP GÁI KHÔNG TU .

    ĐẾN HỒI TÌNH PHỤ ĐI TU LÀM GÌ.

    CÒN TRAI CÒN TRẺ KHÔNG TU .

    ĐẾN LÚC LÂM NẠN ĐI TU LÀM GÌ.

    CÒN TIỀN CÒN BẠC KHÔNG TU

    HẾT TIỀN HẾT BẠC ĐI TU LÀM GÌ.

    LÀM ĂN KHÁ GIẢ KHÔNG TU

    ĐẾN NGÀY KHÁNH TẬN ĐI TU LÀM GÌ.

    ĐỜI CÒN CHẲNG CÓ BAO LÂU.

    SAU MÀ LÊ THỨ KHÔNG AI TU HIỀN

    TU HIỀN CÒN ĐỢI NGÀY MAI

    ĐẾN CHỪNG GẶP NẠN, CHỔNG KHUU KÊU TRỜI

    KHUYÊN TRONG SƯ SÃI RÁNG TU

    ĐI TU MÀ NGHĨ ĐÉN TIỀN SAO TU

    THẦY TU NHƯ THỂ ĐẦU TÀU

    NẾU MÀ KHÔNG KHÉO ĐƯA DÂN XUỐNG ĐÈO

    CHÙA CHUYỀN CÒN NGHĨ NGHÈO GIÀU

    NHỚ LỜI PHẬT DẠY TU LÀ CHƠN KHÔNG

    SAU KHÔNG THÀNH ĐẠO THEO NGÀI

    TỐI NGÀY TỔ CHỨC KIẾM TIỀN CỦA DÂN

    THƯƠNG CHO LÊ THỨ TRẦN HỒNG

    NẾU MÀ KHÔNG NGỘ CÒNG LƯNG ĐI CẦY

    ĐỜI NAY BẠC LỘN VỚI CHÌ

    RÁNG MÀ SUY NGHĨ CHÁNH TÀ LÀ ĐÂU

    ĐỜI NÀY CŨNG LẮM THIÊN MA

    XUỐNG PHÀM SUY NGHĨ LÀM SAO GẠT NGƯỜI

    LẠI THẦY CHỈ CÁCH CHO TU

    CHẤP TAY CON LẠI MÔ VÔ TIỀN

    ĐỒNG TIỀN ƠI HỠI ĐỒNG TIỀN

    NGƯƠI ĐÂU CHUNG THỦY LÀM PHIỀN NGƯỜI TU

    THẦY TU PHẢI LIỆU LẤY THÂN

    ĂN TRÊN NGỒI TRƯỚC ĐÂU CÒN LÀ TU

    THẦY TU CÒN LẮM SÂN SI

    TRẢ ÁO CHO PHẬT MÌNH ĐI GIANG HỒ

    PHẬT ĐÂU CÓ BIỂU CẠO ĐẦU

    PHẬT ĐÂU CÓ ÉP LÀ MÌNH ĐI TU

    CHUYỆN ĐỜI SAO QUÁ LẠ KỲ

    NGÀY XƯA PHẬT BỎ NGAI VÀNG ĐI TU

    NGÀY NAY CÒN LẮM LẠ KỲ

    THẦY TU CÒN MUỐN HUY HOÀNG

    KHÙNG ĐÂY ĂN NÓI QUÁ SAI

    MONG CÁC ĐẠO HỮU BỎ QUA CHO KHÙNG

    KHÙNG NÀY KHÔNG BIẾT KHÔI HÀI

    NÊN VIẾT MỘT BÀI ĐỂ GIÚP BÁ GIA

    SƯU TẦM VÀ CHIA SẼ

  3. Một Cao Đài says:

    Bậc tu cần hiểu đặng đường tu,
    Hoá giải vô minh thoát khỏi mù,
    Bằng giữ Tín Tâm chưa rõ lối,
    Trăm năm vạn kiếp chịu thiên thu.
    Gặp lúc được tu Ta chẳng tu,
    Tâm hằng phân tách Dại, Khôn, Ngu,
    Đương nhiên dị biệt, lòng đen tối,
    Dù niệm Phật hoài, chính chưa tu.
    Biết tu gặp cảnh trái ngang,
    Lòng an nhiên tỉnh,chính đàng đương tu.
    Gặp khi gai mắt trái lời,
    Tâm không oán tức, tức thời được tu.
    Biết tu xem xét nghiệp mình,
    Trước sau hối cải, là mình đang tu.
    Bậc tu, chớ vọng đâu xa,
    Quán nơi gia cảnh trong nhà để tu.
    Người ơi! Tu cốt lai hoàn,
    Chớ nào có phải tu mang giận hờn?
    Người ơi! Tu cốt tỏ chân (chân lý),
    Chớ nào có phải tu cần vinh hoa?
    Người ơi! Tu cốt Tâm hòa,
    Tạo nền ĐỨC TRÍ mới là chính tông.

    TỊNH VƯƠNG NHẤT TÔN
    Ngày l5 tháng 02 năm Giáp Dần (1974 )

  4. Thiện Tâm says:

    DI Ðà nhứt cú bất ly tâm,
    LẠC tại kỳ trung lý diệu thâm,
    THIÊN địa vô tư năng phúc tải,
    TÔN thần hữu ý thế hà tầm.

    HOÀNG đồ nhứt thống an thiên hạ,
    CỰC trị tam phân định thức nhân,
    CHỦ tể cao-đài qui vạn giáo,
    NHƠN hòa xuân nhựt lạc ca ngâm.

    Bài thi:

    Trời đất sanh người có những chi,
    Người cùng trời đất định nên gì,
    Chuyển luân luân chuyển hai đường đến,
    Hỏi lại người đời mấy thức tri.

    Tri thức nằm trong cái xác phàm,
    Tri hay giác-ngộ, thức mê ham,
    Chơn như bổn tánh gìn trau sửa,
    Thức diệt tri thông đúng sẽ làm.

    Làm sao chánh đạo đặng xương minh,
    Chớ để vô-vi lộn hữu hình,
    Vật chất xui người gây mối họa,
    Ðường tu dắt chúng thoát điêu linh.

    Linh tâm vốn thiệt của trời ban,
    Nên phật thánh tiên cũng một đàng,
    Rẽ ngõ hồng trần đành hệ lụy,
    Vô thường đến cửa khó nài van.

    Nài van kẻ thế tỉnh nam kha,
    Bước xuống thoàn linh vượt ái hà,
    Trở lại quê xưa miền cực-lạc,
    Không sinh không tử cũng không già.

    Già dặn công phu bởi tánh linh,
    Xem tuồng thế sự chẳng ra tình,
    Riêng vui đạo đức trong tâm não,
    Như một mùa xuân đã phát sinh.

    Phát sinh giống tốt trổ hoa lành,
    Bủa khắp mùi hương đến vạn sanh,
    Biến đổi trần gian thành cực-lạc,
    Ngàn năm muôn thuở có chăng thành.

    Thành bại đều do một chữ tâm,
    Tâm không tham vọng chẳng hôn trầm,
    Trầm luân vì bởi tâm tham vọng,
    Vọng đến tây-phương phải rán tầm.

    Tầm ra nẻo chánh đến tây-phương,
    Quanh quẩn trần gian ắt lộn đường,
    Vật chất là mồi cho lũ kiến,
    Tinh thần mới tạo thế an khương.

    An khương thế sự đạo xương minh,
    Chánh pháp hoằng dương độ chúng sinh,
    Chớ tưởng vô vi không nẻo đến,
    Mà lăn chân mãi cuộc phù bình.

    Phù bình sớm nổi lại chiều tan,
    Thế sự đua chen chốn hí tràng,
    Sớm vẻ công hầu chiều lỡ vận,
    Ðeo đai trọn kiếp hết thanh nhàn.

    Thanh nhàn muốn đặng rán tu thân,
    Tu phải gìn tâm chớ bợn trần,
    Như một mùa xuân hòa khí tiết,
    Muôn loài cọng lạc hưởng thiên ân.

    Thi pháp:

    Di-lạc thiên-tôn hạ bút thần,
    Chúc cho toàn thể một mùa xuân,
    Xuân tâm xuân đạo hòa xuân cảnh,
    Phổ-độ kỳ tam vẹn thánh ân.

    Tiên giáo:

    Thế mà con người nhớ chi đâu,
    Tạo nghiệp oan gia mãi dãi dầu,
    Nhỏ lớn rồi già đau lại chết,
    Xuống lên, lên xuống cảnh đau sầu.

    Ngày nay con người chớ say mê,
    Thức tỉnh lo tu sớm trở về,
    Tém vén việc đời cho gọn gọn,
    Song tu đời đạo mới an bề.

    Đừng rằng tại bị lắm nghe con,
    Việc méo khéo tu cũng được tròn,
    Tên tuổi các con đừng để mất,
    Diêu-cung mẹ sẵn bút và son.

    Để ghi tên tuổi người tu hiền,
    Hành đạo, giúp đời cần mẫn siêng,
    Sớm tối đạo đời toan liệu gánh,
    Sao cho khỏi hổ mặt trò tiên.

    Tiên đạo đắc minh ngộ pháp truyền,
    Kiên tâm đải lịnh thế hoàng thiên,
    Phật sanh nam việt tại nam bang,
    Kiên chí bền tâm bảo pháp trao.

    Diệu pháp phật trời trao lý nhiệm,
    Huyền-vi giáo chủ ẩn thâm uyên,
    Địa kim hang thông đồ thiên lập,
    Thức tâm giác-ngộ kim thuyết truyền.

    Truyền cho con đạo-vàng ngày nay,
    Hơn nhau tại thế ngày khai cơ,
    Khá rỏ thông máy nhiệm đồ thơ,
    Con ơi mau nhớ về đoàn viên.

    Đoàn viên hội hiệp phật thánh tiên,
    Tiên đạo đắc minh ngộ pháp truyền,
    Kiên tâm nhận lịnh thế hoàng mẫu,
    Thánh thiện tâm trao pháp nhiệm mầu.

  5. Tâm Duyên says:

    Tu chẳng phải vẽ thêu nhiều chuyện,
    Tu làm lành, trau luyện tánh tình,
    Tu lo nhơn ái công bình,
    Tu kềm bổn tánh, điển linh chói ngời.
    Tu chẳng quản sự đời, sự thế,
    Tu quên mình trong Kệ, trong Kinh,
    Tu gìn giữ dạ quang minh,
    Tu tâm, rèn tánh, thanh bình mới tu.
    Tu lần dẹp ngút mù dục vọng,
    Tu thương nghèo, không trọng kẻ sang,
    Tu trừ phàm tánh mọi đàng,
    Tu sao bất động, không thanh, không mừng.
    Tu học hỏi, mựa đừng tự phụ,
    Tu Tam-Cang, Thường-Ngũ cho thông,
    Tu dìu dắt kẻ giống dòng,
    Tu hành cứu độ Lạc-Hồng hồi quê.
    Tu chỉ dẫn mọi bề tường lãm,
    Tu chia sầu, sớt thảm với nhau,
    Tu thanh trí, chớ lãng xao,
    Tu làm việc ích, chung nhau hưởng phần.
    Tu vui vẽ, tinh thần hoạt bát,
    Tu gìn lòng như thác nước trong,
    Tu tham: thiên địa hiểu thông,
    Tu thành chánh quả mới mong độ đời.

  6. Nguyễn Tấn Cường says:

    Bậc tu cần hiểu đặng đường tu,
    Hoá giải vô minh thoát khỏi mù,
    Bằng giữ Tín Tâm chưa rõ lối,
    Trăm năm vạn kiếp chịu thiên thu.
    Gặp lúc được tu Ta chẳng tu,
    Tâm hằng phân tách Dại, Khôn, Ngu,
    Đương nhiên dị biệt, lòng đen tối,
    Dù niệm Phật hoài, chính chưa tu.
    Biết tu gặp cảnh trái ngang,
    Lòng an nhiên tỉnh,chính đàng đương tu.
    Gặp khi gai mắt trái lời,
    Tâm không oán tức, tức thời được tu.
    Biết tu xem xét nghiệp mình,
    Trước sau hối cải, là mình đang tu.
    Bậc tu, chớ vọng đâu xa,
    Quán nơi gia cảnh trong nhà để tu.
    Người ơi! Tu cốt lai hoàn,
    Chớ nào có phải tu mang giận hờn?
    Người ơi! Tu cốt tỏ chân (chân lý),
    Chớ nào có phải tu cần vinh hoa?
    Người ơi! Tu cốt Tâm hòa,
    Tạo nền ĐỨC TRÍ mới là chính tông.
    ________ Bài này rất hay_______
    Xin tạ ơn bút giả.. hãy mỉm cười với nỗi đau hiện tại.. !!

  7. minh thiện says:

    Mạt kiếp” hay “ngày tận thế” là giai đoạn mà loài người đương đại sẽ bị Trời Phật sàng lọc triệt để nhằm mục đích chọn lựa những người có tâm đức trong sạch cho làm công dân của thời đại Thánh Đức hay thời đại Thế Giới Đại Đồng Tâm Linh (Phật, Tiên, Thánh, Thần và người cùng tồn tại hoà hợp trên Trái Đất). Có lẽ rất ít người hiện nay lại tin vào điều này! Nhưng mấy chục năm qua có hàng ngàn bài thơ linh cảm đã được người Việt ghi lại mà hầu như đều tập trung kêu gọi và khuyên bảo loài người hãy sám hối tội lỗi và tu tâm tích đức gấp gáp mới mong thoát khỏi đại nạn. Trong bài này chúng tôi liệt kê một số vần thơ linh cảm đề cập đến những cảnh báo nhân loại về đại nạn này

    Lời của Mẫu Hoàng

    (10-1998 … 1-2003)

    Con ơi đừng tính từng giờ

    Từ đây con tính từng giây trong ngày

    Những gì huyền bí trong tay

    Mẹ trao trọng trách lúc này cho con

    *****

    Qua năm mạt đốn lọc sàng

    Ai tồn ở lại Dương gian mới mừng

    Còn nay tình huống xấu chung

    Thế gian sống cảnh vô cùng xót xa

    Gặp nhiều sóng gió phong ba

    Thiên Cung sàng lọc từng nhà tối tăm

    Thương con Mẹ rất đau lòng

    Mà con chẳng biết cầu mong xin Trời

    *****

    Con ơi vận mệnh Thiên Đình

    Cuối kỷ có cõi Tâm Linh xuống Trần

    Xuống Trần giải nghiệp cho dân

    Nhân nào quả đó muôn phần vinh hoa

    *****

    Con ơi cuối kỷ hai mươi

    Thiên gây sóng gió cuộc đời lầm than

    Muôn dân gặp cảnh cơ hàn

    Mà dân không biết, gian nan ở đời

    *****

    Phàm Trần chờ đón đợi ngày

    Cuộc đời con sẽ thấu hay Phật Trời

    Thời gian đã gấp con ơi

    Mà dân con vẫn coi Trời bằng vung

    *****

    Đến nay cuối kỷ vận Trời

    Thiên tai tỏa xuống, con ơi thương tình

    Cuộc đời của cõi chúng sinh

    Thế gian không biết liệu mình xem sao?

    *****

    Biết rằng vận kỷ đổi thay cuộc đời

    Thời Thiên nay đã đến nơi

    Trên Thiên dưới Địa đất trời chuyển rung

    Buổi đầu bất hạnh từng vùng

    Chờ đợi một phút xấu chung toàn cầu
    *****

    Con ơi thức giấc lúc này

    Để xem vận kỷ đổi thay con người

    Thay Trời đổi Đất con ơi

    Thay ba Giáo chủ, con người ai tin?

    Cảnh Trần con sống nổi chìm

    Có ngày tuyệt vọng niềm tin cuộc đời

    *****

    Chữ tu bảo vệ cho mình

    Chữ tu tất cả gia đình an khang

    Ngày nay Thiên Địa lọc sàng

    Sao con cõi tục, Trần gian không tường?

    *****

    Cõi Trần con sống biết chi

    Trên Thiên dưới Địa đến kỳ đổi thay

    Phật Tiên đâu báo rõ ngày

    Con ơi đến phút đổi thay lạ kỳ

    Con tu ngẫm lấy một khi

    Đến giờ phút chót đó thì thảm thương

    *****

    Bây giờ vận đã đến nơi

    Thế gian kẻ khóc người cười xót xa

    Mẹ thương cảnh sống Sa Bà

    Thương con vận kỷ phong ba đau lòng

    *****

    Ngày nay vận đã đến nơi

    Không còn cách trở xa vời nữa đâu

    Con ơi Thiên thảm Địa sầu

    Cảnh Trần là kiếp ngựa trâu đau lòng

    *****

    Sẽ rằng chứng kiến nhân loài

    Những gì thảm hoạ nay mai cho đời

    Con đừng sửng sốt con ơi

    Vì tâm Phật Trời báo trước con hay

    Cha Mẹ không báo rõ ngày

    Con ơi, tu ngẫm sẽ hay rõ ràng

    Sẽ rằng chịu cảnh lầm than

    Cuộc đời con sống cơ hàn xót xa

    Nhiều phương tan nát cửa nhà

    Màn trời chiếu đất xót xa cõi lòng

    *****

    Thiên thời thay đổi từng ngày

    Con ơi nhiều sự lạ thay thương tình

    Thương Trần Phật ứng tâm linh

    Báo cho vận mệnh Thiên Đình đổi thay

    Các con tu ngẫm tháng ngày

    Trên Thiên dưới Địa đổi thay đau lòng

    *****

    Thương con Mẹ ứng vô hình

    Con ơi Mẹ giáng tâm linh nên lời

    Thương con Mẹ nhủ tận nơi

    Báo cho vận kỷ Cơ Trời xót xa

    Con ơi tình cảnh mắt nhoà

    Lòng tâm cõi tục xót xa vô cùng

    Đây là vận kỷ Thiên Cung

    Thiên tai gieo toả mọi vùng xót xa

    *****

    Cõi Trần bao sự bấy nhiêu

    Thế gian thay đổi sớm chiều ai hay

    Tâm Trần đêm cũng như ngày

    Biết đâu cuộc sống đổi thay đau lòng

    Con ơi, Thiên Địa lọc xong

    Cha Mẹ tìm giống Lạc – Hồng, Rồng – Tiên

    *****

    Ngày nay cõi Phật Thiên Cung

    Tâm linh ứng khắp mọi vùng Dương gian

    Phật Tiên minh xét việc làm

    Dẹp đi hết kẻ lòng tham muội Trần

    Để cho cuộc sống người dân

    Sống tâm thanh thản muôn phần vinh hoa

    Đây là cõi Phật hải hà

    Ứng về nước Việt Nam nhà ngày nay

    Cân đong tội phúc tháng ngày

    Dẹp cho hết kẻ nghiện say trên Trần

    Còn ai nhân đức tấm thân

    Phật Trời độ mệnh muôn phần tốt tươi

    *****

    Thời nay có cõi Tâm Linh

    Cha Thiên Mẹ Địa vô hình giáng lai

    Tận tâm cứu độ nhân loài

    Phòng khi những phút thiên tai tủi sầu

    Lòng Trần có thấu cho đâu

    Thế gian Thiên thảm Địa sầu xót xa

    Lòng Trần không tỏ cho Ta

    Không tin Tiên Phật tạo ra cảnh Trần

    *****

    Lệnh Trời phải xử con ơi

    Con đừng oán trách Phật Trời không thương

    Bao năm Cha Mẹ luân thường

    Lòng dân không tín Phật thương độ trì

    *****

    Mẹ thương Mẹ ứng tâm linh

    Báo cho nước Việt Nam mình thời nay

    Cõi Trần có sự đổi thay

    Con ơi, ngẫm lấy mai ngày sẽ ra

    Hiện trường nước Việt Nam nhà

    Thiên tai đau khổ xót xa lòng Trần

    Nằm trong những tháng mùa Xuân

    *****

    Mong con nam tử bảo tồn

    Khắc nên lịch sử cho con sau này

    Chờ khi Đất đổi Trời thay

    Muôn dân đất Việt lời này phát huy

    Đừng ai thấy lạ thấy kỳ

    Bởi vì Mẹ ứng một khi cho Trần

    *****

    Con ơi cõi tục tranh giành làm chi

    Tranh nhau của nả làm gì

    Của là cát bụi một khi cõi Trần

    Mong sao tồn lại tâm thân

    Qua kỳ thanh lọc cõi Trần phàm phu

    *****

    Ngày nay các cõi vô hình

    Cân đong tội phúc thịnh vinh từng nhà

    Con đừng lừa dối xót xa

    Tấm thân ăn ở thật thà là hơn

    Con tu quên hết giận hờn

    Chữ tu không có tranh hơn ở đời

    *****

    Con ơi Đất thấp Trời cao

    Tâm Trần con thấu làm sao Đất Trời

    Ngày nay vận kỷ Cơ Trời

    Thiên nhiên thay đổi, cuộc đời khác xưa

    *****

    Biết bao thảm họa muôn nhà

    Vì dân không tín, xót xa đau lòng

    Đành trông những sự tiêu vong

    Cũng như nước cuồn theo dòng bèo trôi

    Con người gành nghiệp luân hồi

    Không nên oán hận Phật Trời làm chi

    Mẹ thương, Mẹ ngoảnh mặt đi

    Đành tâm nhìn phút biệt ly tủi sầu

    Bao giờ con biết bảo nhau

    Cái tâm trung thực siêng cầu Mẹ Cha

    Khi đó mới được an hòa

    *****

    Ai tín tâm Phật độ trì

    Còn ai mai mỉa một khi cõi Trần

    Sẽ rằng họa đến vào thân

    Con đừng oán hận cõi Trần làm chi

    *****

    Trời sinh tạo hóa cõi Trần

    Sinh ra thân thế, tấm thân làm người

    Trời sinh vạn vật con ơi

    Sinh ra những thứ trên đời thế gian

    Kỷ nay Trời Phật lại làm

    Cán hết những kẻ trái ngang lọc lừa

    *****

    Thiên gieo bao sự ưu tàn

    Mà sao tâm cõi Trần gian không tường

    Con trông thảm họa đau thương

    Mà sao không biết tâm lường con ơi

    Lường tâm thảm họa trên đời

    Chỉ còn cầu Phật xin Trời sẽ qua

    Muốn xin gió thuận mưa hòa

    Thì con kính Phật hương hoa ngát trầm

    Các con dâng đức dâng tâm

    Cầu xin tay có phúc cầm Phật cho

    *****

    Các con sống cảnh lúc này

    Thiên nhiên thay đổi, đổi thay đau lòng

    Mẹ nhìn bao sự tiêu vong

    Mẹ thương Dương thế, đau lòng xót xa

    Thương con cõi tục trẻ già

    *****

    Cõi Trần có mắt không tinh

    Sống tâm không biết tự mình đổi thay

    Con ơi đêm cũng như ngày

    Các con không tín nổi nay Cơ Trời

    Bây giờ vận đã đến nơi

    Phàm Trần trông cõi Cơ Trời xót xa

    Con ơi, thảm họa phong ba

    Nhiều phương tan nát cảnh nhà đắng cay

    *****

    Con ơi nước Việt Nam ta

    Ngày nay có Mẹ có Cha giáng Trần

    Mẹ Cha sinh sản muôn dân

    Mẹ sinh Mẹ hóa cõi Trần các con

    Mẹ mang trăm quả trứng tròn

    Mẹ sinh Mẹ hóa trăm con ra đời

    Ngày nay vận kỷ Cơ Trời

    Thiên nhiên thay đổi cuộc đời khác xưa

    Quay về thời cổ bây giờ

    Con ơi có Chúa có Vua ra đời

    Có Vua bảo vệ Đất Trời

    Có Chúa ra đời Dương thế ngày nay

    Ai mà tâm tín lúc này

    Ngẫm thân nhiều sự lạ thay vô cùng

    Cõi Trần vận mệnh xấu chung

    Thiên tai gieo khắp mọi vùng Dương gian

    Trông bao những cảnh ưu tàn

    Mà sao cõi tục, Trần gian không sờn

    *****

    Nay trong thế kỷ ưu tàn

    Cũng như cuộc sống Trần gian con người

    Gặp nhiều thảm họa con ơi

    Đó là vận kỷ Cơ Trời gieo tai

    Gieo cho sóng gió nhân loài

    Muôn dân chịu cảnh thiên tai tủi sầu

    Cõi Trần con có thấu đâu

    Lòng dân còn hám tham giầu con ơi

    Sao con không tỉnh cuộc đời

    Để nhìn những đóa hoa rơi xuống Trần

    Con ơi thảm họa lòng dân

    Biết bao mọi sự muôn phần xót xa

    Hiện trường nước Việt Nam nhà

    Lòng dân chịu cảnh xót xa vô cùng

    Đây là vận kỷ xấu chung

    Toàn trên thế giới vô cùng khổ đau

    *****

    Đầu thiên niên kỷ của dân

    Mẹ ứng cõi Trần, Dương thế con ơi

    Là do vận kỷ Cơ Trời

    Gieo nên tang tóc con người khổ đau

    Con ơi, thế giới toàn cầu

    Sẽ có một phút đớn đau lòng người !
    Chờ ngày thảm họa con ơi

    Các con ngẫm lấy những lời Mẹ khuyên

    Sẽ rằng có sự ưu phiền

    Con ơi Trời Đất ngả nghiêng cuộc đời

    Khi đó Trần tục kêu Trời

    Lòng Trần thảm họa, con người khổ đau

    *****

    Ngày nay Cha Mẹ ứng linh

    Báo cho cõi tục dân tình con hay

    Các con coi nhẹ việc này

    Ngẫm tâm con sẽ mai ngày thấy ngay

    Sẽ rằng có sự đắng cay

    Đất Trời rung chuyển trong ngày tối tăm

    *****

    Đành cho những sự tiêu vong

    Các con đau khổ trong lòng, ai thương

    Thiên tai tưởng bãi chiến trường

    Con ơi, nhìn cảnh đau thương vô cùng

    Đây là vận mệnh xấu chung

    Cõi Trần thảm họa vô cùng xót xa

    Mẹ thương Dương thế nước nhà

    Tâm linh Mẹ mở Hội Hoa cho Trần

    Lòng vàng tâm đức muôn dân

    Không tin Thiên Địa giáng Trần, con ơi

    Đành cho cuộc sống con người

    Chịu tâm gánh nghiệp cuộc đời khổ đau
    …minh thiện sưu tầm

  8. chimri says:

    THÁNH GIÁO CỦA THẦY:

    Đàn chấp bút, Tuất thời ngày mồng 1, tháng 3, năm …

    THI:

    BẠCH Ngọc chuông vang tỉnh mộng trần,
    HẠC reo phụng múa khắp trời tân;
    ĐỒNG loan tiếp điển truyền tâm lực,
    TỬ mệnh vâng lời Đức Chí Chân.

    Ta tuân lệnh báo đàn. Chư đệ khá thành tâm tiếp ĐỨC CHÍ TÔN. Ta chào lui!

    THI:

    NGỌC quí con năng khá dũa mài,
    HOÀNG Ân trì thủ phải tăng trai;
    THƯỢNG thừa tân pháp năng mau bước,
    ĐẾ thấy con còn lắm nỗi sai.

    THẦY các con! THẦY mừng các con, THẦY ban Ân lành cho các con, THẦY ra bài khuyến giáo. Các con khá tịnh tâm nghe!

    BÀI:

    Cơ mạt thế đời tàn sắp hết,
    Nhìn năm châu thây chết ngổn ngang;
    Thương con THẦY thả linh thoàn,
    Cứu con trong cảnh tiêu tan xác hồn.

    Con duyên phước nhập môn cầu Đạo,
    Sao không lo chu đáo tu hành;
    Nặng oằn một gánh công danh,
    Nhảy bay trong cõi hôi tanh trược trần.

    Con mơ mộng phù vân giả tạm,
    Con đắm chìm bể thảm cồn dâu;
    Hỏi con mai chết về đâu,
    Về đâu con hỡi? Con sao dật dờ.

    Con cứ mãi chần chờ ngày tháng,
    Đợi đến già mới ráng lo tu;
    Đến già tai điếc mắt mù,
    Chân chồn gối mỏi nói tu sao hành.

    Giờ tuổi trẻ mê danh đắm lợi,
    Bị bịnh trần do bởi lòng tham;
    Tham sân là bệnh phu phàm,
    Phàm sao hóa Thánh, sao làm Phật Tiên.

    Con cứ tìm cho yên, cho sướng,
    Con cứ mơ, cứ tưởng hàng ngày;
    Mùi đời con mãi đắm say,
    Tái tê tân khổ châu mày khóc than.

    Nhìn thấy cảnh đời tàn trước mắt,
    Còn bao ngày khoảnh khắc nữa thôi;
    Long Hoa Đại hội mở rồi,
    Chờ ngày kết thúc ôi thôi não nùng.

    Kẻ đắc Đạo thung dung tự tại,
    Người không tu thì phải ngục hình;
    Con ơi con có hiểu mình,
    Mình đây nghĩ lại thật tình con ai.

    Tại sao tu Cao Đài Đại Đạo,
    Tại sao con thọ giáo Thầy Trời;
    Tại sao có mặt trong trong đời,
    Rồi mai khuất bóng con thời ra chi?

    Phương tu học con đi chậm quá,
    Bởi vì con tạo quả nghiệp duyên;
    Tự con, con chác não phiền,
    Tự con tâm tánh đảo điên khổ sầu.

    Tự con tạo đáo đầu khảo đảo,
    Tự con làm, con tạo đau thương;
    Thôi con gấp rút lên đường,
    Theo THẦY cho khỏi ma vương quỉ đời.

    Con giác ngộ Phật Trời mới cứu,
    Đạo con hành thành tựu do con;
    Lo tu con hưởng non bồng,
    Không tu con phải cùm gông ngục hình.

    Trăm năm tuổi đời mình một kiếp,
    Đã bao lần gieo nghiệp tạo duyên;
    Nay tu phải trả tiền khiên,
    Phải bồi nợ trước hậu tiền cho xong.

    Tu gạn đục khơi trong cho trót,
    Tu làm sao bòn mót quả công;
    Tu hành con học cho thông,
    Tu cho tâm đạt chơn không mới là.

    Tâm con còn Phật ma lẫn lộn,
    Tâm con còn hỗn độn chưa yên;
    Lòng con còn vọng bạc tiền,
    Đời con phải chịu đảo điên muôn phần.

    Nay sắp tới hồng trần phải khổ,
    Nạn mười phương không chổ ẩn thân;
    Đao binh, nước lửa, sóng thần,
    Đói cơm, dịch bệnh hồng trần rên la.

    Người vô phước yêu ma nó rước,
    Kẻ hữu duyên thì được về THẦY;
    Hồng trần nhìn lại bãi thây,
    Xương phơi thành núi máu đầy thành sông.

    Hỡi con ơi! Nghĩ rông chi nữa,
    Lo trường trai dụng bữa thanh bần;
    Diệt lòng tưới tắt lửa sân,
    Thanh tâm nhàn lạc an phần sống vui.

    Nghe lời THẦY chôn vùi thế sự,
    Gạt ngoài tai chuyện dữ ở đời;
    Từ nay con quyết đi thôi,
    Lo tu cho chứng Đạo Trời nơi tâm…(CÒN NỮA)

  9. Thái Dương Thanh says:

    NHANH VÀ ĐÚNG
    THI
    Lên xuống hai đường đúng với sai.
    Chánh tà mê giác hởi anh tài.
    Thiên Đàng Địa Ngục nào ai biết.
    Đường lối đi về khỏi đắng cay.
    BÀI
    Thương cho người đem thân tu niệm.
    Mà chẵng lo tìm kiếm lý chơn.
    Mãi lo danh lợi thua hơn.
    Lập phe kết đảng giận hờn đấu tranh.
    Chẵng cần biết trược thanh tà chánh.
    Thì làm sao né tránh bẩy tà.
    Bủa vây khắp chốn gần xa.
    Đưa người vào chốn xa hoa thảm sầu.
    tu tầm đường ngõ hầu thoát khổ.
    cho linh hồn thoát chỗ trầm luân.
    Ham mê vật chất tưng bừng .
    Trong vòng tứ khổ biết chừng nào ra.
    Cứ ngỡ rằng sanh là phải tử.
    Trăm tuổi là quá dữ lắm rồi.
    Sao không tìm cách tô bồi.
    Đủ đầy sức khỏe như hồi thanh xuân.
    Mãi vui chơi tưng bừng cuộc sống.
    Thì giờ đâu còn trống tìm tòi.
    Ai sao mình vậy thì thôi.
    Gia đình hạnh phúc mừng rồi còn chi.
    Đời giả tạm có gì luyến tiếc.
    Bởi mê trần chẵng biết thoát ra.
    Cao Đài cứu thế kỳ ba.
    Đưa người thoát khổ khỏi già trường sinh.
    THI
    Trường sinh luyện đặng bởi tâm ta.
    Bất tử rèn thân gắng chí hòa.
    Muốn đặng siêu phàm vô sắc tướng.
    Trở về nhập Thánh diệt tam ma.
    THI
    Tam ma tứ tướng hại thân phàm.
    Mang lấy đeo đai chỗ hãm giam.
    Xa lánh diệt trừ vào Thánh cảnh.
    Đoạn lìa rời rảnh chứng già lam.
    THI
    Tam thi cửu cổ ở trong mình.
    Ngăn lắp huỳnh hà độc khí sinh.
    Hành giả đánh tan ba động phủ.
    Cửu cổ tiêu diệt ắt trường sinh.

  10. Đặng Trường Sanh says:

    TU SAO CHO ĐÚNG
    Tu hành hai chữ giác mê.
    Giác thì là Phật mê về chúng sanh.
    Giác một khắc đến thành cực lạc.
    Mê muôn đời sống thác trầm luân.
    Bởi mê cuộc sống tưng bừng.
    Mê mùi trần tục lẫy lừng đua chen.
    Mê danh lợi ghét ghen hờn giận.
    Mê nhà cao chức phận lớn to.
    Cuộc trần giả tạm mãi lo.
    Đến ngày nhắm mắt khổ cho linh hồn.
    Muốn sự sống vĩnh tồn mãi mãi.
    Phải cần lo hối cải theo Thầy.
    Sắp ngày tận thế tới đây.
    Mãi mê vật chất tan thây khổ sầu.
    Mau thức tinh quay đầu trở lại.
    Tìm cho ra chỗ sái sửa mình.
    Sứa sao cho đặng đẹp xinh.
    Sửa cho sáng suốt tâm minh mới mầu.
    Đường Tiên Phật có đâu là khó.
    Bởi vì mê nó bó cái khôn.
    Vì mê mờ ám tâm hồn.
    Làm sao biết được vĩnh tồn mà đi.
    Hãy thức tỉnh nghĩ suy để giác.
    Giác là không còn các sự sai.
    Thất tình lục dục bỏ ngoài.
    Tham Sân Ngã Mạn Ác lai giã từ.
    Không ngã tướng riêng tư nào xá.
    Không tướng nhơn,thọ giả tướng không.
    Chúng sanh tướng thoát khỏi vòng.
    Mới là thoát khỏi trân hồng khổ đau.
    Phật Tiên Thánh ba màu chung một.
    Dạy cho người làm tốt làm hay.
    Do người chẵng biết làm sai.
    Nghĩ rầng mình đúng chê bay đạo người.
    Tu không đúng trò cười thiên hạ.
    Bởi vì tu còn quá mê si.
    Mãi lo cuộc sống khinh phì.
    Nghĩ rằng nhiều phước khác chi người phàm.
    Tu phải biết chớ ham sang trọng.
    Phải xua tan dục vọng phàm tâm.
    Quên mình mới thoát lạc lầm.
    Phải vì sanh chúng chú chăm hành trì.
    Phật bỏ hết những gì sang trọng.
    Bỏ ngai vàng kiệu lộng nghinh ngang.
    Bỏ đi cuộc sống huy hoàng.
    Để vào vai cấp ngang hàng ăn xin.
    Ngày nay tu hải kinh sang trọng.
    Đi có người kiệu lộng đón đưa.
    Có người hầu hạ sớm trưa.
    Ăn mày kiểu đó xưa nay chưa từng.
    Tu sao lại lẫy lừng ngã mạn.
    Đã đạt chi vào hạng thế nào.
    Tu sao tự đại tự cao.
    Cái ta chưa bỏ tu sao đạt thành.
    Tu sao biết lưu thanh khử trược.
    Khử trược rồi mới được thành nên.
    Tham Sân Si Mạn chưa quên.
    Tứ tướng chưa diệt sao lên Niết Bàn.

Leave a Reply