TU LÀ GÌ?

Feb 3, 10 | Tâm Duyên | 3,001 views | 1 Comment



Share |






tuTu là trau giồi đức tánh, dọn mình cho trong sạch, ăn năn tội cũ, cho tâm mình trở nên tinh tấn, linh hồn mình trở nên nhẹ nhàng, sáng láng, hầu khi thoát xác trở lại bổn nguyên (ngôi cũ) hiệp làm Một cùng Chí Tôn gọi là đắc kiếp.

Tu vừa làm Nhơn đạo, vừa lo Thiên đạo cũng được vậy, nghĩa là cũng làm ăn như thường, song khác hơn người thường là ngoài giờ làm lụng, thay vì đi chơi bời vô ích, rượu trà, cờ bạch, v.v… cho tốn tiền, sanh bệnh, ta lại để giờ rảnh ấy mà trau mình, quan sát việc hành động nội ngày coi phải hay là quấy, như có lỡ làm điều chi ta nghĩ ra mà biết là quấy thì phải ăn năn sám hối hầu ngày sau khỏi tái phạm. Ấy là: Quân tử thận kỳ sát thân. Trong giờ rảnh, ta nên để lòng thanh tịnh mà hàm dưỡng tinh thần cũng là tưởng Trời niệm Phật; nếu ta thành tâm tưởng niệm thì tự nhiên có Trời Phật độ ta vì Trời Phật tại tâm chớ chẳng đâu xa.

Chớ nên hẹn rằng: “Nay tôi còn lo Nhơn đạo, tu chưa được, đợi chừng nào Nhơn đạo rồi sẽ tu“. Tính như vậy rất lầm, vì Nhơn đạo tức là Thiên Đạo, Nhơn Đạo lo thành là phù hợp với Thiên Đạo đó . Nếu rày lần, mai lựa, chẳng lo dưỡng tánh, tu tâm, đợi đến buổi chung qui mới rõ Thiên Đàng Địa Ngục thì đã muộn rồi …

Mời xem Video: Khuyến Tu
Sáng tác : Đức Cao Thượng SanhNgọc Phụng ca

YouTube Preview Image



Mừng Việt Nam từ đây hữu phước,
Huệ Đăng miền Nam chói rạng.
Đạo phổ truyền đến thất ức niên,
Qui Tam Giáo đồng hiệp nhất Ngũ Chi.
Độ rỗi khắp toàn Chúng Sanh,
Đã bao năm Đạo Trời sáng khai.
Bến mê Nguyên Nhân khổ lụy,
Chực Thuyền Từ vớt người trầm luân.
Đưa đường về vị cũ ngôi xưa,
Đức Chí Tôn rưới ban ân huệ.
Ham chi cuộc hồng trần,
Vùi dập kiếp khổ đau.
Lợi danh xôn xao tranh cạnh,
Chung qui rồi chác nghiệp vào thân.
Mộng trần Nhơn Sanh khá mau tỉnh giấc,
Cùng nhau xúm nương Đại Đạo.
Huynh Đệ đồng lánh bước chông gai,
Cửa Thánh ngày tháng vui tiếng kệ kinh.
Nung đúc thanh cao tinh thần,
Tránh cuộc đời xa hoa.
Mùi chung đỉnh bả công khanh,
Quyết một lần chen lấn đua tranh.
Khổ đời thêm chất chứa,
Khách phong trần lắm lúc tang thương.
Kiếp Nhơn Sanh trải qua bao cảnh đoạn trường,
Dấn thân vào cõi Dinh Hoàn.
Cũng bởi vì vay trả trái oan.
Bến khổ chẳng nhớ xa lòng
Chịu muôn đời trong vòng sầu đau.
Luân chuyển nổi chìm biển mê.
Dặm Trùng Dương biết đâu lối về
Tiếng chuông ngân giục người thoát đọa trần ai.
Mau chơn núp bóng Cao Đài.
Muôn năm nhờ hưởng phước Thiêng Liêng.

Sưu tập tài liệu: Văn Trường



Xem các bài viết trích cùng sách:

Đức Diêu Trì Kim Mẫu và Đạo Cao Đài
Cửu Vị Tiên Nương – Tiểu Sử và Nhiệm Vụ
Ý NGHĨA CỦA “ĐẠO”
Ý NGHĨA CỦA “TÔN GIÁO”
ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ
Đấng Tạo Hóa
ĐẠO LÀ GÌ?
Phải Thương Đồng Loại
TU LÀ GÌ?
Ta có nên TU một mình không?
Tại Sao Ta Phải Lập Công Quả?
Kinh Kệ
Phạm Vong Cần Phải Cầu Siêu
Cúng Tế
Kiếp Người
Luận Về Sự Chết
Kiếp Luân Hồi
Nhơn quả
Phật Thầy Tây An
MƯỜI ĐIỀU KHUYÊN CỦA THẦY
Mười Điều Tâm Niệm
Người Trở Về Từ Cõi Chết (Bác Sĩ Trần Văn Quốc đắc vị chơn thường Đạo Sĩ)
Quê Hương Xưa
Thi Bài Quê Hương Xưa


Xem các bài viết đã đăng cùng thể loại (same category)


Comments (1)

 

  1. Thái Dương Thanh says:

    TU
    THI
    Đài bảng ghi danh kẻ anh hào.
    Cao quyền do bởi biết tu mau.
    Chủ trương bác ái công bình vẹn.
    Giáo dục con khờ thoát khổ đau.
    BÀI
    Con tu mãi không thành chánh quả.
    Bởi vì con còn quá ham mê.
    Thiên đường con muốn bước về.
    Lời Thầy Con nhớ chớ hề làm sai.
    Con không thể bắt hai tay được.
    Bên lợi quyền bên bước theo Cha.
    Theo Cha con bỏ Quỉ Ma.
    Theo Ma con phải gạt Cha ra ngoài.
    Con muốn theo Cao Đài Đại Đạo.
    Phải cần nên kiểm thảo thân mình.
    Mãi lo cho nó đẹp xinh.
    Mà quên bổn phận Thiên Đình giao cho.
    Con phải biết cần lo sanh chúng.
    Phải quên mình mới đúng đường tu.
    Công trình công quả công phu.
    Làm cho trọn vẹn ngục tù thoát ra.
    Con phải biết đâu là đường chánh.
    Mà lo tròn dức hạnh người tu.
    Học hành cố gắng thoát ngu.
    Biết đường thoát khỏi ngục tù trần gian.
    Chớ lầm tưởng nhiều vàng lắm bạc.
    Là phước nhiều con đạt thành công.
    Bởi con học Đạo chưa thông.
    Cho nên ham muốn sống trong sang giàu.
    Con đâu biết đường nào tà chánh.
    Đâu là đường né tránh để ra.
    Bạc vàng của Quỉ của Ma.
    Dẫn con vào lối đọa sa A Tỳ.
    Con ơi chớ đừng vì danh lợi.
    Là con đường đưa tới khổ đau.
    Thiên Đường con muốn bước vào.
    Trần gian phủi sạch Đài Cao mới về.
    Con ơi bước chớ hề nản chí.
    Lo cho người quên nghĩ thân mình.
    Đó là hai chữ Hy Sinh.
    Tu hành con phải quên mình mới nên.
    Đôi lời nhắc chớ quên ghi nhớ.
    Mà thi hành ngay chớ chần chờ.
    Trần gian sụp đổ ai ngờ.
    Long Hoa Đại Hội đang chờ quên thân.
    THI
    Tròi trọi mình không mới thiệt bần.
    Một nhành sen trắng náu nương thân.
    Ở nhà mượn đám cây xanh kịt.
    Đỡ gót nhờ con hạc trắng nần.
    Bố hóa người đời gây mối đạo.
    Gia ân đồ đệ dựng nền nhân.
    Chừng nào đất dậy Trời thay xác.
    Chư Phật Thánh Tiên xuống ở Trần.

Leave a Reply