ĐẠO LÀ GÌ?

Jan 27, 10 | Tâm Duyên | 15,302 views | 9 Comments



Share |






DaolagiNghĩa lý chữ Đạo rất bao hàm, sâu xa, thiểu học như tôi khó mà giải thích cho đích xác, tôi xin luận sơ lược như vầy:

Đạo là cội rễ của Càn Khôn, Thế Giải. Trước khi có Đời thì đã có Đạo rồi.

Âm Dương là Đạo, bao trùm cả Trời Đất. Âm Dương dựng nên Càn Khôn, Thế Giải. Có Càn Khôn Thế Giải rồi mới có Đời.

Đạo là vô vi, Đời là hữu hình. Vô Vi và hữu hình buộc phải hiệp nhau làm một mới đặng. Có Đạo mới có Đời, có Đời nhờ có Đạo.

Tỉ như cây đèn luôn về ngọn lửa của nó là hữu hình, tức là Đời. Còn ánh sáng dọi ra vốn vô vi, tức là Đạo.

Nếu cây đèn không ánh sáng, ai còn gọi cây đèn?

Cái chén: vòng gốm ngoài hữu hình, tức là Đời, mà lòng trống ở trong là vô vi, tức là Đạo. Nếu chén không có lòng đặng cơm rót nước sao kêu bằng chén?

Cái cửa: vòng khuôn cây ngoài và hai cánh (hay là một cánh) là hữu hình, tức là Đời, còn cái khoản trống không để chui qua lại là vô vi, tức là Đạo. Nếu không lỗ chui qua, chui lại ai cho là cái cửa?

Cái bánh xe: luôn vẽ vòng tròn và cái hoa cửu là hữu hình tức là Đời, mà cái lỗ trống ở giữa để tra cốt vào cho bánh xoay là vô vi tức là Đạo . Nếu không lỗ để tra cốt thì làm sao bánh xe xoay đặng? Rồi thì ai cho là bánh xe ?

Thi hài chúng ta là hữu hình, tức là Đời, còn linh hồn là vô vi, tức là Đạo; nếu người không hồn thì phải tiêu diệt.

Nghĩa bóng thì Đạo là Đường vô hình, vô ảnh, đễ dìu dắt nhơn sanh trở về quê xưa, cảnh cũ, tất là Bạch Ngọc Kinh. Phật gọi là Niết Bàn (Nirvâna). Nên chi, kẻ thác gọi là về quê, là nơi nguyên bổn mình hiệp làm Một cùng Đấng Chí Tôn. Mà muốn đắc kiếp ấy, cần phải đi cho nhằm đường (Hành chánh đạo). Nếu ta đi sái đường (tà đạo) thì chẳng khỏi lạc vào chốn hiểm nguy, mà làm no lệ đời đời kiếp kiếp của Tà Thần, Tinh Quái.

Ấy vậy, Đạo rất cần ích cho cá nhân và xã hội. Người có Đạo biết giữ luật Trời biết kiêng phép Nước, biết trọng cang thường, luân lý, biết thương đồng loại.

Trong nước mà có Đạo, xã hội cọng hưởng hòa bình, dân sự được thuần phong, mỹ tục.

Kẻ vô đạo như đứa mù, mà là đứa mù tất phải lạc vào nẻo vạy, đường tà, đọa chốn trầm luân, khổ hải, buổi chung qui phải mạt kiếp dưới A-Tỳ, đọa Tam Đồ không phương trốn tránh.

Làm quan ỷ quyền hiếp đáp dân lành, đứa ngu quên Thầy phản bạn, làm loạn luân thường, gẫm lại cũng vì vô đạo mà ra.

Nước không Đạo, dân phải hèn như người không hồn, xác phải tiêu diệt, Đạo là hồn Nước vậy.

Đạo là thuyền độ chúng sanh qua khỏi sông , biển Khổ. Thuyền tuy không đáy, người hữu duyên chở mấy chẳng chìm, kẻ vô phước một người cũng đắm.

THI RẰNG:

Đạo như đuốc huệ rọi đường tu
Đạo vốn nguồn trong rửa mạch sầu.
Đạo giải oan khiên cần nghiệp trước,
Đạo gìn hạnh phúc cháu con sau.
Đạo dìu kẻ đến miền an lạc.
Đạo chỉ người tìm chước diệt lao.
Đạo để làm nền vun cội Đức
Đạo là thang bắt tận Trời cao.


Trích: Tiểu Sử và Nhiệm Vụ của Cửu Vị Tiên Nương trong Tam Kỳ Phổ Độ – Ấn bản 2005


Mời xem Video:

YouTube Preview Image

Bài Giảng Cốt Tủy Của Đạo Phật – ĐĐ. Thích Minh Thành



Xem các bài viết trích cùng sách:

Đức Diêu Trì Kim Mẫu và Đạo Cao Đài
Cửu Vị Tiên Nương – Tiểu Sử và Nhiệm Vụ
Ý NGHĨA CỦA “ĐẠO”
Ý NGHĨA CỦA “TÔN GIÁO”
ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ
Đấng Tạo Hóa
ĐẠO LÀ GÌ?
Phải Thương Đồng Loại
TU LÀ GÌ?
Ta có nên TU một mình không?
Tại Sao Ta Phải Lập Công Quả?
Kinh Kệ
Phạm Vong Cần Phải Cầu Siêu
Cúng Tế
Kiếp Người
Luận Về Sự Chết
Kiếp Luân Hồi
Nhơn quả
Phật Thầy Tây An
MƯỜI ĐIỀU KHUYÊN CỦA THẦY
Mười Điều Tâm Niệm
Người Trở Về Từ Cõi Chết (Bác Sĩ Trần Văn Quốc đắc vị chơn thường Đạo Sĩ)
Quê Hương Xưa
Thi Bài Quê Hương Xưa


Xem các bài viết đã đăng cùng thể loại (same category)
ĐẠO LÀ GÌ? ĐẠO Ở ĐÂU? (PDF file)



Comments (9)

 

  1. Khai Huynh says:

    Tôi ngu xuẩn nên cảm thấy những thí dụ về đạo không ổn lắm, vì khiến cho người ta nghĩ ĐẠO là không khí. Kính

  2. Phuoc Nguyen says:

    Một tăng sĩ hỏi một thiền sư đang ẩn mình trên núi,

    “Đạo là gì?”

    “Ngọn núi này hùng vĩ làm sao!” Thiền sư đáp lại.

    “Con không hỏi thầy về núi non,” tăng sĩ nói, “mà là về Đạo.”

    Thiền sư trả lời, “Nếu ngày nào chưa vượt qua được ngọn núi này, con ơi, con không thể nào đạt Đạo…”

  3. Linh Nga says:

    Tôi có “trộm” được bài “ĐẠO” này chia sẽ ở đây nhé …

    ***

    “Đạo” là một danh từ Việt phổ quát thường được dùng thay thế cho chữ “tôn giáo”. Khi nói đến “đạo Chúa”, “đạo Phật”, “đạo ông bà”, người Việt ám chỉ Thiên Chúa giáo, Phật giáo, và tôn giáo thờ lạy ông bà, tổ tiên. Tuy nhiên chữ “Đạo” (Tao) theo nguyên văn tiếng Hán Việt còn có nghĩa là đường đi, lẽ thật (the Way). Nói rộng hơn trong văn hóa Trung quốc và khái niệm triết học Đông phương, chữ “Đạo” được dùng để diễn tả ý niệm về cội nguồn, nguyên lý của vạn vật trên thế gian. Như thế “Đạo” theo nghĩa sau này không thể dùng lẫn lộn đồng nghĩa với “tôn giáo”, nhưng chỉ để ám chỉ căn nguyên của thế giới vật chất.

    Có thể nói các nền triết học và tôn giáo lớn trên thế giới, đa số xuất phát từ Đông phương: Ấn Độ giáo (Hinduism), Phật giáo (Buddhism), Khổng giáo (Confucianism), và Lão giáo (Taoism), là nổ lực của con người đi tìm kiếm “Đạo”, tức căn nguyên của vũ trụ. Riêng Cơ đốc giáo (Christianity) là tôn giáo duy nhất cho rằng Chúa Cứu thế Giê xu là “Đạo”, là Thượng đế, đã tìm đến và nối kết với con người. Trong Thánh kinh, Chúa Giê xu tuyên bố Ngài là đường đi, lẽ thật, và sự sống (Giăng 14:6). Sách Tin lành Giăng mở đầu với lời giới thiệu về thân vị của Chúa Giê xu là cội nguồn của thế gian: “Ban đầu có Ngôi Lời, Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời. Ban đầu Ngài ở cùng Đức Chúa Trời. Muôn vật bởi Ngài làm nên, chẳng vật chi đã làm nên mà không bởi Ngài” (Giăng 1:1-3). Chữ “Ngôi Lời”, nguyên văn tiếng Hy lạp là “Logos”, theo nghĩa siêu hình diễn tả một quyền lực siêu phàm tạo dựng và điều khiển vũ trụ. Như vậy Thánh kinh khẳng định Chúa Giê xu là “Đạo”, là căn nguyên của vạn vật. Triết học Đông phương và Cơ Đốc Giáo đều đem “Đạo” làm trọng tâm, nhưng trong triết học Đông phương “Đạo” được tìm kiếm, ngược lại trong Cơ Đốc giáo, “Đạo” là câu giải đáp.

    Các nền tôn giáo và triết học Đông phương tìm kiếm “Đạo” qua tín lý (doctrine) và qua thiền định (meditation). Hầu hết các giáo chủ của các tôn giáo Đông phương là những người dốc lòng tìm kiếm “Đạo” qua phương pháp tu thiền để được giải thoát (liberation), và đã sáng lập những phương pháp tu thiền cùng với giáo nghi hoặc kết hợp các tín lý đương thời để giúp người đi sau đạt đến kinh nghiệm giải thoát tương tự.

    Các tôn giáo Đông phương xuất phát từ bốn tôn giáo lớn sau đây:

    1. Ấn Độ giáo (Hinduism): một trong những tôn giáo Đông phương lâu đời nhất bắt nguồn từ Ấn Độ cách đây khoảng 3500 năm. Căn bản của Ấn Độ giáo dựa vào bốn bộ kinh Vệ Đà (Vedas), nghĩa là “kiến thức”, do nhiều triết gia và tu sĩ viết lại bằng tiếng Phạn (Sanskrit) trong khoảng 1500-500 năm trước công nguyên. Quan trọng nhất trong kinh Vệ Đà là kinh Upanishads, gồm những triết lý, thơ văn, và tín lý tu thiền. Theo Ấn Độ giáo, cả thế gian được mô tả như là một quả cầu vĩ đại bao gồm nhiều tầng lớp – biển cả, lục địa, thiên đàng, và địa ngục. Căn nguyên của thế giới và con người là Brahman, là một quyền lực siêu nhiên bao trùm không gian vũ trụ và không thể diễn tả được. Thế giới và con người là một phần biểu lộ của vị thần Brahman. Vị thần thứ nhì là Vishnu, Đấng bảo tồn thế giới (preserver), có liên hệ mật thiết với con người và cũng là biểu hiện của tình yêu. Sau Brahman và Vishnu, là hai Đấng thần linh tối cao, còn có Shiva là vị thần của sáng tạo và hủy phá (creation and destruction), cũng là biểu hiện của nguồn năng lực trong vũ trụ. Ngoài ba vị thần chính, tín hữu Ấn Độ giáo còn thờ hàng ngàn vị thần thánh khác.

    Theo Ấn Độ giáo, cuộc sống con người là một chuỗi tuần hoàn. Sau khi chết đi, tùy theo nghiệp chướng (karma) của kiếp trước, linh hồn được chuyển tiếp (đầu thai) qua một thân xác mới của loài người hoặc loài vật (reincarnation). Nghiệp chướng gây ra do vô minh (ignorance), bởi vì loài người quên đi thân vị của mình là một phần của Brahman, tẻ ra đi theo ý riêng và bị rơi vào vòng nghiệp chướng không thể hòa hợp làm một với Brahman. Để được giải thoát khỏi nghiệp chướng (enlightenment), người ta cần thấu hiểu và tuân hành theo giáo nghi thờ phượng (ritual) và tập luyện tu thiền (meditation) theo phương pháp yoga (joining with Brahman). Tín hữu Ấn Độ giáo thường ăn chay và tuyệt đối không ăn thịt bò bởi vì bò là biểu hiện của vũ trụ và là tặng phẩm cho loài người, chỉ được dùng trong sinh tế và thờ phượng. Mục đích tối thượng của Ấn Độ giáo là hòa hợp làm một (unity) với Brahman, có nghĩa là “Đạo”, tức căn nguyên của vạn vật trong thế gian.

    2. Phật giáo (Buddhism): sáng lập tại Ấn Độ vào thế kỷ thứ sáu trước công nguyên bởi Phật Thích Ca, tên thật là Cỗ Đàm Tất Đạt Đa (Siddharth Gautama). Theo truyền thuyết, cha của hoàng tử Tất Đạt Đa là một vương công (rajah), vì nghe lời tiên tri cho rằng con mình sau này có thể trở thành một nhà lãnh đạo đại tài hay trở nên một người vô gia cư, đã cấm không cho hoàng tử giao tiếp với thế giới bên ngoài cung điện. Một ngày nọ Tất Đạt Đa rời cung điện và chứng kiến đủ mọi thứ đau khổ trên đời ở ngoài xã hội, đã quyết định rời bỏ cung đình để đi tìm hiểu nguồn gốc và tìm cách cất bỏ khổ đau. Ban đầu Tất Đạt Đa luyện tập thiền yoga và khổ tu trên núi Bắc Ấn độ trong vòng sáu năm nhưng không thành công. Sau đó hoàng tử Tất Đạt Đa quay sang tu thiền. Dưới gốc cây Bồ đề, hoàng tử quyết định sẽ không rời cho đến khi được giác ngộ (enlightenment). Sau một thời gian Tất Đạt Đa được giác ngộ và trở thành Phật (Buddha). Giáo lý Phật giáo được tóm gọn trong Tứ Diệu Đế (noble truths). Đệ nhất đế cho rằng đau khổ là tình trạng căn bản của con người do nghiệp chướng gây nên. Đệ nhị đế giải thích nguyên nhân của đau khổ là do lòng tham muốn bám víu vào một thế giới vật chất tạm bợ, thay đổi không ngừng. Vì bám víu vào thế giới luôn thay đổi, con người cứ bị rơi vào vòng sanh lão bệnh tử của kiếp luân hồi do nghiệp chướng định đoạt. Trong đệ tam đế, đau khổ có thể được loại bỏ bằng diệt dục. Đệ tứ đế đưa ra phương pháp diệt dục để loại trừ đau khổ qua Đạo Bát Chánh (noble eightfold path). Đạo Bát Chánh gồm có chính kiến (knowledge), chính tư duy (thought), chính ngữ (speech), chính nghiệp (action), chính mệnh (livelihood), chính tịnh tiến (effort), chính niệm (awareness), và chính định (mediation). Mục đích cao cả nhất của Phật giáo là được thoát khỏi đau khổ và được vào cõi Niết bàn (nirvana). Theo Phật giáo, qua tu thiền con người có thể được giác ngộ và kinh nghiệm được Niết bàn trước khi qua đời.

    3. Khổng giáo (Confucianism): thiết lập tại Trung hoa vào thế kỷ thứ sáu trước công nguyên bởi Khổng Phu Tử (Confucius). Khổng Tử chủ trương phát huy nền Nho học của thánh hiền đời trước để lại trong những sách: Dịch, Thư, Thi, Lễ, Nhạc. Sau khi tra cứu Nho học, Khổng Tử minh giải và xếp đặt lại thành một học thuyết có hệ thống phân minh, tông chỉ rõ ràng qua bộ lục Kinh: Dịch, Thư, Thi, Lễ, Nhạc, và Xuân thu, trong đó Kinh Dịch (I Ching) là bộ sách quan trọng nhất đặt nền tảng cho Khổng giáo và triết học của Trung hoa sau này.

    Theo Kinh Dịch, vũ trụ và tất cả mọi sự trên đời được bắt nguồn từ một thực thể vô hình tuyệt đối gọi là Thái cực (Tai chi). Thái cực còn được mệnh danh là Sinh Hóa Độc Tôn (One Life), Tự Hữu (One Self-Existence), Hằng Hữu (Eternal and Infinite), Tuyệt Đối (Absolute All-in-All). Từ Thái cực sinh ra vạn vật, và vạn vật chung kết trở về với Thái cực. Thái cực có hai lực lượng Âm và Dương (Yin and Yang), luôn biến hóa không ngừng, kết hợp tạo nên sự vận chuyển của vũ trụ. Âm và Dương thường được so sánh với tĩnh và động, sáng và tối, nam và nữ, trời và đất, vật chất và tinh thần, lành và dữ. Khi dương đạt đến cực điểm thì âm đã tìm ẩn trong dương sẽ bắt đầu xuất hiện, và ngược lại, khi âm phát triển đầy trọn thì dương bắt đầu hình thành, và một chu kỳ mới được tiếp diễn. Nguyên lý âm dương được áp dụng vào mọi lĩnh vực trong cuộc sống và ảnh hưởng sâu đậm trong nền văn hóa Trung hoa, từ canh nông cho đến y khoa, dưỡng sinh, nghệ thuật, khoa học, chính trị. Một ví dụ điển hình là khoa châm cứu Trung hoa dựa trên nền tảng quân bình Âm Dương và điều hòa khí huyết trong thân thể con người. Những bộ phận trong cơ thể được chia ra hai loại Âm Dương, gắn liền với các huyệt đạo (meridians, acupuncture points). Khi luồng chân khí (chi) chạy trong các huyệt đạo bị tắc nghẽn, cơ thể sẽ sinh bệnh. Y sĩ có thể chữa bệnh bằng cách châm kim kích thích các huyệt đạo và điều hòa chân khí trong cơ thể bệnh nhân.

    Theo Khổng học, con người có một địa vị rất quan trọng trong vũ trụ, bởi vì loài người sinh ra do sự giao hợp của Âm Dương, ơn đức của Trời Đất, hội tụ của Thần Thánh, và nguyên khí của vũ trụ. Chỉ có con người mới hấp thụ được tinh thần và khí chất của Trời Đất nên là loài linh diệu hơn tất cả vạn vật trong vũ trụ. Sự sáng suốt trong tâm con người gọi là minh đức, lương tri, hoặc trực giác. Nhờ có thần minh trong tâm do Trời ban, con người mới nhận thức được sự hiện hữu của mình và của Trời, từ đó con người cần phải cố gắng theo đạo Trời mà đạt đến Chân, Thiện, Mỹ. Đạo Trời có bốn đức: nguyên (thiện), hanh (lễ, mỹ), lợi (nghĩa), trinh (trí), từ đó ra bốn đức của đạo người: nhân, nghĩa, lễ, trí. Khi chết, thể xác con người tan nát, nhưng tinh anh trở về Trời, là nguồn của sự sáng. Mục đích quan hệ nhất của con người là đạt được sự hòa hợp trọn vẹn, thống nhất với Trời và với người.

    4. Lão giáo (Taoism): Lão giáo, còn gọi là Đạo giáo, được sáng lập tại Trung hoa bởi Lão Tử (Lao Tzu) vào thế kỷ thứ sáu trước công nguyên, đồng thời với Khổng giáo và Phật giáo. Lão Tử viết Đạo Đức Kinh (Tao Te Ching) để truyền bá Đạo Giáo, sau được Liệt Tử và Trang Tử phát huy và quảng bá rộng rãi. Khác với Khổng giáo thiên về luân thường đạo lý xã hội và cấu trúc văn hóa, giáo dục, Lão giáo chú trọng vào việc quan sát diễn biến trong thế giới tự nhiên để khám phá Đạo (Tao), tức Đường Đi (the Way). Con người chỉ thỏa mãn khi vâng theo trật tự thiên nhiên, hành động tự phát không gò bó, và tin tưởng vào trực giác.

    Theo quan điểm của Lão giáo, “Đạo”, tức “Đường Đi”, là một thực thể tuyệt đối thống nhất và làm nền tảng cho vạn vật trong vũ trụ. “Đạo” của Lão giáo có nghĩa tương tự như “Brahman” của Ấn Độ giáo, hoặc quan niệm “Trời” của Khổng giáo và “Thái cực” của triết học cổ Trung hoa. “Đạo” là căn nguyên của vũ trụ, là một thể thống nhất (the whole), trọn vẹn, bao trùm vạn vật (all-embracing), và là một thực tại duy nhất (the One). Do “Đạo” vũ trụ được nảy sinh và biến đổi không ngừng. Tuy nhiên sự dịch chuyển và thay đổi của vũ trụ có hình thái nhất định có thể quan sát được bằng trực giác. Một khi khám phá được những khuôn mẫu trong tự nhiên và hành động hòa hợp với khuôn mẫu này, con người có thể hiệp nhất với “Đạo” (one with Tao). Theo Lão giáo, khi tâm trí hoàn toàn yên tịnh, không còn bị chi phối bởi ảnh hưởng và cuốn hút của thế giới vật chất bên ngoài, con người có thể phát hiện nguyên lý “Đạo” trong vũ trụ, và có thể hòa hợp làm một với “Đạo”. Vì vậy Lão giáo không chú trọng vào đời sống thực tế hay giải quyết những nan đề trong xã hội, nhưng tập trung mọi nổ lực tìm kiếm những phương pháp có thể làm cho tâm trí được trống vắng, tĩnh mịch, để khám phá, liên lạc và hòa hợp với “Đạo”. Những phương pháp tĩnh tâm của Lão giáo kết hợp giữa tâm lý, sinh lý và vật lý như thiền định, thể dục, luyện thở, vệ sinh, ngay cả giao hợp luyến ái và xử dụng thuốc kích thích. Giáo lý của Lão giáo chú trọng vào tính cách cao siêu huyền bí của thế giới tự nhiên, do đó trong giới bình dân theo Lão giáo ngày nay đã nảy sinh nhiều tệ nạn trong xã hội và đã để lại nhiều tập tục mê tín dị đoan như bói toán, thuật số, bùa chú, phù thủy, đồng cốt.

    Tóm lại, mặc dầu có nhiều nguồn gốc tín lý và giáo điều khác nhau, các tôn giáo và nền triết học Đông phương đều tập trung vào một nỗ lực duy nhất: tìm kiếm, thấu hiểu và tìm cách nối kết hòa hợp với “Đạo”, căn nguyên của vạn vật trên thế gian, để được thực sự giải thoát và đạt được chân hạnh phúc. Qua thiền định trong tĩnh mịch, người theo triết học Đông phương tin tưởng có thể hiểu được thực tại của vũ trụ và tự do thoát khỏi sự ràng buộc của vòng nghiệp chướng. Tuy nhiên, ngay cả những giáo chủ và các nhà hiền triết đều không khẳng định hiệu quả của thiền định để được thật sự giải thoát và hiệp nhất tương thông với “Đạo”. Ngược lại, nhiều tu sĩ, tăng lữ đã khuyến cáo về những tác hại nguy hiểm nếu bị chi phối trong lúc luyện tập tu thiền. Hơn nữa, khi người tu thiền đạt vào cõi linh giới rất dễ bị lôi cuốn đi theo sự mời gọi và chịu sự sai khiến của tà linh.

    Trong bài viết của tiến sĩ Thomas In-Sing Leung trong tập san Radix magazine, volume 24, Number 1, tác giả đã thuật lại kinh nghiệm tu thiền theo phương pháp của Phật giáo và Lão giáo để được giải thoát và thấu hiểu những lẽ mầu nhiệm trong vũ trụ. Theo tiến sĩ Leung, thiền định có thể được chia ra làm sáu giai đoạn (trùng cảnh giới). Trong giai đoạn thứ nhất, người thiền sẽ phát hiện một luồng hơi nóng chạy xung quan cơ thể. Luồng hơi này (chi) tùy theo sự hướng dẫn của tâm trí mà chạy thông kinh mạch (meridian). Khi hơi xuất ra, thì người ngồi thiền sẽ thấy khỏe hơn và khí lực được tăng cường. Nếu thiền lâu hơn và lạm dụng khí công, có thể có nhiều phiền phức xảy ra. Linh hồn của người thiền sẽ xuất ra và dễ gặp phải tà linh trong linh giới. Khi tinh thần và linh giới gặp nhau, người luyện thiền sẽ thấy đủ mọi hình ảnh xuất hiện trước mặt mình, nhất là ánh sáng.

    Trong giai đoạn thứ hai, người thiền được mở mắt tâm linh (heavenly eye) và cảm thấy như bay bổng trên không trung, thấy được những cảnh vật sông núi từ xa đến, hay những cảnh thiên nhiên. Vào giai đoạn thứ ba, người luyện thiền có thể thấy được những không gian trong vũ trụ mà tứ chi cảm nhận được hoặc không cảm nhận được. Trong những không gian mà mắt trần không nhìn thấy được có những sinh linh tồn tại gọi là linh giới. Người ngồi thiền có thể phân biệt được những sinh linh đó là ảo giác hay thật bằng cách trò chuyện với những tà linh này. Nếu nó trả lời thì đó là thật.

    Sang giai đoạn thứ tư, người thiền bước vào một thế giới không linh mà Phật học thường nhắc đến. Trong thế giới này mọi vật thay đổi không ngừng và liên lạc chặt chẽ với nhau. Người thiền sẽ nhận được cảm giác bình an và dường như thật sự được giải thoát (enlightenment). Vào giai đoạn này người ngồi thiền sẽ phát hiện trong cơ thể một luồng thông đạo để đi đến thế giới vô hạn. Tuy nhiên thông đạo này chỉ đi xuống mà không đi lên. Đến lúc này người luyện thiền có thể bước vào giai đoạn thứ năm. Sang giai đoạn này, người luyện thiền sẽ có cảm giác “thiên nhân hiệp nhất”, giống như vũ trụ và con người hiệp thành một thể, thường được mô tả trong Lão giáo. Người thiền có thể phát hiện được sau lưng vũ trụ dường như có một lực lượng sáng tạo vĩ đại tồn tại. Lúc này người tu thiền sẽ cư xử không còn như một người bình thường, nhưng như một tu sĩ, và luôn muốn tập thiền để kinh nghiệm nhiều hơn.

    Qua giai đoạn thứ sáu, thiền sư sẽ gặp nhiều linh vật xuất hiện giống như thiên sứ hoặc bồ tát kêu gọi thiền sư đi vào thế giới của họ. Những linh vật này có thể ban cho thiền sư nhiều quyền phép biết được quá khứ và tương lai, và nếu chịu sự sai khiến của những linh vật này, thiền sư có thể ảnh hưởng người khác và thu hồi nhiều đệ tử. Nhưng thiền sư cũng có thể từ khước những quyền lực này nếu muốn được giải phóng (liberated). Đặc biệt trong giai đoạn này thiền sư có thể chiêm nghiệm được sự hiện diện của một Đấng Sáng Tạo, là nguồn ánh sáng vĩ đại, nguồn của mọi sự tốt lành, và là căn nguyên của vũ trụ. Tuy nhiên có một khoảng cách khổng lồ không cho phép thiền sư đến gần với nguồn ánh sáng này. Và không có một chiếc cầu nào có thể bắc ngang vực thẳm để đem thiền sư đến được với nguồn sáng tạo vô song. Theo tiến sĩ Leung, nguồn sáng này chính là “Đạo”, mà các tôn giáo nhắc đến và luôn tìm kiếm.

    Thánh kinh cho biết Chúa Cứu thế Giê xu chính là “Đạo” mà các tôn giáo đang tìm kiếm. Giữa loài người và Thượng đế thánh khiết có một sự ngăn cách khổng lồ tạo ra bởi tội lỗi. Chính Chúa Giê xu, là “Đạo”, đã trở thành người, chết trên thập giá, sống lại từ trong cõi chết, và trở nên chiếc cầu duy nhất để đem loài người nối kết lại với Thượng đế. Chúa Giê xu phán rằng không nhờ Ngài thì không ai có thể đến gần Thượng đế (Giăng 14:6). Thánh kinh xác nhận rằng chỉ có một Thượng đế, và chỉ có một Đấng Trung bảo ở giữa Thượng đế và loài người, tức là Chúa Giê xu, là hiện thân của “Đạo” ở giữa loài người (I Timôthê 2:6). Như vậy ngay cả thiền định và sống khắc khổ, tu thân tích đức, cũng không đem loài người đến gần hòa hợp với Thượng đế. Phương pháp tu thiền chỉ tạm thời đem loài người đến tiếp xúc với thế giới tâm linh, nhưng không thực sự giải quyết được bản chất tội lỗi ngăn cách loài người và Thượng đế. Chỉ qua sự tiếp nhận Chúa Giê xu, con người mới thông công được với Thượng đế, hưởng được bình an, hạnh phúc thật, và sự sống vĩnh cữu. Những phương pháp ngoài Chúa Giê xu chỉ dẫn con người vào ngõ cụt (dead end) nguy hiểm. Nhận thức được Chúa Giê xu là “Đạo”, căn nguyên của vũ trụ, đã trở thành người và hy sinh mạng sống để chuộc tội cho loài người là giải pháp duy nhất và cần thiết nhất để đem con người hòa hợp với Thượng đế và với nhau, cũng là mục đích tối hậu của mọi tôn giáo trên đời.

    Nguyễn Ân-Điển

    Tài liệu tham khảo

    Blofeld, John, “I Ching”
    Capra, Fritjof, “The Tao of Physics”
    Jochim, Christian, “Chinese Religions”
    Koo, Y. C., “Chinese Philosophy”, vol. I & II
    Le Guin, Ursula, “Lao Tzu Tao Te Ching”
    Leung, Thomas In-Sing, “The Appeal of Buddhist Spirituality”, Radix magazine, vol. 24, No. 1
    Ngô Tất Tố, “Kinh Dịch”
    Raju, P.T., “The Philosophical Traditions of lace w:st=”on”>Indialace>”
    Trần Trong Kim, “Nho Giáo”, tập I và II

    Nguồn: SongVui.net

  4. Ha Nguyen says:

    …………………………………..

    Có một vật tiên thiên tự hữu
    Trước đất trời vĩnh cửu tự thành
    Tịch liêu vắng ngắt vắng tanh
    Một mình mình biết, một mình mình hay
    Sanh muôn vật mẹ muôn thiên hạ
    Tánh danh Ngài ta há biết sao
    Gọi càng là Đạo xưng càng là to
    To to quá nên xa thăm thẳm
    Thăm thẳm xa mà vẫn gần kề
    Đạo to to lớn muôn bề!
    ……………………………………….

    Lão Tử, Đạo Đức Kinh – BS. Nguyễn Văn Thọ

  5. Tam Duyen says:

    Đạo ở đâu?

    Một chơn-sư đã dạy đệ-tử rằng:

    Đạo chẳng đâu xa, ở tại người,
    Lương tâm thiện tánh sẵn trong ngươi.
    Tồn tâm dưỡng tánh đừng phai lợt,
    Phản chiếu hồi quang Đạo sáng ngời
    ”.

    Lời giáo-huấn nầy có nghĩa là Đạo có ngay trong con người đó là Lương tâm và Thiện tánh, cứ nhìn thẳng trở vào Tâm Tánh của chính mình thì sẽ thấy Đạo.

    Câu mở đầu quyển Kinh Nhật-tụng của Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ đã nói rằng: Đạo do lòng Thành Tín hiệp lại, tức là Đạo ở trong Tâm. Tam-giáo thì dạy gốc Đạo là cái Tâm Làm Phải, Làm Lành, Tâm đó Phật dạy là Từ-bi, Lão xưng là Cảm-ứng, Nho cho là Trung-thứ, Chúa Jésus gọi là Bác-ái … chung quy thì Đạo cũng ở trong Tâm.

    Nên Đức Hộ-Pháp đã dạy rằng:

    “Bần-Đạo dám chắc người nào đi tìm Đạo mà có tâm định tưởng là thấy ngay” (Thuyết-đạo của Đức Hộ-Pháp đêm 29 tháng 9 Mậu-tý/ 31-10-1948).

    Nhưng Tâm và Tánh tuỳ theo mỗi triết-gia, mỗi tôn-giáo mà có tên gọi khác nhau, và pháp-môn tu-hành để gặp Đạo cũng khác nhau, nên trước khi muốn biết Đạo ở đâu? Chúng ta thử tìm hiểu Tâm, Tánh như thế nào, và đường hương tu hành của Tam-giáo để ngộ Đạo ra sao, qua các tiết mục sau đây.

    Trích Đạo ở đâu? do Dã Trung Tử sưu tập.

  6. Thái Dương Thanh says:

    ĐẠO
    THI
    Cao thượng làm nên đạo đức cao.
    Đài sen chờ đón kẻ anh hào.
    Giáo dân tiến bước đường tu niệm.
    Chủ đích Đại Đồng thế giới rao.
    BÀI
    Đạo là khí hư vô chi khí.
    Đạo chứa nhiều huyền bí bên trong.
    Làm người muốn đặng rõ thông.
    Đạo diệt nhơn dục tâm không rõ tường.
    Đạo không thể đo lường bằng mắt.
    Đạo không màu không sắc không âm.
    Nhưng mà đạo ở nơi tâm.
    TÙy người sử dung Đạo nằm thấp cao.
    Thanh cao đến động đào an hưởng.
    Thấp hèn cam chịu vướng khổ đau.
    Hai đường vinh nhục bước vào.
    Cũng do duyên nghiệp từ bao nhiêu đời.
    Luật nhơn quả lưới Trời lồng lộng.
    Mà không qua lọt cọng nhỏ lông.
    Nhân nào quả nấy do trồng.
    Trồng chi hưởng nấy đừng hòng thoát qua.
    Đạo dẫn dắt người ta tiến bước.
    Phải cố công mới được thưởng ban.
    Còn như buông thả mơ màng.
    Thì không thoát khỏi sáu đàng trầm luân.
    Long Hoa muốn tưng bừng vui hưởng.
    Phải quên mình bành trướng Đạo Cao.
    Giúp người thoát khổ mau mau.
    Chần chờ chậm bước khổ đau cận kề.
    Long Hoa hội muốn về tham dự.
    Phải hy sinh quên sự tử sanh.
    Lập công bồi đức hùng anh.
    Đem về hạnh phúc an lành ấm no.
    Long Hoa hội muốn cho có mặt.
    Phải tu hành cho đắc mới nên.
    Tam công trọn vẹn là nền.
    Quên mình cứu khổ lên đền Đài Cao.
    THI
    Đài vân quan vỏ để phong thần.
    Còn của Thầy đây để nhắc cân.
    Muôn đức ngàn lành không sót mốt.
    Bao nhiêu công quả bấy nhiêu phần.

  7. Thái Dương Thanh says:

    AI LÀ GIÁO CHỦ CAO ĐÀI
    THI
    Giáo dục con người thoát cảnh mê.
    Đài cao chờ đón các Con về.
    Chủ tâm gắng nhớ lời Cha Chúa.
    Cao thượng chu toàn khỏi bị chê.
    BÀI
    Nay xưng giáo chủ Cao Đài.
    Trước xưng Thiên Chúa xưa khai Di Đà.
    Phật Thầy Bồ Tát Thích Ca.
    Bao lần Khổng Lão cũng già nầy đây.
    Kỳ Ba Thầy mở Cao Đài.
    Đưa người trần tục về ngay thiên đường.
    Sao con còn mãi lương ương.
    Tu hành không nhớ rõ tường Thầy khuyên.
    KỲ Ba Thầy nắm mối giềng.
    Đưa con về tận đến miền Bồng lai.
    Cao Đài giáo chủ hỏi ai ?
    Phải chăng đó chính là ngài Dê Su.
    Con ôi hãy ráng lo tu.
    Tu sao cho đặng hết ngu mới thành.
    Lời Thầy dạy bão rành rành.
    Con không để ý dạ đành làm ngơ.
    Mãi theo cái thứ bá dơ.
    THam mê danh lợi đâu ngờ lầm sai.
    Hận thù chứa chất mãi hoài.
    Bạc tiền xã láng tiêu xài lung tung.
    Con đâu nghĩ cạn xét cùng.
    Công bình bác ái con dùng đúng chưa.
    Thầy khuyên đạm bạc muối dưa.
    Bao nhiêu mỹ vị con chưa vừa lòng.
    Bạc tiền vật chất ngoài trong.
    Đủ đầy của cải Con mong thêm quyền.
    Hiếp người gom chất đẻ riêng.
    Mặc ai đói khổ ỷ quyền thẳng tay.
    Con ôi có biết đâu sai.
    Anh em như thể chân tay mới là.
    Đồng chung Thượng Đế một Cha.
    Mà sao lại nở xem ra kẻ thù.
    Con ơi phải nhớ rằng tu.
    Tình thương xóa hết hận thù mới nên.
    Thầy dạy Con chắc đã quên.
    Kẻ giàu sang đó khó lên Thiên đường.
    Con ôi hãy lấy tình thương .
    Chia nhau hạt muối cụt đường mới vui.
    Con rõ Đạo con biết mùi.
    Thì con lựa chọn tới lui nẽo nào.
    Biết khôn vào chốn động đào.
    Tu hành muốn đạt bước vào Đài Cao.
    Con ôi thức tỉnh lo mau.
    Dắt dìu anh trước em sau lên thoàn.
    Kỳ Ba muốn được thanh nhàn.
    Lo tu chớ có mơ màng lợi danh.
    Quên mình chẵng quản hy sanh.
    Đem về hạnh phúc em anh vui cùng.
    Nhớ rằng cùng một Cha chung.
    Con ôi nhớ lấy để cùng yêu thương.
    Con ôi chỉ có một đường.
    Quên mùi vật chất là phương cứu mình.
    Con ôi giữ vững niềm tin.
    Đại Đồng Phán Xét rõ tình đệ huynh.
    Ngày nào con rõ bóng hình.
    Cao Đài Thiên Nhãn thắm tình Cha Con.
    Đệ huynh con giữ ven tròn.
    Cho Thầy đẹp dạ bút mòn Thày phê.

  8. thành says:

    MẪU TRUYỀN LONG HỘI
    Quy y Pháp nguyện Phật Trời

    Khai minh toả sáng cải đời lầm mê

    Chúng sinh thông tỏ đường về

    Long Hoa Tam Hội phép lề quang minh

    Quy y tăng giáng phủ kinh

    Khai Hoa Đại Đạo chúng sinh thoát nàn

    Đổi thay lòng dục tính phàm

    Sống đời lương thiện bình an đêm ngày

    Thế thời sáng tỏ từ nay

    Chúng sinh nhân loại nhờ tay Phật Trời

    Tay Bồ Tát hoá sinh năng lượng

    Giữa cõi Trần âm hưởng Mẹ khai

    Linh thiêng trước cửa Phật Đài

    Có hay mới hiểu đúng sai thế nào

    Thế mới rõ nhân nào quả ấy

    Kẻ phàm Trần nghiệm lấy lời Ta

    Nay gần kết thúc canh ba

    Ngày giờ Thiên định ấy là vận Thiên

    Ai là kẻ có duyên được khởi

    Mẹ bắc cầu tìm tới đổi trao

    Ta đây không định mời chào

    Nhưng vì nhiệm vụ Trên giao Ta làm

    Đời là thế vô vàn biến đổi

    Mẹ thương tình xá tội giúp cho

    Mải mê tính chuyện đói no

    Suy bì hơn thiệt so đo nghèo hèn

    Nơi bể ải đua chen xô đẩy

    Bạc với tiền ai cậy nhờ ai

    Nhìn về thế giới tương lai

    Long Hoa nở rộ nhân tài cứu dân

    Mẹ đã quyết xoay vần con tạo

    Tuyển đàn con nhân đạo trồng người

    Liệu lo mọi việc tốt tươi

    Cân tài cân đức rõ mười vàng Thiên

    Thế có được Vua hiền Tướng giỏi

    Ngọn từ bi soi rọi mười phương

    Tự nhiên ngát xạ thiên hương

    Bao đời sự thật đời thường khó tin

    Giáng thuỷ thanh mát cả tâm can

    Có phúc phước lộc Mẹ ban

    Cam lồ Mẹ tưới Trần gian mát nhuần

    Trên đã chứng Âm hoà Dương thuận

    Cứu phàm Trần mạt vận đắng cay

    Nhiệm màu linh phép trao tay

    Thiện duyên hiển ứng thấy ngay thôi mà

    Ơn nhờ ân ban Phật Bà

    Ra tay che chở tai qua bệnh lành

    Tài tỏ rõ lừng danh thiên hạ

    Nghĩa Đạo là vô giá người ơi

    Giàu sang sướng khổ do Trời

    Việc do Thiên định đến thời phải ra

    Khai Đại Đạo Long Hoa Mẫu giáng

    Tịnh Tâm ngồi tuệ sáng linh thông

    Thiên thủ thiên nhãn được trông

    Mai ngày sáng tỏ sắc không giữa Trần

    Long Hoa độ thế cứu dân

    Long Hoa có cải có cần mới nên

    Long hoa Nguồn Cội vững bền

    Long Hoa trong ấm ngoài êm muôn phần

    Long Hoa Tam Hội ban ân

    Long Hoa thế giới vinh ân rõ ràng

    Long Hoa an hưởng giàu sang

    Long Hoa trí tuệ mở mang nhân tài

    Long Hoa cứu vớt nhân loài

    Long Hoa mở Hội trong ngoài đồng tâm

    Long Hoa Phật Pháp sáng ngần

    Long Hoa đời được sống gần Phật Tiên

    Long Hoa Phật Mẫu xe duyên

    Long Hoa mới rạng vàng Thiên giữa đời

    Long Hoa thay thế đổi thời

    Long Hoa nghiệm phép Luật Trời xét cân

    Long Hoa sàng đức sàng nhân

    Long Hoa có phúc có phần Trời ban

    Long Hoa giải nghiệp giải oan

    Long Hoa xoá sạch tai nàn qua mau

    Long Hoa Thiên Thượng đứng đầu

    Long Hoa mới rõ nhiệm màu Phật Tiên

    Long Hoa ứng báo nhãn tiền

    Long Hoa Tướng giỏi Người Hiền ra tay

    Long Hoa tâm đức cao dày

    Long Hoa độ thế đêm ngày cứu dân

    Long Hoa Phật giáng cõi Trần

    Long Hoa Bồ Tát Quan Thế Âm dẫn đường

    Long Hoa trên kính dưới nhường

    Long Hoa giữ Đạo cương thường nghĩa nhân

    Long Hoa Địa Mẫu ban ân

    Long Hoa đại độ xa gần hưởng chung

    Long Hoa gìn giữ hiếu trung

    Long Hoa xét đến tột cùng sắc không

    Long Hoa quảng đại thần thông

    Long Hoa Thế Giới Đại Đồng sướng vui

    Long Hoa quyết tiến không lùi

    Long Hoa Tam Hội ngát mùi hương sen

    Long Hoa xoá hết nghèo hèn

    Long Hoa toàn giới Phật Tiên sum vầy

    Long Hoa thế giới đổi thay

    Long Hoa giang rộng bàn tay đón người

    Long Hoa học vận Thiên thời

    Long Hoa cải hoá cuộc đời lầm mê

    Long Hoa thông tỏ đường về

    Long Hoa gìn giữ phép lề quang minh

    Long Hoa sâu nặng nghĩa tình

    Long Hoa khoa học tâm linh nhiệm mầu

    Long Hoa Phật Pháp cao sâu

    Long Hoa Cha Mẹ bắc cầu cho sang

    Long Hoa cửa rộng thênh thang

    Long Hoa quy chính thế gian cải tà

    Long Hoa huyền diệu vô vàn

    Long Hoa tâm đức muộn màng chẳng lo

    Long Hoa áo ấm cơm no

    Long Hoa xây dựng tự do hoà bình

    Long Hoa chung một gia đình

    Long Hoa Pháp Giới Thiên Đình truyền trao

    Long Hoa đức rộng tài cao

    Long Hoa ba cõi đi vào tâm linh

    Long Hoa bất lão trường sinh

    Long Hoa Phật độ chính tinh Sao Trời

    Long Hoa thông tỏ thế thời

    Long Hoa mới thực Nước Trời Lạc Bang

    Long Hoa an hưởng thanh nhàn

    Long Hoa mẹ giỏi con ngoan đạo lành

    Long Hoa Nam Việt thịnh hành

    Long Hoa sự nghiệp tất thành quán quân

    Long Hoa nở rộ mừng xuân

    Long Hoa Tam Hội hiền nhân kết đoàn

    Long Hoa tâm đức là vàng

    Long Hoa cuộc sống đàng hoàng trường Thiên

    Long Hoa toàn giới Phật Tiên

    Long Hoa xây dựng Thượng Nguyên Mẫu truyền

    Nghe ba tiếng sấm lệnh truyền

    Long Hoa tỏ ngộ lời khuyên cao dày

    Long Hoa linh phép đủ đầy

    Long Hoa tu luyện đêm ngày tinh thông

    Long Hoa năm uẩn là không

    Long Hoa giáng thế đời trông rõ ràng

    Long Hoa cứu khổ cứu nàn

    Long Hoa che chở mạt sang yên lành

    Long Hoa chẳng dám lợi danh

    Không sân không hận không sanh chức quyền

    Sáu trần thanh tịnh như thiền

    Long Hoa sáng tỏ nhân duyên Phật Trời

    Long Hoa Tam Hội sáng ngời

    Long Hoa Mẹ dặn con thời chớ quên

    Sống đời lương thiện bình yên

    Đời gây nghiệp quả ứng liền chẳng sai

    Long Hoa hội đủ đức tài

    Mẹ khuyên nên nhớ miệt mài luyện tu

    Nhẫn nhục mới đặng trượng phu

    Đời không phân biệt bạn thù con ơi

    Long Hoa là ánh đăng Trời

    Trong vòng lục đạo cứu đời chúng sinh

    Long Hoa Phật Pháp quang minh

    Xua tan nghịch cảnh bất bình trần ai

    Nhân loài đúng đúng sai sai

    Long Hoa xoá sạch chiêu bài mị dân

    Sấm vang thức tỉnh cõi Trần

    Mau mau tìm hội Long Vân nương nhờ

    Phật Bà chuyển hoá nước cờ

    Cờ Tiên bảy ngọn vô bờ hiển linh

    Long Hoa khai sáng khai minh

    Hư không Địa Mẫu hoá sinh muôn loài

    Đạo Phật có một không hai

    Trần gian mê muội mấy ai tỏ tường

    Long Hoa chung một con đường

    Xây nền hạnh phúc Âm Dương thuận hoà

    Long Hoa trong ngọc trắng ngà

    Mọi người chung sống thật thà tu tâm

    Long Hoa đại xá lỗi lầm

    Long Hoa một phút xuất thần làm mê

    Long Hoa thấu Địa thông Thiên

    Long Hoa siêu độ Tổ Tiên xa gần

    Giúp đời báo đáp thụ ân

    Long Hoa trừ diệt bất nhân độc tài

    Tâm tà khẩu Phật làm oai

    Áo thầy khoác vỏ tiền tài ô danh

    Long Hoa quyết quyết phải thành

    Long Hoa rửa sạch hôi tanh bụi Trần

    Khuyên người làm đức làm nhân

    Long Hoa ban phước hồng ân đẹp giàu

    Long Hoa tâm đức làm đầu

    Long Hoa trí tuệ nhiệm màu thần thông

    Long Hoa muôn pháp là không

    Long Hoa giải thoát khỏi vòng nghiệp oan

    Long Hoa tỏ ngộ Thánh – Phàm

    Long Hoa đời được tỏ làn hư không

    Giữa Trần sắc sắc không không

    Long Hoa chính thực vàng ròng Trời trao

    Tình thương cõi Thế dạt dào

    Hư không Địa Mẫu đưa vào tâm linh

    Mẫu truyền Mẫu giáng Chân Kinh

    Vô vi diệu pháp vô hình thâm thâm

    Phật rằng Phật tại Chân Tâm

    Thiện duyên mới được hồng ân lưu truyền

    Đến thời thấu tỏ vận Thiên

    Nhiệm màu phép Phật vô biên phước lành

    Có tâm muôn sự viên thành

    Ngọc vàng như cát như sành, người ơi!

    Long Hoa nghiêm luật dưới đời

    Đói no sướng khổ Đất Trời ban cho

    Vàng Tâm không thể cân đo

    Của Trời nhiều lắm trong kho còn đầy

    Long Hoa sự thật thẳng ngay

    Luân Hồi Nhân Quả mê say khôn lường

    Hoạ vận mấy kẻ ổi ương

    Trong lòng bao lỗi vẫn vương ưu phiền

    Long Hoa độ thế tuỳ duyên

    Long Hoa xuất thế Thần Tiên nhiệm màu

    Long Hoa huyền diệu cao sâu

    Cứu đời thoát khỏi nỗi đau bao ngày

    Đời thường ôm hận đắng cay

    Tham lam dục vọng nghiệp dày nợ mang

    Có tin có tín thì sang

    Long Hoa bắc nhịp cầu an cho đời

    Thanh thuỷ Tiên Thiên phép Trời

    Cam lồ Mẹ tưới tốt tươi muôn phần

    Long Hoa thuốc Phật cứu Trần

    Long Hoa toả sáng ngàn lần vinh quang

    Long Hoa thế giới chuyển trang

    Long Hoa cuộc sống ngày càng phồn vinh

    Long Hoa trên dưới đồng tình

    Long Hoa xã hội văn minh đẹp giàu

    Đại Đồng Thế Giới năm châu

    Long Hoa nối một nhịp cầu bờ vui

    Hoa thơm dâng trái ngọt bùi

    Long Hoa nở rộ ngát mùi hương thơm

    Phật Bà Bồ Tát Tuyết Sơn

    Giáng Trần cứu khổ nguồn cơn tỏ tường

    Long Hoa gìn giữ kỷ cương

    Long Hoa quy tụ hiền lương siêu phàm

    Long Hoa tỏ ngộ long đàm

    Long Hoa rực sáng hào quang đêm ngày

    Quy luật thế sự đổi thay

    Long Hoa Tam Hội giáng tày việc Thiên.

    *****

    Luyện truyền giáng phẩm Kinh Hoa

    Tâm Kinh nhật tụng ta bà mênh mông

    Chăm cầu chăm nguyện viên thông

    Đời thường gìn giữ tâm trong phúc lành

    Sắc không cứ để tiến hành

    Làm sao thoát khỏi tử sanh luân hồi

    Ở trên thì đã có Trời

    Dưới Trần có Phật độ đời cứu sinh

    Lệnh đây từ ở Thiên Đình

    Có Ngài Bồ Tát Quang Minh soi đường

    Khai thông năm uẩn sáu trần

    Cho đời trí tuệ xuất thần như Tiên

    Người người tỏ ngộ nhân duyên

    Long Hoa mở Hội Trường Thiên nhiệm màu

    Tòng tâm sở ý nguyện cầu

    Cầu xin Đức Phật trên đầu chứng minh

    Thành tâm nhất niệm anh linh

    Mẹ Cha ban phước khang minh thọ trường

    Ơn nhờ Mẹ mở lòng thương

    Quan Thế Âm Bồ Tát dẫn đường con đi

    Thương đời mạt kiếp đen sì

    Nhiệm mầu phép Phật linh chi Mẹ truyền

    Đại bi Mẹ mở trường yên

    Long Hoa cứu độ mọi miền gần xa

    Có công hành thiện phúc nhà

    Nhớ lo thờ phụng Ông Bà Tổ Tiên

    Đời đời toả ánh đăng nhiên

    Nếu mà lầm lỗi con nguyền độ tha

    Long Hoa thờ Phật tại gia

    Trong nhà Địa Mẫu Phật Bà hiển linh

    Xét soi cho rõ sự tình

    Một lòng vì Đạo quên mình dựng xây

    Thiện duyên mới được thơm lây

    Ai ơi xin nhớ từ rày tu tâm

    Thế ra tội tránh phúc tầm

    Duyên ai lại tới có phần trao tay

    Long Hoa phúc đức cao dày

    Cứu đời ra khỏi bàn tay tử thần

    Thế thời trong buổi sàng nhân

    Thấy con khờ dại ngu đần mà thương

    Phong trần thuỷ hoả tai ương

    Đam mê vật chất vấn vương trong lòng

    Tham lam, sân hận khôn cùng

    Tương lai nào thấy mịt mùng tối đen

    Trầm luân khổ ải đua chen

    Mạt sang xoá sạch ngu hèn con ơi!

    Long Hoa Tam Hội sáng ngời

    Hồng phúc muốn hưởng còn thời tu tâm

    Cầu xin Bồ Tát Quan Thế Âm

    Đại xá cho những lỗi lầm xưa nay

    Tụng Kinh con nguyện từ đây

    Thành tâm sám hối đổi thay tính phàm

    Luyện rèn khẩu ý thân tâm

    Xa lìa bể khổ trầm luân lạc loài

    Pháp Không tu học miệt mài

    Tam quy ngũ giới tâm trai tu hành

    Đời không phạm tội sát sinh

    Thái bình thế giới yên lành vui chung

    Một lòng giữ đạo hiếu trung

    Không gian không dối bao dung độ đời

    Trộm cắp ăn chặn của người

    Luật hình tội nặng muôn dời không tha

    Tà dâm mưu chước quỷ ma

    Một thời lầm lỗi đạo sa nghèo hèn

    Rượu vào tính quẩn bon chen

    Bê tha chè chén đỏ đen bạc tiền

    Phạm vào lắm nỗi oan khiên

    Đời không chân chính đảo điên nhiều bề

    Dưới Trần còn lắm đam mê

    Che khuất chẳng tỏ đường về Lạc Bang

    Gian nan là lửa thử vàng

    Loạn thời vì lũ quan tham nhũng nhiều

    Trần gian phản loạn đủ điều

    Kỷ cương phép nước tà yêu quấy rầy

    Nghiệp oan kiếp kiếp chất đầy

    Vì không trì giới hoạ này phải mang

    Long Hoa mở Hội lọc sàng

    Hai ngàn phép thử ôm vàng mà lo

    Mê thì phải chịu rủi ro

    Tu nhân tích đức chẳng lo phận nghèo

    Nhân lành tăng trưởng ươm gieo

    Xuân về hoa nở xuân gieo lộc chồi

    Thế gian sinh diệt luân hồi

    Long Hoa Tam Hội Đất Trời ban ân

    Phật Bà Bồ Tát Quan Âm

    Đại bi cứu khổ dưới Trần qua mau

    Bàn tay phổ độ nhiệm màu

    Cứu sinh nhân loại toàn cầu bình yên

    Độ đời bởi có nhân duyên

    Long Hoa tu Phật tu Tiên phúc dầy

    Đạo Mầu sáng tỏ từ nay

    Tâm linh ba cõi ra tay cứu nàn

    Duyên lành Phật độ bình an

    Con nguyền nhập cõi Niết Bàn tu tâm

    Đời xưa nay phạm lỗi lầm

    Giờ xin sám hối giữa Trần độ nhanh

    Năm câu niệm Phật hiệu danh

    Thuyền từ cứu độ nạn lành chúng sinh

    Hư không Địa Mẫu dưỡng sanh

    Phù linh diệu dược nước thành thuốc Tiên

    Bạch Y Tuyết Sơn ứng liền

    Di Lặc độ thế viên thiên đủ đầy

    Thiên Đình khởi lệnh cung mây

    Hội Hoa cứu thế đợi ngày xuất quân

    Toàn người hiền sĩ siêu nhân

    Đời không vướng bẩn bụi Trần thanh cao

    Thiên Đình Pháp Giới truyền trao

    Quan Âm Bồ Tát phép mầu tưới ban

    Độ người tâm đức giàu sang

    Tài cao đức rộng mở mang thế thời

    Long Hoa Đại Đạo hoàng khai

    Ta bà thế giới người người tỏ thông

    Dựng xây Thế Giới Đại Đồng

    Bỏ ác làm thiện đời không hận thù

    Minh tâm trì giới chuyên tu

    Tuệ năng tinh tiến hết ngu hết hèn

    Từ bi thắp sáng ngọn đèn

    Đặng chờ chín phẩm Đài Sen phúc nhà

    Vận này Hội hết tinh hoa

    Ba ngàn năm trước trải qua một thời

    Hư không Mẫu định tính rồi

    Di Lặc độ thế thay thời Thích Ca

    Chính Ngài Giáo chủ Long Hoa

    Cùng với Bồ Tát Phật Bà Quan Âm

    Khai hoa độ thế cứu dân

    Ta bà đứng chủ Long Vân bảo toàn

    Phật Trời giải thoát thế gian

    Thiên Đường cực lạc hân hoan đón người

    Tinh hoa là của Đất Trời

    Chăm hoa hoa nở ngàn đời ngát hương

    Chính Đạo chỉ một con đường

    Nguyện cầu Tam Bảo thập phương soi đường

    Sáu trần năm uẩn là không

    Chí Minh Ngọc Phật còn trông còn chờ

    Giáng Trần khuyên bảo con thơ

    Lên Thuyền Bát Nhã sang bờ tâm linh

    Tới nơi bờ giác hiển vinh

    Hành thâm Bát Nhã vô minh nhiệm mầu

    Phép Phật huyền diệu cao sâu

    Long Hoa Tam Hội bắc cầu cho sang

    Sửa sang cá tính lửa lòng

    Thật thà ngay thẳng không gian dối người

    Từ bi hỷ xả cho đời

    Thù xưa oán mới nguyện lời độ tha

    Nguyện từ khẩu ý chua ngoa

    Gắng công xây thiện giữ hoà đức nhân

    Sinh thành báo đáp phụ ân

    Hiếu trung gìn giữ cán cân công bằng

    Vợ chồng bách lão giai niên

    Thề không lỗi đạo ngừa ngăn phụ tình

    Anh em trong một gia đình

    Trên hoà dưới thuận kính nhường giúp nhau

    Bạn bè trọn nghĩa trước sau

    Thế thời mới được dài lâu vững bền

    Đạo thầy nghĩa tớ không quên

    Phép khuôn gìn giữ nếp nền sáng trong

    Ơn sâu tạc dạ ghi lòng

    Được ăn quả ngọt nhớ công gieo cày

    Đạo mầu góp sức dựng xây

    Hồng phúc Cha Mẹ trao tay con cầm

    Thời cơ Tạo Hoá xoay vần

    Tu hành nhập thiện có phần nào cho

    Long Hoa Tam Hội chuyến đò

    Đưa người lương thiện sang bờ phúc vinh

    Nhiệm mầu khoa học tâm linh

    Đèn Trời đuốc Phật Tâm Kinh dẫn đường

    Tâm sáng soi rọi mười phương

    Trừ đi cộng lại Âm Dương tổng hoà

    Đất Trời kết lại tinh hoa

    Thiên Đường rộng mở giáng Toà Bồng Lai

    Long Hoa quy tụ nhân tài

    Độ đời cứu thế trong ngoài ấm êm.

    *****

    Giờ mạt vận xoay vần đã đến

    Cõi Trần phàm pháp giới ta bà

    Lệnh truyền lập Đại Đạo Hoa

    Cứu sinh mạt kiếp ta bà khắp nơi

    Phép mầu nhiệm đã thời sáng tỏ

    Thuốc dược đông rạng rỡ núi hồng

    Thuỷ thanh cam lộ tương đồng

    Giáng về Trần thế cứu vòng hoạ tai

    Khai Bút Pháp tỏ bày sau trước

    Mệnh Thiên Cơ đã bước khởi đầu

    Canh ba gần cuối dãi dầu

    Thanh lọc Hoa Hội chứng vào cứu sinh

    Nay Phật Mẫu rõ tình ban xuống

    Lệnh ta bà tỏ tưởng Long Hoa

    Lệnh cho Tam Bảo Ba Toà

    Lọc xong hoàn sổ Long Hoa báo về

    Giờ Trái Đất bốn bề khói lửa

    Nước lũ dâng dàn dụa lệ sầu

    Chuyển rung sập lở rõ màu

    Hoạ tai xẩy đến Hoàn Cầu khắp nơi

    Bệnh dịch, hoạn nạn tơi bời

    Khổ đau Trần thế mệnh Trời chuyển xoay

    Trần phàm nào có ai hay

    Không tu có thoát nạn này được chăng?

    Mẫu về Mẫu đã khuyên răn

    Bao nhiêu năm đã tỏ phần cùng con

    Thế nhưng thấy ướp hằng còn

    Đồng tiền chức trọng mỏi mòn phàm nhân

    Mẫu về phán bảo ân cần

    Khuyên con Trần thế tu nhân tròn đầy

    Vậy mà nghịch cảnh đổi thay

    Đã không tu lại nhiếc rầy người tu

    Chỉ quen bịp bợm bòn xu

    Chỉ quen ăn uống lu bù rượu bia

    Chỉ quen ông nọ bà kia

    Chỉ quen ăn nói lè nhè nhuốc nhơ

    Mẫu đã phán thiên thu tai hoạ

    Mẫu đã truyền thiên hạ u sầu

    Mẫu truyền đại mạt tỏ màu

    Thiên Cơ vận chuyển vào đầu Thượng Nguyên

    Thương con Trần thế Mẫu truyền

    Để mà tu đức phước duyên đủ đầy

    Vậy nên mạt vận vần xoay

    Cũng đà khởi điểm tỏ bày Trần gian

    Nay Hoa Hội huy hoàng báo rõ

    Lập Đạo Mầu cứu độ muôn dân

    Mẫu sàng Mẫu sẩy Mẫu cân

    Ba Toà Tam Bảo lọc dần Thượng Nguyên

    Thiên Đình Pháp Giới lệnh truyền

    Tam Bảo giáng bút đồng phiên ta bà

    Giáng Thơ vận mệnh phán ra

    Để cho dân chúng biết mà tu thân

    Thế mới biết Trời cân Trời nhắc

    Thế mới tường loạn lạc Trần phàm

    Cho dù cốt cách khôn ngoan

    Đồng tiền chức trọng gian tham mạt về

    Cho dù biết vận chuyển bề

    Mà không tu được cũng về mạt kia

    Cho dù Vua Tướng đó thì

    Mà không tu được cũng về một nơi

    Cho dù tu Phật tu Trời

    Tâm xà khẩu Phật mạt thời không qua

    Cho dù làm thầy cúng ma

    Làm không đúng pháp cũng ra một gò

    Cho dù làm thầy tu chùa

    Tu không chính đạo, không chừa một ai

    Lệnh truyền Thiên Thượng tỏ bày

    Tu Trời tu Phật ai ai cũng đồng

    Mới thời qua được bên sông

    Bên bờ giáp ngạn Đại Đồng Thượng Nguyên

    Con Thuyền Bát Nhã ngày đêm

    Sàng đi lọc lại, người hiền chở qua

    Lệnh truyền Đại Đạo Long Hoa

    Pháp Giới thành lập học là Phép Thiên

    Cứu hết tất cả người hiền

    Trong thời mạt vận Thượng Nguyên đón về

    Nay Pháp Giới Thiên Đình báo rõ

    Mệnh Thiên Cơ đã tỏ mạt sang

    Giữa đông Kỷ Mão có hàng

    Đầu Xuân năm mới chứng sang Canh Thìn

    Long Hoa Tam Hội cứu nàn

    Long Hoa Tam Hội lọc sàng Thượng Nguyên

    Long Hoa Mẫu phán Lệnh truyền

    Long Hoa thực hiện chứng phiên Ý Trời.

    *****

    Long Hoa báo rõ mọi nhà

    Phải biết tu Phật mới thoát qua

    Kỳ thời mạt vận nơi Trần thế

    Đò chiều chuyến chót vượt Ngân Hà

    Thượng Nguyên tu Phật tại gia

    Ai ai cũng phải tu là mới yên

    Mệnh Thiên Cơ đã chuyển miền

    Con Thuyền Bát Nhã về bên vĩnh hằng

    Thượng Nguyên phải được sáng trong

    Sàng đi lọc lại ở dòng tu gia

    Thiên Đình Pháp Giới ta bà

    Báo cho tất cả tu gia Lệnh này

    Thương cho dân chúng ngu nguây

    Thế thời chuyển vận tỉnh say biết gì

    Trên Trời đã thấy rõ thì

    Chòm Sao Bắc Đẩu nghiêng về phương Nam

    Thiên Đình hạ thế Trần gian

    Cứu đời mạt vận, vớt sang thái bình

    Luật Trời như ánh bình minh

    Từ đất Nam Việt giáng linh báo cùng

    Báo khắp thế giới muôn vùng

    Hoạ tai mạt kiếp tỏ tường Trần gian

    Nay Ta báo tin rõ ràng

    Thượng Nguyên tất cả chuyển sang tu nhà

    Thượng Nguyên cứu vớt cơn qua

    Thượng Nguyên cứu thế gian qua mạt này

    Thượng Nguyên đến được mới tài

    Thượng Nguyên được hưởng đủ đầy sướng vui

    Thượng Nguyên chia ngọt sẻ bùi

    Thượng Nguyên thế giới loài người bình sinh

    Thượng Nguyên thế kỷ tâm linh

    Thượng Nguyên mới có thái bình Trần gian

    Thượng Nguyên đời rộng thênh thang

    Thượng Nguyên sáu vạn niên tràng sướng vui

    Thượng Nguyên khoa học đổi đời

    Thượng Nguyên khoa học mới thời cao siêu

    Thượng Nguyên Ta báo đã nhiều

    Thượng Nguyên Vũ Trụ như diều bay cao

    Loài người đến các vì sao

    Thượng Nguyên tất cả đi vào tâm linh

    Ta, Đệ Tử Thiên Đình báo rõ

    Đời Thượng Nguyên chan chứa tình người

    Phải qua mạt vận thế thời

    Di Lặc mới vớt về đời Thượng Nguyên

  9. Đặng Trường Sanh says:

    ĐẠO
    Đạo có hai đường ai biết chăng?
    Âm Dương hai nẽo lẽ nên hằng.
    Ai mê vật chất theo Thần Tú.
    Ai thích vô vi có Huệ Năng.
    Âm thinh sắc tướng cùng tu niệm.
    Niệm chẵng âm thanh rất khó khăn.
    Đạt Đạo do người quên vật chất.
    Chất nhiều gánh nặng phải nhăn răng.
    ……
    Nhăn răng do bởi chỗ tranh ăn.
    Tranh lợi tranh quyền khiến rối nhăn.
    Chém giết giựt giành cho máu đổ.
    Tan nhà nát cửa bởi hung hăng.
    Muốn cho hết khổ nên hòa thuận.
    Chia sớt cùng nhau chịu khó khăn.
    Tam cang thường ngũ nên ghi nhớ.
    Tứ Đức tam tòng hết lố lăng.

Leave a Reply