Đấng Tạo Hóa

Jan 22, 10 | Tâm Duyên | 4,411 views | 4 Comments



Share |




ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ



TNTNgười ta thường gọi Ông Trời là Đấng Tạo Hóa. Sao gọi là Đấng Tạo Hóa? Tạo là làm ra, lập ra. Hóa là biến ra, sanh ra. Đấng Tạo Hóa là Đấng Chí Tôn dựng nên Càn Khôn, Thế Giới, hóa sanh nhơn loại cùng cả vạn vật. Đấng Tạo Hóa là một khối linh quang rất lớn, do nơi khí Hư Vô mà hóa ra (Ether).

Trước Trời Đất chưa mở mang, giữa không trung chẳng có chi hết: Ấy là Hư Vô. Thoạt nhiên hai lằn không khí, một lằn nóng (Dương), một lằn nguội (Âm), đụng nhau nổ một tiếng lớn như sấm sét chúng ta thường nghe, hóa ra một khối lửa. Đương khi tiếng sấm ấy vừa nổ, thì đã có chơn linh của Chí Tôn sanh ra ngự ngay giữa khối lửa đó, gọi là Thái Cực. Thái Cực càng ngày càng lớn thêm hoài, chẳng dính nguyên khối đặng: phải rã hai ra làm hai đọan dài mà xây tròn giữa không trung. Sách gọi Thái Cực sanh Lưỡng Nghi. Lưỡng Nghi vận chuyển, thoạt nhiên cây này nằm ngang cây kia, gài Chữ Thập (La croix) đưa ra bốn cánh. Sách gọi Lưỡng Nghi phân Tứ Tượng. Bốn cánh có hình này gọi là Tứ Dương, vì xây lẹ như chong chóng nên biến ra dạng bốn cái xen kẽ nữa gọi là Tứ Âm, thành tám cánh. Sách gọi là Tứ Tượng sanh Bát Quái, cái Bát Quái lửa ấy vận chuyển lẹ làng, đuôi mòn, cánh dứt, lần lần văng ra thành vàn vàn, muôn muôn hỏa cầu, lớn nhỏ không đều, như pháo hoa cải vậy. Những hỏa cầu ấy xây tròn giữa không trung, lần lần nguội bớt, mới vì lửa mà biến ra đá bao quanh, chẳng khác gì sắt nướng thiệt đỏ tự nhiên biến ra một lớp sắt bao trùm ngoài vậy. Khi có đá bao quanh, thì hỏa cầu nguội lần mà biến ra nước. Có đất, có sắt đá, có nước rồi mới có cây cỏ, có cây cỏ mới có lửa gọi là Ngũ Hành.

Có Ngũ Hành rồi mới phân biệt Trời Đất. Có Trời Đất rồi mới có nhơn vật, biến biến sanh sanh, chẳng cùng, chẳng tột, nên gọi là Bát Quái biến hóa vô cùng.

Tuy trong Càn Khôn, Thế Giới có vàn vàn tinh đẩu, mặc dầu, chớ các vì sao nguội rồi mà thành Địa cầu có nhân loại ở thì chỉ có ba ngàn bảy mươi hai trái mà thôi. (Tam Thiên Thế Giới và Thất Thập Nhị Địa). Khí Hư Vô đụng nhau tại ngôi Bắc Đẩu. Lập Bát Quái cũng tại ngôi Bắc Đẩu; nên Bạch Ngọc Kinh là nơi Đấng Chí Tôn ngự cũng tại ngôi Bắc Đẩu. Vì vậy mà vẽ Thiên-Nhãn-Thầy tại ngôi sao ấy. Ngôi Bắc Đẩu là rún của Càn Khôn, Thế Giới.

Có bài thi giáng cơ của Lý Thái Bạch Đại Tiên như vầy:

Thái Cực sơ khai lập Lưỡng Nghi
Bạch vô Thiên Địa, vị phân thì
Kim Quang, lôi, điển, Âm Dương định
Tinh tú tùng sanh chuyển tứ vi

Ấy vậy Thiên Địa lập ra cũng thọ sanh nơi khối linh quang Thái Cực. Người cũng thọ hưởng một phần nhỏ mọn của khối linh quang ấy (monado). Nên chi Thầy thường nói: “Các con là Thầy, Thầy là các con“.

Cái khối linh quang rất lớn lao của Đấng Chí Tôn rất nên huyền diệu; tua ra muôn muôn, vàn vàn ánh sáng, bao trùm cả Thế Giới; cho nên nơi nào có ánh sáng là nơi của Chí Tôn ngự. Trong mỗi tua ánh sáng ấy, dường như có một con mắt, để xét xem việc lành dữ của nhân loại. Có câu phương ngôn Langsa rằng: “Dieu voit tout, Dieu exists partout et à tout moment” .

Nghĩa là: “Trời thấy cùng hết, ở đâu và giờ nào cũng có Trời cả“.

Nên chi những việc mình làm, dầu lành, dầu dữ, dầu trong chỗ tối, dầu giữa thanh thiên, bạch Nhựt, không một mảy mún nào mà Trời không thấy; thậm chí hễ tâm mình vừa động thì Đấng Chí Tôn đã biết rồi. Vì sao vậy?

Đã nói rằng mỗi người đều thọ lãnh một điểm linh quang của Ngài. Cái điểm linh quang ấy ở tại tâm ta; hễ tâm ta động, điển linh quang của ta tiếp với khối linh quang của Ngài mà cảm ứng nhau, như hai chỗ có điện thoại giao tiếp nhau vậy. Bởi cớ mà Ngài biết rõ việc mình đương tính đó. Sách nho có câu: “Nhơn Tâm sanh nhứt niệm, Thiên Địa tất giai tri“.

ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ


Trích: Tiểu Sử và Nhiệm Vụ của Cửu Vị Tiên Nương trong Tam Kỳ Phổ Độ – Ấn bản 2005



Xem các bài viết trích cùng sách:

Đức Diêu Trì Kim Mẫu và Đạo Cao Đài
Cửu Vị Tiên Nương – Tiểu Sử và Nhiệm Vụ
Ý NGHĨA CỦA “ĐẠO”
Ý NGHĨA CỦA “TÔN GIÁO”
ĐẠI-ĐẠO TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ
Đấng Tạo Hóa
ĐẠO LÀ GÌ?
Phải Thương Đồng Loại
TU LÀ GÌ?
Ta có nên TU một mình không?
Tại Sao Ta Phải Lập Công Quả?
Kinh Kệ
Phạm Vong Cần Phải Cầu Siêu
Cúng Tế
Kiếp Người
Luận Về Sự Chết
Kiếp Luân Hồi
Nhơn quả
Phật Thầy Tây An
MƯỜI ĐIỀU KHUYÊN CỦA THẦY
Mười Điều Tâm Niệm
Người Trở Về Từ Cõi Chết (Bác Sĩ Trần Văn Quốc đắc vị chơn thường Đạo Sĩ)
Quê Hương Xưa
Thi Bài Quê Hương Xưa


Xem các bài viết đã đăng cùng thể loại (same category)



Comments (4)

 

  1. Thái Dương Thanh says:

    THẦY LÀ CÁC CON
    Thầy đã bão cùng con là một.
    Mà con không hiểu tột lời Thầy.
    TU hành con phải chuyễn xây.
    Làm cho tam bửu đủ đầy minh quang.
    Có quang mới rõ đàng tu niệm.
    Còn si mê sao chiếm bảng vàng.
    Con ôi gian khổ chớ màng.
    Tu hành đắc đạo bạc ngàn khó mua.
    Con oi chớ hơn thua trần tục.
    Bởi vì con lòng dục vẫn còn.
    Cho nên phận sự chưa tròn .
    Làm cho thân xác tiêu mòn ngày qua.
    Con nào biết nghe Cha làm đúng.
    Bỏ tục trần chung đụng cùng Cha.
    Đó là Cha Trẻ cùng hào.
    Cùng chung một chốn Bửu tòa Đài Cao.
    Con thức tỉnh lo mau kẻo trễ.
    Ngày Long Hoa cận kế đây rồi.
    Nếu con cứ mãi làn hồi.
    Tử thần bước đến muộn rồi còn chi.
    Lời Cha dạy khắ ghi trong dạ.
    Lời Thầy khuyên Con khá đinh ninh.
    Con ôi giữ vững niềm tin.
    Mẹ thì che chỡ Thần linh hộ trì.

  2. Thái Dương Thanh says:

    ĐẶNG TRƯỜNG SANH CON PHÁP DANH MINH GIÁC
    THI
    Giác mê hai nẽo rõ Phật Ma.
    Minh kiến thoát ra khỏi bẩy tà.
    Danh lợi ham mê vào bể khổ.
    Pháp Thầy phân biệt rõ Con Cha.
    Con ôi gắng sức lo tu luyện.
    Sanh tử hai đường bởi tại Ta.
    Trường cữu pháp Thầy con quyết chí.
    Đặng về tham dự hội Long Hoa.

  3. Thái Dương Thanh says:

    THÁI DƯƠNG THANH THẦY PHÁP DANH THIỆN TRÍ
    THI
    Thái Cực lâm trần buổi hạ ngươn.
    Dương âm hòa hiệp rõ đường chơn.
    Thanh thăng trược giáng cơ mầu nhiệm.
    Thầy dạy Con nghe chớ biếng lờn.
    Pháp nhiệm đưa con về bến giác.
    Danh miền trần tục chớ thua hơn.
    Thiện tâm con giữ lòng trong trắng.
    Trí huệ phát khai khải tiếng đờn.

  4. Thái Dương Thanh says:

    LỜI CHA
    BÀI
    Nhìn con trẻ từ từ lệ đổ.
    Thương các con Cha khổ đau lòng.
    Dạy hoài nói mãi không xong.
    Bao năm con mãi trong vòng trầm luân.
    Tranh đua chen bể trần khổ hải.
    Còn giờ đâu nhớ lại lời Cha.
    Con ôi Đại hội Long hoa.
    Sắp hồi kết thúc con mà biết chăng.
    Con ôi phải ăn năn thức tỉnh.
    Quay về đường chân chính cùng cha.
    Thương yêu chung sống thuận hòa.
    Đó là chữ hiếu con mà dâng Cha.

    Quyền cao vàng bạc hằng hà.
    Cải lời Cha dạy Con mà khổ đau.

Leave a Reply